Yang Ying

2 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 72: 4-9

Vũ Hy ngẩng đầu nghe hai người họ nói chuyện, chốc thì nhìn người này, chốc lại nhìn người kia, sau đó liên kết mọi chuyện trước sau vào với nhau như một ông cụ non, rất nhanh cậu bé đã hiểu được mấu chốt của vấn đề, lúc này còn chen lời, “Chuyện này có gì đâu ạ, giống như bố cháu không thích gà con, nhưng cháu thích thì bố cháu cũng thích. Cho dù bố chú không thích chị, chỉ cần chú thích chị thì ông ấy cũng sẽ thích.”

Đào Nhiên vừa nghe xong liền giống như một quả bóng căng phồng bị người ta xì hơi vậy, nháy mắt đã ỉu xìu, cô đỏ mặt khẽ mắng Vũ Hy, “Nhóc con, em biết cái gì?”

“Đạo lý đơn giản như vậy còn cần lớn lên mới hiểu được sao? Chị à, chị ngốc quá!” Vũ Hy cười hi hi nói.

“Nói ai ngốc đó hả?” Đào Nhiên giả bộ muốn gõ đầu cậu bé.

Vũ Hy ôm đầu trốn ra sau lưng Tô Hàn Sơn xin cứu mạng.

Đôi mắt anh tan chảy, bảo vệ Vũ Hy, dáng vẻ như cười như không nhìn cô, “Còn không rành bằng đứa trẻ con.”

Đào Nhiên đỏ bừng mặt, định túm lấy thằng nhóc phía sau anh giống như diều hâu bắt gà con, kết quả lại trực tiếp bổ nhào vào lòng anh.

Vũ Hy còn ở phía sau mặt ngượng ngùng cười hi hi, Đào Nhiên vẫn định bắt cậu bé, đôi chân ngắn ngủn của cậu lại chạy như bay, Đào Nhiên cũng nhấc chân chạy đuổi theo, Tô Hàn Sơn đứng phía sau nhìn họ, tưởng chửng như đang nhìn thấy hai đứa trẻ con nô đùa, anh chỉ cảm thấy thân thể mình thực sự nặng nề, tuổi như anh không thể có hành vi đuổi bắt như vậy nữa rồi.

Đêm, tĩnh mịch yên ắng.

Đào Nhiên nằm trên giường, vừa tỉnh lại từ một giấc ngủ ngắn.

Cô nhìn giờ, mới ngủ nửa tiếng.

Thử ngủ tiếp nhưng lại không ngủ được nữa, nhắm mắt thì hiện ra hình ảnh trong mơ vừa nãy – Hôn lễ của Tô Hàn Sơn song cô dâu không phải là cô, cô đáng thương túm lấy tay áo anh lại chẳng làm sao túm được, rõ ràng bàn tay đã với được rồi nhưng bên trong trống rỗng, không có gì cả. Cô đứng trước mặt Tô Hàn Sơn và cô dâu lớn tiếng gào hét: Thầy Tô, cô dâu của anh là em, là em! Nhưng Tô Hàn Sơn không hề nghe thấy, chỉ vui vẻ đeo nhẫn cho cô dâu của mình.

Đào Nhiên mơ màng trong bóng tối, cô không phân rõ được giấc mơ và hiện thực.

Cô thật sự là bạn gái của Tô Hàn Sơn sao? Đang nằm mơ sao? Rốt cuộc đâu là mơ, đâu là hiện thực?

Cô nắm chặt điện thoại trong tay, không nhịn được mở khung chat với anh ra.

Đã mấy ngày kể từ khi nhắn tin với anh rồi, chữ viết trên khung chat chẳng hề có vết tích như cuộc nói chuyện giữa bạn trai và bạn gái.

Cô hơi khó xác định, cô đang nằm mơ mình yêu đương với Tô Hàn Sơn sao?

Đào Nhiên thấp thỏm gõ chữ: Thầy Tô, bây giờ anh thật sự là người yêu em sao?

Nhập xong thì tật cũ của cô lại tái phát, bắt đầu sợ hãi không dám gửi đi, xoắn xuýt cả một hồi, khi chuẩn bị xóa từng chữ đi, nhưng người lại mơ mơ hồ hồ, không biết làm sao lại ấn vào nút gửi tin, tin nhắn cứ như vậy bị gửi đi.

Cô ngây người một chút, vẫn dùng phương pháp quen thuộc, lập tức thu hồi, kết quả nỗi thấp thỏm vẫn chưa buông xuống thì cuộc gọi video đã tới…

Cô giật mình, lẽ nào anh đã nhìn thấy thứ cô vừa thu hồi rồi?

Thuộc tính nhút nhát của cô phát tác làm cô lề mà lề mề, nhưng âm thanh cuộc gọi video vẫn đang kêu, Đào Nhiên nhắm mắt ấn nghe, Tô Hàn Sơn lập tức nhìn thấy một gương mặt đang nhắm tịt mắt trong màn hình tối om.

Một gương mặt tròn nhỏ, lúng liếng, hình thái xương quai hàm không rõ ràng lằm, đầu mũi cũng tròn tròn, nếu như đôi mắt kia không nhắm lại thì cũng sẽ tròn long lanh, tất cả khiến cô nhìn còn nhỏ hơn tuổi thật.

Một cô nhóc vẫn chưa hết trẻ con…

Anh cười khổ, “Sao vậy? Gọi anh dậy rồi lại không nhìn anh à?”

Đào Nhiên nghe thấy âm thanh liền mở một mắt ra, gương mặt Tô Hàn Sơn lọt vào mắt cô.

Hình như đã rất rất lâu cô không nhìn thấy toàn bộ gương mặt của Tô Hàn Sơn rồi, bình thường đều đeo khẩu trang.

Cô vẫn mang một chút xúc cảm trong giấc mơ, hơi bĩu môi rồi vươn ngón tay ra, nhẹ nhàng chạm vào gương mặt anh, từng chút một, từ lông mày đến đôi mắt, lại đến gò má… cẩn thận phác họa đường nét của anh.

“Sao vậy?” Anh cười với cô, khẽ hỏi.

Cô dựa nghiêng vào gối đầu, nhỏ giọng nói, “Đẹp, muốn vẽ anh.”

“Đẹp vậy sao?” Tô Hàn Sơn cười hỏi.

Hóa ra anh cười lên trông như vậy.

Cô thật sự rất ít khi nhìn thấy anh cười như thế, trong đêm tối ánh mắt anh ấp ám, giống như một vầng trăng tròn đầy, sáng sủa và ấm áp.

Đào Nhiên nghiêm túc gật đầu, “Vâng, vô cùng đẹp, đẹp nhất thế giới.”

Quả thực anh chưa từng trải nghiệm được khen một cách thẳng thắn như vậy, tuy anh lớn hơn cô mười tuổi cũng không chịu được, anh lẩm bẩm, “Đâu có tốt như em nói?” Cô nhóc này luôn nhìn anh qua lắng kính của thần tượng, cũng chẳng sợ có một ngày cuộc sống liên quan đến những vấn đề thường nhật, lăng kính thần tượng sẽ vỡ nát.

“Có tốt như vậy mà.” Cô nhỏ giọng, mang theo âm mũi lười biếng, nghe vừa mềm dẻo vừa quấn người.

Bàn tay cầm điện thoại của Tô Hàn Sơn cũng siết chặt, “Đào Nhiên…” Giọng nói vậy mà lại khàn đi.

“Dạ?”

Mái tóc trên đầu cô loạn cào cào, hình như mỗi một sợi tóc đều có cá tính của riêng mình, nổi bật trên nền vỏ gối màu trắng, chúng tự do không chịu ràng buộc, nhưng chẳng xấu xí chút nào, phối hợp với gương mặt tròn tròn của cô lại giống như nhân vật trong truyện tranh, giống như búp bê lơ mơ buồn ngủ.

“Thầy Tô, anh nhìn thấy câu hỏi vừa nãy rồi sao?” Cô tin anh nhìn thấy rồi, nếu không sẽ không gọi video nhanh như vậy, nhưng anh vẫn chưa trả lời cô, ngón tay Đào Nhiên chạm vào màn hình, khẽ chạm vào đôi mắt dịu dàng của anh, “Một người đẹp như anh, thật sự là của em sao?”

Hỏi xong cô liền vùi cả gương mặt vào gối đầu, tránh ngượng ngùng tránh xấu hổ là một chuyện, cô cũng lo lắng không nghe được đáp án mình muốn nghe.

Tô Hàn Sơn nhìn cô, nhớ đến cô nhóc luôn miệng gọi “bố chúng ta, bố chúng ta” rất lưu loát ban ngày, lúc này lại ngượng ngùng như vậy…

“Đào Nhiên.”

Cô nghe thấy anh gọi mình, nhưng cô không muốn quay mặt qua.

Anh bật cười, “Em cũng gọi bố rồi, còn có thể không phải của em sao?”

Gương mặt Đào Nhiên càng vùi sâu hơn, còn lí nhí phát ra âm thanh mềm mại, “Không được cười em.”

Vì thế rất lâu sau cô không nghe thấy âm thanh gì nữa.

Cô cho rằng Tô Hàn Sơn tắt video rồi, vội vã ngoảnh đầu qua nhìn, kết quả nhìn thấy nụ cười của anh, vẫn ở trong màn hình, vẫn ấm áp dịu dàng.

“Thầy Tô…” Cô lườm anh một cái, trách anh lén lút xem trò cười của cô.

Tô Hàn Sơn mỉm cười, “Cô bé ngốc, ngủ đi, nghỉ ngơi sớm một chút.”

Đào Nhiên có chút luyến tiếc, bây giờ cơ hội nhìn thấy mặt anh quá quá ít, một ngày đều phải bọc kín mít.

Dường như Tô Hàn Sơn cũng nhìn thấy cô không muốn, dịu dàng nói, “Vậy anh nhìn em ngủ.”

“Không tắt video sao?” Đào Nhiên kinh ngạc hỏi.

“Ừm, không tắt.”

Lúc này Đào Nhiên mới vui vẻ, “Vậy được, thầy Tô ngủ ngon.”

Sau khi chúc ngủ ngon xong cô lại làm một chuyện rất bỉ ổi, chu môi lên hôn nhanh một cái lên màn hình, sau đó lập tức nhắm mắt giả vờ ngủ. Mặc kệ mặc kệ, dù sao hôn cũng hôn rồi, anh muốn cười thì cười, em không nhìn thấy…

Trong tiếng cười nhẹ của Tô Hàn Sơn, cô dần đỏ mặt, trong lòng lơ lửng một câu nói ngọt ngào:  Thầy Tô chính là bạn trai mình! Không sai! Mình không nằm mơ!

~ Hết chương 72 ~

← Chương 71: 4-8  |  Mục lục  |  Chương 73: 4-10 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi