Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 71: 4-8

Nhưng anh còn làm gì được nữa? Tự mình đưa cô ngốc này tới thì tự mình phải phụ trách đưa đi?

“Khụ khụ, Đào Nhiên, không còn sớm nữa, chúng ta không làm phiền điều dưỡng trưởng nghỉ ngơi, đi thôi.” Anh vừa nói vừa nháy mắt với cô.

Đào Nhiên rất không đồng ý, “Em phải ở lại với điều dưỡng trưởng!” Chị ấy cũng nói cần cô mà.

Đới Thành cười khổ, Tô Hàn Sơn cũng cực kỳ cạn lời, trực tiếp nghiêm mặt, “Em ra đây, anh có chuyện nói với em.”

Lúc này Đào Nhiên mới đi ra.

Ra đến bên ngoài Tô Hàn Sơn cố nhịn nỗi kịch động muốn ký đầu cô, anh hỏi, “Không nhìn thấy anh ra hiệu bằng mắt với em à?”

“Em nhìn thấy rồi!” Đào Nhiên vô cùng ngang nhiên, “Nhưng mà như thế không được đâu thầy Tô, chúng ta không thể làm vậy được! Điều dưỡng trưởng tốt biết bao, sao em có thể bỏ mặc chị ấy không quan tâm trong lúc chị ấy cần, rồi đi hẹn hò với anh chứ?”

“…” Tô Hàn Sơn bị cô nói đến mức rất lâu không thốt nên lời, nhìn biểu cảm đoan trang ngay ngắn của cô, cuối cùng anh dở khóc dở cười, “Em cho rằng anh bảo em đi cùng anh là để đi hẹn hò với anh sao?”

“Nếu… nếu không thì sao?” Lúc này Đào Nhiên cũng khó xác đinh, “Lẽ nào… không phải?”

Tô Hàn Sơn thật sự phục cô nhóc này luôn, trực tiếp kéo cô đi.

“Chúng… chúng ta còn chưa chào hỏi điều dưỡng trưởng đã đi như vậy…” Đào Nhiên không nhịn được ngoảnh đầu lại nhìn.

“Nhìn gì mà nhìn?” Tô Hàn Sơn kéo cô đi như bay, “Đới Thành cũng tới rồi còn cần em cắm rễ ở đó cản đường à?”

“Nhưng… không phải… điều dưỡng trưởng bảo em ở lại mà…” Bản thân Đào Nhiên cũng cảm thấy nhụt chí, giọng càng ngày càng nhỏ.

“Đó là…” Tô Hàn Sơn cũng không biết giải thích làm sao với khúc gỗ này, “Tóm lại đó là chuyện giữa hai người điều dưỡng trưởng và Đới Thành, em đừng tham gia linh tinh.”

Hai người đang nói chuyện đã đi đến quảng trường bên ngoài khu khám bệnh, Đào Nhiên đột ngột dừng chân lại, chỉ về phía trước, “Anh…anh nhìn…”

Tô Hàn Sơn nhìn rồi không nhịn được cười, “Nhìn cái gì mà nhìn? Không phải bố chúng ta sao?”

Phó viện trưởng Tô cũng đã nhìn thấy họ, ông đang chờ ở đó.

Vì vậy hai người đi thẳng đến trước mặt Phó viện trưởng Tô.

“Bố.” Tô Hàn Sơn chào một tiếng.

Phó viện trưởng Tô gật đầu, ánh mắt nhìn qua Đào Nhiên. Mọi người đều đeo khẩu trang nên ông cũng không biết đây là điều dưỡng nào.

Đào Nhiên rất kích động, ánh mắt nóng bỏng và khẩn khiết nhìn Phó viện trưởng Tô, đôi mắt phát sáng, lưỡng lự một chút mời gọi một tiếng, “Bác Tô.”

Tô Hàn Sơn lập tức bật cười, lại bị cô lườm cho một cái.

Phó viện trưởng Tô đã sống cả hơn nửa đời người rồi, có gì mà chưa gặp qua? Ông lập tức biết chuyện gì xảy ra, nhưng chuyện này tới quá đột ngột, ông cũng chưa chuẩn bị tốt, một cô gái nhỏ như vậy, thoạt nhìn cũng quá nhỏ rồi, nên đối diện thế nào đây? Ông cứng ngắc “ừm” một tiếng.

Phó viện trưởng Tô liền bắt đầu nói chuyện dịch bệnh với Tô Hàn Sơn, thảo luận phương án chữa trị trước mắt sử dụng trong khu điều trị bệnh nhân nặng, Đào Nhiên không dám chen ngang, lập tức ngoan ngoãn, toàn bộ quá trình từ bệnh viện đến khu nhà ở đều rất ngoan.

Mãi đến sau khi xuống xe, Phó viện trưởng Tô mới đi trước.

Đào Nhiên yên lặng đi đến bên cạnh Tô Hàn Sơn, túm lấy tay áo anh, có chút nôn nóng, nhỏ giọng nói, “Thầy Tô, có phải… bố chúng ta không thích em không?”

Tô Hàn Sơn nhịn cười, “Anh cho rằng vừa nãy em gọi bố nữa.” Kết quả lại gọi bác Tô.

Đào Nhiên lườm anh, “Người ta ngượng mà!”

“Em còn biết ngượng ngùng?” Tô Hàn Sơn cười. Anh cũng coi như hiểu biết Đào Nhiên, người này khi chưa quen thuộc thì nhát như thỏ đế, dường như rất giữ kẽ, nhưng một khi quen rồi thì không kiêng nể gì cả, vô cùng buồn cười, về điểm này thì tham khảo cách chung sống của cô và Tiểu Đậu là biết.

Đào Nhiên sốt ruột đến mức giậm chân, “Anh còn cười, nếu như bố chúng ta không thích em thì phải làm sao? Thì không kết hôn được rồi!”

Tô Hàn Sơn không nhịn được phì cười thành tiếng, “Về điểm này thì em yên tâm, anh vẫn có thể tự quyết định.”

“Ây ya, anh đừng cười nữa có được không? Cười đến mức làm em xấu hổ!” Mặt Đào Nhiên đỏ bừng.

Tô Hàn Sơn càng cười lớn hơn.

Tiếng cười làm Phó viện trưởng Tô đi phía trước cũng quay đầu lại nhìn, Đào Nhiên vội vã buông bàn tay đang túm áo Tô Hàn Sơn ra.

Lúc đi ăn cơm tối, Đào Nhiên và Vũ Hy cùng nhau đi xuống.

Vừa ra khỏi thang máy đã nghe thấy tiếng đàn ông ở trong thang bộ, nghe thì giống Tô Hàn Sơn.

Cô kéo Vũ Hy trốn đi, cẩn thận lắng nghe, quả nhiên là Tô Hàn Sơn và phó viện trưởng Tô.

“Cô bé đó là sao vậy?” Đây là giọng của phó viện trưởng Tô.

“Chính là như bố nghĩ đó.”

“Bắt đầu từ khi nào?”

“Hôm qua, hoặc cũng là hôm nay.”

“…” Cả nửa ngày phó viện trưởng Tô cũng không nói lên lời.

Tô Hàn Sơn cười, bản thân anh còn cảm thấy khó tin.

“Bao nhiêu tuổi rồi?” Phó viện trưởng Tô hỏi.

“Vừa tròn 25.”

“…” Phó viện trưởng Tô lại không biết nói gì.

Tô Hàn Sơn có chút ngượng ngập, thực ra bản thân anh cũng còn băn khoăn, nhưng ai biết được chứ? Ai biết được sẽ như vậy?

Phó viện trưởng Tô nghi ngờ hỏi, “Đó là cô gái như thế nào?”

Tô Hàn Sơn ngẫm nghĩ một chút, cũng không biết hình dung như thế nào, cười nói, “Có hơi cố chấp, còn hơi ngốc nghếch, nhưng có con trông coi rồi.”

Phó viện trưởng Tô lườm anh một cái, “Đã bảo vệ rồi?”

Tô Hàn Sơn cười cười.

“Con yên tâm, bố lười quản mấy chuyện này của con, bố chỉ tò mò, đây không phải phong cách làm việc của con.” Theo như phong cách của Tô Hàn Sơn thì tất cả sẽ đi theo trình tự, từng bước đều tiến hành có kế hoạch, có tiết tấu, giống như với Vu Thấm ban đầu vậy, hai nhà đều cảm thích thích hợp, tính cách, học thức, sở thích của hai người đều khá tương đồng, sau đó đến với nhau một cách rất hiển nhiên. Còn về người thích hợp với Tô Hàn Sơn, ông cũng cho rằng tuổi tác sẽ xấp xỉ nhau, tính cách thì ổn định, giống như kiểu của Vu Thấm vậy, không ngờ lại là một cô gái nhỏ kém Tô Hàn Sơn mười tuổi, hình như còn chưa trưởng thành. Một cô gái như vậy có tiếng nói chung được không?

“Con cũng cảm thấy không phải phong cách của con, nhưng nó cứ như vậy xảy ra rồi, giống như… một cái vòi rồng bất chợt vậy.” Tô Hàn Sơn miêu tả bằng một từ anh cảm thấy rất thích hợp.

Cuối cùng Phó viện trưởng Tô thở dài, “Bỏ đi, con thích thì tự quyết định. Tóm lại con vui là được, bao nhiêu năm nay không thấy con cười, hôm nay lại cười mấy lần.”

Tô Hàn Sơn lại một lần nữa nở nụ cười.

Đào Nhiên kéo Vũ Hy vội vàng rời đi.

Sau đó khi cô gặp Tô Hàn Sơn ở nhà ăn thì khó chịu.

Tô Hàn Sơn cảm thấy rất vui vẻ, quả nhiên quen thuộc rồi thì bắt đầu to gan, vậy mà lại dám mặt nặng mày nhẹ với anh.

“Hình như có người còn thiếu 20 lần chép phạt?” Ăn cơm xong, khi cùng nhau đi ra ngoài, Tô Hàn Sơn thong dong nói.

Đào Nhiên vừa nghe xong thì suýt nữa nhảy dựng lên, “Sáng nay anh đã đồng ý em không phải chép rồi.”

“Vậy sao? Nhưng anh không nói có người vểnh râu lừ mắt với anh thì anh còn phải miễn phạt cho cô ấy.”

“Em… em lại chẳng có râu.” Đào Nhiên nhỏ giọng cãi, cô quyết định dốc sự bất mãn của mình ra, “Còn không phải vì anh sao, vì sao anh lại nói em ngốc trước mặt bố chúng ta? Anh mới ngốc ý! Anh nói em ngốc, bố chúng ta sẽ thích em được sao?”

Hóa ra không vui vì chuyện này…

~ Hết chương 71 ~

← Chương 70: 4-7  |  Mục lục  |  Chương 72: 4-9 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi