Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 59

Triệu Tiêu Dạng nhìn Chu Tranh một hồi lâu, cô thở ra một hơi, giơ tay ôm mặt ngồi sụp xuống.

“Phẫu thuật lần trước rất thuận lợi, lần này chắc hẳn cũng không có vấn đề gì lớn, bây giờ kỹ thuật trong nước rất thành thạo.” Giọng nói trầm thấp phát ra trên đỉnh đầu, Triệu Tiêu Dạng chìm vào bóng tối, đầu ngón tay khẽ run rẩy.

Ngay sau đó tay cô bị nắm lấy, ngón tay ấm nóng khô ráo nắm chặt lấy cô.

Bố mẹ Tưởng Húc Nhiên đến rất nhanh, mẹ cậu nhìn còn tiều tụy hơn lần trước rất nhiều, bà đứng một lát mới ngoảnh đầu đối diện với Chu Tranh, “Cảm ơn con, hai đứa về trước đi, Húc Nhiên ổn định sẽ liên hệ với các con.”

“Vậy bọn con về nhà trước ạ.” Chu Tranh không ở lại lâu, kéo Triệu Tiêu Dạng bước nhanh ra ngoài. Cô ngoảnh đầu nhìn hai người trung niên ôm nhau trong hành lang, tiếng khóc trầm thấp lọt vào tai.

“Đừng nhìn.” Chu Tranh nắm cổ tay Triệu Tiêu Dạng, kéo cô ra ngoài.

Ra khỏi thang máy bất thình lình chạm mặt chú Trần, Chu Tranh buông tay như không có chuyện gì.

“Thiếu gia nhà họ Tưởng đó sao rồi?”

“Bệnh cũ.” Một tay Chu Tranh đúc túi, ánh mắt trầm lắng, bước đi mạnh mẽ.

Chú Trần thở dài nói, “Đứa trẻ tốt vậy mà, đáng tiếc.”

Chu Tranh đột ngột dừng chân lại, ánh mắt lạnh lùng bắn tới, anh nhíu mày nhìn chằm chằm chú Trần, “Làm phẫu thuật xong là có thể giải quyết, đáng tiếc cái gì?”

Chú Trần cũng cảm thấy mình nói sai, thiếu gia là người trọng tình cảm, cậu ấy và Tưởng Húc Nhiên lớn lên cùng nhau.”

“Chú cũng nói linh tinh thôi.” Chú Trần nói, “Về nhà thôi.”

Triệu Tiêu Dạng chạm vào tay áo Chu Tranh, anh mới ngoảnh đầu nhìn ra ngoài bầu trời mây đen vần vũ, ánh mắt tĩnh mịch hờ hững. Chu Tranh thu ánh mắt lại, sải đôi chân dài bước về phía chiếc xe màu đen.

Đến nhà đã là hai giờ chiều, Chu Tranh xách vali của Triệu Tiêu Dạng vào nhà thì không thấy Chu Khải Thụy đâu, dì Trương chào đón nói, “Tiêu Dạng về rồi à.”

Bà ấy muốn đi ra chuyển hành lý nhưng Chu Tranh từ chối, trực tiếp xách đồ của cô lên cửa phòng trên tầng hai.

“Buổi chiều ông chủ có cuộc họp, vừa mới đi.” Giọng của dì Trương rất to, trong không gian tràn ngập tiếng của bà ấy, “Dì hâm nóng đồ ăn cho hai đứa, chuẩn bị ăn cơm.”

Triệu Tiêu Dạng chạy lên lầu đẩy vali vào phòng, căn phòng ngăn nắp sạch sẽ như mới, trên bệ cửa sổ có thêm một chậu sen đá óng ánh long lanh. Triệu Tiêu Dạng cởi áo khoác dày cộp ra, chạy qua nhìn chậu hoa.


Có người gõ cửa, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn thấy Chu Tranh chỉ mặc một chiếc áo len màu đen, dựa nghiêng bên cạnh cửa, ngước mắt lên, “Thích không?”

“Á?”

Chu Tranh hất cằm ra hiệu, “Thứ đó giống cậu.”

Triệu Tiêu Dạng: “????”

“Nhìn yếu ớt.” Chu Tranh bình luận vắn tắt đầy đủ xong thì nói, “Xuống nhà ăn cơm.”

Ai yếu ớt chứ?

Hai người một trước một sau đi xuống lầu, dì Trương đặt đồ ăn lên trên bàn và hỏi, “Húc Nhiên thế nào rồi?”

“Tình hình không ổn lắm.”

Dì Trương thở dài, cũng không nói nhiều, bà đều nhìn mấy đứa trẻ này trưởng thành, bà cũng rất rõ ràng tình hình sức khoẻ của Tưởng Húc Nhiên.

Ăn cơm xong Chu Tranh đặt đũa xuống, nghe một cuộc điện thoại rồi nói, “Thay quần áo đi, ra ngoài.”

“Làm gì?” Triệu Tiêu Dạng có hơi say xe, đang định ở nhà nghỉ ngơi. Hơn nữa chỉ mấy ngày nữa là đến Tết, bây giờ cô có triệu chứng sợ hãi cận tết. Mùa xuân đầu tiên không có ba mẹ. “Tôi muốn…”

“Đi.” Ngữ khí của Chu Tranh không cho phép từ chối, “Rất quan trọng, nhanh lên.”

Chuyện gì quan trọng vậy?

Triệu Tiêu Dạng chạy lên lầu, thay một bộ đồ thể thao thoải mái rồi đi xuống. Anh đang vắt chân lười biếng dựa vào sô pha gửi tin nhắn thoại cho người khác, vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng mặc bộ quần áo đen thùi lùi đi xuống. Anh híp mắt, ngón tay thon dài lướt qua màn hình điện thoại.

“Cậu không có quần áo khác sao?” Chu Tranh ngồi thẳng dậy, nhìn cô, “Cần mua quần áo không?”

“Tôi có rất nhiều quần áo, nhưng bộ này mặc thoải mái.”

“Có một hoạt động, có khả năng phải lên hình.” Chu Tranh cố gắng uyển chuyển nhất có thể.

“Hả?” Bản thân Triệu Tiêu Dạng còn “thẳng” hơn cả Chu Tranh, mắt thẩm mỹ thì bằng không, cũng may giá trị nhan sắc chống đỡ mới có thể khiến người xuềnh xoàng như cô không xấu xí. “Vậy thay quần áo hả?”

Triệu Tiêu Dạng thay quần áo cũng chẳng khác gì, vẫn là quần bò là áo khoác phao, Chu Tranh không thể yêu cầu quá cao đối với gu ăn mặc của cô. Triệu Tiêu Dạng còn nhỏ, vẫn chưa đến lúc trang điểm lộng lẫy.

Hai người đến cổng tiểu khu thì một chiếc taxi chạy tới, vừa kéo cửa xe ra, gương mặt xán lạn của Vương Hạo ló ra ngoài, “Hi! Em gái Tiêu Dạng, đã lâu không gặp.”

Phương Linh Lợi ở ghế phó lái hàng trước cũng ngoảnh đầu lại, “Xin chào học sinh ưu tú.”

Chu Tranh lên xe trước, ngồi giữa Triệu Tiêu Dạng và Vương Hạo. Lộ trình hơi xa nên giữa đường cô nhắm mắt dựa vào cửa kính vì say xe.

Vương Hạo vẫn đang thao thao bất tuyệt kể về việc cuộc thi này Phong Duyệt cừ như thế nào, toàn bộ sức chú ý của Chu Tranh tập trung lên Triệu Tiêu Dạng. Xe vừa lắc lư khiến đầu cô đập vào cửa kính, Chu Tranh dịch một chút sang bên cạnh, giơ tay kéo đầu Triệu Tiêu Dạng lên bả vai mình.

Vương Hạo vẫn còn đang nói bỗng nhiên dừng lại.

Ánh mắt cậu có vấn đề hay là đầu óc Chu Tranh có vấn đề? Cả đời này Chu Tranh cũng có lúc dịu dàng sao? Một con rồng bá vương với tính tình xấu đến mức chẳng giống ai, lúc này lại đang cẩn thận bảo vệ đầu Triệu Tiêu Dạng,

Phương Linh Lợi ở ghế trước cũng ngoảnh lại nói chuyện với họ, bỗng nhiên nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng gối đầu trên vai Chu Tranh, xùy một tiếng, “Đối xử khác biệt, nếu mà tôi dám dựa vào vai anh Tranh, thì anh ấy có thể ném đầu tôi đi.”

“Cậu dựa lên vai tôi, cả người tôi đều là của cậu.” Vương Hạo tiện đà lấn tới, cười híp mắt nói, “Vai tôi sinh ra vì cậu.”

Hộp sữa chua trong tay Phương Linh Lợi trực tiếp bay qua, nắp hộp chưa vặn chặt, sữa chua bắn hết ra ngoài. Vương Hạo tay chân vụng về dọn dẹp chiếc hộp, sữa chua đầy đầu đầy mặt. Phương Linh Lợi ngẩn tò te, cô ấy lên tiếng, “Tôi cho rằng vặn chặt chai rồi.”

Chu Tranh dịch ra một chút, giữ khoảng cách với hai đứa đầu óc không tốt này.

Vương Hạo liếm sữa chua trên môi, thở ra sau đó ngoác miệng, “Cậu muốn uống cùng một chai sữa chua với tôi thì cứ nói, tôi sẽ uống mà, không cần bón tôi như vậy.”

“Thèm vào!” Trái tim Phương Linh Lợi bình ổn trở lại, cô lấy khăn giấy trong túi đưa cho Vương Hạo, hung dữ nói, “Cậu còn xàm nữa là tôi đánh cậu thật đó.”

Vương Hạo nhận lấy giấy cũng không lau mặt, nháy mắt một cái rồi lại liếm sữa chua bên khóe môi, đê tiện nói, “Ngọt thật.”

Phương Linh Lợi: “…”

Đi chết đi!

Triệu Tiêu Dạng tỉnh dậy khi xe dừng, cô mở mắt ra, đầu tiên là nhìn thấy đường nét khuôn cằm lạnh lùng của Chu Tranh, lên trên nữa là đôi môi mỏng, sống mũi thẳng và đôi mắt đẹp. Cô ngồi bật dậy vò mái tóc, sao mình lại ngủ trên vai Chu Tranh vậy?

“Đến rồi.” Chu Tranh hoạt động bả vai với biên độ nhỏ và nói, “Đây là căn cứ của Phong Nhuệ.”

Phong Nhuệ thuê một tòa nhà đồ sộ, căn cứ vô cùng xa hoa, Triệu Tiêu Dạng quan sát tòa nhà trước mặt. Người đàn ông mặc áo khoác màu đen bước nhanh qua đây, cô nhận ra anh ta, giám đốc của Phong Nhuệ. Trước kia họ có gặp trong ở trận đấu.

“Chào mừng mọi người đến.”

Triệu Tiêu Dạng bước nhanh hai bước đuổi kịp Chu Tranh, ngoảnh đầu nhìn anh, “Đây là căn cứ của Phong Nhuệ?”

Chu Tranh gật đầu.

Nhưng vì sao họ lại đến đây?

Mười phút sau cô đã có đáp án, Chu Tranh và Vương Hạo đến tham gia vòng tuyển chọn của Phong Nhuệ, đấu solo.

“Nếu như qua vòng tuyển chọn là có thể ký hợp đồng với Phong Nhuệ.” Phương Linh Lợi nói, “Thực lực cá nhân của Vương Hạo không bằng anh Tranh, tôi thấy người giám đốc đó nhắm vào chính là anh Tranh đó.”

Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, vặn nước uống một ngụm, ánh mắt nhìn về phía thiếu niên đang chuẩn bị thi đấu ở không xa. Cô không nói rõ được trong lòng cảm thấy thế nào, kỳ thi giữa kỳ Chu Tranh thi không tốt lắm, chỉ vào top 50.

Nhưng thật sự có thể chơi game cả đời sao? Triệu Tiêu Dạng không biết, cô vẫn có tư duy truyền thống, cho rằng nghĩa vụ đầu tiên nhất của học sinh là học tập, thi vào một trường đại học lý tưởng.

Thực lực cá nhân của Chu Tranh rất mạnh, điều này không cần bàn cãi. Vương Hạo cũng mạnh, rất rõ ràng là mạnh hơn những tuyển thủ khác mấy bậc, quả thực đánh cho đối thủ không kịp trở tay.

Triệu Tiêu Dạng nhìn màn hình lớn, chống tay lên môi, ánh mắt ngưng đọng.

“Anh Tranh mạnh thực sự!” Phương Linh Lợi ở bên cạnh thuyết minh cho Triệu Tiêu Dạng, “Cậu biết bây giờ người đối đầu với Chu Tranh là ai không? Là đường trên ngôi sao của đội FR, vừa nãy sai sót bị anh Tranh bắt được, nếu như vàng nhiều hơn thì có thể giết ngược anh Tranh.”

“Không phải đều là người mới sao?” Triệu Tiêu Dạng quay đầu, “Sao lại có tuyển thủ chuyên nghiệp?”

“Không biết.” Phương Linh Lợi cũng không trả lời được, trước đó quả thực đều là người mới, đây là vòng thứ hai, sao đột nhiên lại có một tuyển thủ chuyên nghiệp lên? Chuyện gì vậy?

“Đậu!” Phương Linh Lợi bật dậy, “Anh Tranh thắng rồi!”

Triệu Tiêu Dạng cũng không mù, cũng nhìn thấy kết quả trên màn hình, Chu Tranh thẳng. Vòng thứ hai đối thủ của Vương Hạo cũng là thành viên đội chuyên nghiệp, Phương Linh Lợi vui mừng không thôi, “Tôi thích đường giữa này, mắt một mí, nhìn đẹp trai lắm, giống oppa Hàn Quốc.”

“Họ đánh xong là phải ký hợp đồng chuyển thành chuyên nghiệp với Phong Nhuệ sao?” Triệu Tiêu Dạng lại uống một ngụm nước, cô vẫn trầm tĩnh, trên mặt không có cảm xúc gì.

“Có lẽ vậy, chuyên nghiệp tốt biết mấy? Bây giờ game thủ chuyên nghiệp rất cừ, đây là cúp thế giới.”

Nhưng mà theo chuyên nghiệp thì không thể đi học.

Chu Tranh đi qua, trong căn cứ rất nóng, bật đủ hệ thống sưởi. Bởi vì anh phải thi đấu nên đã cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc áo len màu đen. Cổ tay trắng nõn rõ ràng phát sáng dưới ánh đèn. Anh khom người cầm một chai nước, vặn ra uống hơn nửa chai mới đặt xuống, sau đó ngồi bên cạnh Triệu Tiêu Dạng.

“Thế nào?”

“Rất mạnh.” Triệu Tiêu Dạng nói thật, quả thực Chu Tranh có thực lực.

“Cậu cảm thấy tôi thi đấu thế nào?”

Triệu Tiêu Dạng bỗng nhiên quay đầu, Chu Tranh vẫn đang nhìn màn hình, trên gương mặt thanh lạnh không có cảm xúc. Làn da như ngọc có chút lạ lẫm dưới ánh sáng của màn hình game, đôi mắt đen thâm trầm tĩnh lặng.

“Không biết.”

Ngón tay thon dài của Chu Tranh đan vào nhau, gõ nhẹ một chút rồi mới ngồi thẳng dậy nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Họ ra giá với tôi 200 ngàn một năm (khoảng 720.000.000 đồng), ký hợp đồng thì vào đội một.”

“Đội một là đội tinh anh, vậy sẽ thay ai?” Phương Linh Lợi ngoảnh đầu, “Anh Tranh, anh mạnh thật!”

Chu Tranh không quan tâm Phương Linh Lợi, chỉ một mực nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Cậu cảm thấy thế nào?”

Cô lắc đầu, “Tôi không biết.”

Chu Tranh cụp mắt, hàng mi dày đổ bóng xuống dưới mắt.

Giọng nói của Triệu Tiêu Dạng rất thấp, “Nếu như muốn chơi chuyên nghiệp thì cậu phải bỏ học.”

“Tạm thời thôi học.”

“Không quay lại được.” Triệu Tiêu Dạng siết chặt ngón tay, cô kéo căng khóe môi sau đó dựa lên ghế. Cô không có quyền can thiệp vào cuộc sống của Chu Tranh, nhưng anh đã hỏi cô thì cô sẽ phân tích theo góc độ lý trí, “Nếu như cậu lựa chọn rồi thì đừng nghĩ đến việc quay đầu nữa, không có chuyện tốt như thế đâu, mãi mãi sẽ không quay đầu được.”

~ Hết chương 59 ~

← Chương 58  |  Mục lục  |  Chương 60 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi