Triệu Tiêu Dạng không phải người thích gọi điện thoại, vậy nên cô cũng tự nhiên quên mất lời dặn của Chu Tranh. Cô trầm mặc một lát mới nói, “Tôi vừa định gọi cho cậu.”
“Vừa nãy cậu nói chuyện với ai đấy?”
“Chú.”
“Bên đó tốt không?”
“Rất tốt.” Lần này Triệu Tiêu Dạng không dám dùng từ ngữ chung chung nữa, cô nói, “Cậu…mọi người không cần lo lắng, tôi rất tốt.”
Ánh mắt Chu Tranh lạnh đi, ngồi thẳng người dậy, “Vậy sao?”
Rất tốt, Triệu Tiêu Dạng chẳng có chút nhớ nhà nào cả.
“Bạn bè thầy cô đều rất tốt.” Cô sợ Chu Tranh cứ truy hỏi mãi nên bổ sung thêm, “Họ đều rất chăm sóc tôi.”
Vừa dứt lời thì đầu kia điện thoại dứt khoát nhanh ngọn cúp máy, bên tai cô chỉ còn tiếng tút tút. Triệu Tiêu Dạng nắm chặt điện thoại, ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u, Chu Tranh lại giận sao?
Rốt cuộc thì câu nói nào của cô đắc tội với anh rồi?
Đối với Triệu Tiêu Dạng mà nói mười ngày huấn luyện tập trung vô cùng thoải mái, bởi vì ngày huấn luyện thứ hai yêu cầu tất cả mọi người đều ngắt tín hiệu lên mạng của thiết bị điện tử. Triệu Tiêu Dạng quá vui mừng, cô không hề ỷ lại sản phẩm điện tử, công năng của chúng đối với cô phần lớn đều mang hiệu quả giám sát.
Cô đã rất lâu không được trải nghiệm việc hoàn toàn dốc lòng vào học tập, không quan tâm thế giới bên ngoài như thế nào, không quan tâm có thể xử lý tốt quan hệ với người xung quanh hay không, không quan tâm có phải khiến bản thân rơi vào hoàn cảnh khó khăn chỉ vì một câu nói hay không. Ở đây cô vô cùng vui sướng, thế giới của cô không còn là cấp ba Đức Thuận nữa. Ở đây cô có thể ganh đua học tập với học sinh mũi nhọn của rất nhiều trường cấp ba, ở đây có cũng có nhiều giáo viên và học sinh ưu tú hơn, có khoảng trời rộng rãi hơn, đây là một trải nghiệm hoàn toàn mới.
Mười ngày kết thúc, Triệu Tiêu Dạng giảnh được giải thường nhờ thành tích xuất sắc, chỉ là khi nhận thưởng cô có lắp bắp một chút, cô không giỏi đứng trước ánh mắt của mọi người.
Ngày cuối cùng chính là nhận thưởng, chụp ảnh, rời khỏi doanh trại, Triệu Tiêu Dạng xách vali xuống lầu, lưu luyến nhìn doanh trại một cái.
“Triệu Tiêu Dạng.”
Cô ngẩng đầu, Tưởng Húc Nhiên và Từ Dật đi từ trên tầng xuống, trong thời gian huấn luyện tập trung họ ở cùng một ký túc, bị cưỡng ép dính lấy nhau.
Tưởng Húc Nhiên mặc áo khoác màu đen trắng xen kẽ, dáng người mảnh khảnh cao lớn, làn da nhợt nhạt càng thêm hiu quạnh, cậu ấy xách vali xuống lầu và nhướn khóe môi, “Cuối cùng cũng kết thúc, hệt như ngồi tù vậy.”
Trong lần huấn luyện tập trung này thành tích của cậu và Từ Dật đều bình bình, thuộc kiểu tham gia cho vẻ vang. Tưởng Húc Nhiên lại một lần nữa quan sát Triệu Tiêu Dạng, cô không hề trang điểm, trong trẻo đứng trong vườn trường. Mái tóc của cô được buộc lên, đôi mắt đen trắng rõ ràng phát sáng, mặc chiếc áo nỉ có mũ màu đen phối thêm quần bò xanh nhạt, cộng thêm đôi giày thể thao đế bằng. Yên tĩnh xinh đẹp.
Nhìn cô hiện tại với cô khi sắc bén tranh luận cách giải đề với người khác trong phòng học tưởng chừng như là hai người.
“Tớ cảm thấy huấn luyện tập trung rất tốt, không giống như trường học.” Triệu Tiêu Dạng tiến lên định kéo hành lý giúp Tưởng Húc Nhiên, mặt cậu đỏ bừng, “Không cần, tự tớ cầm.”
Da mặt cậu có dày hơn nữa cũng không chịu được việc để con gái xách hành lý cho. Cậu bước nhanh xuống lầu, nói với Triệu Tiêu Dạng, “Cậu còn tham gia huấn luyện tập trung tháng ba năm sau chứ?” Thành tích lần này của Triệu Tiêu Dạng vô cùng tốt, là lĩnh vực chuyên môn của cô. Tưởng Húc Nhiên cảm nhận được sự tàn khốc của hiện thực, quá chân thật. Cố gắng có thể đạt được thành tích bình thường, nhưng để đạt được đến đỉnh cao của bất cứ lĩnh vực nào thì tài năng bẩm sinh chiếm sáu mươi phần trăm tỷ lệ thành công, thậm chí còn hơn.
Đó là độ cao mà cố gắng cũng không đạt được.
Từ Chu Tranh đến Triệu Tiêu Dạng, khác biệt khiến Tưởng Húc Nhiên suy sụp.
“Ừm.” Triệu Tiêu Dạng gật đầu, lại bước nhanh trở lại cầm vali của mình, nhưng Từ Dật nhanh hơn một bước cầm hành lý của cô, “Đàn em, anh giúp em.”
Triệu Tiêu Dạng tiến lên cầm vali của mình, nhíu mày, “Không cần, cảm ơn.”
Cô không thích Từ Dật, thậm chí có chút ghét bỏ, đây là lần đầu tiên cô ghét một người rõ ràng như vậy. Trước kia cô không có ấn tượng với người này, đến đây rồi mới phát hiện điểm đáng ghét của Từ Dật, con người này luôn tự cho mình là đúng, còn quấy rối bằng lời nói. Triệu Tiêu Dạng lười để ý đến anh ta, trực tiếp tránh đi.
Từ Dật không buông tay, chỉ nói, “Nên để đàn ông cầm hành lý, huống chi chúng ta là ai chứ? Em không cần khách sáo với anh. Con gái nên cho con trai cơ hội làm chút việc nặng, nếu không em trở thành cô gái mạnh mẽ rồi thì làm gì còn chàng trai nào dám hẹn hò với em.” Từ Dật vẫn tự cho mình là đúng, anh ta cười, cảm thấy mình thật thức thời, “Đúng không, đàn em Tiêu Dạng.”
Còn có mấy nam sinh cùng xuống lầu, nhìn thấy Từ Dật thì cười trêu chọc, “Cua được đàn em xinh đẹp của chúng ta rồi hả? Giỏi nha!”
Từ Dật đến tham gia huấn luyện, học hành cũng chẳng ra làm sao, làm quen kết bạn mới là thứ nhất, anh ta quan hệ tốt với tất cả mọi người, nghiễm nhiên trở thành bông hoa ngoại giao.
“Khiêm tốn khiêm tốn.” Từ Dật cười với vẻ sâu xa, có ý phiếm chỉ, “Quay về mời mọi người ăn kẹo.”
Tưởng Húc Nhiên ném vali xuống, sải bước đi qua chặn đường Từ Dật, “Mày thả vali của Triệu Tiêu Dạng ra cho ông đây.”
Sắc mặt Từ Dật cũng thay đổi: “Mẹ! Mày chửi ai đấy?”
Tưởng Húc Nhiên chơi chung với Chu Tranh, tính cách cũng rất nóng nảy, lập tức vung tay. Một giây sau Tưởng Húc Nhiên bị Từ Dật đá ngã xuống đất, đầu óc Triệu Tiêu Dạng trống rỗng, cô xông lên cho Từ Dật một bạt tai, động tác nhanh gọn, khi mọi người xung quanh phản ứng lại thì cô đã đánh xong rồi. Tay cô còn đang tê, Từ Dật hoàn hồn giơ chân lên đạp, chưa đạp trúng người Triệu Tiêu Dạng. Tưởng Húc Nhiên túm lấy chân anh ta kéo Từ Dật ngã xuống đất, lật người đè anh ta xuống đấm cho một cú.
“Đừng đánh nữa, giáo viên đến rồi!”
“Mày dám đánh trả thử xem.” Khóe môi Tưởng Húc Nhiên nhướn lên nụ cười lạnh, môi cậu trắng bệch, là trạng thái bệnh tật không bình thường, cậu âm u nói, “Ông đây bị bệnh tim, mày động vào mà tao chết thì cả nhà mày đền mạng cho tao.”
“Mày còn dám làm phiền Triệu Tiêu Dạng thì tao không cho mày không sống nổi ở Đức Thuận đâu. Tao đảm bảo cả thành bố B không có trường cấp ba nào dám nhận mày.” Tưởng Húc Nhiên đứng dậy, bụm miệng ho khan một tiếng, cậu nghiêng đầu, vẫn dáng vẻ bệnh tật yếu ớt đó, thong thả nói, “Rác rưởi.”
Dáng người Tưởng Húc Nhiên lắc lư, cô vội đỡ cánh tay cậu, “Không sao chứ?”
“Không sao.” Tưởng Húc Nhiên đi rất chậm, đi qua kéo va li của mình.
“Đó là bạn gái Tưởng Húc Nhiên à?” Người xung quanh kéo Từ Dật lên.
Từ Dật hung hăng chửi một câu nhưng không dám ra tay nữa. Làm loạn thì làm loạn, chuyện Tưởng Húc Nhiên bị bệnh tim cả trường đều biết, cũng quả thật không có mấy người dám chọc vào nhà Tưởng Húc Nhiên.
Bước chân Tưởng Húc Nhiên dừng lại, cậu nhìn Triệu Tiêu Dạng sau đó ngoảnh đầu lướt qua đám người đó, “Triệu Tiêu Dạng là em gái tao, thu lại cái suy nghĩ bẩn thỉu của chúng mày lại.”
Tưởng Húc Nhiên không lên xe của trường học, cậu ngồi bên đường uống thuốc, đưa điện thoại cho Triệu Tiêu Dạng, thở hổn hển dồn dập nói, “Gọi cho tài xế.”
“Hay là tớ gọi điện cho xe cứu thương nhé? Cậu khó chịu nhiều không?” Triệu Tiêu Dạng vừa cầm được điện thoại thì chuông kêu lên, cô lập tức ấn nghe, “A lô?”
“Triệu Tiêu Dạng?”
Giọng của Chu Tranh, nhưng có gì phải nghi ngờ chứ? Triệu Tiêu Dạng gật đầu, “Là tôi.”
“Sao cậu cầm điện thoại của Húc Nhiên?”
Lúc này Triệu Tiêu Dạng mới hoàn hồn, “Tôi cầm nhầm, cậu tìm Tưởng Húc Nhiên hả? Tôi đưa điện thoại cho cậu ấy.”
“Tôi tìm cậu.”
Triệu Tiêu Dạng: “…”
“Ra đây, tôi ở bên ngoài.”
“Hả?”
“Hả cái gì?” Giọng Chu Tranh trầm thấp, dừng mấy giây rồi nói tiếp, “Bố bảo tôi đi đón cậu, tôi đang ở ngoài cổng.”
“Được.” Triệu Tiêu Dạng cúp máy, kéo Tưởng Húc Nhiên lên, “Chu Tranh đến rồi, đang ở bên ngoài.”
Tưởng Húc Nhiên cao hơn Triệu Tiêu Dạng, đôi mắt hoa đào trầm tĩnh nhìn Triệu Tiêu Dạng rất lâu mới gật đầu, “Ồ, vậy thì ra ngoài thôi.”
Một mình cô đẩy hai chiếc vali, còn sợ Tưởng Húc Nhiên đột ngột ngã xuống nên luôn nhìn chằm chằm cậu. Ra bên ngoài cổng liếc mắt đã nhìn thấy Chu Tranh dựa người bên cạnh xe. Anh mặc áo khoác phao dài màu đen, lười biếng dựa ở đó, sắc mặt hờ hững.
“Chu Tranh?”
Chu Tranh ngước mắt nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng, anh đứng thẳng. Rút tay ra, tài xế Trần xuống xe bước nhanh qua, ông ấy muốn cầm vali giúp Triệu Tiêu Dạng. Chu Tranh không tự nhiên rời tầm mắt, nhìn về phía Tưởng Húc Nhiên, “Húc Nhiên sao vậy? Không khỏe à?” Anh ngoảnh đầu nói với tài xế, “Chú Trần, chú cầm vali của Húc Nhiên, để cháu cầm của Triệu Tiêu Dạng.”
Anh xách hành lý của Triệu Tiêu Dạng đặt ở cốp sau, sau đó mới đi qua vỗ vào vai Tưởng Húc Nhiên, suýt chút nữa làm cậu ấy ngã sấp xuống. Anh rất không vui, Triệu Tiêu Dạng và Tưởng Húc Nhiên lại ở cùng chỗ những mười ngày.
“Tài xế nhà cậu không đến à?”
“Không.” Tưởng Húc Nhiên lại ho, Chu Tranh kéo ghế lái ra, “Cậu lên xe trước đi.”
Tưởng Húc Nhiên lên xe, chú Trần đưa cho cậu một chai nước.
“Sao lại ở cùng cậu ấy?” Chu Tranh hừ lạnh, “Lạnh không?”
“Không lạnh.” Triệu Tiêu Dạng nhìn chằm chằm gương mặt lạnh lùng của Chu Tranh, cô mím môi, kéo cửa xe ra, “Về nhà thôi.”
Chu Tranh vòng qua bên kia lên xe, mở ly giữ nhiệt đưa cho cô. Triệu Tiêu Dạng đón lấy, uống một ngụm nước, “Cảm ơn.”
Cô ngoảnh đầu nhìn thấy Từ Dật đi từ doanh trại ra liền nhíu mặt đặt ly xuống.
“Cậu uống thuốc chưa?” Chu Tranh nhìn sắc mặt khó coi của Tưởng Húc Nhiên và hỏi.
“Ừm.”
“Sao đột nhiên lại như vậy?” Chu Tranh quay qua nói với tài xế, “Chú Trần, đưa Húc Nhiên đến bệnh viện trước đi ạ.”
“Đánh nhau với Từ Dật.” Triệu Tiêu Dạng thấp giọng nói.
“Cái gì?”
“Ai là Từ Dật?”
“Cái thằng khối 11 đó.” Tưởng Húc Nhiên ngoảnh đầu, dựa nghiêng trên ghế rồi ngước mắt, “Nó thiếu đòn, sức khỏe tớ không tốt nếu không hôm nay chắc chắn nó không ra được khỏi cổng trường.”
“Nó đánh cậu?” Chu Tranh vặn nắp ly giữ nhiệt lại, “Nó muốn chết đó, đợi đi học thì đánh nó tiếp.”
Tưởng Húc Nhiên dựa lưng lên ghế, đeo tai nghe nhắm mắt lại, trái tim cậu đập rất bất thường. Lỗ mũi hơn ngứa, Tưởng Húc Nhiên giơ tay lên lau rồi lập tức ngồi bật dậy, cậu nhìn thấy máu trên tay mình.
Vội vàng rút giấy lau mũi, tài xế cũng tấp vào lề đường dừng xe lại, lấy một chai nước lạnh đặt lên trán Tưởng Húc Nhiên, “Sao còn chảy máu mũi nữa?”
Chu Tranh nhíu mày nói, “Chú Trần, tìm bệnh viện gần nhất, đưa cậu ấy qua đó đã.”
“Được.” Tài xế khởi động xe phóng như bay đi.
Cũng may Tưởng Húc Nhiên không chảy máu mũi quá lâu, rất nhanh đã ngừng chảy. Chu Tranh đưa cậu đến bệnh viện thành phố, giao cho bác sĩ chủ trị của Tưởng Húc Nhiên.
Trong thời gian kiểm tra, Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh đợi ngoài hành lang. Cô dựa lưng lên bức tường lạnh lẽo, yên lặng nhìn bóng đèn trên đỉnh đầu, chuyện hôm nay đều tại cô. Chu Tranh gọi điện thoại thông báo cho bố mẹ Tưởng Húc Nhiên, sau khi cúp điện thoại thì ánh mắt anh nặng nề, giơ tay nhéo đầu mày, “Có lẽ Tưởng Húc Nhiên phải mổ lần hai.”
Triệu Tiêu Dạng quay ngoắt đầu, anh nói, “Bệnh của cậu ấy rất phiền phức.”
~ Hết chương 58 ~

Chia sẻ cùng tôi