Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 60

“Đáng giá thì cậu làm.” Hai trăm ngàn đối với Triệu Tiêu Dạng là rất nhiều, nhưng Chu Tranh không phải người thiếu hai trăm ngàn, cô không biết nên nói gì, cô cảm thấy điều mình nói cũng chưa chắc đã đúng, cô nhỏ hơn Chu Tranh, cô mới mười sáu tuổi, cũng vẫn là một đứa trẻ, trước mắt họ là một đám sương mù. “Lựa chọn nằm trong tay cậu.”

“Bây giờ thể thao điện tử phát triển rất tốt.” Phương Linh Lợi cảm thấy Triệu Tiêu Dạng quá mức bình tĩnh, nói chuyện cũng không giống tuổi của họ, có hơi ra vẻ ta đây, “Tương lai cũng sẽ được được thêm vào hạng mục thể thao quốc gia, được quốc gia công nhận. Không có cứng nhắc như mọi người nghĩ đâu, đây là ngành nghề hot mới trong tương lai đó.”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu, cô không phủ nhận giá trị và ý nghĩa của thể thao điện tử, chỉ là tuổi của họ.

“Xem cá nhân lựa chọn.” Bản thân cô sẽ không lựa chọn, còn về Chu Tranh thì cô không có quyền can thiệp. “Tôi không phủ nhận giá trị và độ hot của ngành nghề này.”

Phương Linh Lợi há hốc miệng, một lát sau mới lên tiếng, “Triệu Tiêu Dạng, cậu nói chuyện hình như giống thầy giám thị!”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Vương Hạo chơi cũng rất tốt, cậu có đam mê với game. Rất nhanh đã kết thúc cuộc thi, cậu sung sướng lao xuống chỗ ngồi đập tay với Phương Linh Lợi, chạy qua ôm Chu Tranh lại bị anh giơ chân đá bay, Vương Hạo cưỡng ép ôm Chu Tranh thật mạnh, rồi chạy ra đập tay với Triệu Tiêu Dạng.

“Tối đi ăn lẩu, tớ mời.”

“Ăn đến nôn rồi!” Phương Linh Lợi nói, “Lần nào cũng ăn lẩu.”

“Vậy cậu muốn ăn gì?”

“Tôi muốn đi khu vui chơi, ăn đồ nướng.”

“Đi!”

Đi cũng không thể lập tức đi luôn được, cuộc thi bên này vẫn chưa kết thúc. Năm giờ chiều giám đốc Phong Nhuệ đi qua gọi Chu Tranh và Vương Hạo nói chuyện riêng, Phương Linh Lợi làm ổ trên sô pha thoải mái chơi game, giết quái nhỏ kêu gào thảm thiết.

Vương Hạo đi ra rất nhanh, Triệu Tiêu Dạng đứng dậy, “Chu Tranh đâu?”

“Đang nói chuyện riêng với giám đốc bên trong.”

“Cậu ký hợp đồng rồi sao?”

“Năm sau đến ký.”

“Người nhà cậu đồng ý à?” Triệu Tiêu Dạng nói, “Không có chữ ký của người giám hộ thì không có đủ giá trị pháp luật mà?”

Vương Hạo xoay người ngồi xuống sô pha, vắt chân lên thờ ơ như không, cậu lấy điện thoại mở game ra, đắc ý nói, “Tớ có thể trộm bản photo chứng minh thư của mẹ tớ, bắt chước chữ ký của mẹ tớ, đây đều không phải vấn đề.”

Triệu Tiêu Dạng trợn tròn mắt, cô cảm thấy Vương Hạo rất điên cuồng, rất khó tin. Trong thế giới của cô chưa từng có khả năng xảy ra chuyện này, những giấy tờ cần người giám hộ ký tên cô sẽ ngoan ngoãn giao cho người nhà, họ thật quá to gan.

“Vậy cậu có đi học nữa không?”

“Không đi.”

“Nếu bố mẹ cậu biết thì cậu sẽ bị đánh à?”

“Biết rồi thì làm sao? Tớ lại chẳng nghe họ, họ đánh tớ thì tớ bỏ nhà ra đi, sau khi ký hợp đồng với Phong Nhuệ, tớ cũng sẽ ở trong căn cứ.” Ngón tay Vương Hạo nhanh chóng điều khiển game, nói, “Phương Linh Lợi, cậu chơi xong ván này thì kéo tôi vào. Em gái Tiêu Dạng, vấn đề lương hàng năm cậu nói lần trước tớ đã hỏi rồi, họ đưa cho tớ mức một trăm năm mươi ngàn, tớ tự nuôi sống bản thân mình, tớ không dựa vào bố mẹ.”

“Anh Tranh là hai trăm.” Phương Linh Lợi nói, “Cậu rẻ hơn anh Tranh.”

“Anh Tranh là trụ cột, đương nhiên đắt.” Vương Hạo nói, “Cậu kết thúc chưa? Cậu chưa chết sao?”

“Cậu mới chết!”

Sáu rưỡi Chu Tranh mới ra ngoài, giám đốc đi theo phía sau nói, “Cậu suy nghĩ kỹ lại đi, đây là một nghề rất có tương lai.”

Một tay Chu Tranh đúc túi, ánh mắt hờ hững, “Tôi đi trước.”

“Suy nghĩ xong thì gọi điện thoại cho tôi.”

Chu Tranh cầm cặp sách và áo khoác, rồi đá Vương Hạo một cái, “Đi thôi.”

“Các cậu muốn đi đâu? Tôi đưa các cậu qua?” Giám đốc rất ân cần nói, “Tôi lái xe.”

“Không cần.” Chu Tranh mặc áo khoác lên, đeo chéo cặp, “Tạm biệt.”

Bên ngoài gió lạnh thấu xương, Chu Tranh kéo khóa áo khoác phao, đúc tay vào túi rồi đi phía trước.

“Anh Tranh, anh ký hợp đồng rồi à?”

Chu Tranh lắc đầu, Vương Hạo nói, “Vì sao vậy? Phong Nhuệ là câu lạc bộ lớn nhất trong nước rồi, không chọn họ còn có ai tốt hơn sao?”

Chu Tranh vươn tay vẫy xe, kéo cửa xe ra và cho Triệu Tiêu Dạng đi vào, anh vẫn ngồi ở giữa.

Anh ngoảnh đầu nhìn Vương Hạo một cái, “Khả năng tôi sẽ không ký.”

“Hả?”

“Cậu suy nghĩ rõ ràng đi, chúng ta không phải buộc lại cùng nhau.” Chu Tranh nói, “Tôi kiến nghị cậu nên về bàn bạc với bố mẹ rồi hãy quyết định, hoặc là bàn bạc với anh cậu.”

“Em sẽ bị đánh chết đó!” Vương Hạo kêu lên, “Bố mẹ em mà biết em muốn đi chơi game thì chắc chắn sẽ đánh chết em, anh em cũng sẽ đánh chết em!”

Tài xế tắc xi xoay đầu, “Đóng cửa lại! Đi đây.”

Khu vui chơi ngày cận tết, người đông nườm nượp, buổi tối còn có một đêm hội pháo hoa nên lượng người không hề giảm bớt mà còn nhiều thêm. Soát vé đi vào trong, Chu Tranh lập tức túm được Triệu Tiêu Dạng đang bị dòng người chén ép đến mức suýt nữa ngã nhào, kéo cô đến bên cạnh mình.

“Tớ muốn chơi xe leo núi!” Vương Hạo và Phương Linh Lợi giống như những chú husky được thả xích vậy, điên cuồng chạy đi, “Anh Tranh, Triệu Tiêu Dạng, hai người mau tới đây!”

Triệu Tiêu Dạng rút tay lại, anh ngoảnh đầu nhìn cô rồi lại kéo cô. “Muốn chơi gì?”

Cô gái ngẩng đầu, “Chu Tranh?”

“Hửm?” Chu Tranh đang đi bên cạnh, anh cao lớn thẳng tắp, vừa đi vừa phải nghiêng người.

“Mẹ, con muốn mua que phát sáng!” Em bé bên cạnh kêu lên.

Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn thấy cửa hàng có bán băng đô phát sáng hình tai mèo, anh liền giơ tay chạm vào tai Triệu Tiêu Dạng, “Cậu đợi tôi một lát.”

Lỗ tai Triệu Tiêu Dạng lập tức nóng bỏng, ngẩng đầu lên. Chàng trai cũng chỉ chạm vào một chút rồi lập tức thả ra, anh bước chân mạnh mẽ đến bên sạp hàng.

Triệu Tiêu Dạng mím chặt đôi môi, trái tim đập nhanh rộn ràng. Quan sát xung quanh, trước đây cô cũng từng đi khu vui chơi, bố dẫn cô đi nơi huyện thành ở quê.

“Triệu Tiêu Dạng.”

Cô gái đột ngột ngoảnh đầu, chàng trai đã đi đến bên cạnh, anh đội băng đô lên đầu cô gái, trong đôi mắt đen láy có ánh sáng, nhìn Triệu Tiêu Dạng chăm chú. Cô giơ tay lên muốn sờ, cảm giác rất kỳ lạ, Chu Tranh đột ngột nắm lấy tay cô, ấn ở bên người.

Lòng bàn tay ấm áp khô nóng khiến gương mặt thiếu nữ lập tức đỏ bừng, trái tim đập đến nỗi đầu óc trống rỗng, giọng nói cũng trở nên lắp bắp, “Cái… cái gì?”

“Rất đáng yêu.” Chu Tranh nắm tay cô không buông, Triệu Tiêu Dạng kéo cũng không ra, họ bước đi trên con đường chật chội, lòng bàn tay cô dần dần có mồ hôi, nóng bỏng ấm thấp. Cô cúi đầu, bỗng nhiên Chu Tranh dừng chân lại, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, bất thình lình chàng trai cúi người xuống dán cánh môi lên.

Rất nhanh Triệu Tiêu Dạng sợ hãi, mở lớn hai mắt. Anh chỉ chạm vào một chút rồi buông ra, lấy một chiếc kẹo mút trong túi áo đưa cho cô, sau đó anh rời ánh mắt, mất tự nhiên hắng giọng, “Cậu ăn đi.”

Gương mặt Triệu Tiêu Dạng nóng đến mức sắp phát nổ, ai muốn ăn kẹo chứ? Cô không muốn ăn.

“Không cần.”

Một tay Chu Tranh không thể bóc vỏ kẹo, lại không nỡ thu lại cánh tay đang dắt Triệu Tiêu Dạng, anh cầm cây kẹo mút cực lớn, nhìn có chút ngốc nghếch.

“Anh Tranh, hai người ở đây à, đi chơi thuyển hải tặc không?”

Một tiếng hét vang lên phía sau, Triệu Tiêu Dạng rút mạnh tay về, giữ vững khoảng cách một mét với Chu Tranh. Gương mặt đỏ hồng nhìn về phía cỗ máy cực lớn đang lộn nhào ở xa xa, người bên trên kêu gào.

“Không phải hai người đi chơi xe leo núi sao?” Một tay Chu Tranh đúc túi, đầu ngón tay cọ sát vào vải quần, da dẻ Triệu Tiêu Dạng mềm mại trơn láng, cảm giác mượt mà đó không làm sao xua đi được, anh nhíu mày, “Sao về nhanh vậy.”

“Người xếp hàng đông quá, bọn tớ không xếp được, nhàm chán.” Vương Hạo vừa dứt lời thì Phương Linh Lợi đã xông qua như một làn gió, cây kẹo bông trên tay bị gió thổi chỉ còn lại đúng cái que, “Sao mọi người vẫn ở đây? Đi xếp hàng chơi thuyền hải tặc, bên đó rất nhanh.”

“Đi chơi không?” Chu Tranh nhìn theo ánh mắt của Triệu Tiêu Dạng, giọng nói trầm thấp hỏi.

“Các cậu đi trước đi.”

Chu Tranh xé vỏ kẹo nhét đến bên miệng cô.

Triệu Tiêu Dạng không đề phòng đã chạm đến phần kẹo cứng vị hoa quả, ngước đôi mắt trong veo nhìn anh, Chu Tranh vẫn cầm cán cây kẹo chặn ở miệng cô. Chờ đợi mấy giây cuối cùng Triệu Tiêu Dạng cướp lấy cây kẹo rồi liếm khoe môi.

Cúi đầu đi bên cạnh Chu Tranh, “Cảm ơn.”

Vương Hạo và Phương Linh Lợi chạy đi như bay.

Đoàn người chen chúc khiến Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng đi rất gần nhau, cô gái cắn cây kẹo mút còn to hơn cả mặt mình, trong lòng thầm nghĩ Chu Tranh thật quá ấu trĩ.

Cô cố gắng cũng không cắn được, Vương Hạo lại ở bên kia gào lên, “Anh Tranh!”

Chu Tranh nghiêng người, kéo Triệu Tiêu Dạng qua rồi lại cúi đầu hôn cô một cái, vẫn chỉ là môi chạm môi. Đầu óc cô “ầm” một tiếng nổ tung, Chu Tranh đứng thẳng người dậy dùng đôi mắt đen thâm trầm nhìn cô gái, bỗng nhiên nhướn môi lên, cười tươi tắn nhưng lại ngắn ngủi, tựa như pháo hoa trong đêm tối, anh hất cằm, nghênh ngang và lưu manh.

Triệu Tiêu Dạng cầm kẹo mút, Chu Tranh nắm tay cô, họ bước nhanh về phía thuyền hải tặc, giọng nói trầm thấm đầy ẩn ý của chàng thiếu niên vang lên, “Ngọt.”

“Cái gì?” Triệu Tiêu Dạng nhìn bóng lưng thẳng tắp của chàng trai.

Vừa nãy khi Chu Tranh đi mua băng đô thì nhìn thấy một bé gái đang ăn kẹp mút, quả là đáng yêu chết mất, anh lập tức muốn mua cho Triệu Tiêu Dạng, cô gái của anh là cô gái đáng yêu nhất, ngọt ngào nhất thế giới.

Ngồi lên thuyền hải tặc, Chu Tranh xoay đầu dặn dò, “Sợ hãi thì kéo tay tôi.”

“Ờ.”

Vương Hạo cũng vênh váo ngoảnh đầu nói với Phương Linh Lợi, “Nếu như cậu sợ hãi thì túm lấy tôi, anh trai bảo vệ cậu!”

Cuối cùng nhận được một trận đánh tới tấp của Phương Linh Lợi.

Cỗ máy khởi động, Vương Hạo đột ngột kêu lên một tiếng, “A!”

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu qua nhìn, Vương Hạo nhắm chặt mắt túm tay áo Phương Linh Lợi, sắc mặt trắng bệch, “Lên rồi sao? Cao lắm phải không?”

Ba người: “…”

Vốn dĩ Triệu Tiêu Dạng có chút căng thẳng nhưng bởi vì tiếng kêu gào thảm thiết của Vương Hạo mà cô vô cùng bĩnh tình. Cả quá trình Vương Hạo đều nhắm mắt và kêu, đến chỗ cao nhất, Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy Vương Hạo ôm tay Phương Linh Lợi chặt cứng, khóc đến mức sắc mặt trắng bệch, Phương Linh Lợi trợn mắt đến nỗi đồng tử sắp bay ra ngoài.

Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh đưa mắt nhìn nhau, sau đó tự động rời đi.

Con thuyền hải tặc này quá ầm ĩ!

Từ từ trở lại chỗ cũ, Vương Hạo quệt nước mắt rồi mở ra, “Xong rồi?”

Phương Linh Lợi bụm mặt, liều mạng giãy tay ra, “Cậu buông ra! Vương Hạo, tôi không quen cậu! Mất mặt quá!”

Phương Linh Lợi chưa đứng dậy đã ngồi bệt trở lại, Vương Hạo vội vàng đỡ cô ấy và nói, “Có phải rất đáng sợ không? Có phải cậu kêu gào không? Tôi không sợ lắm, chỉ là sợ một mình cậu kêu quá ngượng nên kêu cùng cậu thôi.”

“Nhổ!”

Triệu Tiêu Dạng bước xuống đất rồi mà chân vẫn hơi mềm, nhưng vẫn trong phạm vi có thể khống chế được. Chu Tranh lấy cặp sách trước, giơ tay ra trước mặt Triệu Tiêu Dạng. cô nhìn ngón tay thon dài trắng trẻo của anh, đầu ngón tay trắng đến mức thanh lạnh.

Phía sau nổ bụp một tiếng, bầu trời bị chiếu sáng thành màu đỏ, cô gái ngoảnh đầu nhìn thấy pháo hoa bung nở. Đám đông vang lên tiếng hoan hô, lại một đóa hoa nữa bay lên không trung rồi nở bung ra, sáng đẹp lóa mắt, đẹp như một giấc mơ.

Tay cô bị nắm lấy, ngay lập tức anh cưỡng chế tách ngón tay của cô ra, mười ngón tay đan vào nhau.

~ Hết chương 60 ~

← Chương 59  |  Mục lục  |  Chương 61 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi