Yang Ying

7 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 61

Pháo hoa rực rỡ xán lạn, chói lóa tới mức Triệu Tiêu Dạng hoa mắt chóng mặt. Đến sáng sớm ngày hôm sau cô mới hoàn hồn. Bên ngoài cửa sổ có người đốt pháo, cô nằm bò trên giường nhìn những giọt nước do sương mù đọng lại trên cửa kính rồi nhớ đến cái nắm tay của Chu Tranh ngày hôm qua.

Mười ngón tay đan vào nhau, Triệu Tiêu Dạng cảm nhận được độ ấm của ngón tay anh.

Cô nghe thấy tiếng dì Trương nói chuyện bên ngoài, dài dòng lê thê. Triệu Tiêu Dạng vùi đầu trong gối đầu mềm mại, nhắm mắt lại, còn ba ngày nữa là đến Tết.

Cô bất chợt nhớ đến một chuyện, lật người xuống giường chạy thằng đến chỗ bàn học, mở cặp ra nhìn thấy chiếc kẹo tan chảy dính vào đề thi thử tiếng Anh bên trong, Triệu Tiêu Dạng rút giấy trong cặp ra cẩm lấy chiếc kẹo. Nhiệt độ trong phòng hơi cao nên bề mặt viên kẹp tan chảy hết.

Tiếng gõ cửa vang lên, tờ giấy ăn trong tay Triệu Tiêu Dạng dính lên kẹo, cô thu tay lại, giấy ăn lại dính lên ngón tay, hơi ghê một chút. Cô ngoảnh đầu lại thì nghe thấy dì Trương nói, “Dậy rồi sao?”

“Vâng.” Triệu Tiêu Dạng ném kẹo lên trên bàn, vội vã chạy qua mở cửa.

“Bà.”

“Cháu thu dọn một chút, lát nữa ra ngoài mua quần áo.”

“Dạ?” Triệu Tiêu Dạng sững người.

“Tết đến rồi, phải mua vài bộ quần áo mới, năm nay phu nhân không thể về được nên dì đưa đi mua.” Dì Trương nhìn thấy khuy áo ngủ của Triệu Tiêu Dạng mở ra liền vươn tay cài lại cho cô, “Hôm nay mau chóng đi mua, ngày mai còn phải chuẩn bị đồ đón tết.”

“Cháu có quần áo rồi.” Triệu Tiêu Dạng chạm vào ngón tay sần sùi thô ráp của bà ấy, rụt cổ lại, sau đó mới đứng thẳng, “Không cần mua nữa đâu ạ.”

“Có thì có, nhưng quần áo mới vẫn phải mặc.” Dì Trương nói, “Cháu mau chóng thu dọn đi, ăn sáng xong dì đưa cháu ra ngoài.”

Trước kia là mẹ đưa cô đi mua, tết nhất là phải mặc quần áo mới, cho dù rẻ nhưng mẹ cũng sẽ mua cho cô. Mũi Triệu Tiêu Dạng cay cay, sợ dì Trương nhìn ra cảm xúc của mình liền cúi đầu xuống, “Vậy cháu đi thay quần áo.”

Cô đánh răng rửa mặt xong xuống lầu thì dì Trương đã đặt vằn thắn lên bàn, bà ấy ngồi trước mặt liệt kê danh sách đồ dùng phải mua cho năm mới.

“Ông chủ thích ăn thịt bò viên, phải mua nhiều thịt bò một chút, phu nhân thích…” Bà ấy ngừng lại, ngây người nhìn trước mặt một lúc rồi thở dài, “Vằn thắn thế nào? Có nhạt không?”

“Rất ngon.” Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, Tiết Cầm đi rồi, nhà Chu Tranh cũng chẳng còn ai.

Dì Trương dụi mắt, đôi mắt phút chốc đỏ hồng. Bà đều có tỉnh cảm với Tiết Cầm và Chu Khải Thụy, bây giờ gia đình nói tan là tan, đứng dậy nói, “Có cát bay vào mắt, dì đi rửa cái mặt.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn bà ấy, thu tầm mắt lại.

Trên cầu thang vang lên tiếng bước chân, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu. Chu Tranh mặc áo len màu xám nhạt, cúi đầu loẹt quẹt đôi dép lê chậm rãi đi qua đây, anh nhíu đôi mày kiếm, vẻ mặt không vui.

“Ngủ không ngon à?” Triệu Tiêu Dạng hỏi.

“Ừm.” Chu Tranh đi qua kéo ghế ngồi xuống, nhìn vào trong bếp rồi cất giọng khàn khàn, “Dì không ở nhà à?”

Sắc mặt Chu Tranh có chút tiều tụy, chỉ có đôi mắt vẫn đen láy, Triệu Tiêu Dạng cho rằng anh bị cảm nên vội buông đũa xuống đi ra phòng khách, mở hộp thuốc lấy kẹp nhiêt độ và đưa cho anh, “Cậu đo nhiệt độ đi, có phải bị cảm không?”

Chu Tranh ngước mắt, tủm tỉm nhìn Triệu Tiêu Dạng, ánh mắt tà mị, “Lo lắng cho tôi? Hửm?”

Gương mặt cô gái lập tức ửng hồng, đặt kẹp nhiệt dộ lên bàn ăn, “Cậu ăn vằn thắn không? Tôi đi nấu.”

“Ừm.” Chu Tranh lại lười biếng tựa vào ghế.

Triệu Tiêu Dạng đi đến cửa phòng bếp thì hoàn hồn, bất thình lình va phải đôi mắt đen nhánh của anh, trái tim cô đập mạnh một nhịp, mím đôi môi khô khốc, “Cậu đo nhiệt độ đi.”

Sau đó xông vào bếp.

Triệu Tiêu Dạng cho vằn thắn vào nồi rồi thì dì Trương mới đi từ phòng ra, “Tranh dậy rồi à?”

“Vâng.”

“Cháu có muốn đi mua quần áo với chúng ta không?” Dì Trương có thể sắp xếp quần áo của Triệu Tiêu Dạng nhưng không dám xen vào chuyện của Chu Tranh, tính cách Chu Tranh không hiền lành dễ bảo, ánh mắt soi mói, “Lát nữa dì và Tiêu Dạng đi trung tâm thương mại.”

“Quần áo của cô ấy mua xong rồi.” Chu Tranh lấy nhiệt kế ra, nhìn số 36 độ 5 trên đó rồi ném cái nhiệt kế lại bàn, nhàn nhạt nói, “Không cần mua nữa.”

“Mua quần áo tết rồi á? Cháu mua à?”

“Vâng.” Chu Tranh lấy chiếc cốc trước mặt Triệu Tiêu Dạng rót một cốc sữa bò, uống một ngụm, anh ngước hàng mi dày lên, “Bố cháu yêu cầu.”

Vậy sao? Vậy mà ông chủ còn căn dặn bà chuẩn bị quần áo tết cho Triệu Tiêu Dạng.

“Của cháu cũng mua rồi à?”

“Vâng.” Chu Tranh uống sữa xong thì đứng dậy đi vào bếp. Triệu Tiêu Dạng đã nấu xong nước dùng vằn thắn, đang bỏ những miếng vằn thắn bóng bẩy óng ánh vào trong.

“Ấy! Tiêu Dạng, sao cháu lại nấu vằn thắn?” Dì Trương vội chạy vào bếp muốn làm tiếp, Chu Tranh bưng bát đi, nhìn Triệu Tiêu Dạng và nói, “Cảm ơn.”

Mùi vị đồ ăn Triệu Tiêu Dạng làm không giống người bản địa, hơi thiên về phương nam nhiều hơn. Dì Trương làm cơm hơi thanh đạm, nếu so sánh với nhau thì Chu Tranh thích đồ Triệu Tiêu Dạng làm hơn, khẩu vị vừa ăn.

“Sốt không?” Triệu Tiêu Dạng lấy cớ thu dọn bát để thấp giọng hỏi.

“Không.” Chu Tranh ngước mắt, bỗng nhiên nở nụ cười, “Lo lắng vậy sao?”

“Đâu có, tôi phải cùng dì Trương đi ra ngoài, cậu ở nhà ôn tập bài cũ đi.”

“Đi cùng bà ấy làm gì?” Chu Tranh chau mày.

Triệu Tiêu Dạng đã nghe thấy chuyện mua quần áo rồi, mặc dù chưa nhìn thấy quần áo mới Chu Tranh mua nhưng trong lòng cô vẫn có chút xúc động, Chu Tranh nhớ tới cô.

“Tết đến phải mua ít đồ.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Tôi cũng phải mua một chút, cậu đừng hỏi.”

“Thiếu tiền không?”

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu.

Quả thực Chu Tranh không thể ra ngoài, anh cần phải ôn tập. Kỳ thi giữa kỳ anh đã đứng thứ hai mươi cả lớp, năm mươi cả khối. Thành tích này rất khó coi, anh mà còn tiếp tục không chịu học hành thì đến lớp 11 chia lại lớp sẽ không có cơ hội cùng lớp với Triệu Tiêu Dạng nữa.

Triệu Tiêu Dạng và dì Trương ra ngoài, Chu Tranh đứng dậy lên lầu mở đề thi ra, điện thoại vang lên, là Tiết Cầm gọi tới. Ánh mắt trở nên âm trầm, anh yên lặng nhìn điện thoại vui vẻ kêu lên trên bàn.

Lần thứ hai kết thúc, âm thanh dừng lại.

Không đến một phút sau thông báo tin nhắn vang lên, Chu Tranh đặt bút xuống cầm điện thoại.

“Xin lỗi con, mẹ yêu con.”

Chu Tranh đột ngột giơ tay ném điện thoại về phía cửa kính, tiếng vang cực lớn, điện thoại bật lại bàn học, cuối cùng rơi xuống sàn nhà, linh kiện nát vụn.

Chu Tranh lấy hộp thuốc trong ngăn kéo ra rút một điếu châm lên, qua làn sương khói màu trắng, anh nhìn về phía cửa kính đọng đầy giọt nước do chênh lệch nhiệt độ trong và ngoài. Anh thích game không? Có lẽ. Từ khi có ký ức tới giờ thứ bầu bạn với anh chính là đủ loại trò chơi, anh chỉ có game, anh không có bố mẹ.

Chu Tranh cắn đầu lọc thuốc ngửa người dựa lên ghế, cảm xúc dần dần trở lại bình tĩnh, cuối cùng Chu Tranh dụi tắt thuốc, ngồi thẳng dậy, cầm bút lên, bắt đầu làm đề. Bố mẹ và game cứ tạm bỏ đấy đã, anh còn thi được thành tích kém như vậy nữa thì sẽ mất đi Triệu Tiêu Dạng, đây là điều rất khó chịu.

Cô gái đó! Chu Tranh nghiến răng kèn kẹt, nhớ đến gương mặt bình tĩnh, tự chủ của Triệu Tiêu Dạng, lòng anh lại dịu đi.

Ba mươi tết Chu Khải Thụy mới về nhà, ông đưa Triệu Tiêu Dạng đi dán câu đối tết, Chu Tranh thì làm ổ trên sô pha chơi game, từ cửa kính thủy tinh sát sàn anh nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng mặc chiếc áo phao màu hồng nhảy qua nhảy lại, giống như một chú thỏ đáng yêu.

Chu Tranh híp mắt, trong tai nghe là tiếng gào rú của Vương Hạo, “Anh Tranh, anh rớt mạng hả? Anh mau online đi, em sắp chết rồi, đến cứu em!”

Triệu Tiêu Dạng chạy qua dán hoa văn cửa sổ, hai người nhìn vào mắt nhau qua lớp kính, cô tức tốc rời tầm mắt rồi chạy đi.

“Tôi treo máy, các cậu tùy tiện.” Chu Tranh ném điện thoại xuống.

Trong tai nghe là một loạt ai oán, “Chu Tranh, cậu là người sao!”

Làm người có gì tốt? Hừ!

Chu Tranh tháo tai nghe xuống ném qua một bên, mặc áo khoác đi ra ngoài, Triệu Tiêu Dạng đang kiễng chân dán hoa văn cửa sổ, “Chú ơi vị trí này được không ạ?”

Chu Tranh đi qua cầm lấy hoa văn, anh cao hơn Triệu Tiêu Dạng, chẳng mấy chốc đã dán được đến vị trí cần thiết. Một tay khác thì xách mũ áo khoác của Triệu Tiêu Dạng, đẩy qua một bên.

“Con còn không bằng em gái.” Chu Khải Thụy khích anh.

Triệu Tiêu Dạng muốn quỳ Chu Khải Thụy, có thể đừng khó chịu như vậy được không? Rõ ràng ông rất muốn làm những việc này cùng Chu Tranh mà, đúng là cặp bố con thần tiên.

“Chữ trên câu đối xấu chết mất.” Chu Tranh đối chọi lại gay gắt.

Chữ là Chu Khải Thụy viết, ông lập tức trợn mắt, “Cái đồ mù chữ như con không có trình độ thưởng thức, con về chơi game của con đi.”

“Thưởng thức cần trình độ gì?” Chu Tranh lạnh mặt đi qua bôi keo lên câu đối rồi đưa cho Chu Khải Thụy, mặt không cảm xúc nói. “Phân biệt xấu đẹp khó thế à?”

“Câu đối sang năm để con viết!”

Chu Tranh hừ một tiếng, cái thang dưới chân Chu Khải Thụy rung lắc, anh nhảy tới đỡ ông, cau mày nói, “Bố đi xuống.”

“Không cần đến con.”

Chuông báo tin nhắn vang lên, Triệu Tiêu Dạng lấy ra nhìn thấy tin nhắn của Tưởng Húc Nhiên, “Buổi tối các cậu đi đâu chơi?”

“Cậu đỡ hơn chút nào chưa? Bọn tớ vẫn chưa quyết định, đợi lát nữa tớ hỏi Chu Tranh.” Triệu Tiêu Dạng gửi tin nhắn qua, xoa cái mũi đỏ bừng vì lạnh, vừa định cất điện thoại đi thì nhìn thấy thông báo wechat, được thêm vào nhóm.

Triệu Tiêu Dạng lại mở wechat ra, nhóm nhỏ bốn người, Tưởng Húc Nhiên, Vương Hạo, Phương Linh Lợi, đủ cả.

“Em gái Tiêu Dạng vào rồi.” Vương Hạo vui vẻ gửi biểu cảm husky ngáo, “Sinh nhật anh Tranh, chúng tớ đang bàn bạc chúc mừng anh ấy như thế nào, cho anh ấy một bất ngờ.”

Sinh nhật Chu Tranh? Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn về phía hai bố con đang châm chọc lẫn nhau ở không xa, cô ngẫm nghĩ, “Cậu ấy sinh nhật vào mùng một tết?”

“Cậu không biết à?”

Chẳng trách đám người này đều gọi anh Chu Tranh, họ sinh cùng năm, tháng sinh của Chu Tranh sớm nhất.

“Bây giờ biết rồi.”

Đám người trầm mặc nửa phút, Vương Hạo nói, “Nhưng cũng phải, em gái Tiêu Dạng đều không biết sinh nhật của mỗi một người chúng ta.”

“Cậu định tặng gì?” Phương Linh Lợi hỏi.

“Bây giờ có cửa hàng nào vẫn mở cửa?”

“Quảng trường trung tâm, hôm nay bán hàng đến sáu giờ.” Tưởng Húc Nhiên trả lời, “Bây giờ cậu muốn đi mua quà sao?”

“Triệu Tiêu Dạng, cậu mua đồ thì tránh anh Tranh đi, đừng để cho anh ấy phát hiện, chúng ta phải làm anh Tranh bất ngờ.”

Bây giờ là năm giờ, còn một tiếng nữa, Triệu Tiêu Dạng đặt hoa văn cửa sổ trong tay xuống, cầm điện thoại đi vào nhà. Cô thay giày và cầm cặp sách, đi ra đến cửa thì gặp Chu Khải Thụy.

“Tiêu Dạng đi đâu vậy con?”

“Con đi ra ngoài mua chút đồ, sẽ về nhanh thôi ạ.”

“Bảo Chu Tranh đi cùng con, hoặc là chú lái xe đưa con đi?”

“Không cần, không cần ạ.” Triệu Tiêu Dạng vội xua tay từ chối, “Con không đi lâu đâu ạ, sáu rưỡi là về đến nhà rồi ạ.”

Ánh mắt lạnh lùng của Chu Tranh nhìn qua, “Đi đâu?”

“Đến trung tâm thương mại gần đây mua chút đồ.” Triệu Tiêu Dạng nói rồi dịch về phía bậc thềm, “Tôi đi trước đây.”

Còn chưa chạy được thì cổ tay đã bị túm lại. Triệu Tiêu Dạng quay ngoắt đầu nhìn Chu Khải Thụy, ông đang thưởng thức câu đối mình viết nên không nhìn qua bên này, Triệu Tiêu Dạng nói bằng khẩu hình miệng, “Làm gì vậy?”

“Đi cùng cậu.” Chu Tranh cưỡng chế kéo Triệu Tiêu Dạng về phòng, anh thay giày thể thao và cầm điện thoại xong mới buông tay, “Đi thôi.”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Chu Tranh và cô không rời nhau nửa bước, làm sao chuẩn bị bất ngờ được?

~ Hết chương 61 ~

← Chương 60  |  Mục lục  |  Chương 62 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi