Yang Ying

7 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 62

Triệu Tiêu Dạng không có cơ hội phản kháng đã bị Chu Tranh nhét vào taxi.

“Đến trung tâm thương mại nào?” Chu Tranh hỏi.

Triệu Tiêu Dạng: “…”

“Muốn mua gì?”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Kiểu như Chu Tranh không xứng có được bất ngờ! Anh không xứng!

“Hỏi cậu đó?”

“Quảng trường trung tâm.” Triệu Tiêu Dạng ủ dột nói, “Đi quảng trường trung tâm.”

Trong không khí dày đặc mùi pháo mới đốt, trời vẫn âm u, tết năm nay có lẽ sẽ đổ tuyết. Triệu Tiêu Dạng siết chặt điện thoại, Chu Tranh nói với tài xế, “Đi quảng trường trung tâm.”

Anh lấy điện thoại ra, chiếc điện thoại đã đổi thanh kiểu mới nhất, “Tối nay đến nhà Húc Nhiên tụ họp.”

“Ờ.”

Trên xe đang bật bài “Cung hỷ phát tài”, mùi vị năm mới nồng đậm, ngón tay thon dài của Chu Tranh gõ lên màn hình gửi tin nhắn, tựa như vô ý hỏi, “Bây giờ đến quảng trường trung tâm mua gì? Siêu thị đóng cửa rồi.”

Mặt Triệu Tiêu Dạng hơi đỏ, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô mím môi nói, “Tôi muốn đi mua một mình.”

Chu Tranh nhíu mày nhìn Triệu Tiêu Dạng. Xe đến quảng trường trung tâm thì trời đã tối, anh xuống xe rồi kéo khóa áo lên, “Tôi ở đây đợi cậu.”

Còn nửa tiếng nữa trung tâm thương mại sẽ đóng cửa, Triệu Tiêu Dạng chạy nhanh vào trong. Ánh mắt Chu Tranh trầm xuống, một tay đúc túi, nhìn Triệu Tiêu Dạng đi vào một cửa hàng đồ nam. Anh liến ép mình rời tầm mắt.

Trong nhóm Vương Hạo vẫn đang nói tối nay ở nhà Tưởng Húc Nhiên như thế nào, xa xa có người đốt pháo hoa. Pháo hoa rực rỡ chiếu sáng một khoảng trời tối tăm, Chu Tranh ngẩng đầu, híp mắt.

Đêm giao thừa ngoài đường vắng lặng, phần lớn người đều đã về nhà ăn tết. Chu Tranh cầm điệt thoại lật xem lịch sử tin nhắn, lật đến lần thứ hai thì anh kéo số máy của Tiết Cầm từ danh sách đen ra, một dòng tin nhắn nhảy ra, “Giao thừa vui vẻ, bảo bối của mẹ lại lớn thêm một tuổi rồi, mẹ yêu con.”

Mười bảy tuổi, cách trưởng thành còn một năm.

“Chu Tranh.”

Chu Tranh ngoảnh đầu lại, cô gái nhỏ chạy từ trung tâm thương mại ra, thở hổn hển. Làn sương trắng cô thở ra tan vào không khí giá lạnh, đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô sạch sẽ vô cùng. Đèn của tòa nhà khu thương mại ở quảng trường trung tâm bỗng nhiên sáng lên, ánh sáng lấp lánh. Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu lại, khóe môi cô khẽ nhướn lên, “Đẹp quá.”

Lần đầu tiên Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy đèn đóm tráng lệ như vậy, ánh sáng bàng bạc lấp lánh đổ xuống rợp trời kín đất, khiến người ta lay động. Người đi đường cũng dừng chân lại xuýt xoa kinh ngạc, cảm thán.

Một năm kết thúc, đây là nghi thức cảm ơn của tòa nhà này.

Bỗng nhiên cô rơi vào một vòng tay, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu, Chu Tranh giơ tay kéo mũ áo phao của Triệu Tiêu Dạng lên che đi phần lớn gương mặt cô, ngay sau đó nụ hôn rơi xuống.

Cô trợn tròn mắt, Chu Tranh dán lên môi cô. Họ đều không nhắm mắt, phía sau có tiếng pháo hoa bung nở, chàng trai nhìn hàng mi của Triệu Tiêu Dạng trong không gian mờ tối. Mắt anh giật giật, yết hầu lăn động.

Chu Tranh buồng ra trước, Triệu Tiêu Dạng lập tức bật ra, gương mặt nóng bừng, hô hấp cũng trở nên gấp gáp. Cô nghe thấy tiếng tim mình đập, giống như sấm mùa xuân vang rền trời đất, kêu lên đùng đùng. Tai cô ù đi, căng thẳng đến mức ngón út run lên.

“Cậu…”

“Về nhà thôi.” Chu Tranh xoay người sải bước chân dài đi qua bên đường, giơ tay gọi xe.

Triệu Tiêu Dạng nâng tay kéo mũ áo xuống, để gió lạnh thổi vào gương mặt đỏ bừng, tâm trạng hơi bình ổn lại. Môi Chu Tranh có chút lạnh, mềm mềm.

Lông mi của anh thật dài, khoảng cách gần như vậy làm lông mi của anh cắm cả vào da cô, ngứa ngáy. Triệu Tiêu Dạng ngồi lên xe, giơ tay đặt đến bên môi, nhưng rất nhanh cô lại bỏ xuống, làm như vậy có khiến Chu Tranh hiểu nhầm cô đang cảm nhận lại nụ hôn đó không?

Coi là hôn sao? Phải không? Chu Tranh hôn cô rồi.

Điện thoại lại kêu lên một tiếng, Triệu Tiêu Dạng lấy ra nhìn thấy tin nhắn của Vương Hạo, “Chiều mai em gái Tiêu Dạng nghĩ cách ra ngoài, sau đó chúng ta cùng nhau trở về, chắc chắn anh Tranh sẽ bất ngờ.”

Trái tim Triệu Tiêu Dạng vẫn đập rất vô thực, ấn vào điện thoại đang định trả lời thì nhìn thấy Tưởng Húc Nhiên gửi tin nhắn qua, “Tối nay các cậu cùng qua đây.”

“Đang nói chuyện với ai đấy?”

Triệu Tiêu Dạng lập tức cất điện thoại vào túi, “Không có ai.”

Sắc mặt Chu Tranh lập tức thay đổi, trước kia Triệu Tiêu Dạng chưa từng trốn tránh anh, có thể cho anh chơi điện thoại.

“Vậy đưa tôi xem nào.”

Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn Chu Tranh, chớp chớp mắt, “Á?”

“Á cái gì? Đưa tôi.” Ngón tay thon dài của Chu Tranh vươn ra trước mặt Triệu Tiêu Dạng, gương mặt trắng trẻo anh tuấn không có cảm xúc, đôi mắt trầm lạnh nhìn cô.

Triệu Tiêu Dạng tức tốc xóa lịch sử trò chuyện của nhóm, rồi đưa điện thoại cho anh.

Chu Tranh mở khóa màn hình nhìn thấy tin nhắn mới nhất Tưởng Húc Nhiên vừa gửi: “Vậy tớ đợi cậu.”

“Tưởng Húc Nhiên đợi cậu làm gì?”

“Buổi tối tụ họp.”

Chu Tranh không vui, anh cực kỳ không vui. Nhíu mày lại hít sâu một hơi, không thể nổi nóng. Một người là anh em của anh, một người là bạn gái anh.

“Cậu muốn đến nhà Tưởng Húc Nhiên?”

Triệu Tiêu Dạng cau mày, “Không đi sao?”

Chu Tranh ngoảnh đầu, đôi mắt mãnh liệt nhìn chằm chằm Triệu Tiêu Dạng, ngữ khí không tốt lắm, có ý chất vấn, “Ý của tôi là cậu rất muốn đi?”

Triệu Tiêu Dạng vẫn cau mày, “Không phải cậu muốn đi sao?”

Chu Tranh ném trả lại điện thoại, hừ lạnh.

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Suốt cả đoạn đường Chu Tranh không nói chuyện với cô, vào nhà cũng là một trước một sau, luôn giữ khoảng cách một mét. Triệu Tiêu Dạng chẳng biết làm sao, không biết Chu Tranh lấy đâu ra lắm giận với dỗi thế.

Chu Tranh cởi áo khoác ném lên sô pha. Chu Khải Thụy đứng dậy tháo kính xuống, thu dọn lại áo khoác của Chu Tranh, “Không biết để áo cẩn thận à? Em gái đâu?”

“Phía sau.” Chu Tranh lạnh giọng.

“Cãi nhau à? Hay là bắt nạt em gái?”

“Ai bắt nạt cô ấy.” Chu Tranh xùy lạnh, “Ăn cơm không?”

“Tính nết nóng nảy như vậy chẳng biết giống ai?” Chu Khải Thụy cố gắng nhẫn nhịn, “Ăn cơm.”

Bữa tối rất phong phú, cũng đã hơi nguội, Chu Tranh rời khỏi bàn ăn trước. Chu Khải Thụy rót một cốc nước hoa quả cho Triệu Tiêu Dạng, ông muốn nói gì đó, nhưng đối diện với ánh mắt kính sợ của cô bé, ông lại chẳng nói được gì.

“Con ăn nhiều một chút.”

Vương Hạo gọi điện thoại tới, Triệu Tiêu Dạng vội vàng ấn nghe.

“Các cậu ra chưa? Mau lên tớ đang ở cổng nhà các cậu, điện thoại của anh Tranh không gọi được.”

“Tớ đi gọi cậu ấy.” Triệu Tiêu Dạng uống xong nước ép hoa quả liền đứng dậy, “Chú ơi con ra ngoài chơi ạ, cùng với nhóm Vương Hạo.”

“Anh Chu Tranh đi cùng con à?”

“Vâng.”

“Vậy đi đi.”

Triệu Tiêu Dạng chạy lên lầu gõ cửa phòng Chu Tranh, Chu Khải Thụy lại thở dài, uống một hơi cạn sạch ly rượu trước mặt.

“Ông chủ, lát nữa tôi dọn dẹp xong sẽ đi.” Theo như nề nếp trước đây, mồng một tết dì Trương sẽ không ở nhà họ. Nhưng năm nay Tiết Cầm không có mặt, nhà cửa không ai chăm sóc, bà mà đi nữa thì cả nhà này chẳng có cơm nóng mà ăn, “Sáng sớm mai lại tới?”

“Không cần.” Chu Khải Thụy lại rót một ly rượu, uống xong thì nói, “Mồng ba hãy qua.”

Dì Trương vẫn muốn nói gì đó, Chu Khải Thụy phất tay, “Tết nhất rồi, dì cũng nên về đoàn tụ với người nhà, đám trẻ đang đợi.”

Năm nay dì Trương đã sáu mươi rồi, cũng có nhà cửa con cháu đầy đàn. Vốn dĩ dì Trương là người giúp việc bên nhà mẹ ông, nhưng khi ông và Tiết Cầm kết hôn, hai người trẻ chẳng ai chăm sóc, nên dì Trương qua đây giúp đỡ, giúp một mạch đã hai mươi năm rồi.

“Để lại ly rượu cho tôi, những thứ khác thì dọn đi.”

Triệu Tiêu Dạng gõ cửa đến lần thứ ba Chu Tranh mới mở, anh chỉ mặc áo len, đường nét phần cổ tinh tế chạy dài vào đến tận trong áo. Anh trắng tới mức phát sáng, ánh mắt lạnh lẽo dựa vào cửa, “Có chuyện?”

“Đám Vương Hạo ở ngoài cổng, gọi cậu ra ngoài chơi.”

“Ờ.”

Chu Tranh trả lời nhưng lại không nhúc nhích, đôi mắt lạnh lùng nhìn Triệu Tiêu Dạng từ trên cao xuống.

“Cậu đi không?” Triệu Tiêu Dạng bị nhìn đến mức không thoải mái, cô lùi về sau nửa bước.

“Đi!” Chu Tranh xoay người quay về, giật cửa rầm một tiếng, âm thanh cực lớn.

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Cô chưa gặp ai có tính nết xấu hơn Chu Tranh!

Chu Tranh rất nhanh đã đi ra, thay một chiếc áo vest thoải mái màu đen mỏng manh, bên trong phối với áo sơ mi, kiểu dáng rất đẹp. Da Chu Tranh trắng, thanh lạnh cao quý.

Triệu Tiêu Dạng nhìn thêm vài cái, thật sự không bị lạnh chết sao?

Trên mặt Chu Tranh viết chữ thiếu kiên nhẫn, “Không đi à?”

Đi ra khỏi căn nhà ấm áp, lập tức lạnh tới mức run lẩy bẩy, Triệu Tiêu Dạng đeo khăn quàng và mũ dày dặn. Vương Hạo ở bên đường đang gọi điện thoại, cô kêu một tiếng, “Vương Hạo.”

Vương Hạo ngoảnh đầu nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng, vẫy tay rồi ngắt máy, sau đó bất thình lình nhìn thấy Chu Tranh mặc vest thoải mái. Cậu sững sờ, tiếp đến trực tiếp cười điên cuồng thành tiếng, ngồi thụp cả xuống đất, “Ôi vãi! Anh Tranh, anh sắp đi tham gia hôn lễ sao?”

“Im mồm!”

Chu Tranh đá cậu ấy một cái, Vương Hạo cười ôm bụng, ngồi tệt xuống đất, “Em không ổn rồi! Anh, bộ này của anh là đồ mua xuân chứ gì? Thật sự không lạnh rồi bị cảm sao?”

Chu Tranh: “…”

“Cái này là quần áo anh mới mua?” Vương Hạo chống lên thành bồn hoa đứng dậy, lau nước mắt vừa cười đi, “Anh có xem dự vào thời tiết không? Ngày mai tuyết lớn, âm mười độ.”

Chu Tranh: “…”

“Hay là cậu mặc áo phao đi?”

“Lạnh?” Mặt Chu Tranh lạnh lùng cao ngạo, “Thể lực cậu kém mới biết lạnh.”

Triệu Tiêu Dạng kéo khóa áo phao lên cao nhất, được rồi, thể lực cô thật sự kém. Cô không mình đồng da sắt như Chu Tranh, không chịu được lạnh như Chu Tranh. Ánh mắt vô thức nhìn cổ chân hở ra ngoài của Chu Tranh, trên cổ chân trắng trẻo đã nổi một lớp da gà da vịt. Ở thành phố B mùa này, rốt cuộc là đứa ngốc nhà ai mới mặc quần hở cổ chân?

Nhà Tưởng Húc Nhiên cách bên này một đoạn đường, đúng lúc mẹ Vương Hạo muốn đến nhà Tưởng Húc Nhiên đánh bài nên đã lái xe đưa họ đi. Sau khi lên xe, mẹ Vương Hạo ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, “Tranh à, cháu không lạnh sao? Mặc ít vậy?”

Chu Tranh: “…”

Đến nhà Tưởng Húc Nhiên, vừa vào cửa đã đụng phải mẹ cậu ấy, bà vội vàng lấy áo khoác của Tưởng Húc Nhiên đưa cho anh, “Tranh à, quần áo của cháu đâu?”

Chu Tranh: “…”

Vương Hạo cố gắng nhịn cười, giải thích, “Mẫu mùa xuân mới nhất của Versace, nhìn thì mỏng nhưng giữ ấm vô cùng.”

Cậu ấy lại ăn một cái đập vào đầu, mẹ Vương Hạo nói, “Các con ở nhà chơi, đừng ra ngoài.” Bà lại nhìn Chu Tranh, họ đều đã biết chuyện Tiết Cầm ly hôn, không có Tiết Cầm chăm sóc, ngay cả quần áo Chu Tranh cũng không có người lo cho, “Bên ngoài quá lạnh, Tranh sẽ lạnh.”

Chu Tranh: “…”

Nhà Tưởng Húc Nhiên trang trí theo tông màu ấm, chủ yếu là màu nhạt. Phương Linh Lợi ngồi trên sô pha rộng lớn ôm micro, nghe thấy tiếng nói thì ngẩng đầu, “Mau qua đây, dàn âm thanh này nhà Húc Nhiên tốt lắm.”

Vương Hạo đá bay giày chạy qua, Tưởng Húc Nhiên bê đồ uống từ phòng bếp ra, cậu ấy mặc áo len màu hồng nhạt, mái tóc cắt ngắn nhuộm màu hạt dẻ, ngũ quan của cậu ấy thiên về hướng dịu dàng, đôi mặt hoa đào trên gương mặt trắng bệch vẫn lấp lánh như khi vừa gặp mặt.

“Các cậu qua rồi hả? Uống gì?”

“Nước cam.”

“Triệu Tiêu Dạng thì sao?”

“Đều được.” Cô thay giày rồi đi qua định nhận lấy cái khay, Vương Hạo chạy nhanh qua lấy nước hoa quả, nói, “Cảm ơn.”

Hai ly nước hoa ép của cậu ấy và Phương Linh Lợi.

“Ở đâu vậy? Tớ giúp cậu.” Tưởng Húc Nhiên quá yếu ớt, mặc áo màu hồng nhạt càng có cảm giác yếu đến nỗi gió thổi cũng bay.

“Không cần đâu.”

Một giây sau mũ của Triệu Tiêu Dạng bị Chu Tranh túm lại, người bị ấn lên sô pha, Chu Tranh hùng dũng bước qua mạnh mẽ cầm lấy cái khay trong tay Tưởng Húc Nhiên, đi về phía nhà bếp.

Rất nhanh anh đã bưng nước ra, đưa cho Triệu Tiêu Dạng một cốc, còn anh thì uống một ngụm lớn, đồng thời ngồi xuống dưới thảm, “Cậu bảo hai người họ đến nhà cậu hát là muốn làm hỏng thiết bị à?”

Vừa dứt lời, âm thanh khó nghe của Phương Linh Lợi đã vọt từ micro ra ngoài, Tưởng Húc Nhiên vội vàng cầm điều khiển giảm âm lượng. Vương Hạo khoanh chân ngồi dưới thảm trải nhà, người dựa vào sô pha phía sau, “Phương Linh Lợi, chúng ta hát “Mười năm”, đừng hát tiếng Hàn nữa!”

“Quê một cục.” Phương Linh Lợi đá Vương Hạo đi, kiên trì hát nốt bài hát đó.

Thảm trải nhà dày dặn ấm áp, căn phòng nóng bừng bừng, trong không khí dày đặc mùi hương trà và hoa quả, bỗng nhiên micro chuyển đến tay Triệu Tiêu Dạng, Phương Linh Lợi nói, “Triệu Tiêu Dạng, sao cậu không hát?”

Triệu Tiêu Dạng tưởng chừng như cầm phải củ khoai lang nóng bỏng tay, cầm không được, ném cũng không xong, “Hả? Tôi không biết.”

“Làm gì có ai không biết hát? Đọc lời hát cũng phải biết chứ?” Phương Linh Lợi cũng trượt xuống thảm, ném một miếng sơn tra lạnh vào miệng và nói, “Không sao, tôi không cười cậu đâu.”

Phương Linh Lợi không tin trên đời này có một người cái gì cũng tốt, chắc chắn Triệu Tiêu Dạng sẽ hát dở hơn cô.

Triệu Tiêu Dạng nhìn Tưởng Húc Nhiên, cậu ấy cười nhìn vào mắt cô, cậu rất mong chờ Triệu Tiêu Dạng cất tiếng hát, nhất định vô cùng đáng yêu. Cô có chút căng thẳng, lại nhìn Chu Tranh, anh đang dựa lên sô pha không biết nghĩ gì, bỗng nhiễn ánh mắt hai người gặp nhau, đôi mắt đen nhánh của anh thâm sâu như biển, trái tim cô gái đập gia tốc.

“Song ca không?” Chu Tranh cho cô một con đường giải vây, yết hầu lăn động, ngay sau đó qua quýt rời tầm mắt đi, “Muốn hát gì?”

“Mười năm.” Triệu Tiêu Dạng mím môi và nói.

~ Hết chương 62 ~

← Chương 61  |  Mục lục  |  Chương 63 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi