Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 86: 5-10

Đào Nhiên hơi sững người.

Người phụ nữ sợ cô chạy mất liền túm chặt cô, “Chúng tôi muốn ở phòng bệnh đơn! Cô phải cho chúng tôi phòng bệnh đơn! Không có thì cô có thể chuyện nhân khác sang phòng bệnh khác! Chúng tôi trả nhiều tiền hơn là được!”

“Đây không phải vấn đề tiền bạc…” Đào Nhiên không biết làm sao để thuyết phục chị ta, muốn rút tay lại nhưng người phụ nữ túm quá chặt, người đàn ông đi cũng lại chặn đường phía sau cô, cô giãy giụa nhưng không thoát được, song cô vẫn muốn giải thích rõ ràng, “Chị gái này, bây giờ bệnh viện khắp thành phố có tình hình như thế nào mọi người đều rõ, chỉ có giường bệnh không đủ thôi chứ đâu có phòng bệnh đơn? Còn bao nhiêu người đang đợi nằm viện nữa, hành lang bệnh viện cũng có bệnh nhân nằm kìa, không thể…”

“Chiếu cố cho chúng tôi một chút không được sao? Chúng tôi trả thêm tiền là được rồi!” Người phụ nữ chưa đợi cô nói xong đã ngắt ngang.

Đào Nhiên quả thực bất đắc dĩ, “Không thể được…”

“Sao lại không thể?” Người phụ nữ đột nhiên kích động hét chói tai, âm thanh vừa the thé vừa cao vút, “Chúng tôi không phải không trả tiền!”

Lúc này các đồng nghiệp ngồi cùng xe đến đây vẫn còn một bộ phận chưa lên tầng, nghe thấy động tĩnh bên này thì lần lượt nhìn qua, bác sĩ Hoàng trực tiếp đi về phía cô, “Đào Nhiên, sao vậy?”

Còn có mẫy người đi theo bác sĩ Hoàng.

Người phụ nữ đó nhìn thấy nhiều người đi qua, liền hét vào mặt Đào Nhiên như đột nhiên bị kích thích vậy, “Cô có ý gì vậy? Không phải vì dân phục vụ sao? Không phải vì bệnh nhân phục vụ sao? Các người đối xử với bệnh nhân như vậy hả? Một phòng bệnh có bao nhiêu bệnh nhân, virus này lây nhiễm đó! Bác sĩ các người thì hay rồi, mặc đồ bảo hộ, đeo khẩu trang, bọc toàn thân kín mít không lọt gió! Còn suốt ngày lên tivi ra vẻ đáng thương! Cái này không dễ dàng, cái kia khó khăn! Có gì không dễ dàng chứ? Bệnh nhân thì sao? Họ không có gì cả! Vốn dĩ sức khỏe yếu ớt đã dễ lây nhiễm rồi, còn suốt ngày phải lo lắng bị bệnh nhân khác lây chéo!”

Bác sĩ Hoàng đến rồi, vừa muốn kéo Đào Nhiên về vừa giải thích, “Chị này, mọi chuyện không phải như chị nghĩ…”

Nhưng anh ấy đâu có nhanh mồn nhanh miệng như vợ Lôi Cương, mới nói được nửa câu thì âm thanh chói tai bên đó giống như vật sắc cắt vào thủy tinh vậy, vang lên ken két, “Vậy là như thế nào anh nói cho tôi đi! Có phải các anh bọc kín mít không gì xâm phạm được không? Các người không ở hoàn cảnh người ta thì không thấy khổ! Sao các người không giống như bệnh nhân? Hay là các người bảo hộ cho bệnh nhân như vậy đi! Họ càng cần bảo hộ hơn đó! Các người thì hay rồi, bảo hộ bản thân kín mít còn để bệnh nhân nằm trong không gian toàn virus! Sau đó các người còn kêu khổ! Các người khổ thế nào? Có khổ như người bệnh phải chết đi không? Có khổ bằng gia đình phải sinh ly tử biệt không? Có khổ bằng việc mỗi ngày phải sống trong nỗi sợ cái chết không? Trên thế giới này chẳng có cái gọi là đồng cảm sâu sắc! Các người có biết nỗi đau của bệnh nhân không?”

Bác sĩ Hoàng dùng sức kéo Đào Nhiên từ tay vợ Lôi Cương ra ngoài, chị ta đột nhiên điên lên, giơ tay kéo khẩu trang của Đào Nhiên xuống, đồng thời cũng kéo khẩu trang của mình xuống ho mấy cái vào mặt cô, giọng the thé hét lên, “Đừng hòng chạy! Tôi là F1! Không chừng tôi cũng nhiễm virus! Không đổi cho tôi thì cùng nhau nhiễm đi!”

Gương mặt của tất cả y bác sĩ ở đó đều trắng bệch, họ đồng thời vây tới, bọc Đào Nhiên và bác sĩ Hoàng ở giữa, có người ngăn vợ Lôi Cương, có người ngăn vợ Lôi Cương, có người mau chóng đeo khẩu trang chuẩn bị sẵn cho Đào Nhiên.

Bác sĩ Hoàng càng chặn trước mặt Đào Nhiên, ngay sau đó người đàn ông đi cùng cũng kéo chị ta lại, khuyên chị ta đừng như vậy, trong lúc tranh chấp cũng thu hút bảo vệ đến, vợ Lôi Cương làm loạn lập tức bị khống chế, nhưng mồm miệng vẫn không tha cho ai, chửi bác sĩ vô trách nhiệm, chửi điều dưỡng lòng dạ xấu xa.

Bác sĩ Hoàng chứng kiến tất cả cảnh này, gân xanh nơi góc trán giật đùng đùng, anh ấy muốn nói gì đó nhưng cuối cùng nhịn xuống, xoay người đi, khi cùng mọi người đi về phòng khoa, đôi mắt cũng đỏ ửng.

Đào Nhiên cố ý cách xa họ, thụt lùi mấy bước.

Bác sĩ Hoàng tìm trái tìm phải không thấy cô, ngoảnh đầu thì phát hiện cô đang dè dặt từng chút, viền mắt lại đỏ lên. Tiếng nói của người phụ nữ vừa nãy vẫn văng vẳng bên tai, điều anh ấy muốn nói là: Trên thế giới này không có đồng cảm sao? Không hiểu nỗi đau của bệnh nhân sao? Người điều dưỡng mà bà luôn mồm nói vô trách nhiệm và ra vẻ đáng thương, giờ khắc này bố cô ấy cũng đang ở ranh giới sống chết, hơn nữa cô ấy còn không biết kìa…

Nhưng anh ấy không nói, cũng không thể nói, chỉ đứng đó.

Đào Nhiên lại cho rằng anh ấy đang đợi cô, cô đừng bước, khẽ lắc đầu, “Mọi người đi trước đi, đến báo với chử nhiệm một tiếng, hôm nay sợ là em phải xin nghỉ…”

Ngày hôm nay đối với Đào Nhiên mà nói có chút gian nay, khi cảnh tượng lúc sáng sớm xảy ra cô còn chưa kịp phản ứng, đợi sau khi cô hiểu rõ rồi mới cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

Khả năng nhiễm bệnh không phải chưa từng nghĩ qua, trước khi đến chi viện cô đã chuẩn bị cho điều này, ai không ôm tâm lý, “mặc kệ sống chết” mà đến chứ? Nhưng không ngờ khả năng này lại xảy ra ở tình huống như vậy.

Không phải không có tủi thân, nhưng giờ khắc này đâu có quan tâm đến điều đó?

Đợi.

Đợi kết quả.

Đợi người đến tuyên án.

Cho dù kết quả là gì, thực ra cũng không đáng sợ đến vậy, nhưng quá trình chờ đợi lại càng thêm khó khăn.

Tay cô cầm điện thoại không ngừng lướt, muốn thả lỏng bất an và lo lắng trong lòng, nhưng cô lướt được thông tin gì thì cũng chẳng đọc được.

Đầu ngón tay không chỉ một lần lướt qua cái tên của Tô Hàn Sơn trong wechat, nhưng cũng chỉ là lướt qua mà thôi, không hề dừng lại.

Sáng sớm nay không nhìn thấy anh, cô cảm thấy hình như đã rất lâu không nhìn thấy anh vậy, thực sự mới chỉ cách một buổi tối mà thôi, tối hôm trước cô còn nhìn dáng hình anh rồi đi vào giấc ngủ.

Nhưng bây giờ chắc chắn anh đang bận rộn trong khoa.

Anh có biết chuyện sáng nay không? Chắc hẳn biết rồi chứ? Nhất định anh rất lo lắng, hy vọng anh đừng nói với ông Đào và bà Lam, một khi hai ông bà biết thì chỉ sợ sẽ lo lắng đêm ngày không yên.

Chiếc điện thoại trong tay cô giống như trái tim lơ lửng của cô lúc này, cầm lên, đặt xuống, lại cầm lên, rồi lại đặt xuống.

Cuối cùng cô dứt khoát không xem nữa, ngồi đó mặc kệ suy nghĩ bay xa, nhớ anh, nhớ bố mẹ, nhớ đủ mọi chuyện lộn xộn lung tung.

Thời gian chậm chạp như đang bò.

Khi Tô Hàn Sơn đến đã là buổi chiều, lúc này cô đang ngồi đó như đang ngây ngốc, ngoài cửa sổ bên cạnh hành lang xuất hiện bóng người cô cũng không phát hiện ra, mãi đến khi nghe thấy có người đang gõ cửa, cô ngoảnh đầu lại mới nhìn thấy người đứng bên ngoài.

Đầu tiên là vui sướng, ngay sau đó trong lòng lại bất ngờ chua xót, cô xông qua làm chiếc ghế đang ngồi cũng đổ kềnh, sau đó cô đứng bên cạnh cửa sổ, nhìn anh bên kia cửa kính, lời chưa nói cũng ngưng đọng lại.

Cô không biết nên nói gì, cũng không biết nói như thế nào, cô rất muốn ôm anh, nhưng cô không ôm được, chỉ có thể cách lớp cửa sổ, hai tay chống lên kính, ngây ngốc nhìn anh.

Anh chỉ cánh cửa.

Anh muốn cô mở cửa sao?

Viền mắt cô đỏ lên, lắc đầu thật mạnh.

Sau đó cô nhìn thấy viền mắt anh cũng đỏ, không, nó luôn đỏ, chỉ là giây phút này thì lại rưng rưng, cách lớp thủy tinh tưởng chừng có ánh sáng của chất lỏng.

“Thầy Tô, em không sao?” Cô kiềm chế nước mắt của mình, dùng sức mỉm cười với anh. Nhất định phải nở nụ cười tươi nhất làm anh không cần lo lắng.

Kết quả viền mắt anh càng đỏ hơn, lấy điện thoại ra chỉ vào điện thoại.

“À! Được!” Cô lập tức xoay người đi lấy điện thoại! Cô thật ngốc! Sao không nghĩ ra cách nói chuyện bằng điện thoại chứ.

Điện thoại cô đang rung lên trên bàn, cô nhanh chóng cầm lên, sau khi ấn nghe thì không nghe thấy âm thanh gì.

Cô ngờ vực xoay người nhìn, chỉ thấy Tô Hàn Sơn đứng ngoài cửa sổ, nhìn cô chăm chăm, nhưng không nói gì, thấy cô nhìn qua thì anh còn khẽ ngoảnh đầu đi.

Nhất định anh rất buồn đúng không? Buồn đến mức không nói lên lời….

Cô phỏng đoán, rồi cười đi về phía cửa sổ, “Thầy Tô, em không sao đâu, anh đừng lo, em khỏe lắm.”

Cuối cùng anh ngoảnh đầu lại, giọng nói khàn khàn vang lên, “Có chỗ nào không thoải mái không?”

“Không có không có! Không có chút nào cả!” Cô lớn tiếng nói, “Thầy Tô, em bảo này, vận may của em tốt lắm! Chuyện hôm nay không chừng chỉ là nhầm lẫn thôi! Thật đó thật đó, từ nhỏ đến lớn có rất nhiều lần, em thấy đen đủi đến nơi rồi nhưng kết quả đều là nhầm lẫn! Lần này chắc chắn cũng như vậy!”

~ Hết chương 86 ~

← Chương 85: 5-9  |  Mục lục  |  Chương 87: 5-11 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 86: 5-10”

  1. Ảnh đại diện trungtruc tran
    trungtruc tran

    Đúng là trường hợp bị người ta xằng bậy kéo khẩu trang rồi ho vào mặt như vậy (dù là ở trong truyện) cũng nên đề phòng vì ai biết được có những kẻ bị bệnh tâm thần sẽ làm việc này trên người mình thì có nước “chết “. Thấy người ta bị bệnh nằm máy thở (đại+tiểu tiện tại chỗ giống như trong truyện đã kể, hay xem qua TV, mất hết cả tôn nghiêm) đúng là chuyện khó có thể liều lĩnh bất chấp tất cả được. Các bạn ạ nhớ bảo trọng nhé!
    Thương Đào Nhiên còn chưa biết chuyện đã xảy ra với Ba của mình:không biết có cứu được ông ấy hay không? Có lẽ BS Tô muốn nói chuyện này với Đào Nhiên nhưng thấy cô ấy hồn nhiên tươi cười nên lại thôi

Chia sẻ cùng tôi