Anh ngồi bật dậy thở gấp, sau lưng ướt đẫm mồ hôi.
Lại là một giấc mơ…
Mơ thấy đêm mẹ anh qua đời, ánh sáng chói mắt, hộp tro cốt lạnh băng.
Anh nâng trong tay, hộp tro cốt lại đột nhiên rơi xuống, giây phút rơi xuống, anh hoảng hốt như bị thiêu đốt, nhào xuống đỡ lấy…
Giấc mơ đến đây là kết thúc.
Có đỡ được hay không cuối cùng trở thành một câu đố.
Bởi vì mỗi lần nằm mơ đến đây anh đều sẽ tỉnh lại.
Nhưng mỗi lần mơ đến đây đều sẽ có chuyện không may xảy ra.
Lần đầu tiên, Vu Thấm qua đời.
Lần thứ hai, bệnh nhân anh phụ trách trong phòng chăm sóc đặc biệt ngừng hô hấp.
Lần này thì sao?
Anh ngồi trên giường vuốt mặt thật mạnh, trong đầu có gì đó đang kêu.
Anh mở lớn hai mắt, tiếng ầm ầm trong đầu vang lên không ngừng.
Nháy mắt giống như bị thứ gì đó đâm phải, anh nhảy xuống giường, nhanh chóng mặc quần áo, loạng choạng xông ra khỏi phòng.
Khoảng trắng xám mờ mờ nơi xa tựa như ánh sáng xé xách đường chân trời đang đẩy, từng chút từng chút, dần dần chen vào màn đêm đen vô tận, nhuộm lên màu đen như biển, đẩy xa, dần dần, màn đen đó bị đẩy càng ngày càng xa, màu sắc cũng được gột rửa nhạt dần, cuối cùng thấy bại bỏ trốn, giao toàn bộ màn đêm lại cho ánh sáng, màu trắng xám nhờ nhờ nơi đường chân trời bị ánh sáng vàng bắn ra xuyên thấu, trở nên trong suốt, sáng bừng.
Mẹ Đào Nhiên tỉnh lại, bà ngồi đối diện với cửa sổ, ánh mắt nhạy cảm cảm nhận được ánh sáng bình minh bên ngoài, đầu óc hỗn loạn, vô thức gọi một tiếng, “Ông Đào?”
Không có ai trả lời.
Bà cho rằng ông chưa ngủ dậy, lại gọi một tiếng, “Ông Đào?”
Vẫn không có phản ứng.
Bà gõ cửa, dán lỗ tai lên cửa lắng nghe động tĩnh bên trong, nhưng bên trong lặng ngắt như tờ, không có một chút âm thanh nào.
Trong lòng bà đột nhiên dâng lên một cảm giác sợ hãi mãnh liệt, bắt đầu dùng sức đập cửa, hơn nữa ngày càng lớn tiếng, cùng với đó là tiếng gọi khàn đi vì sợ hãi, động tĩnh quả thực rất lớn, nhưng cho dù như vậy cũng không thể gọi người bên trong thức dậy.
Mẹ Đào Nhiên càng hoảng loạn, nhấc chân dùng sức đạp cửa, sau khi đạp liền mấy cái mà cửa vẫn không có chút động tĩnh nào, nhưng cửa lớn lại bị gõ bùm bụp.
Bà dừng lại lắng nghe, người bên ngoài vừa gõ cửa vừa gọi, “Dì Lam! Chú Đào! Là con, Tiểu Tô!”
Mặc dù không nghe điện thoại của thằng bé, nhưng giờ phút này nghe thấy giọng của tiểu Tô, dường như bà đã tìm được chỗ dựa, lập tức mở cửa ra.
Đèn ngoài hành lang đang sáng, Tô Hàn Sơn đứng bên ngoài, bao bọc anh chặt chẽ.
“Tiểu Tô, mau, giúp dì đập cửa ra!” Bà không để ý hỏi anh vì sao mới sáng sớm đã đến đây, quả thực bà đã gấp đến mức không chịu được rồi.
Tô Hàn Sơn không nói không rằng đã đi vào, giơ chân đạp lên cánh cửa đang khóa.
Sức lực của anh lớn hơn mẹ Đào Nhiên nhiều, sau mấy cú liên tục, khóa cửa trực tiếp rơi xuống, cửa phòng ngủ mở ra, nhưng hình ảnh trong phòng ngủ lại khiến người ta kinh ngạc – bố Đào Nhiên nằm trên giường, ga giường nhuộm đỏ một mảng…
“Ông Đào!” Trước mắt mẹ Đào Nhiên tối sầm, phải chống lên khung cửa mới không ngã xuống đất.
Toàn thân bà chết sững, sau đó đã xảy ra chuyện gì, Tô Hàn Sơn đã làm gì, xe cứu thương đến như thế nào, rồi lại làm sao đến bệnh viện, bà đều mơ mơ màng màng, không mấy tỉnh táo, cũng không nhìn thấy tờ giấy nhắn ông Đào để lại trên bàn. Bên trên viết: Tiểu Lam, xin lỗi bà, tôi ở lại ngoại trừ liên lụy đến bà, ngoại trừ lây bệnh cho bà thì chẳng có ích gì cả. Tôi đi trước rồi, cuộc sống của bà và con gái cũng nhẹ nhàng hơn một chút. Bà phải sống tốt, đừng đau lòng, tôi ở dưới đó đợi bà, đến khi đó tôi sẽ chăm sóc bà, nấu mì cho bà, chiên tôm ngon cho bà ăn giống như trước kia vậy. Đừng khóc.
Sáng sớm Đào Nhiên không gặp Tô Hàn Sơn ở nhà ăn, sau khi lên xe cũng không thấy anh.
Cô âm thầm nghi hoặc, hỏi bác sĩ Hoàng đi cùng, bác sĩ Hoàng cũng nói không biết, “Có lẽ là ban đêm đột nhiên có ca bệnh nặng nên gọi cậu ta đi rồi.”
Đào Nhiên cảm thấy khả năng này là lớn nhất, không phải lần đầu tiên có chuyện như vậy.
Cô gật đầu, không hỏi những thứ khác nữa, cùng bác sĩ Hoàng lên xe, trên đường còn nói đến bệnh tình của mấy bệnh nhân cô đang chăm sóc.
Sau khi Lưu Nhạn qua đời, quả thực Đào Nhiên có sa sút tinh thần, nhưng hai ngày nay nhìn tình hình giường 35 và 38 đã tốt lên, trong lòng cũng thoải mái hơn rất nhiều, đặc biệt là sau khi được ông Tăng an ủi, cảm xúc của bà Hoàng không còn bất ổn nữa, giường 38 cũng đã liên hệ được với người nhà, phòng bệnh cũng không còn bị bầu không khí tuyệt vọng đè nén nữa.
“Tất cả đều sẽ tốt lên.” Hình như bác sĩ Hoàng đã nói với Đào Nhiên như vậy, hình như cũng là đang nói với bản thân anh ấy.
Đào Nhiên lại một lần nữa gật đầu.
Giống như tất cả những người khác, cô tin tất cả đều sẽ tốt lên, cũng giống như tất cả những người khác, hy vọng sẽ không có bất cứ điều gì tiếc nuối nữa, không cần bỏ ra bất cứ cái giá nào nữa.
Con đường trống trải, chiếc xe thông suốt không có chứng ngại, không lâu sau đã đến bệnh viện, Đào Nhiên vẫn giống như bình thường, xuống xe đi về phía khoa.
Đến khu cách ly người càng ít đi, nhưng có hai người đang đứng ở khu đất trống, nhìn đông ngó tây, giống như đang đợi ai đó.
Nhân viên y tế của họ đi thẳng vào, khi đi qua hai người đó, những người đó liền chủ động tiến lên hỏi, “Xin hỏi mọi người đến thăm bệnh nhân sao? Hay là bác sĩ?”
“Chúng tôi là y bác sĩ.” Điều dưỡng ngồi phía trước trả lời.
Đôi mắt hai người họ càng sáng hơn, “Vậy chúng tôi muốn tìm người phụ trách của các cô thì tìm thế nào?”
“Xin hỏi có chuyện gì không?” Bác sĩ Hoàng cũng đi đến trước mặt họ, dừng chân lại hỏi.
Hai người đó lại vòng vo không chịu nói thẳng.
“Hai người có người thân đang nằm viện sao? Hay là có người bệnh cần khám bác sĩ?” Bác sĩ Hoàng lại hỏi.
“Chồng tôi đang nằm viện.” Một người phụ nữ trong đó lập tức nói.
Mọi người cũng rất hiểu tình cảnh này, ngay cả người nhà bệnh nhân nhỏ như Vũ Hy mà Đào Nhiên còn gặp.
Bác sĩ Hoàng tiếp tục hỏi, “Là bệnh viện này sao?”
Người phụ nữ đó gật đầu thật mạnh.
“Bệnh nhân tên là gì? Có gì chúng tôi có thể giúp đỡ chị có thể nói với chúng tôi, chúng tôi sẽ cố hết sức lực.” Bác sĩ Hoàng lại nói.
Ngay cả ông Tăng của bà Hoàng cũng liên hệ giúp được, muốn tìm bệnh nhân trong bệnh viện này cũng dễ hơn nhiều.
“Tên là…Lôi Cương.” Người phụ nữ nói.
Bác sĩ Hoàng ngoảnh đầu nhìn Đào Nhiên, “Đây có phải bệnh nhân của cô không?”
Đào Nhiên cũng nghe thấy, tiến lên nói, “Phải, là bệnh nhân giường 38. Chị là vợ Lôi Cương sao?”
“Đúng, là tôi.” Người phụ nữ gật đầu.
“À! Là chị à!” Đào Nhiên còn từng gọi điện thoại cho chị ta, lập tức cười nói, “Hôm nay chị còn tự qua à, có đồ gì cần chúng tôi mang vào không?”
“Không phải…”
Những y bác sĩ khác thấy không có chuyện gì nữa, chỉ coi như người nhà bệnh nhân đến hỏi tình hình, họ chào hỏi Đào Nhiên xong rồi đi trước.
“Vậy có gì cần không? Cần tôi truyền đạt không?” Đào Nhiên tiếp tục cười nói.
Người phụ nữ nhìn cô, vội vàng nói, “Tôi muốn chuyển phòng bệnh cho Lôi Cương, đổi một phòng đơn cho chúng tôi đi.”
Lại là chuyện này!
Đào Nhiên chỉ có thể kiên nhẫn giải thích với chị ta, “Xin lỗi chị, bây giờ thật sự không có phòng bệnh đớn. Chị cũng thấy đó, bệnh nhân bên phía phòng khám bệnh đang đứng đầy đợi nằm viện đó, phòng bệnh của chúng tôi căn bản không đủ, thực sự không thể thỏa mãn yêu cầu của chị.”
Người phụ nữ càng gấp gáp, “Nhưng trong phòng bệnh có người chết! Ông ấy sợ! Xin cô, trong lòng ông ấy sợ hãi cũng không chữa được bệnh!”
Đào Nhiên hiểu, trong hoàn cảnh khó khăn như vậy ai không có bóng đen tâm lý chứ? Tiểu Đậu từng có, bản thân cô cũng từng có, vì vậy cô nói, “Nếu đã như vậy thì chúng tôi sẽ điều chỉnh một chút, chuyển ông ấy sang phòng bệnh khác, chúng tôi cũng sẽ cố gắng khơi thông tâm lý cho ông ấy, bà xem được không?”
“Không được không được không được!” Người phụ nữ lắc đầu, “Phòng bệnh khác cũng từng có người chết! Hơn nữa biết đâu ngủ mãi ngủ mãi sẽ có người chết thì sao? Như vậy cũng quá đáng sợ rồi! Chúng tôi muốn phòng bệnh đơn!”
“Chuyện này thật sự rất khó làm được…”
“Không khó không khó!” Người phụ nữ nữ đó ra hiệu cho người đàn ông bên cạnh, “Chúng tôi hiểu! Chỉ cần cô đồng ý đổi cho ông ấy phòng bệnh đơn, chúng tôi không phải người không biết phải trái!”
Người đàn ông đó liền nhét một chiếc phong bì vào tay cô.
Đại khái Đào Nhiên cũng đoán được đây là gì, cô mau chóng lùi về sau mấy bước, “Không không không, không thể như thế! Hai người tuyệt đối đừng làm vậy!”
Người đàn ông đó đuổi theo nhét cho cô, cô chỉ đành phải chạy đi, vừa chạy vừa nói, “Thật đó, hai người hoàn toàn không cần như vậy, chỉ cần chúng tôi làm được đều sẽ cố gắng làm! Cho dù bệnh nhân ở phòng nào, chúng tôi đều sẽ toàn tâm toàn ý chăm sóc tốt…”
Thấy cô muốn đi vào khu bệnh viện, người phụ nữ sốt ruột, chạy qua túm lấy cô, “Không được đi!”
~ Hết chương 85 ~

Chia sẻ cùng tôi