Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 84: 5-8

Sau khi gọi video với con gái xong, mẹ Đào Nhiên hoàn toàn sụp đổ, vừa khóc vừa đi về nhà, trên người vẫn mặc chiếc áo phao lần trước đến Bắc Kinh thăm Đào Nhiên đã mặc, kiểu dáng bó eo, khi đó mặc vừa vặn in ắn, bây giờ phần eo đã hóp lại, rộng hẳn một vòng.

Nhưng bà cũng chỉ khóc trên đường, vào đến đơn nguyên thì dừng lại.

Tình cảnh này quen thuộc biết bao, sáu năm trước cũng trải qua một lần.

Khi đó cho rằng đã đi đến đường cùng rồi, bà đã âm thầm khóc không biết bao nhiều lần, nhưng sau khi khóc xong, đối diện với người chồng đang thoi thóp hơi tàn và đứa con gái sắp thi đại học, bà vẫn phải kiên cường giả vờ cười, cần phải cố gắng lên.


Lần đó cuối cùng cũng sống lại từ đường cùng, họ gặp được Bắc Nhã, gặp được con rể, kéo ông Đào trở về từ ranh giới của cái chết, lần này thì sao? Bà cũng muốn kiên cường, cũng muốn không sợ, nhưng ông cụ mỗi sáng sớm đều tập thái cực trong vườn hoa ở tiểu khu cũng đã mất vào mấy ngày trước, bà thím chống nạnh cãi nhau với bà từ lúc mở cửa hàng trước kia cũng đã đi rồi…

Ra đi đột ngột như vậy, đột ngột đến mức bà quả thực không thể tin. Bà luôn cảm thấy sáng hôm sau bà và ông Đào đi bộ buổi sáng sẽ có thể nhìn thấy ông lão tập quyền trong vườn hoa, ông lão sẽ chào hỏi, rồi lặp lại một ngàn lần khuyên ông Đào học thái cực với ông ấy, nói như vậy có thể sống khỏe; đi trên đường dường như một giây sau là có thể gặp được bà thím đó, hùng hùng hổ hổ không biết đang chửi ai, xoay người lại túm một bát rau muối cho bà, bảo bà xào lên rồi gửi cho Đào Đào, Đào Đào thích ăn…

Hồi tháng 12 họ còn bỏ phiếu cho con rể, làm hết trách nhiệm, mỗi ngày đều nhắc nhở bạn bè trong nhóm giúp, trình độ tích cực chẳng hề thua kém bà chút nào.

Nhưng những người này đều biến mất rồi, thậm chí còn không đợi được bà mời họ ăn cơm…Ban đầu đã hứa bỏ phiếu cho con rể vào được top 3 thì tết bà sẽ mời mọi người một bữa.

Bữa cơm này bà phải nợ suốt đời, không còn cơ hội trả nữa rồi.

Bình thường nhìn họ tràn đầy tinh lực, nhưng đột nhiên lại ra đi một cách lặng lẽ như vậy, chỉ để lại trên đời này cái tên của họ, trong nhóm gửi tới gửi lui: Bà nghe nói chưa? XXX đi rồi. Bà nghe nói chưa? XXX cũng bị bệnh rồi….

Không biết bà đã khóc bao nhiêu lần vì những cái tên quen thuộc đó.

Nhưng bây giờ ông Đào thì sao? Cũng sắp trở thành cái tên bị người ta gửi qua gửi lại sao?

Bà không biết mình có thể kiên trì giống như sáu năm trước không nữa.

Suy nghĩ vẩn vơ một hồi đã đi đến cửa nhà mình, mở cửa ra, phòng khách không có người, cửa phòng ngủ đóng chặt, bà tiến lên gõ cửa, “Ông Đào, tôi về rồi, tôi nấu cơm cho ông nhé.”

Vội vội vàng vàng làm một bữa cơm, trần hai quả trứng, hấp một cái đuôi cá, bà làm việc rất quen thuộc, nghe nói phải ăn nhiều thức ăn giàu protein mới có sức đề kháng.

Bà lại một lần nữa gõ cửa, “Ông Đào, mở cửa ra ăn cơm.”

Cửa không mở ra.

“Ông Đào?” Cửa bị khóa trái, bà không mở được.

Bố Đào Nhiên ở bên trong lại nghe thấy tiếng bà vặn cửa, cuối cùng ông có phản ứng, giọng nói vô cùng gấp gáp khàn khàn, “Đừng đụng vào! Và đừng đụng vào cửa! Mau khử trùng đi! Khử trùng tay nắm cửa!”

Mẹ Đào Nhiên suýt chút nữa rơi nước mắt, “Đâu đến mức…”

“Đến! Bà không xem thời sự sao?”

“Vậy ông ra ăn cơm.”


Bố Đào trầm mặc một lát, thở dài, “Bà đặt cơm ở cửa.”

Mẹ Đào Nhiên rơi nước mắt, “Tôi muốn nhìn ông ăn! Tôi muốn nhỉn ông! Tôi phải ở bên cạnh ông!”

Bố Đào Nhiên ở bên trong cũng rơi nước mắt đầy mặt, “Không được! Thực ra tốt nhất là bà đừng về nhà…”

“Không!” Cuối cùng mẹ Đào Nhiên không nhịn được òa khóc, “Tôi đặt cơm ở ngoài cửa.”

Nhưng bà không tránh xa cái cửa sau khi ông Đào lấy cơm vào, bà bưng một cái ghế nhỏ ngồi ở đó, dù ông Đào nói thế nào bà cũng không chịu đến một phòng khác.

“Tôi phải bên cạnh ông cả đời! Tôi còn sợ gì nữa? Cả đời này đều là người của ông rồi, tốt thì tốt, không tốt cũng kệ, chắc chắn phải ở bên cạnh ông, sống chết cũng chỉ vậy thôi!” Mẹ Đào Nhiên ngồi ở cửa, cố gắng kiềm chế tiếng khóc.

Ông Đào ở bên trong khóc không thành tiếng.

Màn đêm buông xuống, mẹ Đào Nhiên vẫn ở ngoài cửa nói chuyện với ông Đào, nói đến chuyện Đào Nhiên hồi nhỏ, chuyện khi họ còn trẻ, bỗng nhiên bà ho mấy tiếng, vô cùng chói tai trong không gian yên tĩnh.

Bà bịt miệng, ánh mắt lóe qua sự kinh hoàng.

Sau đó càng muốn che thì càng không che được, mấy tiếng ho lại tràn ra từ trong kẽ tay.

Bố Đào Nhiên đã nghe thấy, ở trong phòng sợ hãi gọi bà, “Tiểu Lam!”

“Tôi không sao tôi không sao, tôi nói nhiều quá nên ngứa họng, tôi uống chút nước nóng là được rồi!” Bà vội nói, đúng lúc này điện thoại lại vang lên, là Tô Hàn Sơn, hai chữ “con rể” chớp nháy trên màn hình.

Mẹ Đào Nhiên ấn ngực, nhấc điện thoại lên nhìn chằm chằm cái tên trên màn hình, ngón tay nhúc nhích trượt đến nút màu xanh, nhưng nước mắt trào ra, bà lại buông xuống, chữ trên màn hình dần mơ hồ.

Nhưng điện thoại cứ vang lên mãi, mẹ Đào Nhiên nhìn cánh cửa đóng chặt, nghe thấy trong phòng ngủ có tiếng động khẽ khẽ, rốt cuộc bà vẫn ấn nghe, bên kia truyền đến giọng hỏi thăm của Tô Hàn Sơn, bà vội trả lời, “Cô chú không sao, tiểu Tô, cô chú đều khỏe, con yên tâm, thật sự không sao đâu….”

Tô Hàn Sơn lại hỏi thăm, mẹ Đào Nhiên đều kiên trì nói không sao, “Chỉ bị cảm mạo bình thường thôi, mất công sợ hãi một hồi.”

Cuộc điện thoại kết thúc dưới sự kiên trì nhịn đỏ cả mặt của mẹ Đào Nhiên, vừa đặt điện thoại xuống bà đã không nhịn được nữa, ho sặc sụa một hồi.

Ông Đào ở trong phòng sốt ruột, đập cửa thật mạnh.

Khó khăn lắm mẹ Đào Nhiên mới bình ổn lại được, an ủi ông qua cánh cửa, “Ông Đào, tôi chỉ ngứa họng thôi, tôi vừa đi xem rồi, thật sự không sao đâu, ông đừng lo.”

Bên trong cánh cửa truyền gia tiếng nức nở kiềm chế của ông Đào, “Đều là tôi không tốt, làm liên lụy đến mọi người….”

“Ông không thể nói như vậy được!” Mẹ Đào Nhiên nôn nóng muốn mở cửa đi vào.

Nhưng ông Đào đã khóa trái, bà Lam sốt ruột òa khóc, “Ông Đào, ông đừng nói linh tinh, ông mở cửa ra! Ông không thể có suy nghĩ vậy được, ông là trụ cột của tôi và Đào Đào, ông biết không hả?”

“Đâu có trụ cột gì đó!” Tiếng nức nở của ông Đào trả lời lại bà, “Vốn tôi nên là trụ cột của mẹ con bà, nhưng bây giờ tôi chính là gánh nặng, sống cùng bà mấy chục năm nhưng không thể cho mẹ con bà một cuộc sống tốt, kéo theo một cơ thể yếu ớt làm hại mẹ con bà lao tâm khổ tứ, tôi không xứng làm trụ cột cái nhà này, tôi là một người chồng người cha đáng hổ thẹn, Tiểu Lam, tôi có lỗi với bà!”

“Không được nói bậy! Ông không được nói như thế! Ông Đào! Ông Đào! Ông nghe đây, ông là người quan trọng nhất của tôi và Đào Đào, chỉ cần có ông là trong lòng chúng tôi có chỗ dựa, ông không thể suy nghĩ bậy bạ được, ông nghe thấy không?” Mẹ Đào Nhiên gấp gáp đập cửa, “Ông mở cửa ra, mở cửa cho tôi vào!”

Ông Đào không hề mở cửa, bà Lam lại càng sốt ruột hơn, bắt đầu đá cửa, mái tóc ướt rượt xõa tung còn dính lên cả mặt trở nên càng thêm hỗn loạn theo mỗi cái đạp cửa.

“Đừng, bà đừng đá nữa…” Cuối cùng bên trong cũng có động tĩnh.

Mẹ Đào Nhiên nghe thấy giọng chồng liền thở phào một hơi, giống như tốn hết sức lực bò lên ván cửa, vô lực rơi lệ, “Ông Đào, ông phải thật khỏe mạnh….”

Bà từ từ trượt xuống theo cánh cửa, mềm oặt ngã ngồi xuống đất, dựa lưng vào cửa, nước mắt và tóc dính dớp trên mặt, mệt mỏi, sợ hãi, kinh hoàng và hoang mang đan xen đầy trong ánh mắt, rồi bắn ra ngoài, nhưng lại toát ra một niềm tin và kiên định bất thường.

“Ông Đào?” Cứ cách mấy phút bà lại gọi một tiếng, nghe thấy một tiếng “ừm” bên trong truyền ra thì mới yên tâm.

Cuộc đối thoại đơn giản đến tận cùng, cách một cánh cửa, một người gọi, một người trả lời, ý nghĩa trong đó lại là: Ông vẫn ở đó, tôi cũng ở đó.

Hy vọng vẫn còn tồn tại.

Cứ một hỏi một đáp như vậy không biết bao nhiêu lần, màn đêm bao trùm, bóng tối ngày càng sâu hơn, mẹ Đào Nhiên dần mệt mỏi, mơ màng gọi một tiếng, “Ông Đào?”

Bên trong có người trả lời, “Ừm?”

Mẹ Đào Nhiên thả lỏng, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Tối đó Tô Hàn Sơn cũng ngủ muộn, thời gian gọi video với Đào Nhiên hơi dài, anh an ủi cô rất lâu vì chuyện của cậu cô, mãi đến khi điện thoại truyền đến ngáy khe khẽ anh mới buông xuống.

Video vẫn mở, có lẽ vì mệt nên tiếng ngày của cô ngày càng trầm.

Nếu là bình thường có lẽ anh sẽ ghi âm tiếng ngáy lại, ngày hôm sau mở cho cô nghe để trêu chọc cô, nhìn dáng vẻ cô tức giận anh rất vui vẻ, nhưng giờ phút này anh cũng không có tâm trạng đó, trong lòng giống như có một sợi dây căng chặt, trong tiếng ngáy lúc cao lúc thấp của cô, giấc ngủ của anh cũng nông nông sâu sâu, khi ngủ khi tỉnh, mãi đến khi bình minh gần đến, đường chân trời vừa lọt qua một ánh sáng nhợt nhạt.

~ Hết chương 84 ~

← Chương 83: 5-7  |  Mục lục  |  Chương 85: 5-9 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 84: 5-8”

  1. Ảnh đại diện trungtruc tran
    trungtruc tran

    Đúng là không biết là “cơn ác mộng Covid” bao giờ mới chịu rời khỏi chúng ta???
    Bảo trọng Yangying nghe . Thanks em <3 <3 <3

Chia sẻ cùng tôi