Yang Ying

2 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 89: 5-13

Tối đó mưa nhỏ rả rích cả đêm, sáng sớm mặt đất ướt đẫm, có gió thổi qua, đây chính là một sáng sớm cuối đông cực kỳ bình thường của phương Nam, những cây thường xanh bên ngoài khu nhà ở cũng rất bình thường, vào ngày đông của phương Nam,màu xanh tối tràn ngập trong mắt đâu đâu cũng thấy.

Nhưng trong mắt Đào Nhiên, mỗi chiếc lá đều đang lấp lánh phát sáng.

Tàn tích của trận mưa đêm ngưng động thành những giọt nước trên phiến lá giống như quên mang những vì sao về nhà ban đêm, để mặc chúng trôi nổi giữa nhân gian theo cơn mưa rào, tùy ý nô đùa, bất giác cũng kéo cả những mầm xanh mơn mởn đang lẩn trốn ra ngoài, màu xanh híp đôi mắt mơ mang từ từ ló đầu ra, mơ hồ chào đón thế giới mới này.

“Nhìn kìa! Cây đã đâm chồi rồi!” Không biết ai vui vẻ kêu lên, “Mùa xuân sắp đến rồi!”

Đúng vậy! Không có chuyện mùa xuân sẽ không tới.

Tất cả đều sẽ qua đi.

Tâm trạng Đào Nhiên có chút nôn nóng, cô muốn nhìn Tô Hàn Sơn, anh có biết chuyện của cô chỉ là một cú lừa không? Cô gấp rút muốn nói cho anh biết nhưng mãi không nhìn thấy anh.

Chiếc xe vừa đến bệnh viện, cô là người đầu tiên lao xuống xe, chạy nhanh về phía khoa, cô hy vọng có thể tranh thủ dù chỉ một phút nhàn rỗi để nói thêm vài câu với Tô Hàn Sơn.

Đào Nhiên vừa vào liền nhìn thấy anh, thoạt nhìn hình như anh chuẩn bị tan ca, cô âm thầm vui mừng vì mình đến kịp, nếu không lại phải mấy tiếng nữa mới có thể gặp mặt.

Cô mặc áo bảo hộ xông qua, hình thể mập mạp giống như một chú gấu trắng nhỏ lăn trên hành lang, mang theo nôn nóng và vài phần nô đùa.

Cô muốn phanh gấp trước mặt Tô Hàn Sơn nhưng không phanh kịp, trực tiếp va vào ngực anh, bị hai tay anh đỡ lấy.

Có quá nhiều chuyện muôn nói với anh, nhưng nhìn vào đôi mắt anh lại không biết bắt đầu từ đâu, chỉ có cảm xúc là đang lấp lánh trong mắt cô, kích động và vui mừng, nhịn một lúc lâu cô mới đúc rút ra được một câu, “Anh béo thêm mười cân có được không?”

“Hửm?” Trong mắt anh tràn đầy nghi hoặc, câu nói không đầu không đuôi này có nghĩa là có ý gì?

Hộp ngôn ngữ của cô mở ra. Cô đã trải qua một mớ hỗn độan ra sao, Tiểu Đậu tình sâu nghĩa nặng thể bằng trà sữa cô ấy yêu nhất như thế nào, cô không muốn từ giờ Tiểu Đậu không có trà sữa uống đáng thương như vậy, chỉ có thể giúp cô ấy nghĩ một lời thề khác, còn nhớ đến thầy Cao nữa.

Tốc độ nói của cô rất nhanh, ríu ra ríu rít một hồi là nói xong hết tất cả, cô kéo tay anh lắc qua lắc lại, “Nhưng mà chúng em không thân quen với thầy Cao, làm như vậy có phải rất không có thành ý đúng không?”

Đầu mày Tô Hàn Sơn từ đầu tới cuối không hề giãn ra, trong lòng nặng nề đè nén một chuyện, mà chuyện này thoạt nhìn không đè nén được nữa, nghe cô nói nhiều như vậy trái tim nặng nề nứt ra một khe hở nhỏ, một nỗi đắng chát khóc không ra nước mắt từ bên trong trào ra: Không thân quen… Nếu như thầy Cao nghe thấy hai cô nói không thân quen, thì sợ là còn không vui hơn việc anh bị trù béo mười cân.

Đào Nhiên thấy dáng vẻ không mấy vui vẻ của anh, cho rằng anh không đồng ý, mau chóng bổ sung, “Cho dù anh béo lê mười cân em cũng thích anh. Mặc kệ anh thành như thế nào em cũng thích anh.”

Tô Hàn Sơn nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô, trong lòng càng thêm khó chịu, không do dự nói một tiếng “Được.”

Đào Nhiên cười, “Anh đồng ý rồi hả?”

“Ừm.” Anh gật đầu, “Em muốn anh biến thành thế nào thì anh sẽ biến thành như vậy.”

Anh không tin lời thề gì đó, nhưng nếu như lời thề có tác dụng thì anh cũng lập một lời thề đi, anh khép mắt lại, trong lòng khẽ đọc lời thề.

“Thầy Tô! Anh tốt quá!” Lời nói của thầy Tô thật thẳng thắn! Đào Nhiên cười hi hi một hồi, vỗ vai Tô Hàn Sơn như hai người bạn, “Vậy cứ quyết định thế nhé! Đúng rồi, tình hình cấp cứu bệnh nhân mới đến thế nào rồi ạ? Anh mệt lắm phải không?”

“Vẫn ổn.” Anh không biết nên nói rõ ràng với cô như thế nào, bệnh nhân mới đến chính là bố cô.

“Vậy em vào phòng bệnh nhé!” Cô nói rồi nhấc chân rời đi, kết quả lại bị Tô Hàn Sơn kéo lại.

“Đợi đã.”

“Dạ?” Cô không hiểu.

Trong lòng Tô Hàn Sơn khẽ than, dù gì cũng phải nói.

“Bệnh nhân mới đến họ Đào.”

Nụ cười của Đào Nhiên cứng đờ, “Cùng họ với em! Trùng hợp vậy…”

“Ừm.”

Đào Nhiên có một dự cảm không lành, họ Đào, còn phải cố ý nói với cô…

“Là…là người em quen sao?” Giọng nói của cô run rẩy, anh cô cảm thấy không thể nào, tuyệt đối không thể, không phải bà Lam nói họ đều khỏe sao? Có lẽ là họ hàng nào đó chăng?

“Phải. Tên là Đào Kiên.”

Đào Nhiên túm lấy quần áo Tô Hàn Sơn, tất cả mọi thứ trước mắt đang quay cuồng, cô lung lay.

“Thầy…thầy Tô…” Cô nói không lên lời, cổ họ đắng ngoét.

“Đào Đào,,,” Tô Hàn Sơn đỡ lấy cô, muốn an ủi cô mấy câu, nhưng phát hiện đôi mắt dưới kính của cô đang cong cong, đây là nụ cười thương hiệu của cô, chỉ là lúc này bên trong lại ngậm đầy nước mắt.

Đào Nhiên đứng thẳng dậy, hít sâu một hơi, quả thật cô cười với anh, “Thầy Tô, anh xem đi, lời của bà Lam đúng là dấu chấm câu cũng không tin được!” Đã nói mọi thứ vẫn ổn rồi mà?

Vẫn là phòng ICU, vẫn là bố hôn mê không tỉnh trên người cắm đầy ống.

Dường như tất cả giống hệt sáu năm trước.

Bà Lam thì sao? Có phải cũng tuyệt vọng giống như sáu năm trước không? Cô mãi mãi không quên được lúc đó, bà Lam đã suy sụp như thế nào khi bệnh của ông Đào đến Bắc Nhã rồi mà vẫn càng càng càng nặng, đó là lần đầu tiên cô ý thức được hóa ra người lớn cũng sẽ mất khống chế khóc gào, hóa ra người lớn cũng sẽ có lúc vô cùng yếu ớt.

Cô muốn, muốn đứng trước giường ông Đào, tự tay chăm sóc cho ông, cũng muốn lập tức ôm lấy bà Lam, nói với bà đừng sự, con gái lớn rồi có thể làm chỗ dựa cho mẹ, có thể chống đỡ gia đình này, nhưng cuối cùng cô chỉ đứng ở cửa phòng bệnh của ông Đào nhìn vào trong, chỉ nhìn một cái rồi xoay người đi, đôi mắt sau lớp kính bảo hộ ầng ậng nước, nhưng cô không thể để chúng rơi xuống, bởi vì kính bảo hộ không thể mờ, mờ rồi thì sẽ không nhìn rõ nữa…

Người đi từ phía đối diện tới ôm lấy cô, giọng nói quen thuộc vang lên bên tai cô, “Tiểu Đào, có chị, có chủ nhiệm Tô, có viện trưởng, có mọi người chúng ta, mọi người đều ở đây, đừng sợ.”

Là điều dưỡng trưởng?

Đôi mắt mơ hồ của Đào Nhiên chỉ nhìn thấy bộ đồ bảo hộ màu trắng, cô suy nghĩ không phải điều dưỡng trưởng đang nằm viện sao?

“Điều dưỡng trưởng, em không sợ, nhưng sao chị lại về rồi?”

Từ khi Mai San trở lại cương vị làm việc đến nay đã không biết bị hỏi câu này bao nhiêu lần, chị ấy vỗ lưng Đào Nhiên, “Chị về rồi, chủ nhiệm Tô cũng không nói không đồng ý!”

Đào Nhiên nhớ đến câu nói đùa trong phòng bệnh của điều dưỡng trưởng khi đó, lúc này lại chẳng làm sao cười được.

Điều dưỡng trưởng hiểu tâm trạng của cô, liền nắm lấy tay cô, “Có chị ở đây, yên tâm.”

Đào Nhiên gật đầu, điều dưỡng trưởng lại một lần nữa ôm cô rồi hai người đi về bị trí làm việc của mình, hoàn cảnh làm việc như vậy ngay cả thời gian nghĩ nhiều cũng không có, cho dù ông Đào vừa được kéo về từ tay tử thần.

Bước vào phòng bệnh do cô phụ trách, bà Hoàng nhìn cô chăm chú, Tiểu Mễ vừa thấy cô thì đôi mắt sau kính bảo hộ lập tức sáng lên.

Chắc hẳn Tiểu Mễ đã biết chuyện của cô hôm qua rồi, vậy còn việc gì đáng vui mừng nữa?

“Giường 36 tỉnh rồi.” Tiểu Mễ nhỏ giọng nói với cô.

Đào Nhiên nhìn qua, rõ ràng bà Hà vẫn đang ngủ mà, “Bây giờ đang ngủ hả?”

Tiểu Mễ gật đầu.

Đây thật sự là một tin tốt, đặc biệt là vào lúc tâm trạng tuột dốc như bây giờ.

Cô và Tiểu Mễ nhìn nhau cười.

Bà Hoàng đã không chờ được nữa, ánh mắt nhìn Đào Nhiên vô cùng nóng bỏng.

Tiểu Mễ cười nói, “Cậu vắng mặt có một ca mà bà lão rất nhớ cậu, hỏi không biết bao nhiêu lần, hỏi tớ với hỏi anh Lý.”

Đào Nhiên đi đến bên cạnh bà Hoàng, bàn tay liền bị bà lão nắm lấy.

“Sợ cậu bị bệnh, sợ cậu đi mất, sợ không nhìn thấy cậu nữa.” Tiểu Mễ khẽ nói, “Chỉ nguyên hỏi tớ thôi đã không dưới mười lần rồi, cùng một câu hỏi nhất định cậu sẽ về chứ.”

Đào Nhiên không biết nên biểu đạt như thế nào, tâm trạng mấy ngày nay giống như ngồi xe qua núi vậy, nhưng giờ này bàn tay được bà Hoàng nắm lấy, dường như trái tim cũng bị ngã vào một mảng ấm áp, mặc dù vẫn chua xót nhưng cũng vẫn ấm.

“Bà ơi, chắc chắn cháu sẽ trở lại, không đưa bà khỏe mạnh xuất viện, cháu sẽ không đi đâu.” Cô nắm ngược lấy tay bà lão và cười.

Bà Hoàng cũng cười, trong mắt có ánh lệ, tỏ ý lát nữa muốn nghe làn điệu.

“Được ạ, lát nữa cháu bật cho bà nghe.” Cô còn bổ sung thêm, “Tí nữa tan ca cháu sẽ nói với ông Tăng, bảo ông hát đoạn mới cho bà nghe nhé.”

Bà Hoàng lắc đầu, ra hiệu muốn nghe cô hát.

“Cháu á?” Cô sững người, nhớ đến khoảng thời gian dù cô hát gì cũng không dỗ dành được bà Hoàng, nên có chút bất ngờ, sau đó lập tức nói, “Được ạ, bây giờ cháu hát cho bà nghe.” Cô khẽ ngâm nga hai câu, cùng Tiểu Mễ lật người cho bà Hoàng.

Sau đó còn lật người cho các bệnh nhân, làm những công việc điều dưỡng ngày thường, hút đờm, trông coi máy móc.

Lại đến một ngày bận rộng không ngừng, bận đến mức khiến cô không có thời gian nghĩ đến những chuyện khác. Kể từ giây phút bước chân vào phòng bệnh, tên của cô chỉ là điều dưỡng, mọi thứ liên quan đến Đào Nhiên đều bị chặn ở bên ngoài phòng bệnh, sở thích của cô, nỗi giận của cô, đau buồn của cô, niềm vui của cô, tất cả đều tách ra khỏi cơ thể.

Nên làm thế nào thì làm như vậy/

Vậy nên khi cô và Tiểu Mễ đi đến giường 38, không hề nhìn ra cảm xúc của cô có chút thay đổi nào, Đào Nhiên và Tiểu Mễ phối hợp chuẩn bị lật người cho Lôi Cương.

~ Hết chương 89 ~

← Chương 88: 5-12  |  Mục lục  |  Chương 90: 5-14 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi