Đào Nhiên nhẹ nhàng nói chuyện với ông ta, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy, dáng vẻ của Lôi Cương thoạt nhìn có chút khó xử, nhưng cũng không có không phối hợp, Đào Nhiên và Tiểu Mễ thuận lợi hoàn thành giao ca.
Nhưng công việc sau đó lại không thuận lợi như vậy, bất luận Đào Nhiên làm gì, ánh mắt ông ta đều tràn đầy cảnh giác, đặc biệt là đến thời gian bón ăn và uống thuốc, ông ta hoàn toàn kháng cự, tìm lý do để không ăn, truyền dịch càng kiên quyết không chịu.
Đào Nhiên không biết ông ta bị làm sao, vốn dĩ bổn phận của một điều dưỡng là kiên trì khuyên bảo, nhưng đều không thể thuyết phục ông ta. Cô lo lắng bệnh tình của Lôi Cương thay đổi nên chuẩn bị gọi bác sĩ, nhưng ông ta đột nhiên trở nên kích động không cho cô gọi, giơ tay đánh bàn tay tay ấn chuông của cô, trong lúc vung tay còn hất luôn cánh tay cô lên, bình dịch trong tay Đào Nhiên tuột khỏi tay, đập lên mặt nạ bảo vệ của cô, sau đó lại rơi xuống đất vang lên tiếng cực lớn.
Rõ ràng Lôi Cương sợ hãi, trong ánh mắt đều là sự hoảng sợ.
Ban đầu Đào Nhiên kinh hãi, thực ra ám ảnh tâm lý khi bị vợ Lôi Cương tháo khẩu trang vẫn còn, cô lo lắng mặt nạ bảo hộ bị rơi nhưng phát hiện nó vẫn đang được đeo ngay ngắn, tâm trạng cũng lập tức bình ổn lại, nhặt bình dịch lên.
Mà chuông đã vang lên, bác sĩ Hoàng và điều dưỡng trưởng đều chạy tới, đúng lúc nhìn thấy cô nhặt chiếc bình.
“Sao vậy?” Mai San bước nhanh lên hỏi, mà bác sĩ Hoàng thì đã bắt đầu kiểm tra tình huống của Lôi Cương.
“Không sao ạ.” Đào Nhiên cầm bình thuốc, kể lại tình huống đại khái một lượt, “Em lo lắng tình hình của ông ấy có biến.” Cô không hề nhắc đến chuyện bình dịch rơi xuống đất như thế nào.
“Ông cảm thấy có gì không thoải mái không?” Bác sĩ Hoàng kiểm tra xong thì hỏi Lôi Cương.
Lôi Cương chỉ lắc đầu, liên tục lắc đầu.
“Không có vấn đề gì.” Bác sĩ Hoàng nhìn điều dưỡng trưởng nói.
Lôi Cương lại nói, “Tôi… tôi muốn đổi phòng bệnh.”
Vẫn đang băn khoăn chuyện đổi phòng bệnh?
Điều dưỡng trưởng lại một lần nữa giải thích, “Bây giờ không đổi phòng bệnh được, chúng tôi không có phòng bệnh đơn để dùng.”
“Không dùng phòng bệnh đơn cũng được… ngược lại tôi muốn đổi… Tôi không muốn ở phòng bệnh cô ta quản lý.” “Cô ta” là chỉ Đào Nhiên, khi Lôi Cương nói những lời này ánh mắt cũng nhìn cô.
Một sự tủi thân ào lên trong lòng Đào Nhiên. Nhưng cô có thể làm gì? Lẽ nào còn nói lý với một người bệnh sao?
Điều dưỡng trưởng giữ cô lại, hơn nữa còn đẩy cô qua một bên, ý là để chị ấy đích thân nói chuyện với Lôi Cương.
Đào Nhiên yên lặng đi ra, đến giường bệnh khá quan sát máy móc, nhưng vẫn có thể nghe thấy cuộc đối thoại của Lôi Cương và bác sĩ Hoàng cùng điều dưỡng trưởng.
“Trước mắt tình huống của ông rất ổn định, là người hồi phục nhanh nhất trong phòng bệnh này, cứ theo như tình hình này thì mấy ngày nữa là có thể chuyển sang phòng bệnh thường rồi, vì sao đột nhiên lại không phối hợp điều trị?” Bác sĩ Hoàng hỏi ông ta.
“Ai biết mấy ngày nữa tôi còn mạng đi ra không…” Lôi Cương nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Nói vậy là sao? Tình huống của ông hôm sau tốt hơn hôm trước, ông đừng quá bi quan…”
“Điều dưỡng đó… vợ tôi đắc tội với cô ta, ai biết cô ta sẽ đối xử với tôi thế nào? Chắc chắn sẽ không dốc sức chăm sóc tôi rồi, không hại tôi đã là tôt lắm rồi… Nếu cho gì đó vào thuốc hay cơm của tôi, làm tôi sống không được chết không xong, tôi… hừ…”
Đào Nhiên nghe xong liền sửng sốt, Lôi Cương lại cho rằng cô sẽ báo thù anh ta? Sau khi sửng sốt xong thì thấy tức giận, chợt tay khẽ được kéo lại.
Cô cúi đầu nhìn, là bà Hoàng.
Bà Hoàng chạm vào tay cô, khẽ xoa.
Mặc dù không có ngôn ngữ nhưng Đào Nhiên biết bà ấy đang an ủi cô.
Trong lòng Đào Nhiên chua chua, lại một lần nữa ẩm ướt.
Cô cười với bà Hoàng, mặc dù chưa chắc bà lão đã nhìn thấy nhưng lại có thể cảm nhận được.
Bà Hoàng này từ sau khi có tin tức của ông Tăng thì trở nên dịu dàng, vừa dịu dàng vừa yêu kiều, giống như một cô gái nhỏ.
“Tôi muốn đổi phòng… Tôi không ở đây nữa…” Giọng nói của Lôi Cương lại truyền tới, “Nếu không đổi thì tôi sẽ… tố cáo.”
“Đổi đi.” Điều dưỡng trưởng đáp rất dứt khoát.
Lôi Cương không nói gì, tưởng chừng như điều dưỡng trưởng đồng ý quá sảng khoái nên ông ta nhất thời chưa phản ứng kịp.
“Sao nào? Có phải cảm thấy tôi đồng ý quá nhanh nên sợ trong đó trò gì? Có phải lo lắng đổi phòng bệnh khác cũng sẽ bị đối xử không công bằng? Dù sao y bác sĩ chúng tôi cũng đứng ở một phía?”
Suy nghĩ này quả thực vào chui lên trong lòng Lôi Cương, ông ta trầm mặc không nói.”
“Yên tâm đi, chúng tôi sẽ không vậy đâu. Lý do duy nhất đổi cho ông là vì ông muốn đổi. Chỉ cần có lợi cho bệnh tình của bệnh nhân, tốt cho tâm trạng của bệnh nhân thì chúng tôi sẽ cố gắng hết khả năng thỏa mãn yêu cầu của bệnh nhân, Nếu như chúng tôi không làm được, chỉ có thể bày tỏ đáng tiếc. Ông đợi một chút, tôi đi điều chỉnh vị trí giường một chút.” Ngữ điệu của điều dưỡng trưởng vẫn luôn ấm áp, cho dù chị ấy đeo khẩu trang dày cộp, bộ đồ bảo hộ nặng nề, nhưng nghe giọng chị ấy dường như đang nhìn thấy chị ấy cười vậy.
Điều dưỡng trưởng nói xong liền đi ra điều chỉnh giường bệnh, bác sĩ Hoàng vẫn trong phòng, từ sáng hôm qua anh ấy tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình vợ Lôi Cương hành xử, sợ hãi lo lắng cả một ngày, hối hận xót xa cả mội ngày, nỗi sợ hãi trong lòng vẫn còn đó, lúc này chúng lại ào lên.
Anh ấy nhịn rồi lại nhịn, cuố cùng vẫn không nhịn được, “Giường 38 này, có vài chuyện vốn không nên nói, nhưng tôi cảm thấy nói ra thì tốt hơn. Vợ ông luôn mồm luôn miệng chửi mắng điều dưỡng Tiểu Đào không ở trong hoàn cảnh của người khác nên không biết nỗi khổ, nhưng cô ấy cũng rất đau đớn, bởi vì bố cô ấy bị nhiễm bệnh, được chẩn đoán là ca nặng. Hôm qua khi người yêu ông đang lôi kéo cô ấy, thì bố cô ấy đang được cấp cứu trong phòng cấp cứu. Cô ấy bị chửi xong chỉ kịp đến nhìn bố mình một cái rồi phải về lại phòng này, chăm sóc mọi người giống như trước kia; Vị điều dưỡng Mai vừa nãy, một thời gian trước cũng ngã gục trong khoa, nôn ra một khẩu trang máu, cơ thể vừa hồi phục một chút là đã trở lại cương vị, bởi vì nơi này cần cô ấy. Nói những lời này không phải là muốn nói y bác sĩ vĩ đại nhường nào, bản thân tôi cũng là bác sĩ, tôi chưa từng cảm thấy bản thân mình vĩ đãi, tôi chỉ là việc phải làm trong phạm vi chức vụ của mình, ai cũng nói y bác sĩ có lòng nhân từ, tôi thì không nói đến lòng nhân từ, chỉ nói lương tâm tôi, lương tâm của người hành nghề y. Mặc lên bộ quần áo trắng này, trong mắt chúng tôi chỉ có hai kiểu người, người bệnh và người khỏe mạnh, tất cả mọi việc chúng tôi làm đều để xứng đáng với lương tâm của mình, cho dù chúng tôi cũng biết đau, biết mệt, biết sợ.”
Ban đầu Lôi Cương còn cứng ngắc, dần dần ngày càng trầm mặc.
Điều dưỡng trưởng đi một vòng về, nói đã điều chỉnh xong rồi, có thể đổi phòng bệnh.
Lôi Cương chần chừ một lát, mấp máy môi nhưng không nói.
Điều dưỡng trưởng dẫn điều dưỡng bận rộn một hồi mới làm ổn thỏa chuyện giường bệnh, họ đi qua đẩy Lôi Cương đi.
Lôi Cương nằm trên giường, trong quá trình bị đẩy đi, thỉnh thoảng ông ta nhìn Đào Nhiên một cái, nhưng cuối cùng vẫn không nói một chữ, đi đến một phòng bệnh khác, bên đó vừa vạn chuyển một bệnh nhân ra.
Giường 38 để trống, nhưng không trống quá lâu, buổi chiều lại có một bệnh nhân nặng vào, Đào Nhiên bận đến nỗi mồ hôi đầy lưng, ngay cả bản thân cũng quên mất, trong mắt chỉ còn lại sự biến đổi của SpO2 và các chỉ số sinh tồn khác, trước mặt sống chết, làm gì có chỗ cho những chuyện cỏn con?
~ Hết chương 90 ~

Chia sẻ cùng tôi