Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 91: 5-15

Bởi vì bệnh nhân này nên cô không thể tan ca đúng giờ, sau khi giao ca với anh Lý xong cô kéo thân xác mệt mỏi ra khỏi phòng bệnh, lúc này mới lại kết nối với thế giới bên ngoài, mới nhớ cô tên là Đào Nhiên, cô còn một người bố bệnh nặng vẫn đang nằm trong phòng bệnh, mẹ cô, bà Lam, lúc này không biết tình hình ra sao.

Ông Đào yên tĩnh nằm trên giường bệnh, không một tiếng động, chỉ có những đường sóng thay đổi trên máy móc chứng minh ông ấy còn sống.

Đây là phòng bệnh Tiểu Đậu quản lý, lúc này người trực ban cũng là Tiểu Đậu.

“Đào Đào, tin tưởng tớ! Nhất định tớ sẽ chăm sóc tốt bác Đào, cậu mau về nghỉ ngơi đi!” Tiểu Đậu nhỏ giọng kéo Đào Nhiên nói.

Đào Nhiên không muốn đi, cô muốn ở bên cạnh ông Đào. Cô có thể chăm sóc bệnh nhân khác, cô muốn ở bên bố mình biết nhường nào!”

Đào Đào! Cậu đừng đứng ở đây nữa, có tớ là được rồi, cậu yên tâm đi, tớ nhất định sẽ chăm sóc bác Đào như bố mình!”

“Đào Đào, cậu đừng quên cậu còn công việc đó, bản thân cậu cũng phải đảm bảo nghỉ ngơi tốt mới được!”

“Đào Đào, cậu thật sự không cần ở đây đâu.”

Tiểu Đậu rất bận, Đào Nhiên cũng là một điều dưỡng nên đương nhiên biết, Tiểu Đậu bận như vẫn phải để ý đến cô.

Điều dưỡng trưởng đi qua hút đờm cho bệnh nhân, thấy cô còn đứng đó thì cũng mau chóng đuổi cô về, “Phục tùng mệnh lệnh là phối hợp tốt nhất! Chị biết em có thể giúp đỡ, nhưng em muốn giúp đến khi nào? Giúp đến ca của em luôn, sau đó kéo thân xác mệt mỏi đi làm à?”

Đào Nhiên trầm mặc.

“Đừng đứng đó cản trở việc của chị!” Cuối cùng điều dưỡng trưởng cũng phải nói câu này.

Đào Nhiên hiểu tấm lòng của họ, cuối cùng cô vẫn đi, mặc dù không nỡ, vả lại câu “nhờ cậy vào mọi người” cô cũng không cần nói, bởi vì cô quá hiểu.

Trong lòng cô vẫn đang lo cho bà Lam.

Từ khu cách ly đi ra, cô thử gọi điện thoại cho bà Lam, nhưng không biết vì sao không gọi được.

Sau khi gọi mấy cuộc không biết vì sao lại suy sụp.


Ông Đào đang giãy dụa trên ranh giới sinh tử, bà Lam không biết tình hình ra sao, có phải cũng bị bệnh rồi một mình một nơi chịu đau chịu khổ hay không? Có phải cũng đang sợ hãi không? Không có người thân bên cạnh có cảm thấy không có sức lực chiến đấu tiếp không?

Cô ngồi bên góc tường, bụm mặt lại, nức nở.

Có tiếng bước chân vang lên, cô không nghe thấy.

Mãi đến khi có người đứng trước mặt cô, đến khi anh ngồi xuống, nhẹ nhàng rút chiếc điện thoại trong tay cô đi.

Cô nhìn người trước mặt qua tấm màn nước mắt mơ hồ, trong tầm mắt mờ mịt, hình ảnh như từng trải qua.

Từng có một lúc nào đó cô cũng ngồi xổm trong góc và khóc như vậy, người mặc áo blouse trắng cũng ngồi trước mặt cô như thế.

Nước mắt cô ầng ậng nhìn anh, mang theo hy vọng cuối cùng và hỏi anh, “Bác sĩ Tô, anh nhất định có thể chữa khỏi cho bố em đúng không?”

Cô vẫn nước mắt lưng tròng, vẫn gọi anh là bác sĩ Tô, “Bác sĩ Tô, anh nhất định có thể chữa khỏi cho bố em đúng không?”

Cô không nhìn rõ biểu cảm của anh, chỉ nghe thấy anh trả lời cô bằng giọng khẳng định, “Đúng!”

“Đúng! Anh nhất định có thể! Tin anh!”

Nước mắt của Đào Nhiên cứ thể tuôn ra ào ào.

“Vì sao một mình trốn ở đây?”

Đào Nhiên lắc đầu.

Cô không biết vì sao mình lại trốn ở đây, cô cũng không biết mình nên làm gì, giống hệt như bốn năm trước, đột nhiên trở nên mờ mịt.

“Vì sao không đợi anh?”

Đào Nhiên sững người. Đợi anh? Vì sao phải đợi anh?

Tô Hàn Sơn nhìn thấy sự mờ mịt trong mắt cô, âm thầm thở dài.

Anh nắm lấy bả vai cô, kéo thẳng eo cô lên, “Bây giờ em muốn làm gì? Nói cho anh?”

Đào Nhiên càng mờ tịt.

“Muốn anh làm gì?”

Đào Nhiên ngẫm nghĩ, nghẹn ngào, “Em muốn đi tìm mẹ.”

“Được.” Anh kéo cô đứng dậy, “Nói với anh câu này bằng ngữ khí buổi sáng hôm anh đi lấy bữa sáng cho em.”

Sáng hôm đó? Sáng hôm nào?

Đào Nhiêm ngẫm nghĩ một chút, hiểu rồi, cô chần chừ, “Đó…đó không phải là ngữ khí bừng bừng khí thế sao?” Sau đó tự cô cảm thấy mình rất buồn cười, sao bỗng nhiên cô lại thần kinh không ổn định mà nói chuyện như vậy với thầy Tô chứ? Đó nhất định không phải cô!

Nhưng Tô Hàn Sơn lại kiên trì nhìn cô, “Đúng! Chính là ngữ khí bừng bừng khí thế đó!”

Trong lòng Đào Nhiên nặng nề, vốn dĩ đang có chuyện, bị Tô Hàn Sơn nói như vậy, còn bị đôi mắt sáng trưng và kiên quyết của anh nhìn chằm chằm như vậy, tư duy của cô không nghe sai khiến đã chạy theo anh, bất giác nói, “Anh…anh đưa em đi tìm mẹ!” Cuối cùng lại bắt đầu muốn khóc, “Em muốn đi tìm mẹ!”

“Nào, đi theo anh.” Tô Hàn Sơn kéo cô bước nhanh ra ngoài.

Ra khỏi bệnh viện, Đào Nhiên phát hiện anh đưa cô đi theo hướng không phải về nhà.

“Thầy Tô, chúng ta đi đâu vậy?”

“Đưa em đi tìm mẹ.”

“Nhưng…” Đây không phải đường về nhà cô!

“Kết quả xét nghiệm của dì Lam là âm tính, trước mắt đang sắp xếp bà ấy ở nơi khác cách ly, cách đây không xa.”

Nghe thấy hai chữ “âm tính”, trái tim căng thẳng của Đào Nhiên thả lỏng rất nhiều, lý trí gần như cũng quay trở lại, nghẹn giọng đi cũng Tô Hàn Sơn.

Vốn dĩ Tô Hàn Sơn cũng không phải người nói nhiều, cô ủ dột nên dọc đường đương nhiên cũng trầm mặc.

Nhưng quả nhiên địa điểm cách ly cách bệnh viện không xa, chẳng bao lâu đã đến nơi.

“Ở đây.” Tô Hàn Sơn không có ý đưa cô đi vào.

Cô gật đầu, cũng không dự định vào trong, về điểm này cô vẫn có chừng mực.

“Ở đâu ạ?” Cô nhìn những khung cửa sổ thẳng hàng và hỏi.

“Chính là khung cửa đó.” Tô Hàn Sơn chỉ.

Đào Nhiên nhìn khung cửa sổ treo một chiếc khăn lụa màu đỏ, đây quả thực là phong cách của bà Lam, mấy chiếc khăn sặc sỡ đủ màu như vậy bà Lam có không dưới hai mươi chiếc, ra đường là mang theo, vũ khí thần kỳ khi đi du lịch.

Nhớ đến bà Lam bình thường luôn hấp ta hấp tấp Đào Nhiên lại muốn cười, nhưng nước mắt lại rơi xuống trước.

“Mẹ em nói chụp ảnh không có khăn lụa đồng nghĩ với không có linh hồn.” Cô nói với Tô Hàn Sơn.

Tô Hàn Sơn gật đầu, “Dì Lam có một linh hồn vô cùng thú vị.”

“Mẹ em nhe anh nói như vậy nhất định sẽ rất vui, bà ấy sợ bị người trẻ bỏ lại phía sau thời đại, luôn đi đầu mọi trào lưu.” Đào Nhiên lấy điện thoại ra, “Em thử gọi cho bà ấy xem sao.”

Lần này đã kết nối được, giọng nói sang sảng quen thuộc của bà Lam vang lên ở đầu kia, tràn đầy khí thế, nước mắt của Đào Nhiên lại một lần nữa rơi xuống, trên đời này không có chuyện gì an tâm hơn là nghe thấy giọng của mẹ.

“Mẹ, mẹ, điện thoại của mẹ sao mãi không gọi được vậy?” Thậm chí cô còn muốn làm nũng với bà Lam.

Bà Lam ở đầu kia cười, “Mẹ con ngốc ấy mà! Điện thoại hết pin, mẹ cũng quên mang sạc, không biết trong ngăn kéo của phòng này có sạc nữa! Mẹ mới tìm được! À, đúng rồi con gái, con vẫn không biết mẹ ở đâu đúng không? Con rể bảo mẹ đến đây, bảo mẹ cách ly. Mẹ khỏe lắm! Đồ ăn thức uống đều có người lo, cơm nước ngon lắm! Con yên tâm! Còn cả chỗ bố con nữa, con cũng không cần lo, chắc con cũng biết chuyện rồi, nhưng con nghĩ xem, có con rể nữa mà, năm đó chính thằng bé đã cứu mạng bố con, lần này chắc chắn cũng không sao! Con rể nói rồi, chúng ta phải ăn uống tốt, rèn luyện thân thể khỏe mạnh mới có sức chiến đấu lại với virus! Con gái, mẹ không sợ, con cũng đừng sợ! Virus là một con hổ giấy, chỉ cần chúng ta mạnh là có thể đánh bại nó! Chúng ta không thể tỏ ra yếu đuối trước được! Còn nữa, con giúp mẹ nói với bố con nhé, nếu ông ấy dám đầu hàng con virus như vậy thì mẹ sẽ không tha cho ông ấy đau! Bảo ông ấy nghĩ lại xem biệt danh của mẹ là gì!”

~ Hết chương 91 ~

← Chương 90: 5-14  |  Mục lục  |  Chương 92: 5-16 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi