Biệt danh của bà Lam là gì? Đào Nhiên ngẫm nghĩ rồi lại buồn cười, Lam bánh pháo nổi tiếng khắp con phố, không ai dám động vào, động vào bà Lam sẽ oanh tạc cho người ta đầu tro mặt muội, còn về ông Đào, cả đời này không thể bứt lên được dưới sự lộng hành của bà Lam.
Nhưng một bà Lam như vậy thật tốt, có phải không?
Chí ít thì giờ phút này trong lòng Đào Nhiên cũng không sợ như vậy nữa, có khí thế ngút trời của bà Lam dường như trời có sập xuống cũng có thể chống nó lại.
Tô Hàn Sơn ở bên canh cũng nghe thấy giọng nói như pháo tạc của bà Lam, coi như anh cũng hiểu Đào Nhiên luôn miệng nói ba chữ “con hổ giấy” được di truyền từ ai.
“Mẹ…” Đào Nhiên gọi, một bà Lam như vậy tưởng chừng đã tiêm cho cô thêm một mũi tăng lực, giọng của cô cũng to hơn, “Con biết mẹ ở đâu, con đang ở bên ngoài này, con nhìn thấy cửa sổ của mẹ rồi, treo chiếc khăn lụa đỏ của mẹ.
Lập lức, chiếc khăn đỏ trên cửa sổ tung bay, khung cửa sổ xuất hiện bóng người, giọng nói của bà Lam oanh tạc gấp đôi, một ở bên tai, một ở xa xa.
“Con gái ngoan, mẹ khỏe lắm, con không cần lo cho mẹ!” Bà Lam phất mạnh chiếc khăn màu đỏ, lớn tiếng nói.
“Vâng!” Đào Nhiên cũng ra sức vẫy tay để cho mẹ nhìn thấy mình, hét lớn với khung cửa sổ, “Mẹ, chúng ta nhất định sẽ thắng lợi! Cố lên!”
“Bảo bối cố lên! Con rể cố lên!”
Âm vực đó thênh thang, dư âm vang vọng, Tô Hàn Sơn hoàn toàn không cần nghe điện thoại, trực tiếp nghe thấy từ giọng nói vọng đến bên cửa sổ.
“Về đi! Mau về đi!” Bà Lam vẫy chiếc khăn đuổi hai người họ đi.
Mặc dù không nỡ nhưng Đào Nhiên và Tô Hàn Sơn đi về phía khu nhà khách.
Ánh mắt không còn hoang mang bối rối như lúc đến, mặc dù lúc này trong mắt Đào Nhiên vẫn ngấn nước nhưng lại có ánh sáng, song sự mệt mỏi vẫn vô cùng rõ ràng.
Từ lúc cô tự dưng bị khạc cho mấy cái, đến biết ông Đào nằm viện, lại đến giờ phút này, liên tục mất ngày liền cơ thể và tinh thần đều căng thẳng đến cực độ, bây giờ gặp được mẹ, đặc biệt lại được giọng nói sang sảng của bà Lam tiếp thêm sức lực, toàn thân đều buông lỏng, chân cũng mềm đi, con đường bằng phẳng, không có ổ gà cũng không có đá sỏi, mà không biết vì sao chân cô lại bước hụt một cái, có xu hướng ngã xuống đất, Đào Nhiên vô thức túm lấy Tô Hàn Sơn bên cạnh mới không ngã bổ nhào.
Tô Hàn Sơn cũng lập tức đỡ lấy cô, “Sao vậy?”
Hỏi xong cũng nhìn ra được sự mệt mỏi của cô.
Trước mặt chợt xuất hiện hình ảnh khi cô ở Bắc Nhã, tung ta tung tăng, ồn ào ầm ĩ, ngoại trừ sợ số phiếu của anh thua kém Ninh Chí Khiêm thì hầu như không có phiền muộn gì nữa.
Trải nghiệm cứu viện ngắn ngủi năm nay đã ép một hạt mầm non nớt chín chắn.
Trưởng thành quá nhanh là một loại tàn khốc, quá trình này tất nhiên sẽ tràn đầy nước mắt và đau đớn.
“Không đi nổi nữa hả?” Anh nhẹ giọng hỏi.
“Cũng không phải…” Cô có chút ngượng ngùng, “Em chỉ không cẩn thận…”
Vừa nói xong thì thấy Tô Hàn Sơn ngồi xổm xuống trước mặt cô.
“Thầy… thầy Tô, anh làm gì vậy?” Cô kinh ngạc.
Tô Hàn Sơn cũng không trả lời cô, trực tiếp kéo cánh tay cô qua vòng lên cổ anh, cõng cô đứng dậy.
“Thầy…”
“Đào Nhiên.” Anh không để cho cô gọi nốt “thầy Tô”, “Có phải em quên một chuyện lớn rồi không?”
“Chuyện gì ạ?” Phạm vi tầm mắt của cô đột nhiên trở nên vừa cao vừa xa, đang sững sờ còn chưa kịp thích ứng, cho rằng mình phạm sai lầm gì lớn lắm, cô lập tức nôn nóng, “Em không có mà! Các bước khử trùng không biết bước nào! Công việc càng không có khả năng sai!”
Mặc dù hành động kỳ lạ của giường 38 khiến lòng cô gợn sóng, nhưng cô vẫn có đạo đức và tố chất nghề nghiệp, tuyệt đối không thể vì bất cứ nguyên nhân nào bên ngoài ảnh hướng đến công việc!
Vốn dĩ Tô Hàn Sơn muốn làm rõ cho cô, thấy cô như vậy liền dứt khoát không nói thẳng nữa, chỉ nói, “Không phải.”
Không phải?
Đào Nhiên nhớ đến “ân oán” giữa Tiểu Đậu và thầy Cao, lập tức trở nên căng thẳng, cảm thấy Tô Hàn Sơn có điểm báo bị thầy Cao nhập, cô nôn nóng, “Thầy Tô, anh không thể học thầy Cao được!”
Chuyện này liên quan gì đến Cao Chính Hạo?
“Thầy Cao làm sao?”
Màn đêm buông xuống, con đường thênh thang không một bóng người, ánh đèn phát ra ánh sáng nhàn nhạt trong không khí thanh lạnh của đêm cuối đông, ánh mắt Tô Hàn Sơn dịu dàng, giọng nói cũng giống như những tia sáng mờ mờ ảo ảo đó, cách màn sương, cách màn mây, dịu dàng đến mức không giống thật, giống như từ một nơi rất xa truyền tới, giống như rất lâu rất lâu trước đó, Đào Nhiên bé nhỏ tỉnh dậy trong mơ, mơ mơ màng màng nghe thấy ông Đào hỏi cô: Tiểu Đào Đào sao vậy?
Cánh tay vòng trên cổ anh của Đào Nhiên khẽ siết chặt, gương mặt dán lên bờ vai rộng dài của anh, ngữ khí phẫn nộ bất bình, “Thầy Cao quá đáng ghét, suốt ngày bới lỗi của Tiểu Đậu!”
Tô Hàn Sơn không biết rốt cuộc nên đồng tình với Cao Chính Hạo hay đồng tình với Tiểu Đậu nữa, “Thầy Cao như vậy gọi là vạch lá tìm sâu à?”
“Lẽ nào không phải sao ạ? Tiểu Đậu đen đủi quá!” Cô phải đòi công bằng cho bạn tốt.”
“…” Không thể nói rõ được là ai đen đủi. Tô Hàn Sơn thử dẫn dắt, “Hai người các em chưa từng nghĩ xem vì sao thầy Cao lại tìm Tiểu Đậu sao?”
“Nghĩ rồi ạ!” Sao không nghĩ được chứ?
“Ồ? Vậy đưa ra kết luận nào?”
“Tiểu Đậu nói trước khi xuất phát cô ấy quên thắp hương.”
“…”
“Đương nhiên em nói không phải rồi.”
“Vậu em thấy sao?”
“Em phân tích giúp Tiểu Đậu, em cảm thấy ban đầu Tiểu Đậu đắc tội với thầy Cao, đặt biệt danh cho thầy ấy, gọi thầy Cao là Cao mặt đen, không ngờ thầy Cao lại nhỏ nhen thế, cứ nhớ đến Tiểu Đậu, suốt ngày gây khó dễ! Em còn đưa ra cách cho Tiểu Đậu, bảo cô ấy xin lỗi thầy Cao, nói là biết sai rồi, xin thầy ấy tha cho, ai ngờ thầy Cao nghe xong lại phạt càng nặng hơn! Anh nói xem có ai như vậy không?”
“…” Tô Hàn Sơn không biết nói gì nữa, chỉ có thể khuyên nhủ, “Em ấy à, sau này bớt đưa ra ý kiến linh tinh cho Tiểu Đậu đi!” Con người này thuộc mệnh “Fe”, vậy mà còn dám đưa ra cách cho người khác!
*Fe, tên khoa học của nguyên tố sắt, ý chỉ chị ngây ngô, thẳng như sắt thép.
“Em cũng không nghĩ được cách gì hay nữa!” Đào Nhiên có chút ủ rũ, “Em cảm thấy biệt danh của thầy Cao nên thay đổi, Cao mặt đen không thích hợp với anh ấy, nên gọi là Cao mũi nhọn, lòng dạ to như đầu kim vậy!”
“…” Tô Hàn Sơn không nhịn được nói, “Anh thì nghĩ ra một biệt danh cho em và Tiểu Đậu đó.”
“Biệt danh gì ạ?” Đào Nhiên bỗng nhiên hứng thú, áp sát bên tai anh hỏi.
“Chị em sắt thép.”
Tô Hàn Sơn nói xong liền cảm nhận vai mình bị đập một cú thật mạnh, giọng nói hưng phấn của Đào Nhiên đồng thời vang lên, “Quá đúng rồi thầy Tô! Biệt danh này quá thích hợp với bọn em! Tình cảm của chúng em vững vàng hơn sắt thép! Đợi lát nữa em nới với Tiểu Đậu, cho cô ấy cũng vui một chút.”
Vui một chút…
Vậy cứ vui đi…
Chỉ cần vui vẻ là được rồi.
“Thầy Tô, anh nhìn bên đó kìa, anh nhìn kìa.” Đào Nhiên chỉ về phía một quảng trường nhỏ, “Vốn dĩ đây không phải là quảng trường nhỏ, nhưng cũng là nơi người dân trong thành phố đến đi dạo hóng mát mỗi tối ngày hè, khi còn nhỏ bố em thường đưa em đến, mỗi lần khi trở về em đều buồn ngủ chết mất, bố em sẽ mua cho em một que kem, cho em ăn rồi cõng em về nhà….”
Nói đến đây Đào Nhiên lại nhìn vào gáy Tô Hàn Sơn, cảnh sắc hai bên đường lên lên xuống xuống theo tiết tấu bước chân của anh, bỗng nhiên cô có chút ngại ngùng, “Thầy Tô, anh mệt rồi sao? Em tự đi nhé?”
“Không sao, không mệt.”
Thực ra Đào Nhiên cũng không muốn xuống lắm, gối đầu lên vai Tô Hàn Sơn, một chút sợ hãi trong lòng cũng bỗng dưng biến mất. Sự suy sụp ban đầu khi nghe tin bố nằm viện, sự lo lắng khi không rõ tin tức của bà Lam, tất cả đều trầm lắng lại, trong lòng chỉ còn lại sự bình yên và dũng khí không bao giờ cạn.
Sáu năm trước, bác sĩ trẻ Tô đã hứa nhất định sẽ chữa khỏi cho bố cô, cô liền tin tưởng anh có thể.
Ngày hôm nay của sáu năm sau, anh vẫn hứa, cô vẫn tin. Cho dù là một điều dưỡng trưởng thành, cô biết tất cả những khó khăn và khả năng có thể xảy ra, nhưng cô càng biết, suy sụp và lo lắng không có tác dụng trước mặt khó khăn, phía trước là một ngọn núi rất cao, vậy thì lấy hết tất cả tinh thần và sức lực, cố gắng bò lên không lùi bước, hai bên hợp tác với nhau, chống đỡ lẫn nhau, cho dù kết quả cuối cùng không như người ta mong đợi, nhưng cũng phải hăng hái tiến lên, không có đường quay đầu.
~ Hết chương 92 ~

Chia sẻ cùng tôi