Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 93: 5-17

Đào Nhiên ngáp liên tục mấy cái liền, cơn buồn ngủ dần dần đập tới, cô tựa vào vùng cổ vai Tô Hàn Sơn, mùi nước khử trung và mùi hương thanh mát thuộc về anh thấm dần vào hơi thở của cô, ngửi mãi bỗng cảm thấy yên tâm, ý thức có chút mơ hồ, “Thầy Tô, cảm ơn anh.”

Đến giờ cô đã biết hiết mọi chuyện nhà mình, ông Đào vào viện như thế nào, bà Lam vào đó cách ly an toàn ra sao, tất cả đều vì có anh.

“Thầy Tô, bây giờ em không sợ gì hết.” Cô nhỏ giọng nói.

Mái tóc ngắn ngủn của cô chọc vào vùng gáy anh, cọ tới cọ lui theo nhịp thở lên xuống của cô, giọng anh nói chuyện cũng mềm hơn một độ, “Sao lại không sợ nữa?”

Trước giờ tính cách Đào Nhiên đều thẳng thắn hào sảng, “Bởi vì có anh, thầy Tô, có anh thì em không sợ gì nữa.”

Tô Hàn Sơn lại là một người kín đáo uyển chuyển, phong cách của anh là có chuyện gì đều phải nghĩ đi nghĩ lại mấy lần trong đầu, rồi uốn lưỡi lên uốn lưỡi xuống mấy lần mới nói ra, vậy nên anh thường ngạc nhiên bất thình lình vì lời nói của cô, mặc dù bây giờ dần làm quen hơn chút, nhưng luôn có những lúc chưa kịp phòng bị, cho nên sau khi Đào Nhiên thằng thừng bảy tỏ Tô Hàn Sơn phải ngừng lại một lát mới tiếp tục chủ đề nói chuyện của anh.

“Vậy vì sao vừa nãy không đợi anh, một mình khóc trong góc tối?” Rõ ràng là muốn chất vấn, nhưng ngữ khí nói ra lại cực không hợp với từ chất vấn, mềm mại giống như thứ đang chặn trong tim anh lúc này.

“…” Đào Nhiên chớp mắt, không biết nên trả lời câu hỏi của anh thế nào. Vì sao không đợi anh? Cô cũng không biết, khi đó trong đầu căn bản không nghĩ tới anh.

“Lần sau không được như thế nữa!” Anh cố ý nặng lời, đây mới là “chuyện lớn” mà anh nói, rốt cuộc cô có hiểu hay không?

“Ồ…” Đào Nhiên mơ màng, dù sao thầy Tô nói thế nào thì là thế.

“Bất cứ lúc nào em cũng có thể lên giọng, bảo anh làm gì thì anh sẽ làm nấy.” Anh sợ cô không hiểu nên nhấn mạnh thêm một lần.

“Thật sao?” Đôi mắt cô sáng lên, có dáng vẻ như muốn thử xem có dùng được hay không.

“Đương nhiên….là thật.” Cô có phấn chấn lên không thì anh không biết, sau gáy Tô Hàn Sơn không có mắt nên không nhìn thấy, nhưng giọng anh thì run run, âm thầm có dự cảm không lành.

“Thầy Tô!” Đào Nhiên quyết định lên giọng, vừa gọi thầy Tô xong thì cảm thấy cách xưng hô này không đủ uy lực, lên xong phải đổi các gọi khác, cô hắng giọng, ngồi thẳng trên lưng anh, gằn giọng, vô cùng khí thế gọi, “Tô Hàn Sơn!”

Tô Hàn Sơn: “…”

Đào Nhiên kêu xong liền lắc lư đôi chân, hưng phấn vô cùng, “Ai ya, đã muốn gọi như vậy từ lâu rồi, vừa gọi xong là cảm thấy sảng khoái!”

“…” Sao Tô Hàn Sơn lại nghe ra mùi vị cô bị anh chèn ép trường kỳ, bây giờ cuối cùng cô cũng báo được thù lớn vậy?

“Tô Hàn Sơn!” Đào Nhiên uy phong lẫm liệt chỉ tay năm ngón, “Anh đi dạy cho thầy Cao một bài học đi! Nói với anh ta còn bắt nạt Tiểu Đậu nữa thì sẽ cho anh ta biết tay!”

“…” Tô Hàn Sơn đau đầu, anh biết sau khi cho cô quyền này cô sẽ không dùng vào “chính đạo” đâu mà.

“Anh nghe thấy chưa?” Đào Nhiên ôm cô anh, nôn nóng đợi anh trả lời.

“Chuyện này không được.”

“…” Không được sao? Đào Nhiên chớp mắt, chỉ đành đổi một cái khác, “Vậy, anh đi, nói chuyện với thầy Cao, nói Tiểu Đậu đã xin lỗi rồi, nam tử hán đại trượng phụ phải mở lòng vào.” Không thể dạy dỗ thì nói chuyện được chứ?

“Chuyện này cũng không được! Đã bảo em đừng can thiệp linh tinh vào chuyện của Cao Chính Hạo và Tiểu Đậu rồi mà.”

“…” Đào Nhiên bừng bừng khí thể lập tức ỉu như bánh đa nhúng nước, lại một lần nữa bỏ trên vai anh, lẩm bẩm, “Thế này không được thế kia không xong, em biết ngay không có chuyện tốt như vậy mà.”

“…” Tô Hàn Sơn cũng cạn lời, nhưng không thể để lời hứa hiếm hoi của mình chưa được một phút đã bị hủy chứ? “Đổi một cái khác, em nghĩ xem.”

“Không nghĩ nữa! Không có sức!” Đào Nhiên nằm bò trên lưng anh, lại ngáp một cái nữa.

Quả thật lưng anh rất thoải mái, giống hệt như lưng bố khi còn nhỏ, vừa rộng rãi vừa yên ổn.

Đường dài, đèn sáng, người trong lòng.

Nếu như đây là con đường về nhà thì tốt biết mấy.

“Thầy Tô…” Cô thật sự buồn ngủ, giọng nói cũng mềm dẻo hơn, “Thật mong tất cả mau chóng kết thúc, tất cả mọi người đều khỏe lại, em muốn về nhà, em nhớ Bắc Nhã, nhớ móng giò ở nhà ăn, nhớ cây ngân hạnh của bệnh viện, nhớ món phá lấu ở cửa sau, em không nói món ăn ở nhà ăn không hợp khẩu vị nữa, không sợ tan ca về ký túc xá sẽ gặp ma nữa…”

Không có gì hạnh phúc hơn có thể trở lại cuộc sống bình thường.

Tô Hàn Sơn nhìn con đường phía trước và ánh đèn dài dặc, khẽ nói, “Sẽ, sẽ trở lại, rất nhanh sẽ trở lại.”

Đào Nhiên mơ mơ màng màng, nhưng bỗng nhiên lại nhớ đến một vấn đề khác, “Ai ya, trở về cũng chỉ có một mình em trở về, anh ở đây, bố mẹ em cũng ở đây, sao…em cảm tháy mọi người là người một nhà vậy…”

“Sẽ ở cùng nhau.” Giọng anh càng dịu dàng, “Em muốn ở đâu thì anh đi đó. Em muốn về nhà anh sẽ ở lại không đi nữa, em muốn tiếp tục ở Bắc Nhã thì mấy năm nữa anh sẽ về Bắc Nhã, đến khi đó đón chú dì qua đó, cả nhà ta sống cùng nhau.”

Trong lòng Đào Nhiên đầy ắp, mím môi cười, “Thầy Tô, mẹ em hung dữ lắm, bà thích nói chuyện, giọng lại còn to, anh có không quen không?”

“Không sao, anh thích nghe người khác nói chuyện.” Mặc dù bản thân anh không thích nói.

“Cũng đúng…” Đào Nhiên lại lải nhải, “Dù sao bà Lam cũng cưng anh lắm mà, giận dữ cũng chỉ giận dữ với em…”

Tô Hàn Sơn khẽ mỉm cười, chuẩn bị một lát mới cuối cùng khắc phụ được chướng ngại ít nói của mình, anh thấp giọng nói, “Sẽ không nổi giận với em đâu, có anh đây, sau này sẽ không nổi giận với em, anh sẽ…”

Đang nói đến thời khắc quan trọng thì nghe thấy phía sau truyền đến tiếng ngáy khe khẽ.

“Đào Nhiên? Đào Nhiên?” Anh khẽ gọi hai tiếng.

Được rồi, một lát đã ngủ say rồi, lần chuẩn bị này của anh coi như công cốc.

Đêm cuối đông, trên lưng cõng một lò than nóng hổi, anh tăng tốc bước chân.

Đào Nhiên mơ một giấc mơ, mơ đến dịch bệnh kết thúc, cô và Tô Hàn Sơn kết hôn, đang ở trong hôn lễ, cô ngại ngùng đứng sóng vai với thầy Tô, ba vị phụ huynh ngồi phía trên, hai ngươi họ kính lễ phụ huynh, ông Đào này, bà Lam này, phó viện trưởng Tô này, mọi người đều vui vẻ, trong tay ai cũng cầm một bao lì xì lớn, chờ họ gọi bố mẹ thì lì xì sẽ về tay họ!

Trong mơ Đào Nhiên cười chảy cả nước miếng…

Lúc này Tô Hàn Sơn đã đi đến khu nhà.

Nơi đó vô cùng yên tĩnh, các bác sĩ tan ca đều tranh thủ từng giây từng phút vào trạng thái nghỉ ngơi, mặc dù Tô Hàn Sơn không sợ bị người khác nhìn thấy hình ảnh của anh và Đào Nhiên bây giờ, nhưng không ai nhìn thấy cũng phù hợp với tâm lý kín kẽ của anh.

Đang vui mừng thì có một người bước ra từ khu nhà chính ra, đó còn là bố anh, hai người, à không, ba người đập thẳng vào mặt nhau.

Tô Hàn Sơn vẫn có chút ngại ngùng, muốn ép ra một nụ cười để phá vỡ sự ngại ngùng này, nhưng ngẫm nghĩ lại thì dáng vẻ đó càng ngốc nghếch, nên anh cứ ngơ người nhìn chằm chằm bố mình.

Phó viện trưởng Tô nhìn anh từ trên xuống dưới, từ trước ra sau một hồi, “ồ” một tiếng, “Đổi tính rồi!”

“…” Tô Hàn Sơn cảm thấy cần phải giải thích một chút, “Không phải, không phải cô ấy mệt sao…” Anh cảm thấy ý của ông bố già là bình thường nhìn anh rất nghiêm túc mà cũng làm chuyện như cõng con gái sao?

“Bố nói là con đổi họ rồi!” Gương mặt của phó viện trưởng Tô căng ra, “Cùng họ với anh hai con khi nào vậy?”

Tô Hàn Sơn nghiền ngẫm một chút mới ngộ ra, cũng không nhịn được cười thánh tiếng, ông lão cũng thật hài hước.

Người nói người cười làm Đào Nhiên tỉnh ngủ, Đào Nhiên đang mơ đến đoạn đứng trước mặt phó viện trưởng Tô gọi bố, nhất thời cô không phân biệt rõ giấc mơ và hiện thực, tóm lại nhìn thấy phó viện trưởng Tô đứng trước mắt liền vô thức gọi một tiếng vang dội, “Bố!”

Thời gian dừng lại một giây, không khí lập tức yên tĩnh lại.

Tiếng phì cười của Tô Hàn Sơn đã phá vỡ cục diện cứng ngắc này.

Đào Nhiên bừng tỉnh, mặt cũng đỏ bừng lên.

Biểu cảm cứng ngắc của phó viện trưởng Tô cũng nứt ra, gương mặt già cả vậy mà cũng đỏ lên, ông gật đầu, ứng phó bằng hai tiếng “ừm ừm”, sau đó nhấc chân đi. Ai ya, cuối cùng đợi được cô gái nhỏ gọi tiếng “bố” rồi? Vui! Nhưng ông vẫn phải giả bộ! Không thể để thằng nhóc thối đó đắc ý được! Thằng nhóc thối, bố có thể không hổ thẹn với mẹ con rồi!

Viền mắt của phó viện trưởng Tô lại hơi ướt, bên tai vang lên giọng nói dịu dàng lại kiên quyết của vợ mình: Em phải đi, đây là trách nhiệm của một người bác sĩ mà em không thể chối từ, em hiểu anh, tin tưởng anh cũng hiểu rõ bản thân em, nếu như em thật sự không quay về nữa thì xin anh hãy chăm sóc con trai, nếu như hai chúng ta đều không thể quay về, vậy… vậy chí ít, con trai sẽ tự hào về chúng ta…

A Chỉ, anh và con trai luôn tự hào về em, bây giờ con trai cũng trở thành niềm tự hào của chúng ta rồi, em nhìn thấy chưa?

Đào Nhiên bụm mặt giải thích với Tô Hàn Sơn, “Vừa nãy em cho rằng là nằm mơ, em thật sự không dữ như vậy đâu, thầy Tô…” Dữ trước mặt thầy Tô và dữ trước mặt bố chồng tương lai, cô vẫn có thể phân biệt rõ ràng.

Tô Hàn Sơn nhịn cười đi vào trong, “Đừng giảo biện…”

“Không phải giảo biện, thầy Tô, anh nghe em giải thích…”

“Không cần đâu, anh biết em muốn gọi lâu rồi.”

“Không phải, thầy Tô, anh nghe em… em thật sự cho rằng đang nằm mơ…”

“Vậy không phải em nằm mơ cũng muốn gọi sao?”

“Không phải mà, thầy Tô…”

~ Hết chương 93 ~

← Chương 92: 5-16  |  Mục lục  |  Chương 94: 6-1 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi