Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 94: 6-1

Sao thầy Tô lại chẳng hiểu con gái như vậy chứ? Mặc dù quả thực cô nằm mơ cũng muốn gọi nhưng cô cũng cần thể diện, được không hả?

Đào Nhiên không xấu hổ quá lâu, cô suy nghĩ một lát rồi nhanh chóng vỡ lẽ, gọi thì gọi thôi, dù sao hiện trường lật xe của cô trước mặt Tô Hàn Sơn cũng thành thói quen rồi, chút này thì coi là gì.

Tối nay trong lòng cô giống như đã gỡ xuống hòn đá đè nặng mấy ngày trước, ngủ coi như yên ổn.

Tất cả đều sẽ tốt lên, câu nói này đã chống đỡ tất cả họ từ khi bắt đầu, cô tin, đặc biệt là ngày hôm sau khi cô nhận ca, bệnh nhân giường 36 đã tỉnh, đôi mắt mệt mỏi yếu đuối nhưng lại sáng lấp lánh nhìn cô.

Ánh sáng đó gọi là hy vọng.

“Bà Hà.” Đào Nhiên nắm tay bà ấy, nghẹn giọng.

Những ngày qua luôn thấp tha thấp thỏm, trông nom không dám lơ là một chút nào cuối cùng cũng coi như có báo đáp.

Trong mắt bà Hà có nụ cười hiền từ, bà kéo tay Đào Nhiên, khẽ lắc lư, giống như đang làm nũng, lại giống như đang nói, “Bà về rồi, bà chỉ đi chơi một chuyến thôi, bây giờ về rồi…”

Nước mắt Đào Nhiên lập tức trào ra.

Từng mệt, từng đau, từng sợ, từng khóc, những bởi vì có thời khắc này mà tất cả đều đáng giá.

Bà Hà ra hiệu muốn giấy bút để viết chữ, Đào Nhiên ngầng đầu khiến nước mắt ngược trở lại, cầm giấy bút đưa cho bà lão.

Bà Hà viết trên giấy: Bà nhớ các cháu.

Nước mắt Đào Nhiên lại muốn trào ra. Trước đó bà Hà vẫn chưa tỉnh lại đã có ý thức nhớ nhung này sao? Nhưng cô nguyện ý tin là nhớ!

“Cháu cũng nhớ bà, bà ơi.” Dường như bà lão thật sự chỉ ngủ một giấc dài, trong mơ đã đi du lịch rất nhiều nơi, bây giờ tỉnh mộng rồi, bà trở lại rồi.

Bà lão cười rồi viết tiếp: Đứa bé khỏe không?

Đứa bé?

Đào Nhiên ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy bà lão nói là con của Lục Minh.

Cô gật đầu thật mạnh, “Khỏe ạ! Khỏe lắm ạ! Bác sĩ Lục cũng khỏe lắm, đúng rồi, mỗi ngày anh ấy còn viết thư cho bà đó ạ, chúng cháu cất cho bà rồi, đợi bà tỉnh lại rồi xem.”

Đào Nhiên lấy chiếc hộp giấy ra, bên trong là một tập giấy thật giày, được gập ngay ngắn chỉnh tề.

“Bà ơi lát nữa cháu đọc cho bà được không ạ?”

Bà Hà nhìn cô, lắc đầu, ánh mắt dịu dàng rồi viết tiếp: Không cần, sau này bà tự xem.

“Được ạ… Được ạ…” Cảm giác trong lòng Đào Nhiên khó nói nên lời, sau này xem, sẽ biết có hơn một nửa không phải của bác sĩ Lục viết…

Cuối cùng bà Hà cũng yên lòng vỗ tay Đào Nhiên, bà lão đưa giấy bút trả cô bảo cô đi làm việc.

Đào Nhiên gật đầu, viền mắt đỏ lên.

Bà Hà nhìn theo bóng lưng của cô, khẽ khép mắt lại, khóe mắt lại ánh lên, trong lòng có một giọng nói: Sao bà có thể ngủ mãi không tỉnh? Nhất định bà sẽ sống lại, sống lại để nói tiếng cảm ơn với rất nhiều người. Cảm ơn, cảm ơn các cháu.

Sau đó khi Tô Hàn Sơn đi vào phòng bệnh, bà Hà vẫn luôn nhìn chằm chằm vào anh.

Tô Hàn Sơn nắm tay bà lão, dịu giọng nói, “Bà à, bây giờ tình hình của bà rất tốt, chúng cháu đang cân nhắc thay đổi oxy mũi cho bà, như vậy bà sẽ thoải mái hơn, có thể khạc đờm cũng có thể nói chuyện.

Bà Hà chỉ nhìn anh, nhìn mãi nhìn mãi rồi lại rơi nước mắt.

“Bà ơi sao vậy ạ?” Tô Hàn Sơn nhìn máy móc đều bình thường, liền rút giấy lau nước mắt cho bà, giọng nói cực dịu dàng, “Bà sợ sao? Đừng sợ, có chúng cháu ở đây, chúng cháu sẽ luôn ở bên cạnh bà, cùng bà cố gắng, bà còn không biết bà giỏi nhường nào đúng không ạ? Bà đã vượt qua thời kỳ gian nan nhất rồi bà biết không? Sau này chỉ có ngày càng tốt hơn thôi…”

Đào Nhiên đang bận nên không nhìn thấy dáng vẻ của anh, nhưng giọng anh bay bổng trong không gian phòng bệnh, giống như một cơn gió mùa xuân đột ngột ập tới, thổi tan đi mùi của bệnh viện, toàn bộ phòng bệnh đều được ngâm trong mùa xuân ấm áp.

Mùa xuân đã không còn xa nữa.

Bà Hà vẫn lắc đầu, dùng ngón tay viết trên mu bàn tay của Tô Hàn Sơn hai chữ: không sợ.

Tô Hàn Sơn liền cười, đôi mắt sau lớp khẩu trang càng thêm dịu dàng, “Cháu biết mà, bà là dũng cảm nhất, ừm, chúng ta không sợ!” Ngữ khi giống như đang dỗ dàng trẻ con.

Bà Hà cứ kéo tay Tô Hàn Sơn không chịu buông, cũng nhìn chằm chằm vào Tô Hàn Sơn, giống như muốn khiến ánh mắt xuyên qua lớp khẩu trang của anh, mở ra dáng vẻ của anh vậy.

“Bà ơi còn chuyện gì ạ?” Tô Hàn Sơn dịu dàng hỏi.

Thấy bà Hà vẫn không nói, Tô Hàn Sơn liền đưa giấy bút cho bà, “Bà muốn nói gì với cháu sao?”

Bà Hà liền viết: Bác sĩ Lục cũng cao như cháu.

Tô Hàn Sơn sững người sau đó cười nói, “Đúng vậy ạ, hai chúng cháu xấp xỉ nhau.”

Bà Hà liền trả giấy bút lại cho anh rồi bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

“Bà ơi còn gì muốn nói với chúng cháu không ạ.” Anh khẽ nói.

Bà Hà ra hiệu không sao, bảo anh đi làm việc di.

Tô Hàn Sơn đứng thêm một lát, xem một lượt các chỉ số của bà ấy rồi mới rời đi, trước khi đi còn dặn dò Đào Nhiên một lượt các mục cần chú ý của mỗi người bệnh.

“Em biết rồi thầy Tô, em nhớ rồi.” Đào Nhiên không dám lơ đễnh dù chỉ một chút.

Anh gật đầu, sải chân rời đi.

Đây chính là trạng thái bình thường của anh và cô ở bệnh viện, không tốn thêm dù chỉ một giây so với người khác, cũng không nhìn nhau nhiều hơn một ánh mắt, trên thực tế nếu không phải có y lệnh thì ngay cả thời gian nói chuyện họ cũng không có.

Thời gian duy nhất họ có thể ở bên nhau, chính là khoảng thời gian ngắn ngủi không đến nửa tiếng mỗi ngày khi đi đi về về giữa bệnh viện và nơi ở, những Đào Nhiên cảm thấy như vậy đã rất mãn nguyện rồi, những y bác sĩ khác đều xa nhà và người yêu rất xa, chỉ có thể gặp nhau trong video, mà quan trọng nhất là cô và anh cũng chiến đấu ở tuyến đầu, cô cố gắng như vậy để theo được bước chân anh, cuối cùng cũng coi như cùng anh kề vai sát cánh.

Khi tan ca đã là nửa đêm, Đào Nhiên ngáp dài một cái đi ra, nhìn thấy cách đó không xa Tô Hàn Sơn và một người đàn ông đang nói chuyện, nhìn thêm một chút, người đó đó không phải chồng điều dưỡng trưởng Đới Thành sao? Anh ta vẫn chưa về? Đào Nhiên lại nghĩ ngẫm một chút, bây giờ phong tỏa thành phố rồi, quả thực không về được.

Trong tay Đới Thành không biết đang xách cái gì đó, vừa nói chuyện với Tô Hàn Sơn vừa nhìn về phía khu bệnh cách lý.

Đang đợi điều dưỡng trưởng sao?

Điều dưỡng trưởng đang ở phía sau cô đó!

Đào Nhiên ngoảnh đầu lại nhìn, điều dưỡng trưởng đang theo sát phía sau cô, nhưng rõ ràng ánh mắt không nhìn về phía Đới Thành.

Song muốn ra khỏi bệnh viện thì tất nhiên phải đi qua bên cạnh anh ta, cô nhìn điều dưỡng trưởng đang sắp đi thẳng qua rồi, mà Tô Hàn Sơn vẫn đang nói chuyện với Đới Thành!

Cô gấp gáp, sao thầy Tô chẳng hiểu phong tình gì vậy?

Cô kéo Tô Hàn Sơn rời đi.

Tô Hàn Sơn còn ngoản đầu muốn nói với Đới Thành một tiếng, cô nhịn không được trách anh, “Thầy Tô! Sao anh lại ngốc rồi vậy? Đèn đường sáng lắm, không cần bóng đèn nữa đâu!”

Tô Hàn Sơn: “…”

Anh trở nên ngốc? Hơn nữa còn bị cô mắng là ngốc?

Tô Hàn Sơn nhịn cười, “Hiếm thấy em hiểu chuyện được một lần.”

Cô liếc anh một cái, lườm anh, “Em luôn rất hiểu chuyện được không hả?”

“Được! Luôn hiểu.” Cô nói hiểu thì hiểu vậy.

Ở cổng bệnh viện, Đới Thành chặn trước mặt điều dưỡng trưởng Mai.

Điều dưỡng trưởng mệt mỏi, “Tôi mệt rồi, muốn quay về nghỉ ngơi.”

Đới Thành đưa thứ trong tay cho cô, “Em cầm đi, mau đi nhỉ ngơi đi.”

Một thứ được dán chắc chắn, nhưng Mai San biết đó là gì.

“Không cần thiết.” Cô nói.

“Sao lại không cần thiết?” Đới Thành nhét đồ vào tay cô, “Em vừa mới ra viện, không thể ăn đồ quá cứng, con người em lại không thích phiền người khác, chỉ biết tự mình chịu đựng, chắc chắn chẳng ăn được mấy miếng, sau đó lại ngốc nghếch nhịn đói, em không được để đói, em là điều dưỡng lẽ nào còn không rõ?”

Mai San không nói gì, trong lòng lại gợn sóng, hơi hơi chua xót.

“Cầm đi. Dán kín, sát khuẩn rồi, mọi thứ anh đều làm cẩn thận rồi, cũng hỏi qua ý kiến của chủ nhiệm Tô các em.” Anh nắm lấy tay cô, ép cô nắm chặt lấy, “Tay nghề của anh cũng tạm được.”

Vốn dĩ Mai San đã cầm lấy rồi, nhưng nghe xong câu đó lại buông tay ra, xách chiếc hộp trả vào tay anh.

Tay nghề của anh có lẽ thật sự tạm được, chỉ là kết hôn bao nhiêu năm trời cô chưa từng một lần thử qua, ngược lại đã nhìn thấy anh làm cơm cho người khác trên vòng tròn bạn bè của người ta.

~ Hết chương 94 ~

← Chương 93: 5-17  |  Mục lục  |  Chương 95: 6-2 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi