Cuộc họp lúc ba giờ chỉ có vài nhân viên cấp thấp có mặt, tầng quản lý toàn bộ đều không đến. Triệu Tiêu Dạng chỉnh lý tài liệu trong tay, ghi nhớ tất cả vị trí của mỗi người rồi nói với Kiều Viên, “Ghi hết tên những người không tham gia cuộc họp hôm nay, cho bọn họ về nhà.”
Kiều Viên sững sờ, những người này đều là cấp cao của công ty, “Triệu tổng? Hợp lý không ạ?”
“Cô đã thông báo rồi chứ?”
Kiều Viên gật đầu.
“Truyền đạt y nguyên?”
Mặc dù Kiều Viên cảm thấy lời nói của Triệu Tiêu Dạng rất ngạo mạn, rất đắc tội với người khác, nhưng dù sao Triệu Tiêu Dạng cũng là người của tổng công ty, cô ấy cũng không dám thay đổi, chỉ có thể bấm bụng thông báo. Có mấy người đều ngoạc miệng ra chửi, sau đó ngắt điện thoại.
“Đúng vậy.”
“Gửi thông báo, ngày mai tất cả bọn họ không cần đến nữa.” Triệu Tiêu Dạng lật tay úp tài liệu lên mặt bàn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xung quanh một vòng, “Còn ai muốn đi thì bây giờ có thể đi.”
Không ai nói chuyện, chì nhìn vị lãnh đạo mới trẻ trung xinh đẹp này, xem lát nữa cô rút lui như thế nào, dù sao thì vẫn còn trẻ, không nể mặt người khác như vậy, lên được thì làm rầm rộ lên.
“Không ai có dị nghị gì đúng không?” Triệu Tiêu Dạng đứng dậy, mở máy tính ra, “Bây giờ chúng ta thảo luận xem vấn đề vận hành Survivor nằm ở đây? Vì sao lại thất bại? Vì sao lại suy tàn?”
Cuộc họp kéo dài ba tiếng đồng hồ, sáu giờ kết thúc, có hai mươi hai người tham gia hội nghị, từ xem trò vi đến bị cười vào mặt rồi đến không có lỗ để chui xuống, ba tiếng đồng hồ, khi đi ra khỏi phòng họp chỉ cảm thấy dưới chân bồng bềnh như người say.
Vào được SKC đều là người tinh anh, họ đã rất nhiều năm không bị ai chỉ vào mũi mà chửi nữa rồi. Một cô gái trẻ mà đầu óc như máy tính, mỗi một con số chui từ miệng cô ra, âm thanh êm ả nhưng lại giống như những khối đá cực lớn đập xuống, khiến người ta máu thịt mơ hồ.
Triệu Tiêu Dạng ngồi trong phòng làm việc trống trải gọi video, đầu bên kia vẫn chưa nghe, cô uống một ngụm nước, nhéo đầu mày, khi cảm xúc cô kích động sẽ bị đau đầu.
“Estelle?”
Triệu Tiêu Dạng buông tay xuống, đầu ngẩng lên, rồi ngổi thẳng dậy, “Lục tổng.”
Phía sau lưng Lục Thời Kiêu là khung cửa sổ sát sàn cực lớn, gương mặt chín chắn thành thục của anh ta xuất hiện trên màn hình laptop, gọng kính chữ nhật dài nhỏ che đi sự giảo hoạt của anh ta, trở nên nho nhã có văn hóa hơn. Anh ta mặc áo sơ mi màu xám khói, không thắt ca-vat.
“Trung Quốc tốt không?”
“Tôi yêu Trung Quốc.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Tôi vừa gửi mail cho ngài rồi, ngài xem qua chưa?”
“Ừm.”
“Tôi muốn vận hành Survivor lại một lần nữa.”
“Độ hot của game này đã giảm, tôi không kiến nghị lãng phí một chút tài nguyên nào lên game này, chuyển nhượng quyền đại lý đi.”
“Giảm chỉ vì vận hành không tốt dẫn đến lượng người chơi thất thoát, chỗ tôi có số liệu so sánh chính xác, trước mắt thị trường này mới được khai thác một phần mười, không gian phát triển vẫn còn rất lớn.” Triệu Tiêu Dạng kéo bảng số liệu ra, gửi đi, “Lục tổng, …”
“Tám trăm triệu không làm được một game, ai cho em tự tin có thể lật ngược tình thế?”
“Tôi không cần đầu tư, tôi chỉ cần quyền điều khiển tuyệt đối của dự án này, tôi đảm bảo một năm sau có thể có thành tích cho ngài xem. Không phải lấp đầy khoảng trống, mà là lợi nhuận gấp đôi. Nếu như không có thành tích tôi sẽ tự động từ chức.” Triệu Tiêu Dạng nói.
“Cả chi nhánh công ty cũng không có giá trị bằng em, sự đảm bảo của em là tổn thất rất lớn của tôi.”
Triệu Tiêu Dạng: “…”
“Người phụ trách chi nhánh do em phụ trách, ngoài ra tôi phái cho em thêm một người nữa, mấy ngày nữa sẽ tới, anh ta sẽ phối hợp với công việc của em. Một năm, nếu không đạt được mục tiêu thì em về tiếp tục làm trợ lý cho tôi.” Lục Thời Kiêu gỡ kính xuống, hai tay chống chằm, chiếc đồng hồ trên cổ tay anh ta toát ra ánh sáng xưa cũ. Đôi mắt đen thâm trầm trải qua thăng trầm của năm tháng nhìn chằm chằm Triệu Tiêu Dạng. “Estelle bé nhỏ, tôi thật hối hận khi thả em đi.”
Triệu Tiêu Dạng: “…”
“Chờ đợi sự trở về của em.”
Từ từ đợi đi, anh không đợi được đâu!
Tắt video, Triệu Tiêu Dạng dựa trên ghế yên lặng nhìn ngọn đèn trên trần nhà, có lẽ khoảng một phút, cô đứng dậy đi lại hai bước. Cửa phòng họp bị gõ, sau đó Kiều Viên đi vào, “Triệu tổng?”
“Nói đi.” Triệu Tiêu Dạng dừng chân lại.
“Tôi có thể tan ca rồi chứ?”
“Gửi thông báo chưa?”
“Gửi thật à?” Kiều Viên kinh ngạc, cô ta cho rằng Triệu Tiêu Dạng chỉ giả vờ oai phong.
“Cô cho rằng tôi đang đùa?”
“Không có, tôi đi gửi mail ngay.”
Triệu Tiêu Dạng đứng trong phòng họp một lát, rồi dọn dẹp máy tính và tài liệu xoay người bước nhanh ra ngoài. Ra khỏi cửa công ty mây đen đang vần vũ, hòa vào sắc chiều âm u, có một cảm giác mưa bão sắp ập tới. Triệu Tiêu Dạng ngẫm nghĩ, mấy ngày nữa phải dành thời gian đi thi bằng lái mới được, nếu không gọi xe rất phiền phức.
“Triệu tổng.”
Triệu Tiêu Dạng quay đầu nhìn thấy Lý Triết, cô nhét máy tính vào túi, quan sát Lý Triết.
“Cô vừa đến tổ dự án họp sao?”
“Đúng, có chuyện gì sao?”
“Tối nay có thể cùng ăn bữa cơm không?” Lý Triết nhún nhường, anh ta cũng không biết Triệu Tiêu Dạng kiếm đâu ra những số liệu đó, quá đáng sợ, Triệu Tiêu Dạng mới đến mấy ngày chứ? Còn ở trong tình huống tất cả các bộ phận không phối hợp, vạch từng miếng vá trong số những số liệu hắn ta đã động tay động chân vô số lần, vạch ra những hạt sạn trong đó, “Tôi muốn nói chuyện riêng với Triệu tổng một chút.”
“Bây giờ là thời gian tan ca, tôi phải đoàn tụ với người nhà.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Giờ làm việc ngày mai lại nói.”
Chiếc xe việt dã màu đen lái qua, Triệu Tiêu Dạng ngước mắt, khóe môi lập tức nhướn lên. Chiếc xe dừng lại bên cạnh cô, Triệu Tiêu Dạng nhanh chóng đi qua kéo cửa ngồi vào, Chu Tranh liếc nhìn Lý Triết một cái.
Tên lưu manh già của SKC.
“Hắn quấy rối em hả?” Giọng Chu Tranh trầm thấp, có chút không vui.
“Hắn không dám.” Triệu Tiêu Dạng kéo dây an toàn, nhìn Chu Tranh, “Cậu đến đón tớ à?”
Chu Tranh lái xe đi, đơn giản nói, “Đi qua.”
Gương mặt lạnh lùng anh tuấn không có bao nhiêu cảm xúc, nhưng chỗ cổ hơi hổng. Chu Tranh trắng đến mức phát sáng, gương mặt có phản ứng gì đều rất rõ ràng.
Mặc dù nơi ở của họ không xa nhưng công ty lại ở hai phương hướng, không tiện đường chút nào. “Tiện đường của cậu hình như hơi xa đó.”
“Mua ít đồ mang qua cho em.” Chu Tranh không giả vờ nữa, “Ngày mai sinh nhật Húc Nhiên, giúp tôi chọn món quà.”
Sinh nhật Tưởng Húc Nhiên sắp tới rồ, Chu Tranh không nói cô cũng quên mất. Triệu Tiêu Dạng mở wechat ra, quả nhiên lại bị kéo vào một nhóm, nhưng bên trong chỉ có một mình Vương Hạo nói chuyện, đang thảo luận làm sao tạo cho Tưởng Húc Nhiên một sinh nhật bất ngờ.
Cô lật xem tin nhắn của Vương Hạo, bỗng nhiên nhớ lại rất lâu trước đó vào sinh nhật của Chu Tranh, đôi mắt nhập nhèm bị phun đầy pháo giấy vào mặt, biểu cảm sững sờ đó bây giờ vẫn lưu trong điện thoại cô.
“Vương Hạo vẫn nhiệt tình như vậy.” Triệu Tiêu Dạng cười trả lời tin nhắn nhóm, “Cậu sắp xếp, tớ phối hợp.”
“Em gái Tiêu Dạng? Cậu sống lại rồi à?”
Triệu Tiêu Dạng: “…”
“Tối nay cùng ăn bữa cơm đi? Haidilao đi!”
Thông báo nhóm: Chu Tranh vào nhóm.
Trần Mặc: “!!!!!”
Phương Linh Lợi: “…”
Ngay sau đó Vương Hạo gửi một tin nhắn thoại, Triệu Tiêu Dạng mở ra, giọng nói của cậu ấy trực tiếp xông ra, “Anh Tranh, không phải số này anh bỏ rồi sao? Xác chết vùng dậy à!”
Triệu Tiêu Dạng ấn mở loa ngoài, nháy mắt không khí trong xe cực kỳ gượng gạo. cô hắng giọng, chợt một hộp kẹo đưa qua, Triệu Tiêu Dạng lập tức ngẩng đầu.
Dưới ánh đèn, ngón tay thon dài của Chu Tranh trắng nõn, hộp kẹo hoa quả thì máu hồng phấn.
Ngón tay dính bột đường, bờ môi hơi lạnh, vị ngọt của kẹp tràn ngập thời niên thiếu của Triệu Tiêu Dạng, cô nhận lấy. Cùng lúc đó trong nhóm đã nhảy ra mười mấy tin nhắn.
Từ năm mưởi bảy tuổi đó Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng cãi vã chia tay, anh chưa từng lên wechat. Họ đều mặc nhận nick của Chu Tranh là một tài khoản đã bị bỏ.
Khi kéo nhóm Vương Hạo cũng chỉ là làm theo thói quen, họ là một nhím nhỏ, nên đều kéo hết vào. Có vào hay không thì đây là một trình tự. Nhưng Chu Tranh đã vào.
“Có phải Triệu Tiêu Dạng cầm điện thoại anh Tranh không?” Phương Linh Lợi hỏi.
Trần Mặc: “Hai người họ ở bên nhau lúc nào vậy?”
Vương Hạo: “Tái hợp rồi?”
Triệu Tiêu Dạng mở viên kẹo ra lấy một viên cho lên miệng cắn, gương mặt không nhịn được đỏ hồng, cô gõ chữ trong điện thoại, cực kỳ ngại ngùng, “Mọi người coi tớ không tồn tại à?”
“Cậu với anh Tranh quay lại rồi à?”
Sau đó điện thoại Chu Tranh vang lên, anh nhìn người gọi rồi đưa cho Triệu Tiêu Dạng, “Vương Hạo.”
Triệu Tiêu Dạng ấn nghe xong mới phản ứng lại, đầu óc có vấn đề rồi à, Vương Hạo thì Vương Hạo, cho cô nghe làm gì?
“Đậu má! Hai người thật sự yêu nhau à?” Triệu Tiêu Dạng chỉ alo một tiếng mà giọng Vương Hạo đã xông qua như sấm.
Cô nhấc điện thoại lui ra rồi mới đặt bên tai, “Không phải như cậu nghĩ đâu, đến cửa hàng haidilao nào? Tớ đặt trước.”
“Tớ phải gọi cho Húc Nhiên! Hai người có phải là người không? Nhanh như vậy đã dan díu với nhau rồi! Còn không nói cho bọn tớ!”
Triệu Tiêu Dạng: “…”
Điện thoại bỗng nhiên bị rút đi, ngón tay nóng ấm lướt qua má cô, một sự tê dại không tên ập tới, Triệu Tiêu Dạng lập tức rời đi. Chu Tranh đeo tai nghe lên, ném điện thoại lên bảng điều khiển.
“Chỗ cũ, tám giờ gặp, ai không đến thì tìm chỗ tự sát đi.” Dứt khoát nhanh gọn ngắt máy.
Triệu Tiêu Dạng: “…”
Chu Tranh nhìn phía trước như không có chuyện gì, đôi mắt trầm tĩnh, không có bất cứ gợn sóng nào.
Triệu Tiêu Dạng lại ăn một viên kẹo.
Xe tiến vào tiểu khu, Triệu Tiêu Dạng xuống xe, còn Chu Tranh thì mở cốp sau ra lấy một thùng nước, “Em mở cửa đi.”
Triệu Tiêu Dạng nhanh chân đi vào mở cửa và mở đèn, “Cảm ơn.”
Chu Tranh lại lấy ra một thùng dâu tây, Triệu Tiêu Dạng lại nhanh chân đi qua, anh ôm hai thùng dậy rồi nói, “Em cứ để đó, tôi mang vào.”
Cốp sau của anh bị nhét đầy, đồ ăn, đồ uống, đồ dùng đầy đủ cả.
“Cây nước nhỏ thì đặt trên bàn sách dùng, thành phố B khô hanh, uống nhiều nước vào.” Chu Tranh đặt hai chiếc thùng xuống, “Cái lớn đặt ở phòng bếp.”
“Không khí trong nhà mới không tốt, nhớ bật máy lọc.” Chu Tranh cởi áo khoác ngoài dáng dài ra, anh mặc một chiếc quần dài thoải mái, đôi chân thẳng tắp bao bọc dưới đó. Tay áo xắn lên tận khuỷu lộ ra bắp thịt rắn chắc, khi nói chuyện yết hầu khẽ động, vô cùng lôi cuốn dưới ánh đèn. “Đồ dùng nhà bếp phải đợi hai ngày, tôi để lại số điện thoại của em rồi, khi nào đưa tới sẽ liên lạc với em.”
Triệu Tiêu Dạng nhìn Chu Tranh, “Cảm ơn.”
“Còn thiếu gì thì gọi điện thoại cho tôi.”
Cô dựa người trên chiếc tủ, ngoảnh mặt đi cười.
“Cười gì?”
Triệu Tiêu Dạng thu nụ cười lại, nhìn anh chăm chú, “Cậu đang theo đuổi tớ sao?”
~ Hết chương 77 ~

Chia sẻ cùng tôi