Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 76

Triệu Tiêu Dạng nghe thấy tiếng tim anh đập, cảm nhận được hơi thở của anh, cánh tay anh mạnh mẽ rắn chắc. Đôi mắt cô nóng lên, Chu Tranh vẫn là Chu Tranh đó, không thay đổi chút nào, cô khẽ cúi đầu.

“Cậu đang uy hiếp tôi sao?

Chu Tranh đẩy cô đến bên cạnh tủ, cánh tay đệm sau lưng cô, họ đứng đối diện với nhau. Chu Tranh nhìn chằm chằm cô, đôi mắt đên nhánh nặng nề, “Đây không phải uy hiếp.”

Trái tim Triệu Tiêu Dạng đập tăng tốc, nhưng vẫn cứ nhìn vào mắt anh như thế, khóe miệng lơ đang nhướn lên, bỗng chốc xinh đẹp đến mức xao xuyến lòng người, “Nếu như cậu uy hiếp thì tôi sẽ đi kiện cậu.”

Chàng thanh niên anh tuấn bước ra từ  quãng thời gian thiếu niên híp mắt lại.

Triệu Tiêu Dạng dựa lên tủ, cũng dựa vào tay Chu Tranh, “Chu Tranh.”

Chu Tranh cúi người hôn cô, một tay khác của anh giữ đầu Triệu Tiêu Dạng, nụ hôn nóng bỏng lại điên cuồng. Cô bị ép ngẩng đầu lên, sững lại giây lát rồi giơ tay vòng lên cổ Chu Tranh, kiếng chân đáp trả.

Giây phút đó động tác của Chu Tranh đã có thay đổi, lần đầu tiên Triệu Tiêu Dạng chủ động hôn anh. Nụ hôn giống như sóng to gió lớn, giống như nủi lở sóng thần, ầm ầm kéo tới. Mãi đến khi kết thúc, bên tai vẫn văng vẳng tiếng nổ ầm ấm, khiến cô có chút giật mình.

Nhìn chàng thanh niên mặt mày anh tuấn trước mắt, hàng mi dày rậm ngước lên, bên dưới là màu sắc tuyệt đẹp như thế nào. Chu Tranh ngước mắt, tay anh vẫn đặt trên đầu cô, ánh mắt có chút bất ngờ.

“Em… đáp trả?”

“Hôn không phải việc của một người, đám trả thì làm sao?” Triệu Tiêu Dạng lui về sau mọt chút, ngẩng đầu lên, đuôi mắt cũng cong cong, “Cậu thích diễn một mình như vậy sao không đi hôn cái cột gỗ ấy?”

Chu Tranh: “…”

Yết hầu anh lăn động, cúi đầu chạm vào môi Triệu Tiêu Dạng một chút rồi nghiến răng nói, “Cột gỗ Triệu!” Ngón tay cái của anh quét qua cằm cô, sợ lau súng cướp cò lại dọa người chạy mất, nên Chu Tranh xoay người bước vào nhà, “Tủ lạnh ở đâu?”

“Trống rỗng.”

“Có nước không?” Anh tìm được tù lạnh ở trong bếp, mở ra, quả thực trống rỗng, ngay cả một hạt bụi cũng không có.

“Cây nước…”

“Hệ thống không có, tôi vừa thử rồi.”

Thế này thì ở cái gì? Chuyển đi!

Chu Tranh đi ra ngoài, Triệu Tiêu Dạng nói, “Tớ đi lấy một phần tài liệu, cậu đợi tớ một phút.”

Triệu Tiêu Dạng bước nhanh lên lầu, Chu Tranh đứng ở lầu một ngẩng đầu nhìn chùm đèn thủy tinh khoa trương treo từ tầng hai xuống tầng một trên đỉnh đầu. Trang trí kiểu nhà giàu mới nổi như vậy, Triệu Tiêu Dạng sẽ không thích.

Cô chủ động hôn anh, Chu Tranh liếm môi, mất trí nhớ tạm thời. Rốt cuộc vừa nãy có cảm giác gì? Anh sửa sang lại quần áo, một tay đúc túi rồi đi qua đi lại một vòng.

Vậy mà Triệu Tiêu Dạng lại chủ động hôn anh, cô nhát gan vậy làm sao dám chủ động? Bốn năm ở bên ngoài là ai đã dạy hư cô?

Triệu Tiêu Dạng sửa sang lại tài liệu rồi cho máy tính vào túi xách, xách một chiếc áo khoác rồi bước nhanh xuống lầu. Dưới tầng một Chu Tranh đang ngồi hút thuốc trên chiếc sô-pha huênh hoang bằng da thật kiểu châu Âu, nghe thấy tiếng động anh liền đứng lên.

“Buổi chiều cậu không có công việc sao?”

“Không quan trọng.”

Vậy thì là có rồi, Triệu Tiêu Dạng nói, “Cậu đưa tớ đến trạm tàu điện gần nhất đi, tớ ngồi tàu qua đó.”

Chu Tranh dụi tắt đầu thuốc vào gạt tàn, lại nhìn đầu lọc thuốc lá cho nữ trong đó. Bốn năm, Triệu Tiêu Dạng có thay đổi rất lớn. Cô đã cắt tóc ngắn và đi giày cao gót.

Chu Tranh vươn tay ra, “Túi xách.”

Anh định xách giúp cô, trước kia cặp sách đều là anh cầm.

“Không cần.” Triệu Tiêu Dạng đi ra ngoài.

Chu Tranh lên xe trước, ngay sau đó cô mới lên, anh đánh tay lái, chiếc xe quay đầu lái ra đường chính, “Em cắt tóc ngắn khi nào?”

“Năm đầu tiên sang Mỹ.” Triệu Tiêu Dạng sờ mái tóc và nói, “Không có thời gian chăm sóc.”

Ngón tay thon dài với những khớp xương rõ ràng của Chu Tranh ma sát trên vô lăng, nhíu mày, “Sống tốt không?”

“Hả?”

“Bốn năm nay, sống tốt không?”

“Tốt lắm, những gì muốn học đều học rồi, muốn thi đều đã thi rồi.” Triệu Tiêu Dạng vuốt mái tóc ngắn của mình và nói, “Đời người có một lần trải nghiệm như vậy, cả đời đều giàu có.”

Cô chưa từng hối hận vì đã rời đi, chỉ tiếc nuối về cách xử lý năm đó.

“Từng….” Từng nhớ anh không? Trước mặt có đèn đỏ, Chu Tranh đạp phanh xe, chống khuỷu tay lên cửa sổ, ngón tay thon dài của anh cọ qua cằm, lát sau mới ngoảnh đầu nhìn cô, “Chuyện năm đó suy nghĩ không thấu đáo.”

Vẫn còn trẻ con, vẫn là con cưng của trời, chưa từng phải chịu cảm giác thất bại, mặc kệ tất cả hành động thiếu suy nghĩ, không quan tâm đến suy nghĩ của Triệu Tiêu Dạng.

“Đó là điều tuổi đó nên có.”

Chu Tranh lấy một chai nước mở ra rồi đưa cho cô, Triệu Tiêu Dạng nói, “Cảm ơn.”

Bây giờ Triệu Tiêu Dạng sống rất lý trí và tự tin, người làm cô trở thành dáng vẻ như vậy không phải mình, Chu Tranh cũng lấy một chai nước, uống một ngụm, “Tuần sau Phương Linh Lợi về, cùng gặp mặt chứ?”

“Nhanh như vậy sao?” Triệu Tiêu Dạng lập tức mở bảng hành trình ra.

Chu Tranh buông nước xuống rồi khởi động xe, lái đi.

Lúc này cô mới nhìn thấy tin nhắn của Phương Linh Lợi trên wechat, “Mười sáu tớ đến thành phố B.”

Triệu Tiêu Dạng ấn huyệt thái dương, “Bận quá quên mất.”

Chu Tranh: “…”

“Cậu đi đón à?” Triệu Tiêu Dạng vừa trả lời tin nhắn vừa hỏi.

“Vương Hạo sẽ đi đón.”

Triệu Tiêu Dạng liếc Chu Tranh một cái, anh vẫn mang cái dáng vẻ lạnh lùng đó.

Vương Hạo và Phương Linh Lợi cũng cãi vã chia tay lúc cấp ba, Phương Linh Lợi ra nước ngoài du học, Vương Hạo thì mang ánh sáng của thiếu niên tài hoa được một năm, trong những cuộc thi sau này cũng không được vẻ vang như vậy nữa. Từ một câu chuyện vui vẻ biến thành một câu chuyện ngược, các fan hâm mộ lũ lượt quay lưng chửi mắng, nghiêm trọng đến mức ngay cả FC của Vương Hạo cũng bắt đầu cắn ngược. Cậu ấy hủy hợp đồng với công ty khi đó, còn phải bổi thường một khoản lớn.

Con người rơi xuống đáy vực khó tránh khỏi tình cách gay gắt, mâu thuẫn nhiều lên, cậu ấy và Phương Linh Lợi cũng chia tay vào khi đó.

“Bây giờ Vương Hạo có dự định gì? Ở tuổi này mà tiếp tục chơi chuyên nghiệp không có tương lai.” Tuổi nghề của tuyển thủ game chuyên nghiệp quá ngắn ngủi, qua độ tuổi tốt nhất thì tất cả mọi trạng thái đều không được như xưa nữa. Cùng với việc người trẻ ào vào ngành này càng ngày càng nhiều, sóng trước sẽ bị đẩy chết trên bờ cát.

“Tự mình lập một câu lạc bộ.” Chu Tranh nói, “Cuộc đấu toàn cầu năm nay là lần thi đấu cuối cùng của cậu ta.’

Vương Hạo không nhắc những chuyện này với Triệu Tiêu Dạng, cô ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Sau khi hệ thống sưởi ngừng cung cấp, bầu trời thành phố B trong xanh không một áng mây.

Xe đến công ty SKC, Chu Tranh dừng lại.

“Cảm ơn.”

Triệu Tiêu Dạng xuống xe cầm theo tài liệu của mình, xoay người đi vào công ty.

Chu Tranh nhìn cô bước vào tòa nhà rồi mới cầm điện thoại lên mở lại trạng thái bình thường, tất cả điện thoại tin nhắn đều ào ra, điện thoại nháy mắt rung đến mức đơ ra.

Triệu Tiêu Dạng lên lầu, xuyên qua phòng làm việc ồn ào đi thẳng đến văn phòng của Lý Triết, cô bị trợ lý của hắn ta chặn lại ở cửa, “Cô Triệu, tổng giám đốc Ly đang nói chuyện với khách hàng, mời cô lát nữa lại tới.”

Triệu Tiêu Dạng đẩy trở lý ra, trực tiếp đi mở cửa, trợ lý còn muốn ngăn cản nhưng cô nói, “Cô hãy rõ giờ cô đang làm gì?”

Ánh mắt cô sắc bén mang theo cảm giác nhìn thấu, kiểu áp bách nhìn từ trên cao xuống khiến trợ lý sững người, Triệu Tiêu Dạng đẩy cửa đi vào. Đôi nam nữ đang làm việc biên trong thét chói tai, cô nhíu mày, có chút buồn nôn, “Chô ông hai phút, dọn dẹp sạch sẽ những thứ nên dọn đẹp đi.”

Triệu Tiêu Dạng đóng cửa lại khoanh tay đứng một bên, trong đó là tiếng thét phẫn nộ của Lý Triết, “Triệu Tiêu Dạng cô con mẹ nó có bệnh à? Ai cho cô cái gan dám mở cửa của tôi!”

Người trong văn phòng lớn lập tức thò đầu nhìn qua, Triệu Tiêu Dạng lạnh mắt nhìn xung quanh, những người đó lại ngoan ngoãn ngồi xuống. Triệu Tiêu Dạng là người tổng bộ phái tới, chứ không phải hạng tôm tép gì.

Nữ thư ký ôm ngực chạy ra ngoài trước, Triệu Tiêu Dạng đi vào văn phòng, bước nhanh đến mở cửa sổ ra. Văn phòng của họ nằm ở tầng hai mươi hai, cửa sổ vừa mở, gió gào rít tràn vào, cảm giác buồn nôn của cô mới giảm đi được chút ít. Lý Triết châm một điếu thuốc dựa trên ghế, nhìn chằm chằm vào eo cô, “Ồ, Triệu tổng còn có sở thích này à?”

Triệu Tiêu Dạng đứng trước cửa sổ bình phục lại tâm trạng rồi mới quay ngược lại, cô lấy tài liệu bên trong túi đập lên bàn Lý Triết, nói, “Mấy ngày nay tôi đã xem tài liệu của công ty, tiền vận hành dự án Survivor đi đâu rồi? Một trăm triệu ông dùng đi đâu rồi? Công ty tốn bao nhiêu tiền để nuôi một đám phế vật sao?”

Lý Triết sững người, ngây lập tức đập bàn đứng dậy, “Cô nói nhăng nội cuội gì thế? Cô đừng có ăn nói bậy bạ với tôi, có tin tôi kiện cô tội phỉ báng không?”

“Rất tốt, tôi đợi ông đi kiện.” Triệu Tiêu Dạng kéo ghế muốn ngồi, vừa nghĩ đến hình ảnh buồn nôn vừa nãy thì không ngồi nữa, “Bây giờ cho ông hai sự lựa cọn, thứ nhất, tự mình cút đi, thứ hai, chúng ta gặp nhau trên tòa.”

“Cô đang ăn nói hảm hồ với tôi hả?” Đầu óc Lý Triết xoay chuyển rất nhanh, nhìn cô gái trẻ tuổi trước mặt, “Cô dọa dẫm ai? Tôi trong sạch liêm khiết mà cô lại vu khống cho tôi tội danh này, cô có ý đồ gì?”

“Xem hết những tài liệu này rồi hãy nói chuyện với tôi.” Triệu Tiêu Dạng chỉ vào túi tài liệu để trên bàn, mỉm cười dặn dò Lý Triết, “Còn nữa, lần sau đừng coi văn phòng thành nơi riêng tư của ông.”

Triệu Tiêu Dạng đứng thẳng người dậy, một tay đúc túi quan sát ông ta, “Ồ, tôi quên mất, chỗ này rất nhanh không phải của ông nữa rồi, không có lần sau.”

Cô xoay người lẫm liệt rời đi.

Lý Triết giơ chân đá bay chiếc bình hoa gần nhất, chửi thề, “Giả vờ ngầu cái gì?”

Mẹ nó!

Hắn ta trút giận xong liền lật tài liệu Triệu Tiêu Dạng mang tới ra, xem được hàng chữ đầu tiên ánh mắt đã trở nên ngưng trọng, làm sao Triệu Tiêu Dạng có thể tra ra những thứ này?

Lòng bàn tay ông ta toát mồ hôi, sau lưng lạnh toát, ông ta xong đời rồi.

Triệu Tiêu Dạng trở về văn phòng, cầm điện thoại gọi cho Kiều Viên, “Mang toàn bộ tài liệu của King đến cho tôi, còn nữa, bắt đầu từ ngày mai, tôi tiếp nhận bộ phận vận hành của Survivor.”

Survivor là trò chơi ACT mà công ty King hợp tác với bọn họ, sau khi chính thức ra mắt, game này đã thúc đẩy loại hình game này. Từ hình ảnh chế tác đến quy trình thao tác, tất cả đều thuộc hàng top, chỉ đáng tiếc gặp phải công ty vận hàng hạng ba. Bây giờ trong nước xuất hiện vài chế phẩm mô phỏng theo cũng đều rất nổi tiếng, còn Survivor vì vận hành không tốt nên đã rơi vào suy tàn.

Tâm huyết hai năm của Chu Tranh đều đổ xuống sông xuống biển.

“Triệu tổng, bây giờ tiếp nhận Lý tổng không phục không ạ? Đây là dự án lớn nhất trước mắt của công ty chúng ta. Dự án Survivor từ trong ra ngoài đều là người cú Lý tổng, không dễ nhúng tay vào.”

“Thông báo xuống dưới, mười phút sau họp, toàn bộ thành viên tham gia dự án Survivor đều phải tham gia, ai vắng mặt thì tự đi đến phòng tài vụ thanh toán lương.” Giọng nói của Triệu Tiêu Dạng nhàn nhạt, “Tôi chắc chắn phải có dự án này, không phục chỉ có treo cổ chết thôi.”

Cô ngắt máy.

Triệu Tiêu Dạng lại một lần nữa mở tài liệu của Survivor ra xem, càng xem càng tức, chi nhánh công ty này thật làm mất mặt SKC, toàn là phế vật. Chỉ đuổi việc Lý Triết là quá dễ dàng cho hắn rồi. Cô nhìn số liệu của Survivor trượt dốc không phanh trên màn hình, ánh mắt lạnh đi. Triệu Tiêu Dạng gõ mặt bàn, đánh giá cân nhắc cục diện hiện tại, cuối cùng đưa ra một kết luận, người từng bắt nạt Chu Tranh đều phải chết.

~ Hết chương 76 ~

← Chương 75  |  Mục lục  |  Chương 77 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi