Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 75

“Trưa nay ăn cơm ở đây nhé.”

“Cảm ơn dì ạ.”

Tiết Cầm xoa đầu Triệu Tiêu Dạng, cười nói, “Người một nhà còn khách sáo cái gì? Dì vừa học được một món, phải làm cho con ăn ngay.”

Lần trước Triệu Tiêu Dạng gặp Tiết Cầm là năm 2016, Tiết Cầm đi Mỹ bồi dưỡng chuyên môn, thuận tiện đi đến thành phố nơi cô ở, họ tìm một nhà hàng người Hoa. Hai người nói chuyện rất lâu, nói về quá khứ và cả tương lai.

“Vậy dì đi nấu cơm.”

“Con giúp dì.”

Nói là giúp Tiết Cầm nấu cơm nhưng trên thực tế trở thành Triệu Tiêu Dạng nấu chính, bà ở bên cạnh giúp đỡ chạy lặt vặt, “Sau khi dì Trương đi, trong nhà mãi không tìm được một người phù hợp. Nhưng dì với chú con cũng rất ít ăn cơm ở nhà, thỉnh thoảng mới nấu một lần.”

Với tay nghề của Tiết Cầm, ăn thường xuyên sợ là đau dạ dày mất.

“Dì với chú.” Triệu Tiêu Dạng nhìn Tiết Cầm, nói, “Hai người ỏe bên nhau khi nào ạ? Không cử hành hôn lễ sao ạ?”

“Vợ chồng già cả rồi, lẽ nào lại cưới một lần nữa? Khó coi lắm.” Tiết Cầm cười nói, “Không làm gì cả, cũng không thông báo cho các con.”

Triệu Tiêu Dạng thái thịt ức bò thành miếng nhỏ, ngữ khí của Chu Tranh làm cô cho rằng Chu Khải Thụy lại tìm một người vợ khác. Ai dè bố mẹ anh phục hôn, phục hôn rồi mà anh cũng dọn ra ngoài? Còn nói thảm thương như vậy nữa?

Tiếng mở cửa vang lên, Tiết Cầm nói, “Chắc hẳn là chú con về đó.”

Cô ngoảnh đầu nhìn thấy Chu Tranh sải bước vào nhà, anh mặc một bộ tây trang đĩnh đạc. Dáng người của anh rất đẹp, chân dài eo nhỏ vai rộng, tỉ lệ đôi chân rất kinh khủng, Chu Tranh vừa đi vừa cởi khuy áo bên ngoài. Triệu Tiêu Dạng thái thịt cắt luôn vào tay, cô kêu khẽ một tiếng, Tiết Cầm ngoảnh đầu nhìn thấy có máu lập tức kéo tay cô lại, “Sao lại cắt vào tay vậy? Chu Tranh cầm hộp thuốc qua đây.”

Triệu Tiêu Dạng cũng cảm thấy mất mặt, cô nhìn Chu Tranh đến mức xuất thần. Vội vàng ấn tay lại và nói, “Không sao ạ.”

“Đưa dì xem sao.” Tiết Cầm kéo cô vào phòng khách, Chu Tranh bước nhanh lên lầu lấy hộp thuốc xuống. Anh muốn cướp vị trí của Tiết Cầm nhưng lại bị bà đẩy ra, “Con là bác sĩ à?”

Chu Tranh nhíu mày, vẫn nhìn Triệu Tiêu Dạng. Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi rộng rãi thoải mái, cổ áo hở ra, làm lộ cần cổ nhỏ nhắn trắng ngần và xương quai xanh như đang phát sáng. Triệu Tiêu Dạng có hơi sợ máu, cô rời mắt khiến Chu Tranh bất thình lình nhìn thấy sợi dây chuyền chìa khóa trên cổ rơi ra theo động tác của cô.

Yết hầu Chu Tranh lăn động, thu ánh mắt lại ngồi xuống phía đối diện.

“Sao lại ăn mặc nghiêm chỉnh vậy?”

“Mẹ còn là bác sĩ chuyên nghiệp hả, xử lý không chuyên nghiệp thế?” Chu Tranh nhíu mày nhìn ngón tay đang chảy máu của Triệu Tiêu Dạng, “Cần đi bệnh viện không?”

“Chê mẹ không chuyên nghiệp thì con qua mà băng.” Nó đau lòng kìa.

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Có thể đừng coi cô không tồn tại không?

Tiết Cầm xử lý xong vết thương cho Triệu Tiêu Dạng, quấn một lớp băng gạc rồi nói, “Hai ngày tới đừng chạm vào nước, ngày mai tháo băng ra, đợi mấy ngày nữa thì bôi thuốc mờ sẹo.”

Tiết Cầm lấy mấy loại thuốc trong hộp ra, “Hai đứa nói chuyện, mẹ đi nấu cơm.”

Chu Tranh cởi áo khoác ngoài ném qua một bên, lại mở khuy áo ghi-lê ra, Triệu Tiêu Dạng cảm thấy không khí trong phòng khách hơi loãng, cũng hơi áp lực. Cô rút giấy lau tay, Chu Tranh ở phía đối diện cởi nốt áo ghi-lê đặt chỉnh tề qua bên cạnh, sau đó lại kéo cavat.

Triệu Tiêu Dạng cảm thấy một giây sau anh sẽ cởi áo sơ mi ngay tại chỗ, cô ngẩng đầu. Chu Tranh chỉ kéo cavat ra chứ không gỡ xuống, anh cầm nước trên bàn uống một ngụm.

“Chú Chu kết hôn?” Không biết vì sao câu đầu tiên tuột ra khỏi miệng lại là câu này.

“Kết hôn với mẹ tôi.”

Triệu Tiêu Dạng trầm mặc một giây, “Đó gọi là phục hôn.”

“Đều như nhau.” Chu Tranh cởi khuy tay áo ra, xắn lên, ngay sau đó anh nhìn thấy vòng tay trên cổ tay trái nên lại buông xuống, “Sao lại qua đây? Tôi cho rằng cậu muốn tránh nhà tôi nữa chứ.”

Chu Tranh uống nước xong liền đặt ly xuống.

“Vậy tôi đi đây.” Triệu Tiêu Dạng đứng dậy, xoay người đi lấy túi của mình.

Ánh mắt Chu Tranh lập tức trầm xuống, anh siết chặt tay nhìn chằm chằm Triệu Tiêu Dạng, cô ngoảnh đầu nói, “Dì ơi, bên kia con còn có việc, con phải đi trước đây, hôm sau con đến thăm chú.”

“Sao lại đi nhanh vậy?” Tiết Cầm vội đi ra, “Ăn cơm xong đã con.” Sau đó bà lườm Chu Tranh một cái, nói, “Con đi lên lầu.”

Trong lúc nói chuyện thì tiếng ô tô vang lên bên ngoài, Tiết Cầm liếc ra, nói, “Chú con về rồi đó, cùng ăn bữa cơm đi, công việc gì đó cần vội một lúc sao?”

Triệu Tiêu Dạng cũng có chút ngượng ngùng, cảm thấy hành vi ban nãy của mình rất trẻ con.

“Vậy con gọi một cuộc điện thoại.”

Chu Khải Thụy đi vào nhà nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng liền cười, “Về rồi hả con?”

Mặc kệ Chu Tranh nói gì, hôm nay cô trở về thăm Chu Khải Thụy và Tiết Cầm chứ không phải thăm anh.

“Chú.”

“Về là tốt rồi!” Chu Khải Thụy vỗ vai cô, “Trưởng thành rồi, thành cô gái lớn rồi.”

Triệu Tiêu Dạng quay mặt đi, trong mắt có ánh lệ.

“Nấu cơm chưa? Chưa nấu thì chúng ta ra ngoài ăn.” Chu Khải Thụy ngoảnh đầu bất ngờ nhìn thấy Chu Tranh, ông sững lại rồi nói, “Sao con cũng về? Không phải hôm nay con phải họp à?”

“Không phải cuộc họp gì quan trọng cả.” Chu Tranh nói, “Con đặt nhà hàng.”

Đặt xong nhà hàng, Chu Tranh lại mặc áo ghi-lê, cầm áo vest lên.

“Con đi thay quần áo đi.” Quả thật Tiết Cầm không nhịn được nữa, trách mắng, “Mặc như thế ra ngoài người ta lại cho rằng hôm nay con kết hôn.”

Chu Tranh: “…”

Mẹ anh thật biết nói chuyện!

“Ông cũng đi thay quần áo đi.” Tiết Cầm nhìn Chu Khải Thụy đang nghểnh đầu đợi ra ngoài, nói, “Ông mặc quân phục đi ăn cơm bị người ta chụp được, người ta lại nói ông mục nát, đòi tố cáo ông.”

Năm phút sau đi ra ngoài, Chu Tranh thay một chiếc áo khoác dài màu xám, bên trong vẫn là áo sơ mi. Cả gia đình đi ăn cơm không cần gọi tài xế, Chu Tranh lái xe, Triệu Tiêu Dạng bị ép ngồi bên ghế lái phụ.

Dọc đường đi hai người không nói với nhau câu nào, Chu Khải Thụy ở phía sau thì gới thiệu cho Triệu Tiêu Dạng sự phát triển của thành phố B bốn năm gần đây.

Đến nhà hàng, Tiết Cầm và Chu Khải Thụy xuống xe trước, Chu Tranh phải đi đỗ xe, đương nhiên Triệu Tiêu Dạng cũng bị ép ở lại trong xe, cùng anh đến bãi đỗ xe. Bãi đỗ xe của nhà hàng này ngầm dưới đất, không gian tối tăm, vị trí đỗ nhỏ hẹp.

“Có cần tôi xuống chỉ huy đỗ xe không?”

“Không cần.” Chu Tranh trầm mặt không biểu cảm, anh đánh tay lái xe dừng đúng vị trí. Triệu Tiêu Dạng mở dây an toàn ra, vừa định xuống xe thì cổ tay bị túm lấy, cô bất ngờ ngoảnh đầu.

Đôi mắt đen nhánh của anh nặng nề nhìn cô, trong không gian kín mít, Triệu Tiêu Dạng nghe thấy tiếng tim mình đang đập, khẽ mím đôi môi có chút khô hạn.

“Tôi không có ý bảo cậu đi.” Chu Tranh lên tiếng, đồng thời cũng buông cô ra. Anh hơi bực bội nhưng nhanh chóng đè nén cảm xúc xuống, “Cậu có thể trở về bố mẹ tôi rất vui.”

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn Chu Tranh, “Cậu thì sao?”

“Tôi cái gì?”

Tiếng chuông điện thoại của Triệu Tiêu Dạng đúng lúc vang lên, cô nhìn thấy cuộc gọi của Lục Thời Kiên, ấn nghe, “Triệu, email em gửi tôi đã nhìn thấy rồi, có tiện gọi video không?”

“Tôi đang ăn cơm với người nhà.” Triệu Tiêu Dạng day huyệt thái dương, thỉnh thoảng cô sẽ bị đau đầu, “Đang ở bên ngoài không tiện video.”

Bây giờ là thời gian nghỉ ngơi của cô.

“Đuổi việc Lý Triết, nếu hắn có gì dị nghị thì đưa hắn ra tòa.”

“Tôi đã hiểu.”

Ngắt máy, Triệu Tiêu Dạng cho điện thoại vào ba lô, Chu Tranh đã xuống xe trước, cô cũng nhanh chóng xuống xe, đóng cửa lại rồi sóng vai với anh, hai người đi về phía thang máy. Gót giày gõ lên mặt đất phát ra tiếng kêu, trong không gian đỗ xe dưới lòng đất yên tĩnh trống trải còn vang lên tiếng vọng. Bỗng nhiên Chu Tranh dừng chân lại, ngoảnh đầu nắm lấy cổ tay cô, khiến Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu lên nhìn anh.

“Bạn trai?”

Trong giây phút đó Triệu Tiêu Dạng đã nhìn rõ sự bực bội trong mắt Chu Tranh, rất giống như trong đêm mưa nhiều năm trước đó, Chu Tranh ép cô lên trên bàn, lòng bàn tay ấm áp nóng bỏng.

“Cái gì?” Ngay sau đó Triệu Tiêu Dạng đoán được ý anh, “Tôi không có bạn trai.” Cô ngẩng đầu lên, vẻ đẹp của cô hiện tại lạnh lùng chói mắt, cô nhìn vào mắt anh, “Cậu muốn hỏi chuyện này đúng không? Vậy sao không trực tiếp hỏi, nổi nóng cái gì? Tôi độc thân.”

Chu Tranh buông cô ra, một tay đúc túi, sải đôi chân dài tiến lên phía trước, khóe môi anh rõ ràng cong lên. Anh vào thang máy trước, giơ tay ấn thang chờ Triệu Tiêu Dạng.

Cô không biết anh nghĩ thế nào nhưng vẫn bước vào. Mỗi người đứng một bên nhìn cửa thang đóng lại, Chu Tranh lên tiếng, “Buổi chiều có việc không?”

“Ông chủ lớn muốn chỉnh đốn lại chi nhánh, phái tôi qua đây, dạo này rất bận.”

“Cậu không ở Fours Season nữa?”

Triệu Tiêu Dạng liếc nhìn anh, sao anh biết?”

“Biệt thự Tây Nguyên, công ty sắp xếp.”

“Địa chỉ cụ thể?”

Cô nhìn sườn mặt của anh, có một giây phút đầu óc cô trống rỗng. Trong ánh mắt chỉ có góc nghiêng của anh, chàng trai với ánh mắt đầy hờ hững đó đã trưởng thành rồi, trở thành một người đàn ông chín chắn, thành thục, “Cậu muốn đi xem không? Chiều nay tôi phải về lấy một phần tài liệu.”

Chu Tranh quay ngoắt đầu lại, thang máy ding một tiếng, cửa thang mở ra.

Triệu Tiêu Dạng bước ra trước, để lại một câu, “Không tiện thì thôi.”

“Ừm.”

Chu Tranh bước theo sau, hai người một trước một sau bước vào phòng. Đây là một nhà hàng món Trung, khẩu vị thiên về phương Nam, gia đình họ cũng đã ăn quen. Tiết Cầm nói tuần sau bà ấy phải đến đại học y khoa thành phố S giảng một tiết công khai, lại sắp bận rồi.

Triệu Tiêu Dạng nắm chặt đũa vùi đầu ăn cơm, lòng bàn tay đầy mồ hôi, bởi vì câu nói không suy nghĩ vừa nãy. Đàn ông trưởng thành đến nhà cô làm gì? Nghe rất giống lời mời ở phương diện nào đó. Chu Khải Thụy múc canh cho cô và nói, “Ăn nhiều một chút, bên ngoài ăn không quen hả?”

“Cảm ơn chú ạ.” Triệu Tiêu Dạng cười nói, “Bên đó có rất nhiều quán ăn người Hoa.”

Trong suốt cả bữa ăn Chu Tranh không nói một câu nào, tựa như đã bị khóa miệng lại vậy. Tiết Cầm và Chu Khải Thụy cũng đã quen với dáng vẻ không nói không rằng của anh, chỉ coi như anh không tồn tại.

Ăn cơm xong, đơn vị của Chu Khải Thụy có việc nên ông đi trước. Tiết Cầm muốn đi xem triển lãm tranh với mẹ Vương Hạo, mẹ Vương Hạo lái xe qua đón người.

Triệu Tiêu Dạng ngồi lên xe, Chu Tranh không hỏi mà đi thẳng đến biệt thự Tây Nguyên. Biệt thự đó cách nơi anh ở không xa, tiến vào khu biệt thự, Chu Tranh lái xe chậm lại, giơ tay cởi một khuy áo sơ mi ra, “Đi thế nào?”

“Rẽ phải phía trước, nhà thứ hai.”

Trong vườn trống trải không có bất cứ cây cối gì, Chu Tranh dừng xe xong bước xuống, Triệu Tiêu Dạng ấn vân tay vào nhà, “Vừa chuyển về nên chưa tìm người dọn dẹp.”

Cô bị điên hay là dây thần kinh chập mạch mà mở miệng mời Chu Tranh về nhà, rốt cuộc là nghĩ gì chứ? Triệu Tiêu Dạng chìm vào trong nỗi nghi ngờ bàn thân, ấn vân tay mở cửa, “Chiều nay cậu…”

Chu Tranh ôm lấy cô từ phía sau, đôi môi nóng bỏng chạm vào gáy cô.

“Triệu Tiêu Dạng.” Anh siết chặt lấy cô, vùi mặt trên cổ Triệu Tiêu Dạng, Chu Tranh nghiến răng khiến giọng nói trở nên hung dữ, khàn khàn nặng nề, “Em…dám quay lại! Chắc hẳn em cũng biết tôi sẽ không thả em đi!”

~ Hết chương 75 ~

← Chương 74  |  Mục lục  |  Chương 76 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi