Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 74

“Ăn mì được không?”

“Ừm.”

Chu Tranh lấy một điếu thuốc ngậm lên miệng, anh cụp mắt, hàng mi dày rậm đổ bóng lên gương mặt. Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn anh, ngọn lửa màu lam quấn lấy điếu thuốc, ngũ quan của anh càng thêm trầm lắng, lạnh lùng. Cô nhanh chóng rời mắt tiếp tục cắt rau, bây giờ Chu Tranh đã là một người đàn ông trưởng thành, không giống trẻ con như trước kia nữa.

Triệu Tiêu Dạng làm cơm, Chu Tranh đứng ở cửa hút thuốc. Ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm, anh ngoảnh đầu nhìn chiếc cửa sổ sát sàn, một tia chớp lóe qua, anh suýt chút nữa siết gãy điếu thuốc.

Mùa xuân có mưa bão không?

Chắc có.

Chắc chắn sẽ có.

Rau xanh xào qua với dầu nóng kêu xèo xèo, hương thơm tỏa ra bốn phía. Chu Tranh dịu tắt điếu thuốc, đúc một tay vào túi đứng nhìn bóng lưng cô.

“Mặc áo khoác không nòng à?”

Triệu Tiêu Dạng đặt chiếc xẻng nấu ăn xuống, cởi áo khoác ra định đi qua đặt ở phòng khách, Chu Tranh đón lấy. Hành động thành thục tựa như bản năng anh nên làm như vậy và đã làm vô số lần vậy.

Cô nhìn anh một cái, Chu Tranh làm như không có việc gì đi ra đặt áo khoác lên sofa. Hương thơm trên áo khoác như có như không bay tới, Triệu Tiêu Dạng xịt nước hoa.

Cô mới bao nhiêu tuổi mà đã xịt nước hoa? Xịt cho ai ngửi?

Triệu Tiêu Dạng nấu một bát mì rau củ, một mặn một chay, rau xào xanh như ngọc bích và sườn kho tàu. Cô rửa sạch tay rồi nói, “Vậy tôi về trước.”

Chu Tranh không đáp, đi thẳng vào bếp lấy một chiếc bát ra chia mì thành hai phần, “Qua đây ăn.”

“Tôi ăn rồi.”

Chu Tranh ngước mắt nhìn qua, đôi mắt nghiêm nghị, “Cậu vừa nôn.”

Ăn cái gì? Chu Tranh nhìn cô không nôn ra gì hết, chỉ có mỗi rượu,

Gương mặt Triệu Tiêu Dạng lập tức đỏ bừng, có chút gượng gạo, Chu Tranh quả thực không sợ buồn nôn. Lúc ăn cơm còn nhớ cô đã nôn, không phải anh luôn ghét đủ mọi thứ sao?

“Không cần…”

“Ngồi xuống, ăn xong tôi đưa cậu về.”

Không phải không muốn lái xe sao?

Triệu Tiêu Dạng đi qua kéo ghế ngồi xuống, xoay đầu nhìn thấy thiết bị máy tính trên nửa bàn ăn, Chu Tranh đặt đũa trước mặt cô.

Bên ngoài cửa sổ lại có sấm, Chu Tranh nhíu mày, rất bực dọc, ông chỉ làm sầm mà không làm mưa thì có ý nghĩa gì?

Họ ăn cơm đều rất yên tĩnh, trước kia cũng không phải người nói nhiều, họ có thể ở cạnh nhau rất lâu mà không nói một câu, ai bận việc người nấy.

Chỉ là hôm nay không giống vậy, trong lòng Triệu Tiêu Dạng nghèn nghẹn, luôn có chút khó chịu.

“Cậu…”

“Cái gì?”

“Chú kết hôn lúc nào?”

“Tháng mười năm ngoái.” Gương mặt Chu Tranh không cảm xúc.

Triệu Tiêu Dạng có chút buồn bã, không nói rõ được đã mất đi thứ gì, chỉ biết là mất đi. Về nước một chuyến cần tiêu tiền, hai năm trước cô không kham được, hai năm sau lại không có thời gian. Ban đầu một tháng gọi điện về một lần, dần dần thì ba tháng một lần, đến sau này thì nửa năm mới gọi một lần. Cô đã rất lâu không liên lạc với Chu Khải Thụy rồi, những người khác biết cô và Chu Tranh có chia tay nên không nhắc một chữ đến chuyện nhà họ Chu.

Nhưng chuyện tái hôm lớn như vậy mà chú Chu cũng không thông báo cho cô.

Triệu Tiêu Dạng ăn không nhiều, Chu Tranh ăn xong thì đặt đũa xuống, bên ngoài vẫn chưa đổ mưa, anh cầm áo khác và chìa khóa xe lên, “Đi thôi.”

“Không cần dọn dẹp sao?”

“Ngày mai dì giúp việc tới dọn.”

Chu Tranh lái xe đưa Triệu Tiêu Dạng về khách sạn, dọc đường cũng không nói lời nào, khi dừng xe lại Chu Tranh bỗng dưng hỏi, “Lần này cậu về ở lại bao lâu?”

“Không xác định, công ty sắp xếp.”

Chu Tranh có chút bực dọc, anh muốn hỏi rất nhiều điều, nhưng đối diện với đôi mắt của Triệu Tiêu Dạng lại không thể nói ra một câu nào. Anh nhíu mày nói, “Đi đi.”

“Cậu không đổi số điện thoại à?” Triệu Tiêu Dạng không xuống xe.

“Không cần thiết phải đổi, tôi luôn ở thành phố B.”

Anh thi đỗ đại học P, năm hai bắt đầu khởi nghiệp, cũng coi như thuận lợi, không rời khỏi thành phố B.

Triệu Tiêu Dạng mím môi, cô cũng không có mặt mũi để nói những thứ khác, đối với Chu Tranh. Khi đó trẻ người non dạ, cô cũng trẻ con. Chỉ vì một nụ hôn kích động mà cô đổ tất cả trách nhiệm lên người anh.

Ở cái tuổi mười sáu, mười bảy, vừa nhạy cảm lại vừa tự ti, muốn xóa đi tất cả giống như bị điên vậy. Cô cho rằng làm như vậy thì tất cả những âm thanh chối tai sẽ biến mất, thiên hạ sẽ thái bình.

Có vài chuyện đứng ở góc độ bên cạnh sẽ tỉnh táo và lý trí. Nhưng cô của năm đó chung quy vẫn không có năng lực đứng ở vị trí bên cạnh để chỉnh lý làm rõ từng chuyện, và cân nhắc được mất.

“Vậy tôi đi đây.” Triệu Tiêu Dạng nói.

“Vì sao cậu không học y?” Anh biết Triệu Tiêu Dạng lựa chọn toán học từ Vương Hạo, sau đó chuyển sang tài chính, điều này đã vượt ra khỏi dự đoán của Chu Tranh. Anh cho rằng Triệu Tiêu Dạng đặt nền tảng để học y, tốt nghiệp đại học sẽ thi bác sĩ rồi ở lại Mỹ, nhưng Triệu Tiêu Dạng đã quay về.

Cánh tay đang đẩy cửa xe của Triệu Tiêu Dạng dừng lại, một lát sau cô ngoảnh đầu cười, “Tôi không khắc phục được nỗi sợ.” Thời gian học y quá dài, đằng đẵng mười năm, “Ước mơ học y của tôi thất bị rồi.”

Bàn tay đang nắm vô lăng siết chặt lại thả lỏng, Chu Tranh cắn răng nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Hối hận rồi sao?”

Triệu Tiêu Dạng nhìn anh rất lâu, cô đẩy cửa xe ra, gió lạnh ùa vào, “Các cậu đang thương lượng quyền thay mặt vận hành <War Dragons> với Nhuệ Huy sao?”

Nhuệ Huy là công ty vận hành game top đầu trong nước, làm việc khá tốt, bây giờ đang chuẩn bị lên sàn chứng khoán, vậy nên tên bỉ ổi kia mới dám càn rỡ.

“Vừa nãy người kia nói hắn là người phụ trách kỹ thuật của Nhuệ Huy.”

Chu Tranh nhìn Triệu Tiêu Dạng, bây giờ cô ấy đang làm gì? Cô ấy vừa mới tốt nghiệp, đang làm ở ngành nào? Điều này thì đám Vương Hạo không nhắc tới.

“Năm ngoái bọn họ lên sàn chứng khoán ở New York thất bại, tiền vốn có chút vấn đề.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Số liệu bây giờ cũng chỉ là phát triển giả, sớm muộn cũng sụp đổ.”

“Cậu làm ngành chứng khoán?” Ánh mắt sắc bén của Chu Tranh nhìn cô.

“SKC.” Triệu Tiêu Dạng lấy danh thiếp trong túi đưa cho Chu Tranh.

Chu Tranh: “…”

“Giờ tôi đang tiếp quản dự án hợp tác với công ty các cậu.”

Chu Tranh nhìn chữ Estelle trên danh thiếp, bên trên không viết chức vụ. Gần đây chi nhánh Trung Quốc của SKC rất loạn, vậy mà Triệu Tiêu Dạng lại vào đó. Không phải! Trọng điểm là, vậy mà Triệu Tiêu Dạng lại làm trong ngành game!

Hoàn toàn không ăn khớp.

Mấy tên bỉ ổi ở chi nhánh SKC, Triệu Tiêu Dạng đi qua không phải đưa dê vào miệng cọp sao? Tổng bộ SKC phát triển dữ dội không liên quan một chút nào đến chi nhánh.

“Vậy tôi đi trước nhé.”

“Cậu ở khách sạn?” Chu Tranh lạnh mặt hỏi.

“Hả? Ngày mai tôi chuyển đi, hôm nay tôi có chuyện chưa chuyển được.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Đi đây.”

Cửa xe đóng lại, Chu Tranh dựa trên xe nhìn Triệu Tiêu Dạng đi ra khỏi tầm mắt, lông mày vẫn chưa thể giãn ra. Điện thoại kêu lên một tiếng, anh cầm lên ấn nghe, “Mẹ?”

“Gặp Tiêu Dạng rồi?”

“Vâng.”

“Đứa trẻ đó…” Tiết Cầm thở dài một tiếng rồi mới nói, “Có thời gian thì về ăn bữa cơm.”

Ngắt điện thoại xong Chu Tranh lại châm một điếu thuốc.

Chắc Triệu Tiêu Dạng chưa có bạn trai nhỉ? Nếu có bạn trai mà về nhà muộn như vậy cũng không gọi điện hỏi thăm, thì tên đó chắc là chết rồi.

Triệu Tiêu Dạng về nước liền trực tiếp làm việc, công việc sắp xếp kín mít nên không có quá nhiều thời gian. Phải giao tiếp với đám già bỉ ổi đó, cô còn đánh giá thấp trình độ vô liêm sỉ của đám người đó, cần chi tiết dự án cần những ba ngày. Cuối cùng cô lấy Lục Thời Minh ra dọa người thì mới lấy được toàn bộ.

Cô dùng một tuần để sắp xếp sổ sách số liệu rồi gửi cho tổng bộ, xong việc mới dành được chút thời gian rảnh đi đến nhà họ Chu. Đi bao lâu trở về tâm trạng cũng phức tạp, Triệu Tiêu Dạng xách đồ đứng ở cổng một lát mới đi vào bên trong. Cuối cùng bị chặn lại, khi đăng ký cô phát hiện vị trí gác đã đổi người. Cô viết tên mình, rồi bảo vệ gọi điện đến nhà Chu Khải Thụy.

Triệu Tiêu Dạng đứng ở cửa nhìn tiểu khu quen thuộc, lần đầu tiên cô đến đây là ngồi trên chiếc xe màu đen của Chu Khải Thụy. Tưởng chừng như lạc vào tiên cảnh, đâu đâu cũng là hoa hồng. Bây giờ xem ra cơ sở hạ tầng của tiểu khu đã cũ, màu sắc cũng bạc đi. Ngay cả hoa hồng trồng bên ria đường cũng trở nên xám xịt.

Tâm trạng thay đổi, ánh mắt thay đổi, thế giới này cũng thay đổi rồi.

“Cô Chu, xin lỗi, tôi chưa gặp cô bao giờ.” Người bảo vệ vội nói, “Mời cô vào.”

Ai nghe điện thoại vậy? Chắc hẳn bảo vệ cho rằng cô là con gái Chu Khải Thụy.

Triệu Tiêu Dạng vừa bước vào tiểu khu thì nhìn thấy Tiết Cầm, bà đi dép lê bước nhanh qua, Triệu Tiêu Dạng sững người. Không phải Chu Khải Thụy kết hôn rồi sao? Sao Tiết Cầm lại ở đây?

Sau đó Tiết Cầm ôm cô vào lòng, Triệu Tiêu Dạng trợn mắt ngạc nhiên, viền mắt nỏng bỏng, nước mắt cũng chảy ra ngoài, “Dì.”

“Trở về rồi.” Tiết Cầm xoa đầu Triệu Tiêu Dạng và nhìn cô, “Cao lên rồi, càng ngày càng xinh đẹp rồi.”

“Con cảm ơn dì.”

Tiết Cầm lau nước mắt của cô, “Về nhà thôi.”

Triệu Tiêu Dạng luôn sợ trở về, thời gian xa cách càng lâu thì càng cảm thấy khó bước chân trở lại. Nhưng đến khi thật sự trở lại mới phát hiện hóa ra không khó như vậy. Dì Tiết vẫn là dì Tiết đó, chỉ là đã già đi.

“Bây giờ con đang ở đâu? Về từ khi nào vậy?”

“Con về hơn một tuần rồi ạ.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Công ty nhiều việc quá nên con không rời đi được.”

“Làm việc nhanh vậy sao?”

“Con làm ở công ty này từ đại học năm ba, bây giờ được phái về nước.”

“Tốt nghiệp rồi hả?”

“Vâng ạ.”

“Thật tốt.” Tiết Cầm đỡ đồ đạc trong tay Triệu Tiêu Dạng rồi nói, “Về nhà rồi nói chuyện đi con.”

Trời đã ấm lên, dần dần sản sinh ra hơi thở của mùa xuân. Hôm nay Triệu Tiêu Dạng chỉ mặc một chiếc áo sơ mi và quần jean cạp cao, xinh đẹp cao ráo. Hai mươi hai tuổi, độ tuổi đẹp như hoa.

Tiết Cầm đưa Triệu Tiêu Dạng vào nhà, “Con ngồi trước đi, dì gọi điện cho chú con, bảo ông ấy trưa về ăn cơm.”

Triệu Tiêu Dạng sững người, Chu Khải Thụy hay Tiết Cầm sống căn nhà này vậy? Người chú mà bà ấy nói là ai?

Tiết Cầm cầm đi gọi điện thoại, Triệu Tiêu Dạng ngồi ở phòng khách, căn nhà cũng không có bất cứ thay đổi gì, vẫn giống hệt như trước đây, đồ đạc cũ đi nhưng ngăn nắp chỉnh tề.

Tiết Cầm gọi điện thoại xong lại thuận tiện gửi tin nhắn cho Chu Tranh, “Tiêu Dạng về rồi.”

Bà làm xong tất cả mới đi đến phòng khách, rót cho Triệu Tiêu Dạng ly nước, cô vội đỡ lấy ly, “Cảm ơn dì ạ.”

“Con đang làm việc ở công ty nào? Không định thi nghiên cứu sinh sao?”

“Con học song song đại học và thạc sĩ.”

Tiết Cầm kinh ngạc rồi cảm thán, “Vậy thì rất siêu đó, bây giờ con đang làm ngành nào?”

“Cùng…” Nhắc đến tên Chu Tranh, Triệu Tiêu Dạng luôn có một cảm nhận rất kỳ lạ, cô dừng lại rồi mới nói, “Cùng ngành với Chu Tranh ạ, cậu ấy làm phát triển game, con làm vận hành game.”

“Hả?” Lần này Tiết Cầm thật sự kinh ngạc, con trai bà không tương tư đơn phương rồi. Nhưng với trình độ học tập của Triệu Tiêu Dạng, trở lại làm game quả thật uổng phí nhân tài. Ban đầu Chu Tranh khởi nghiệp cũng đã tranh cãi kịch liệt với gia đình, họ không thể hiểu được lựa chọn của Chu Tranh, bây giờ Triệu Tiêu Dạng cũng đưa ra một lựa chọn y hệt, nhất thời Tiết Cầm trăm mối ngổn ngang, không biết nên cảm thán Triệu Tiêu Dạng có tình cảm với Chu Tranh, hay là nên xét lại bản thân mình có hiểu lầm gì với ngành này không, “Cùng ngành, vậy cũng rất tốt.”

~ Chương 74 ~

← Chương 73  |  Mục lục  |  Chương 75 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi