Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 79

Triệu Tiêu Dạng trầm mặc giây lát rồi nói, “Cậu cần tớ giúp sao? Hai năm đã làm ra một game chấn động thị trường, cậu là kỳ tích.”

Chu Tranh là người kiêu ngạo như vậy, anh chắc hẳn sẽ không hy vọng người khách dùng danh nghĩa giúp đỡ để tiếp cận anh. Đương nhiên lý do Triệu Tiêu Dạng vào SKC không phải vì giúp anh.

“Cho dù game này tạm thời sa sút cũng chỉ là tạm thời thôi.” Ánh mắt sắc bén của cô nhìn thẳng vào Chu Tranh, “Tài hoa của cậu sẽ không dừng ở đây.”

Chu Tranh ngước mắt, khóe môi khẽ cười, nhưng rất nhanh lại đè xuống, “Ừm? Vậy sao?”

Triệu Tiêu Dạng rất thưởng thức anh.

Triệu Tiêu Dạng thu tay lại dựa người vào ghế, tiếng mưa bên ngoài cửa sổ, cô nhìn mưa rơi trên kính chắn gió, “Cậu là độc nhất vô nhị.”

Chẳng mấy chốc môi của Chu Tranh đã ép qua, anh chỉ chạm vào môi cô rồi dừng lại, nụ hôn rất nhẹ, ngón tay lướt qua cằm Triệu Tiêu Dạng.

Môi anh hơi lạnh, mềm mềm. Triệu Tiêu Dạng tưởng chừng như uống phải rượu giả, có chút dịu dàng. Khóe môi cô nhướn lên, há miệng cắn lấy môi Chu Tranh. Anh lật người đè cô ở dưới, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta không kịp tránh.

Giây phút đè lên hai người đều sững sờ, Chu Tranh lập tức lui về ngồi ngay ngắn, sửa sang lại quần áo, “Tôi đưa em về.”

“Ờ.”

Triệu Tiêu Dạng cũng có chút ngây người, cô xoa mũi, vẫn cảm thấy rất không tự nhiên. Mặc dù đã trưởng thành rồi, mặc dù cũng đã nhìn thấy mọi thứ rồi, nhưng phản ứng của Chu Tranh vẫn khiến cô giật mình.

Tác dụng của rượu giải hơi mạnh.

Chiếc xe đi trong màn mưa nửa tiếng đồng hồ, bỗng nhiên Triệu Tiêu Dạng nhớ đến một chuyện, “À đúng rồi, ngày mai là sinh nhật Tưởng Húc Nhiên, cậu mua quà chưa?”

“Mai bảo trợ lý đi mua.” Toàn bộ tâm tư của Chu Tranh đều tập trung vào hành động lật người đè cô vừa nãy, trong mơ anh đã làm vô số lần. Bàn tay đang nắm vô lăng siết rất chặt, yết hầu lăn động, “Không gấp.”

“Ờ.”

Không vội thì buổi chiều cậu nhắc cái gì?

Trong khoang xe yên tĩnh tới mức bí bách, Triệu Tiêu Dạng cũng cảm thấy bầu không khí vô cùng lạ, cô nói, “Ngày mai Vương Hạo bay đến Hàn Quốc, cậu ta không tham gia sinh nhật của Tưởng Húc Nhiên sao?

“Chuyến bay lúc rạng sáng.” Chu Tranh nhíu mày, rất không vui khi cô cứ nhắc đến Tưởng Húc Nhiên.

“Vậy kỹ năng diễn xuất của cậu ta giỏi thật.” Triệu Tiêu Dạng cố tìm chủ đề.

Chiếc xe đi vào tiểu khu nhà cô, Chu Tranh nói, “Nếu như không thích môi trường của SKC, em muốn đi học tiếp tôi sẽ không ngăn cản em.”

“Tớ không yếu đuổi vậy đâu.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Vừa nãy tớ nói đến vấn đề giải đấu vòng tròn chuyên nghiệp của Survivor không phải nói đùa đâu, bây giờ tớ đang phụ trách dự án này.”

Chu Tranh đột ngột ngoảnh đầu, “Cái gì?”

“Trước kia SKC quả thực rất xem trọng dự án Survivor, năm trước nữa đang đánh giá, năm ngoái đã đầu tư tám trăm triệu muốn phát triển nó. Bởi vì tầng quản lý của công ty con xuất hiện vấn đề nên số tiền này không thể dùng vào việc vận hành, khiến cho vận hành thất bại. Tổng công ty phái tớ sang điều tra chuyện này, nếu như không có gì bất ngờ thì sắp tới Lý Triết sẽ rời khỏi SKC.”

Chu Tranh nhíu mày nhìn chằm chằm Triệu Tiêu Dạng. Cô vừa tốt nghiệp, hai mươi hai tuổi.

“Còn về vào tù hay là về vườn thì đợi tin tức của tổng bộ.” Gương mặt Triệu Tiêu Dạng vẫn xinh đẹp lạnh lùng, khi nói những điều này đôi mắt như nước hồ không hề gợn sóng, rất bình tĩnh.

Giống như năm đó khi cô nhận được thông báo nhập học của đại học H vậy, toàn trường hoan hô như điên, bao nhiêu năm mới được một thiên tài như vậy?

Chỉ có cô yên tĩnh ngồi đó, bình thản không gợn sóng, tựa như người được tuyền chọn không phải cô vậy.

Với danh tiếng của SKC trong ngành, cho dù là một chi nhánh cũng là then chốt. Để một cô gái mời chỉ hai mươi hai tuổi đến đảm nhận người phụ trách, vô cùng khó tin.

Cô xử lý được tên lưu manh Lý Triết, bốn năm không gặp, thời gian đã làm gì với cô gái của anh?

“Vậy nên bây giờ em đang phụ trách chi nhánh SKC?”

“Gần như vậy.”

Chu Tranh lấy một điếu thuốc ra ngậm vào miệng rồi đi tìm bật lửa, Triệu Tiêu Dạng lấy bật lửa trong ba lô ra đưa cho anh. Chu Tranh nhìn nó, động tác ngừng lại, híp mắt, “Em hút thuốc?”

Trong gạt tàn nhà cô có đầu lọc thuốc lá nữ, cô lại mang theo bật lửa bên mình.

“Ừm.”

Chu Tranh ném điếu thuốc trở lại, cũng không nhận lấy bật lửa của cô, anh ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ một lát rồi mới nhìn cô, “Vì sao lại hút thuốc?”

“Vì sao cậu hút?”

Ngũ quan anh tuấn sắc nét của của Chu Tranh vô cùng nghiêm túc dưới ánh đèn, hai người nhìn vào mắt nhau một lát. Triệu Tiêu Dạng tựa người trên ghế, nghiêng đầu ngẫm nghĩ mới nói, “Áp lực quá lớn.”

Từ toán học nhảy qua tài chính, mặc dù đều liên quan đến con số nhưng toán học chỉ cần đối mặt với con số, còn tài chính thì phải đối mặt với con số và người, tính cách của cô trời sinh đã hướng nội, để có thể chững chạc thành thục diễn thuyết trên sân khấu, để có thể xoay vòng giữa một đám cáo già, cô cần phải trả một cái giá, ép mình trưởng thành.

Tay Chu Tranh đặt trên đầu Triệu Tiêu Dạng, sau đó xoa xoa. Mũi cô hơi chua xót, bởi vì dộng tác tiếp theo là Chu Tranh sẽ ôm cô vào lòng.

Quả nhiên, Chu Tranh ôm cô.

Nhưng rất nhanh anh đã buông ra và nói, “Nghỉ ngơi sớm đi.”

Triệu Tiêu Dạng xuống xe, Chu Tranh nhìn cô vào nhà rồi mới quăng mình trên ghế lái. Triệu Tiêu Dạng là người phụ trách của SKC, điều này quá ảo diệu, vợ anh đã thành kim chủ.

Bảy giờ sáng hôm sau Từ Tịnh gọi điện tới, “Chu tổng, Nhuệ Huy từ chối chúng ta rồi.”

“Chuẩn bị tài liệu của Survivor.” Chu Tranh thức dậy kéo rèm cửa ra, bên ngoài đã là một ngày nắng, ánh mặt trời buổi sớm xuyên thấu qua cửa sổ sát sàn chiếu vào trong, cả căn phòng đều bừng sáng, “Chiều nay tôi sẽ đến SKC một chuyến.”

“Dạ?”

“Có vấn đề sao?”

“Không phải Survivor sắp ngừng phục vụ rồi sao? Chúng ta còn phải lãng phí thời gian vào đó ạ?” Từ Tịnh nói, “Chu tổng, ban đầu SKC trả lại bộ phận kỹ thuật của chúng ta, chúng ta nằm ở thế bị động. Bây giờ lại tiến tới, quả thật sẽ thành chuyện cười trong ngành.”

“Khoa học kỹ thuật King có tư cách bước vào ngành không?” Chu Tranh lạnh giọng, “Mười giờ tôi đến công ty, tôi hy vọng sẽ nhìn thấy tài liệu chứ không phải mượn cớ.”

Anh cúp máy, lấy điện thoại ra đặt một bó hoa đến địa chỉ của SKC, người nhận là tts.

Ăn xong bữa sáng anh mở máy ra nhập tên cô, không có kết quả gì. Uống xong sữa bò anh lại nhập tên tiếng anh của Triệu Tiêu Dạng.

Trong một loạt những thông tin giải thưởng, anh nhìn thấy kinh nghiệm làm việc của Triệu Tiêu Dạng. Tốt nghiệp xong liền vào SKC, chức vị là trợ lý CEO, trợ lý của Lục Thời Kiêu?

Thông tin phía sau thì không tra được nữa.

Lục Thời Kiêu cũng tốt nghiệp đại học H, 38 tuổi, có thể nói là đại biểu cho xí nghiệp thành công nhất, trẻ trung nhất. Chu Tranh buông cốc sữa bò xuống, đôi mắt đen trầm lại, đầu ngón tay gõ lên mặt bàn rồi cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.

Sáu giờ sáng Triệu Tiêu Dạng đã rời giường, sắp xếp lại một lượt tài liệu xong thì gọi điện cho Vương Hạo, rất lâu Vương Hạo mới bắt máy, “Bảy giờ đã gọi điện thoại, cậu muốn chết à!”

“Gửi cho tôi phương thức liên lạc của anh cậu.”

“Triệu Tiêu Dạng!” Vương Hạo là một tuyển thủ game, một đám thiếu niên béo mập luôn ru rú trong nhà, làm gì có ai dậy lúc bảy giờ? “Sao cậu không gọi cho Chu Tranh? Hả? Chu Tranh không phải người sống sao?”

“Sẽ làm phiền cậu ấy nghỉ ngơi.”

Vương Hạo: “…”

Đám người này đều là cẩu!

Vương Bác làm bất động sản, bây giờ cũng là người mặt to tai lớn trong ngành rồi, Triệu Tiêu Dạng tìm anh ấy mượn luật sư, chắc hẳn là một bước cờ đáng tin nhất. Vương Bác lăn lộn trong cái vòng này bao nhiêu năm, mối quan hệ rất rộng rãi.

Gọi điện thoại tới, sau khi nói rõ ý định, Vương Bác vẫn giống như nhiều năm trước, ôn hòa như một người anh trưởng, “Để anh sắp xếp, tám giờ sẽ đến công ty em.”

“Cảm ơn đại ca.”

“Khách sáo quá.” Vương Bác cười nói, “Bao nhiêu năm không gặp rồi, khi nào rảnh đến nhà ăn cơm.”

“Được ạ, cũng lâu rồi em không gặp chú dì.”

Tám giờ Triệu Tiêu Dạng đến công ty, người của Vương Bác vẫn chưa đến. Vừa vào văn phòng thì một người đàn ông đã xông đến. Cô lướt người tránh đi, người đàn ông chụp hụt, ngay sau đó phẫn nộ chỉ vào cô, “Cô có tư cách gì mà diễu võ giương oai ở công ty? Cô cho rằng cô là ai? Cô còn muốn đuổi việc bọn tôi. Nào, cô đuổi một người thử xem?”

Triệu Tiêu Dạng lấy điện thoại ra bấm số, “Gọi bảo vệ công ty qua đây!”

Người đàn ông cướp lấy điện thoại, còn Triệu Tiêu Dạng liếc nhìn hắn ta, “Anh dám động vào tôi thử xem?”

Người này là con chó trung thành của Lý Triết, giám đốc phòng dự án.

Người đàn ông sững người, Triệu Tiêu Dạng đã gọi điện báo cảnh sát, trước đó cô đều tiếp xúc với người có tố chất cao. Sau khi đến SKC thì đã mở mang tầm mắt, lưu manh gì cũng có, một đám ô hợp, “Động vào điện thoại của tôi, tôi đảm bảo khiến anh vào đó ngồi vài ngày!”

Người tham gia cuộc họp hôm qua khá nhiều, bọn họ nghe lời Lý Triết, cho rằng không nể mặt Triệu Tiêu Dạng thì sẽ khiến cô mất mặt, sau đó rời đi. Dù sao Triệu Tiêu Dạng cũng từ Mỹ phái tới, có thể có bao nhiêu năng lực? Mạng lưới quan hệ của chi nhanh đã dày đặc từ lây, bọn họ cùng lập lên một mạng lưới lợi ích rộng rãi.

Triệu Tiêu Dạng cầm tài liệu lướt qua người đàn ông sải bước vào văn phòng, đập tài liệu lên bàn. Người hóng chuyện lập tức rút lui, còn lại mấy người quản lý gây sự, Triệu Tiêu Dạng ngả người lên ghế lọt thỏm trong chiếc ghế văn phòng rộng rãi.

Cô khá gầy, xương cổ tay trắng nõn lồi lên, vô cùng rõ ràng, toàn thân phát ra hơi lạnh. Đôi bàn tay đan hờ lại với nhau, không chỉ một mình người gây sự mà lần này còn liên quan đến quản lý cấp cao các bộ phận. Triệu Tiêu Dạng ngồi ở giữa, không nói một lời.

Tám giờ mười phút người của Vương Bác đến văn phòng, luật sư kinh tế nổi tiếng trong nước, ngàn vàng cũng khó mời. Triệu Tiêu Dạng bắt tay với luật sư, rồi hai người vào phòng họp nói chuyện riêng. Những người còn lại trợn mắt há mồm, mời cả Cố Triều đến rồi, Triệu Tiêu Dạng muốn làm gì vậy?

Luật sư họ Cố, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, phong độ đĩnh đạc, kiến thức chuyên ngành vững vàng. Anh ấy quan sát Triệu Tiêu Dạng rồi cười nói, “Cô nên đợi người của tôi đến rồi hành động, nếu không sẽ chịu thiệt.”

“Tính nôn nóng.” Triệu Tiêu Dạng gật đầu, “Là tôi chưa suy nghĩ kỹ, sẽ ghi nhớ bài học lần này.”

Tác phong làm việc của luật sư Cố nhanh gọn dứt khoát, người anh ấy mang đến cũng có tác dụng rất lớn. Mười một giờ, trước bàn làm việc của Triệu Tiêu Dạng cuối cùng cũng yên tĩnh.

Mười một rưỡi, điện thoại của Triệu Tiêu Dạng vang lên, là Lý Triết gọi tới, cô nghe máy, “Lý tổng.”

“Chúng ta nói chuyện.” Thái độ của Lý Triết dịu đi, “Tôi cảm thấy vẫn còn đường xoay chuyển.”

“Ông không còn cơ hội nữa.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Ông đã muộn một bước rồi.”

“Triệu Tiêu Dạng!” Lý Triết không ngờ Triệu Tiêu Dạng sẽ không nể tình như vậy, “Bây giờ tôi đến tìm cô.”

“Ông nhận được email của tổng bộ rồi chứ?”

Lý Triết ở đầu kia điện thoại rơi vào trầm mặc, Triệu Tiêu Dạng xoay ghế và nói, “Bây giờ mang theo đồ đạc của ông cút đi, tôi cho ông ngồi ít đi vài năm.”

“Nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?” Lý Triết nghiến răng nghiến lợi nói, “Triệu Tiêu Dạng, làm việc để lại một đường lui, tương lai sẽ dễ nói chuyện.” Hắn ta không ngờ sẽ nhanh như vậy, sáng sớm Cố Triều đến SKC hắn đã rơi vào sợ hãi. Triệu Tiêu Dạng đến có chuẩn bị, bên phía tổng bộ cũng quả thực muốn chỉnh hắn, mà trước đó hắn không hề hay biết gì.

Triệu Tiêu Dạng cười khẽ, lạnh lùng kiêu kỳ, “Đôi với ông, tôi không cần chừa lại con đường lui này.”

~ Hết chương 79 ~

← Chương 78  |  Mục lục  |  Chương 80 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi