Cúp điện thoại, Triệu Tiêu Dạng uống một hơi hết ly cà phê nguội lạnh trên bàn. Cô bất thình lình đứng dậy, tim bỗng dưng đập nhanh hơn, trước mắt tối sầm. Triệu Tiêu Dạng chống bàn, lảo đảo một chút mới đứng thẳng được.
“Triệu tổng?”
Triệu Tiêu Dạng ngồi lại, “Đặt giúp tôi bữa trưa.”
“Được.” Kiều Viên đặt tài liệu trong tay xuống và nói, “Email của tổng bộ đã truyền đi khắp các bộ phận rồi, cô muốn ăn gì? Có kiêng gì không?”
“Đều được.”
“Được ạ.”
Kiều Viên rời đi, điện thoại của Triệu Tiêu Dạng lại vang lên, là một số máy lạ, chần chừ một lát mới nghe máy, “Xin chào?”
“Xin chào, có phải cô Triệu không ạ?”
Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, ai vậy? “Là tôi, tìm tôi có việc gì sao?”
“Cô có một bó hoa, bây giờ cô đang ở văn phòng sao?”
Ai tặng vậy?
“Mang lên đi.”
Triệu Tiêu Dạng cúp điện thoại, tiếp tục chỉnh lý tài liệu, mãi đến khi cửa văn phòng vang lên một tiếng gọi sang sảng, “Triệu Tiêu Dạng, hoa của cô đến rồi!”
Cô ngẩng đầu, một bó hoa cực lớn xuất hiện ở cửa phòng làm việc. Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, tất cả mọi người đều nhìn qua đây, anh chàng giao hoa khỏe mạnh vạm vỡ, một mạch xông thẳng vào trong, “Ai là Triệu Tiêu Dạng?”
Bởi vì sáng nay Triệu Tiêu Dạng mới chỉnh xong một đám người, trực tiếp khiến mấy nhân viên cấp cao tổ dự án cút khỏi công ty, bây giờ cả văn phòng lớn đều yên tĩnh. Cô đứng dậy, anh chàng trẻ trung xông vào đặt hoa xuống và nói, “Là cô phải không? Làm phiền ký nhận.”
Triệu Tiêu Dạng ký tên mình xuống, anh chàng giao hoa liền chạy ra khỏi văn phòng.
Ai tặng hoa hồng ngu ngốc như vậy? Triệu Tiêu Dạng suýt nữa ngạt thở. Cầm tấm thiếp trên hoa lên, tờ giấy hình trái tim, bên trên chắc hẳn là chữ do cửa hàng hoa viết: Yêu em là điều hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời anh, nhớ em là niềm đau ngọt ngào nhất của em, được ở bên em là niềm kiêu hãnh của anh, không có em anh giống như một con thuyền lạc đường trên biển lớn.
Triệu Tiêu Dạng: “…”
Da gà da vịt nổi hết cả lên, Triệu Tiêu Dạng lật qua lật lại tấm thiếp mà không thấy ký tên bên trên. Cô vừa về nước, số người quen biết có hạn, ai có thể tặng cái thứ vi diệu như thế này? Chắc hẳn Chu Tranh không có khả năng, loại bỏ. Còn Lục Thời Kiêu? Cách theo đuổi của Lục Thời Kiêu quê mùa như vậy sao? Thật là quê quá quê.
Triệu Tiêu Dạng đặt hoa ở phía cuối cùng, nó nặng đến mức cô phải dùng hai tay mới ôm được.
Kiều Viên quay về rất nhanh, đặt đồ ăn mua về lên bàn Triệu Tiêu Dạng, “Có cần chuyển văn phòng không ạ?”
“Ném hết toàn bộ đồ đạc đang có bên trong đi.” Triệu Tiêu Dạng chê buồn nôn.
Kiều Viên muốn đi nhưng lại bị cô gọi lại, “Đúng rồi, hỏi cô một chuyện.”
“Ngài nói đi.”
“Không cần gọi ngài, tuổi tác của chúng ta cũng tương đương.”
Kiều Viên sắp khóc đến nơi, Triệu tổng quả thật xem trọng rồi, tôi còn lớn hơn cô mấy tuổi đó, “Được.”
“Bạn bè bình thường, con trai, thì nên tặng quà sinh nhật gì cho hợp lý?”
“Muốn khơi gợi mập mờ…hay là?”
“Bạn bè bình thường.” Triệu Tiêu Dạng trả lời ngắn gọn.
“Bánh kem?”
“Đổi cái khác.” Lần đó Chu Tranh sinh nhật bánh kem cũng là mẹ Tưởng Húc Nhiên cung cấp, mỗi năm mẹ Tưởng Húc Nhiên đều sẽ chuẩn bị bánh kem cho cậu ấy.
“Nhật bản có trang sức bạc…”
“Dễ mua chút.”
“Túi thì thế nào?”
“Được, cảm ơn.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Giúp tôi chọn một chiếc túi nam, vẫn đang đi học, sinh viên khối tự nhiên.”
Kiều Viên: “…”
“Tối nay tôi cần.” Triệu Tiêu Dạng lấy thẻ trong ví ra đưa cho Kiều Viên, và nói, “Làm phiền rồi.”
Buổi chiều Triệu Tiêu Dạng có công việc, quả thực không có thời gian.
Kiều Viên rời đi, cô lại vùi đầu vào công việc. Chỉnh lý tài liệu dự án Survivor, điện thoại bỗng nhiên vang lên, Triệu Tiêu Dạng cầm lấy nghe lễ tân nói, “Triệu tổng, Chu tổng của khoa học kỹ thuật King muốn gặp cô.”
“Tôi ra ngay.”
Con người Chu tổng của khoa học kỹ thuật King còn nổi tiếng hơn thành tích, trong lễ ra mắt Survivor, game còn chưa hot mà trong thời gian đó weibo của anh lượng share đã lên đến trăm ngàn lượt, khi đó anh để tóc hơi dài, mặc áo sơ mi trắng nhàn nhã, vạt áo sơ vin cẩn thận. Thắt lưng tinh tế, chân dài nghịch thiên, ngũ quan anh tuấn cộng thêm đôi mắt hờ hững, khi đó đã nổi tiếng bùng nổ. Chàng thanh niên hai mươi tuổi đứng giữa lễ ra mắt nói về lý tưởng sáng tạo Survivor, tự tin ngạo nghễ, anh tuấn vô song.
Khi King và SKC vừa hợp tác, nhân viên nữ của SKC giống như đón tết vậy, mỗi ngày đều ríu rít chạy đến tổ dự án, mượn cơ đi uống nước đi mượn đồ, suýt chút nữa đạp bằng tổ dự án.
Triệu Tiêu Dạng bước nhanh anh cửa liền nhìn thấy cô gái lễ tân đang nhiệt tình vây quanh Chu Tranh, khi cô đến công ty sao không thấy mấy cô gái này nhiệt tình như vậy chứ?
“Chu tổng.”
Chu Tranh lạnh mặt đến mức đã sắp đến nguy cơ bùng nổ, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng. Hôm nay cô mặc một chiếc áo phông hở vai, quần yếm kẻ caro ôm lấy vòng eo nhỏ. Khi đi học Triệu Tiêu Dạng thích mặc quần áo rộng rãi để che giấu bản thân, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô ăn mặc quần áo như vậy, xương quai xanh trắng nõn quyến rũ, sợi dây chuyền chìa khóa Tiffany trên cổ lấp lánh dưới ánh đèn. Một cánh tay khoanh lấy eo, quyến rũ trêu người.
Chu Tranh nhíu mày, cùng lúc đó cô cũng đã đi đến trước mặt anh, vươn tay ra, “Xin chào.”
“Xin chào.” Chu Tranh nắm lấy tay cô, làn da mềm mại mịn màng.
“Chu tổng, giở trò lưu manh hả?” Triệu Tiêu Dạng bỗng nhiên nở nụ cười, đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành. Đôi mắt của cô lanh lợi chứa theo tình ý, giơ tay lên nhắc nhở Chu Tranh.
Anh buông tay ra, một tay đúc trong túi quần, ngay sau đó lại bỏ ra, “Liên quan đến Survivor, tôi muốn nói chuyện riêng với em.”
Mấy cô gái lễ tân xinh đẹp trợn mắt há mồm, nếu như không nhìn nhầm thì Triệu Tiêu Dạng đang tán tỉnh Chu Tranh sao? Còn là kiểu tán được nữa?”
“Mời đi bên này.”
Hai người đi vào phòng họp, thư ký của Lý Triết đi vào, “Triệu tổng muốn uống gì ạ?”
“Không cần, gọi Lưu Huy tổ dự án qua đây.”
“Được ạ.”
Triệu Tiêu Dạng lấy hai chai nước ra đưa cho Chu Tranh một chai, kéo ghế ra ngồi xuống đối diện, “Sao lại đến đây?”
“Ăn cơm trưa chưa?”
“Vừa ăn xong.”
Chu Tranh lấy máy tính ra, nói, “Liên quan đến sơ hở, chúng tôi có bản tăng cường, nhưng người phụ trách khi đó đã từ chối cho chúng tôi tham gia.” Chu Tranh mở máy tính ra đẩy đến trước mặt Triệu Tiêu Dạng, “Chỗ nào không hiểu có thể hỏi tôi.”
Với tính tình của Chu Tranh chắc chắn sẽ không khom lưng cúi đầu, về điểm này Triệu Tiêu Dạng có thể hiểu. Vậy nên Chu Tranh đưa người rời khỏi SKC, game này cũng càng ngày càng tệ.
Triệu Tiêu Dạng mở xem bản cập nhật mới nhất, chuyên ngành của cô không phải game nên xem có hơi vất vả.
Chu Tranh mở nước ra uống một ngụm, ánh mắt anh vẫn nhìn Triệu Tiêu Dạng, từ góc độ này có thể nhìn thấy một mảng lớn da thịt của cô lộ ra. Anh lại uống nước, không vui nói, “Sai này đừng mặc quần áo kiểu này nữa.”
“Sao vậy? Không đẹp à?” Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người va vào nhau. Đôi mắt đen nhánh của Chu Tranh sắc lẹm, Triệu Tiêu Dạng bỗng dưng đỏ mặt nói, “Cái gì?”
“Chỉ có thể cho một mình tôi nhìn.” Chu Tranh hừ lạnh, “Em chuẩn bị gì cho Tưởng Húc Nhiên rồi?”
“Trợ lý đi chuẩn bị rồi.”
Tiếng gõ cửa vang lên, ngay sau đó Lưu Huy bước vào, Triệu Tiêu Dạng nói, “Ngồi đi.”
Hôm qua Lưu Huy tham gia cuộc họp, anh ta cảm thấy Triệu Tiêu Dạng cũng có chút thực lực, chuyện nháo nhào hôm nay chứng minh anh ta không nhìn lầm, anh ta cũng là nhân viên quản lý duy nhất tham gia cuộc họp.
“Biết Chu tổng chứ?”
“Đương nhiên.” Lưu Huy vươn tay ra, Chu Tranh chạm tay với anh ta một chút.
“Survivor tuyệt đối không thể gỡ bỏ.” Triệu Tiêu Dạng đẩy máy tính của Chu Tranh đi, lấy máy tính làm việc của mình ra và nói, “Gần đây tôi có thu thập một chút phản hồi của người chơi, hai anh cảm thấy thế nào?”
Triệu Tiêu Dạng quả thực là người ngoài ngành game, nhưng tài năng của cô về mặt vận hành rất cao, khiến Chu Tranh ngạc nhiên. Cuộc họp một tiếng đồng hồ, mãi đến khi Vương Hạo gọi điện thoại tới, Triệu Tiêu Dạng mới đứng dậy đi nghe điện thoại, Vương Hạo nói, “Hai người đang ở đâu vậy? Sao anh Tranh lại tắt máy?”
“Đang họp ở SKC, mấy giờ rồi?” Cô nâng cổ tay lên xem giờ, kinh ngạc, đã sáu giờ tối rồi, “Đang ở đâu vậy? Tớ và Chu Tranh lát nữa sẽ qua.”
“Nhà Húc Nhiên.”
“Được.”
Triệu Tiêu Dạng ngắt máy rồi bước nhanh về phòng họp, Chu Tranh đang khoanh tay dựa vào ghế nhìn màn hình máy tính, vẻ mặt hờ hững. Lưu Huy nói, “Chu tổng, không phải là tôi không phối hợp, mà là theo như trình độ ưu hóa này chúng ta cần rất nhiều tiền. Năm nay nhà đầu tư đều đã chạy rồi, giá thành quá cao.”
Triệu Tiêu Dạng cầm lấy tài liệu liếc nhìn qua rồi nói, “Đi theo phương án của Chu tổng, King sẽ vào phòng. Về mặt đầu tư tôi sẽ nghĩ cách.”
Hai người họ đồng thời ngẩng đầu, Triệu Tiêu Dạng nói, “Hôm nay tạm thời đến đây thôi.”
Triệu Tiêu Dạng thu dọn đồ đạc trở về phòng làm việc lớn lấy túi xách, Chu Tranh theo cô đi vào, bây giờ phòng làm việc lớn đã không còn ai nữa, trống trải đến mức toát lên một vẻ tiêu điều.
Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy chiếc túi LV trên mặt bàn làm việc, mở ra nhìn thấy một chiếc túi xác nam rồi lại cất trở lại.
“Em làm việc ở đây?”
“Tạm thời thôi.” Triệu Tiêu Dạng đeo túi xách và cầm túi quà lên, “Đi thôi.”
“Không mang theo hoa à?” Chu Tranh nhìn về phía bó hoa hồng champagne nằm ở trong góc cùng với thùng rác, anh híp mắt, Triệu Tiêu Dạng không thích hoa hồng sao?
“Hả?” Sao dì vệ sinh vẫn chưa xử lý bó hoa này? Chu Tranh sẽ nghĩ nhiều không? Ham muốn chiếm hữu của Chu Tranh mạnh mẽ như vậy.
Chu Tranh đi qua cầm hoa lên, mặt không cảm xúc đi ra ngoài, “Không phải tặng cho em sao?”
“Phải không?”
“Phải không?” Chu Tranh ngoảnh đầu, “Nghi vấn?”
“Có lẽ tặng nhậm rồi, sáng nay mới nhận được.” Triệu Tiêu Dạng nhìn Chu Tranh cầm hoa bằng một tay, không nhịn được nhìn về phía cánh tay anh, sức lực thật mạnh, “Không ký tên.”
“Tôi tặng.”
Triệu Tiêu Dạng đang định ấn thang máy chợt ngoảnh phắt đầu, “Cái gì?”
Chu Tranh cầm hoa, đen mặt âm trầm, lạnh giọng, “Không thích thì ném đi.”
Triệu Tiêu Dạng túm lấy hoa, “Rất đẹp.”
Cô ấn thang máy, chỉ cảm thấy sấm sét đùng đùng đánh lên đầu mình, Chu Tranh tặng hoa? Chu Tranh mà cũng biết tặng hoa? Lại còn là hoa hồng champagne, thiệp lại viết một đống lời sến súa.
Triệu Tiêu Dạng muốn ôm cũng không ôm được, nói, “Vẫn là cậu cầm đi.”
“Cửa hàng hoa bỏ sót tên tôi.” Chu Tranh lật tấm thiệp ra, thật sự không tìm thấy chứ Tranh, anh cực kỳ không vui, “Có điều ngoài tôi ra còn có người khác tặng em hoa à?”
Mở đầu đã viết chữ Triệu to như vậy, kiểu gì cũng không sai.
“Cậu lái xe qua hả? Cậu dừng xe ở đâu?” Triệu Tiêu Dạng giả vờ không nghe thấy, cô đi thẳng ra ngoài, “Vương Hạo gọi điện thoại tới nói đến nhà Húc Nhiên rồi, cậu ta chuyển nhà rồi sao? Cậu mua quà gì vậy?”
Chu Tranh lấy chìa khóa ra ấn điều khiển, cách đó không xa chiếc mescerdes mà đen lạnh lẽo lóe lên trong bóng tối, Chu Tranh sải bước qua đặt hoa vào ghé sau. Triệu Tiêu Dạng đã ngồi vào vị trí ghế lái phụ, vừa định đóng cửa thì cửa xe bị chặn lại. Cô ngẩng đầu, một chân Chu Tranh giẫm lên xe, cúi người dùng đôi mắt đen nhánh nhìn cô chằm chằm, “Triệu tổng.”
Giọng anh trầm thấp, ý tứ sâu xa. Cánh tay chống lên ghế ngồi, gần sát ngay bên cạnh.
Triệu Tiêu Dạng chỉ cảm thấy đầu óc tê rần, nhìn đôi môi mỏng của người đàn ông, cô hắng giọng, “Gì vậy?”
Môi Chu Tranh đặt trên trán cô rồi mới từ từ trượt xuống, ngón cái của Chu Tranh lướt qua tai cô, đặt ở sau gáy, “Triệu Tiêu Dạng, người đàn ông của em là tôi, chỉ cho phép nhận hoa của tôi.”
~ Hết chương 80 ~

Chia sẻ cùng tôi