Yang Ying

7 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 81

Triệu Tiêu Dạng nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, cô mím đôi môi hơi khô, khẽ nói, “Chỉ có cậu.”

Giọng nói lọt vào tai Chu Tranh, anh khẽ cong môi lên ngay sau đó quay mặt đi. Triệu Tiêu Dạng dựa người trên ghế, anh lại ngoảnh đầu lại cúi xuống hôn cô thật mạnh. Anh hùng hùng hổ hô, khi hôn thật lại vô cùng dịu dàng. Hai người hôn đến mức thở hổn hển, hương hoa bao phủ khoang xe, hương thơm bá đạo rất có cảm giác tồn tại.

Họ hôn trọn hai phút, Chu Tranh buông môi cô ra, tựa vào nhau rất gần, đầu mũi cao thẳng của anh lướt qua gò má cô, rồi lại hôn lên khóe môi. Môi Triệu Tiêu Dạng mềm mại, Chu Tranh thong thả hôn, tỉ mỉ nhấm nháp.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng tránh đi, ngả người ra sau tránh nụ hôn của Chu Tranh.

Anh nhíu mày, không vui nói, “Muốn ném điện thoại đi.”

Triệu Tiêu Dạng cười híp mắt, gương mặt ửng hồng, đôi mắt mơ màng mờ hơi sương, hàng mi dài run rẩy câu lên sợi dây trong lòng Chu Tranh. Yết hầu anh lăn động, kéo Triệu Tiêu Dạng qua hôn một cái lên mắt cô rồi mới lùi ra đóng cửa xe lại.

Người gọi điện vẫn là Vương Hạo, lần này là gọi vào máy Chu Tranh, anh ấn nghe máy, đóng cửa ghế lại, “Nói.”

“Đến đâu rồi? Nhanh lên!”

“Biết.” Chu Tranh cút máy, ném điện thoại sang một bên, đen mặt khởi động xe rồi lái ra ngoài. Anh liếc mắt nhìn Triệu Tiêu Dạng đang cười, ngón tay thon dài gõ lên vô lăng, “Sao lại quen biết Lục Thời Kiêu?”

“Ngày kỷ niệm trường năm ba tham gia hoạt động nên quen.” Triệu Tiêu Dạng lấy hộp kẹo Chu Tranh đưa trong túi ra, cho một viên cho vào miệng nhai, vị chua ngọt lan tràn trên đầu lưỡi.

Đại học H là ước mơ của tất cả học sinh, một tay Chu Tranh cầm vô lăng, xắn cổ tay áo lên. Trầm mặc hồi lâu anh mới lên tiếng, “Tôi từng nghĩ sẽ đến Mỹ tìm em.”

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn sườn mặt lạnh lùng của Chu Tranh, cô cũng từng nghĩ trở về.

“Bỏ đi.” Chu Tranh không tiếp tục vấn đề này, chuyển chủ đề, “Nghe nói gần đây SKC đang thay máu rất lớn, phiền phức không?”

“Vẫn tạm.”

“Cần giúp đỡ thì nói một tiếng.”

“Ừm.” Triệu Tiêu Dạng nuốt kẹo xuống, “Cảm ơn.”

Xe đi vào cổng nhà Tưởng Húc Nhiên đã nhìn thấy chiếc siêu xe hào nhoáng của Vương Hạo, anh dừng xe xong, Triệu Tiêu Dạng đi xuống từ bên kia, bỗng nhiên nhìn thấy Vương Hạo ngồi chồm hổm bên cạnh xe, cô giật mình kêu lên một tiếng, Chu Tranh bước nhanh qua, “Sao vậy?”

Vương Hạo đứng dậy vỗ đôi chân ngồi đến tê rần, trong tay vẫn cầm điện thoại, màn hình điện thoại là cờ tướng Trung Quốc.

“Đợi hai người tiện thể một ván cơ, sắp kết thúc rồi.”

Chu Tranh túm cổ áo Vương Hạo, “Cậu đỗ xe ở đây để đợi? Cậu cảm thấy Tưởng Húc Nhiên là đồ mù à?”

“Hả?”

Chu Tranh ngẩng đầu nhìn cửa sổ tầng hai, “Cửa sổ phòng ngủ của Tưởng Húc Nhiên.”

Vương Hạo: “…”

Kinh ngạc cái rắm!

Ba người bước vào cửa, mẹ Húc Nhiên lập tức chào đón, bỗng nhiên nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng thì ngạc nhiên rồi mới nói, “Là Tiêu Dạng sao? Mau vào đi, dì vừa bảo Hạo Hạo vào nhà mà nó cứ nhất quyết ở ngoài đó đợi.”

“Cháu chào dì.” Ba người bước vào, Tưởng Húc Nhiên đi từ trên tầng xuống, cậu mặc chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, mái tóc đen mềm mại che phủ trước trán, cậu nhướn mày, “Không phải hôm nay Chủ nhật đi Hàn Quốc à?”

“Chuyến bay lúc mười một rưỡi.”

“Không phải đợi Phương Linh Lợi về rồi tụ tập sao?” Tưởng Húc Nhiên một tay đúc túi, hàng mày nhướn cao.

“Vậy hôm nay bọn tôi đi ngang qua.” Chu Tranh giơ tay khoác vai Triệu Tiêu Dạng và nói, “Làm phiền rồi.”

Cuộc họp mặt ngày hôm qua họ không nhắc đến một chữ, Tưởng Húc Nhiên có chút thất vọng. Hôm nay nhìn thấy xe Vương Hạo là cậu bắt đầu cười, cười mãi đến tận bây giờ.

Tưởng Húc Nhiên bước nhanh qua ôm Vương Hạo rồi mới đập tay với Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng. Chu Tranh vẫn mang dáng vẻ đó, lạnh mặt lầm lì.

“Sinh nhật vui vẻ.” Triệu Tiêu Dạng đưa chiếc túi cho cậu ấy.

Chu Tranh cũng lấy một chiếc hộp trong túi ném cho Tưởng Húc Nhiên, cậu ấy đón lấy, “Vãi! Lúc cậu tặng quà không thể dịu dàng chút à?”

Chu Tranh đi về phía nhà ăn, “Dì ơi hôm nay ăn gì ạ?”

“Đều là món mấy đứa thích.” Mẹ Tưởng Húc Nhiên cười đi xuống bếp.

Hôm nay bố Tưởng Húc Nhiên có cuộc họp nên không thể về nhà, chỉ có bốn người họ và mẹ Húc Nhiên ăn cơm.

Chiếc bánh kem được cắm nến đặt trên bàn, Triệu Tiêu Dạng chạy nhanh qua tắt điện, Vương Hạo nói, “Tớ đi ra lấy pháo giấy! Tớ quên rồi!”

Chu Tranh trực tiếp đẩy Vương Hạo ấn xuống ghế, “Còn dám cầm pháo giấy thì hôm nay cậu chết chắc!”

Mũi Triệu Tiêu Dạng bỗng nhiên chua xót, họ vẫn là họ.

Buổi tối họ đã uống một chút rượu, trưởng thành rồi, không bị cấm uống rượu nữa. Lần đầu tiên Triệu Tiêu Dạng uống một bữa rượu vui vẻ, không có gánh nặng tâm lý, không phải vì mục đích nào đó, không câu nệ không ràng buộc, chỉ mấy người bạn ngồi cùng nhau tùy ý uống rượu.

Triệu Tiêu Dạng bưng ly rượu ngẩng đầu uống cạn, một tay chống đầu, ánh mắt nhìn ánh đèn ấm áp của nhà họ Tường.

“Cậu thay đổi rất nhiều.” Vương Hạo nhìn cô, Triệu Tiêu Dạng quả thực đã thay đổi rất rất nhiều, trước đây đánh chết cậu cũng không ngờ có một ngày Triệu Tiêu Dạng có thể tự nhiên uống rượu trò chuyện. Trong ấn tượng của Vương Hạo, cô là một em gái nhỏ trầm mặc yên tĩnh, vĩnh viễn đi theo phía sau Chu Tranh, được Chu Tranh bảo vệ dưới cánh.

“Cậu không thay đổi sao? Con người đều sẽ thay đổi.” Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu uống cạn ly rượu, “Thời gian đang tiến về phía trước, mỗi một ngày chúng ta đều đang tiếp nhận những sự vật mới, không thể mãi mãi không thay đổi.”

Tưởng Húc Nhiên giơ ly rượu lên chạm với ly với cô, bày tỏ đồng ý.

Vương Hạo uống xong ly rượu rồi rơi vào trầm mặc. Cậu có từng hối hận vì không đi học không? Con đường thể thao điện tử này cậu đi không hề thuận lợi. Từ đường giữa thiên tài chói mắt nhất, đến bước đường sa sút, tổ đội tan rồi lại hợp. Có người chửi mắng, có người giễu cợt, sự hăng hái ban đầu dần lắng xuống. Hai mươi hai tuổi, là một lão tướng trong ngành thể thao điện tử này, cuộc đời của cậu cũng cảm giác đã qua được hơn một nửa.

Rõ ràng mới hai mươi hai tuổi.

Cậu từ đường giữa chuyển thành đường rìa rồi lại chuyển thành support, đây là giải đấu cuối cùng của cậu. Tưởng Húc Nhiên, Chu Tranh, Triệu Tiêu Dạng, họ tốt nghiệp trường học danh tiếng, ai cũng là người tài trong lĩnh vực của mình.

Riêng chỉ có cậu, không có gì cả.

Chín rưỡi xe của câu lạc bộ qua đón, Vương Hạo đi trước. Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh ngồi đến mười giờ rồi mới rời đi, Tưởng Húc Nhiên tiễn họ đến cổng. Cậu ấy rất gầy, rất mỏng manh, đừng trong gió.

“Không lái xe nữa, để ở đây trước.”

“Có cần tài xế đưa về không?”

“Không cần, chú Trần qua đón rồi.”

Bên này cách nhà cũ của họ gần nhất, Triệu Tiêu Dạng lập tức ngẩng đầu, ý gì vậy? Chu Tranh muốn về bên nhà Chu Khải Thụy? Nhưng nửa đêm nửa hôm cô qua đó không thích hợp mà?

“Vậy… tạm biệt nhé.”

“Tạm biệt.”

Đầu hạ, trong cơn gió đêm vẫn mang chút hơi lạnh, Triệu Tiêu Dạng uống một ít rượu nên hơi chếnh choáng. Hai người đi về phía cổng, ban đầu khoảng cách vẫn hơi xa, Chu Tranh thản nhiên như không đi đến bên cạnh Triệu Tiêu Dạng, sau đó vươn tay ra kéo tay cô, bàn tay rơi vào lòng bàn tay ấm áp khô ráo của anh. Cô nhìn Chu Tranh, dưới ánh đèn đường ngũ quan của anh càng thêm sắc nét.

“Sinh nhật Vương Hạo là khi nào?”

“Cùng tháng với em.” Chu Tranh cũng đã uống rượu, giọng nói hơi khàn.

Triệu Tiêu Dạng bỗng dưng có chút căng thẳng, cô cho rằng khi đối diện lại với Chu Tranh sẽ không xuất hiện trạng thái căng thẳng đến đổ mồ hôi tay như vậy nữa, nhưng trên thực tế cô vẫn thế.

“Tưởng Húc Nhiên không có bạn gái sao?”

“Ừm.” Chu Tranh liếc nhìn cô, “Em muốn làm gì?”

“Tớ chỉ hỏi thôi.” Triệu Tiêu Dạng muốn rụt tay lại.

Chu Tranh lại nắm càng chặt hơn, ánh mắt trầm xuống, “Không được rút ra.”

“Tối nay cậu ở bên nhà chú à?”

“Ừm.”

Họ ra khỏi tiểu khu đợi khoảng hai phút là chú Trần đã lái xe qua. Chu Tranh kéo cửa xe rồi đẩy Triệu Tiêu Dạng vào, xong xuôi mới lên xe và nói, “Bố mẹ cháu ngủ rồi ạ?”

“Vẫn chưa.” Chú Trần vẫn cười khà khà như cũ, “Tiểu Dạng về rồi à?”

Triệu Tiêu Dạng lườm anh, cô không muốn nửa đêm nửa hôm đi đến nhà họ Chu!

“Cháu chào chú.”

Chu Tranh hoàn toàn mặc kệ.

Xe đi vào tiểu khu rồi đến cổng nhà họ Chu, Chu Tranh xuống xe, ngày sau đó đi qua kéo cửa xe bên Triệu Tiêu Dạng ra, “Đi thôi.”

Uống rượu say rồi đến nhà họ Chu còn ra thể thống gì nữa? Hơn nữa cũng không mang theo thứ gì, cô không muốn xuống xe, thật sự rất ngại. Bỗng nhiên Chu Tranh khom lưng ôm cô lên, Triệu Tiêu Dạng giật mình kêu cũng không kêu được, chú Trần vẫn đang ngồi ở hàng ghế trước đó.

“Cậu…”

Chu Tranh bế cô ra ngoài rồi buông tay, chú Trần lập tức lái xe đi.

Gương mặt Triệu Tiêu Dạng nóng bừng, “Cậu…”

“Tôi cái gì?” Chu Tranh nói, “Ồ, tôi vẫn đang theo đuổi em, bây giờ chưa thể ôm em.”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

“Vậy bây giờ tôi đi thông báo với họ, bảo bố mẹ đi ngủ trước đi? Sau đó em vào nhé?”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Đang lúc nói chuyện thì cửa nhà mở ra, Tiết Cầm nói, “Tiêu Dạng? Chu Tranh?”

Chu Khải Thụy cũng từ phía sau đi ra, “Mau vào đi.”

Hai người một trước một sau đi vào nhà, Tiết Cầm kéo lấy tay cô, “Con uống nước không? Có đói không?”

“Vừa nãy ăn ở nhà Húc Nhiên rồi ạ.” Chu Tranh nói, “Bố mẹ đi ngủ đi.”

“Mẹ đưa Tiêu Dạng về phòng.”

Vẫn là căn phòng đó, không có gì thay đổi, trên mặt bàn vẫn đặt những tờ nháp cô từng dùng một cách chỉnh tề. Ga giường màu hồng nhạt, không có thay đổi quá nhiều so với lúc cô đi.”

Tiết Cầm lại thờ dài, khoảng thời gian đưa Triệu Tiêu Dạng về đây bà và Chu Khải Thụy lại có mâu thuẫn. Triệu Tiêu Dạng mười sáu tuổi đến một môi trường mới nhưng lại không nhận được chút quan tâm chăm sóc nào. Sau đó Triệu Tiêu Dạng rời đi cũng là điều tất nhiên, họ không cho cô bé được một gia đình, “Dì luôn mong con về ở nhưng không biết nên mở miệng thế nào, chú dì không hoàn thành được trách nhiệm của người giám hộ, quả là thất trách với con.”

“Không đâu dì, hai người đối với con rất tốt, con đi là vì nguyên nhân của con.”

“Con và Chu Tranh….” Tiết Cầm kéo rèm cửa ra, lấy một bộ quần áo ngủ mới trong tủ co cô, “Con có thể tự do lựa chọn chuyện tình cảm và hôn nhân của mình, không ai có quyền can thiệp cả. Vậy nên không cần có gánh nặng, con thích nó thì ở bên nó, không thích nó thì con có thể thích cứ ai, đây luôn là nhà của con.”

“Chúng ta đều là người thân của con.”

“Cảm ơn dì.”

Tiết Cầm đặt tay lên vai Triệu Tiêu Dạng, ôm nhẹ một cái mới buông ra, “Nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon.”

“Dì ngủ ngon ạ.”

Tiết Cầm rời đi, Triệu Tiêu Dạng ngằm trên chiếc giường nhỏ một lát, cô giơ tay lên che trán, nằm một lúc mới đứng dậy thay quần áo định đi đánh răng rửa mặt. Trên chiếc áo ngủ mới vẫn còn hương thơm của nước giặt, Triệu Tiêu Dạng mở cửa ra thì va phải Chu Tranh.

Bốn mắt nhìn nhau, lần đầu tiên Chu Tranh cảm ơn gu của mẹ mình. Váy ngủ Triệu Tiêu Dạng mặc màu hồng có ren, rũ bỏ sự lạnh lùng của ban ngày, cô chính là một cô bé mềm mại dịu dàng. Làn da trắng nõn mịn màng, đôi mắt trong trẻo rõ ràng, đôi chân thon nhỏ lộ ra ngoài cũng trắng trẻo, gót chân tinh tế, bàn chân nõn nà giẫm lên đôi dép lê màu hồng.

Chút rượu uống ban tối trào hết lên não, yết hầu của anh lăn động, giọng nói trầm khàn, “Phòng tôi mới sửa sang lại, muốn đi xem không?”

~ Hết chương 81 ~

← Chương 80  |  Mục lục  |  Chương 82 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi