Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 82

Triệu Tiêu Dạng cười, khoanh tay dựa vào hành lang nhìn chằm chằm Chu Tranh. Bầu không khí tĩnh lặng nhưng bỗng trở nên nóng bóng, “Chu tổng.”

Chu Tranh vẫn mặc chiếc áo sơ mi nhàn nhã đó, lười biếng ngạo nghễ, eo thon tinh tế. Vì đứng ngược sáng nên đôi mắt thâm trầm như biển. Một tay anh đúc túi, đường nét từ yết hầu đến xương quai xanh trôi chảy. Cổ họng Triệu Tiêu Dạng hơi khô, cô ho khẽ, nói, “Chỉ tham quan phòng thôi?”

Hàng mày dày rậm của Chu Tranh đang cụp xuống rồi lại ngước mắt lên, đôi mắt đen cuồn cuộn, “Em muốn tham quan người?”

Cũng đã trưởng thành rồi.

Gương mặt Triệu Tiêu Dạng nón bỏng, híp mắt lại, “Ồ?”

“Hửm?” Hai người nhìn vào mắt nhau, Chu Tranh trầm ngâm, “Cũng có thay đổi rất lớn.”

Triệu Tiêu Dạng đứng thẳng người, cô hiểu câu nói này, một lần nào đó trước đó cô từng nhìn thấy Chu Tranh tắm rửa, mặc dù không xem được tất cả nhưng cũng nhìn được phần lớn cơ thể thiếu niên. Thay đổi? “Lớn” như thế nào? Cánh tay không biết đặt đâu khua lên trong không khí, cô xoay người đi thẳng vào nhà vệ sinh, “Tạm biệt!”

Triệu Tiêu Dạng gần như hoảng loạn bỏ chạy, cửa nhà vệ sinh bị đóng lại thật mạnh.

Chu Tranh: “…”

Cô tắm xong đi ra ngoài thì thấy một cốc nước đặt trước cửa, bưng lên thấy nước vẫn ấm. Triệu Tiêu Dạng uống một ngụm, vừa lau tóc vừa đi vào phòng.

Năm lớp 11 cô chuyển khỏi nhà họ Chu, đến bây giờ đã là hơn năm năm. Triệu Tiêu Dạng một lần nữa nằm trên chiếc giường này, ngủ rất yên ổn, làm một giấc đến khi điện thoại vang lên. Cô cầm lên thấy có người gọi lúc đó mới tỉnh lại. Người gọi là Vương Bác, cô vội vàng ấn nghe, “Đại ca.”

“Cố Hoài giúp em làm việc chưa?”

“Cảm ơn đại ca, luật sư Cố đã giúp em rất nhiều.”

“Vậy thì tốt.” Vương Hạo nói, “Về nước cảm thấy thế nào?”

“Rất tốt ạ.”

“Có gì cần thì liên lạc với anh, đều là người nhà cả, không cần khách sáo.”

Lúc còn đi học Triệu Tiêu Dạng cùng Vương Hạo ngồi xe Vương Bác mấy lần, ấn tượng của anh ấy trong lòng cô chính là một người không hay nói đùa và rất nghiêm túc, “Được ạ, cảm ơn đại ca.”

Ngắt máy xong cô thở hắt ra một hơi. Mở tủ quần áo thì thấy bên trong có thêm mấy bộ, phần lớn là màu hồng nhạt, chắc hẳn là Tiết Cầm chuẩn bị. Triệu Tiêu Dạng chọn một bộ đồ thể thao mặc lên, ra ngoài đánh răng rửa mặt xong mới xuống lầu.

Chu Tranh đang ngồi ngay ngắn trước bàn ăn, anh mặc áo sơ mi màu đen chỉnh tề, khí chất lạnh lùng, vừa gọi điện thoại vừa ăn sáng, Tiết Cầm rót cho anh một cốc sữa bò, Chu Tranh uống một ngụm rồi cầm điện thoại đứng lên nói với đầu kia, “Đợi một chút.”

Ngước đầu nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng, anh khựng lại đôi chút mới nghiêng đầu ra hiệu, “Qua ăn cơm.”

Sải đôi chân bước lên lầu, khi lướt qua cô anh cố ý đi chậm lại, cổ tay trắng nõn rõ ràng vô cùng đẹp, anh liếc nhìn cô và thấp giọng nói, “Ăn cơm đi.”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu, Chu Tranh tiếp tục nói chuyện với đầu kia.

Trong phòng ăn Tiết Cầm nói, “Tiêu Dạng, đến ăn bữa sáng đi.”

Cô đi qua kéo ghế ngồi xuống thì một bát cháo đặt trước mặt, “Mấy giờ con đi làm?”

“Tám giờ ạ.”

Tiết Cầm lại nói, “Con mua xe chưa?”

“Công ty có chuẩn bị xe ạ.” Triệu Tiêu Dạng đáp, “Nhưng con vẫn chưa có bằng lái trong nước, bây giờ không thể đi được ạ.”

“Lát nữa bảo Chu Tranh đưa con đi.”

“Xe cậu ấy ở nhà Húc Nhiên chứ ạ?”

“Sáng nay đã mang về rồi.” Tiết Cầm nhìn Triệu Tiêu Dạng, đó là một cô gái rất xinh, bây giờ vẫn rất xinh, bà cười nói, “Nó muốn đưa con đi đó, ăn nhiều một chút.”

Triệu Tiêu Dạng bị ép ăn hai cái bánh nướng thì Tiết Cầm mới thả cô đi, Chu Tranh xuống lầu xách theo chiếc cặp công văn, sải bước vào phòng ăn uống nốt sữa, “Đi thôi.”

“Dì ơi con đi trước đây ạ, hôm sau con lại về thăm dì.”

“Đi đi, lái xe chậm thôi nhé.”

Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng cùng nhau ra cổng, xe anh đang đỗ ở cổng, cô lên xe rồi cẩm điện thoại gửi công việc cho Kiều Viên.

“Cậu dậy sớm vậy sao?”

“Gần đây công ty khá nhiều việc.” Chu Tranh kéo dây an toàn, đặt điện thoại qua một bên, “Tên lưu manh Lý Triết rất thâm hiểm, em cẩn thận một chút.”

“Tớ biết rồi.”

“Có thể liên hệ với Vương Bác, nhưng nhờ anh ấy thì phải trả, đều là thương nhân cả, về mặt lợi ích thì trong lòng em tự cân nhắc.” Chu Tranh xoay vô lăng, lái xe đi ra ngoài.

“Sao cậu biết?” Triệu Tiêu Dạng ngoảnh phắt đầu qua, cười nói, “Đại ca gọi điện cho cậu à?”

“Vương Hạo.” Chu Tranh trả lời ngắn gọn.

“Cái đồ lắm mồm Vương Hạo này.” Triệu Tiêu Dạng lấy son môi trong túi xách tô xong mới cất gương đi, “Tớ biết rồi, tớ sẽ trả phần ân tình này.”

Chu Tranh lại nhìn cô, động tác Triệu Tiêu Dạng tô son môi rất gợi cảm, anh rời tầm mắt đi, “Trả như thế nào?”

“Sẽ có cơ hội.”

“Gần đây trong tay Vương Bác có một dự án, muốn hợp tác với Lục Thời Kiêu.” Chu Tranh nhìn cô nói, “Còn em từng làm trợ lý của anh ta.”

“Hai người họ một cộng một bằng hai, đây là chuyện tốt.”

Ánh mắt Chu Tranh lạnh đi, “Quan hệ của em và Lục Thời Kiêu rất tốt?”

“Quan hệ cấp trên cấp dưới.” Triệu Tiêu Dạng nhìn anh, “Cậu muốn nói gì?”

“Lục Thời Kiêu vừa ly hôn đùng không?”

Triệu Tiêu Dạng nhớn mày xòe tay, hơi cạn lời, “Chu tiên sinh, anh có thể bớt hẹp hòi một chút không?”

Chu Tranh: “…”

“Nếu như tớ có chút ý tứ gì với anh ta thì đã không có khả năng quay về.” Triệu Tiêu Dạng có chút bất đắc dĩ, thở dài nói, “Dừng xe ở bên đường phía trước.”

Với tình khí của Chu Tranh thì chắc chắn sẽ không dừng, đến dưới tòa nhà SKC, xe vừa dừng lại là cô đi định đi, Chu Tranh nắm lấy cổ tay cô, bàn tay kia thì cởi dây an toàn của mình, cúi người xuống hôn. Nụ hôn mạnh mẽ dồn dập, Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, cô giơ tay ôm cổ anh hôn đáp trả.

Son môi đều bị Chu Tranh ăn hết, Triệu Tiêu Dạng buông anh ra, Chu Tranh rút giấy lau miệng, đôi mắt đen nhánh vẫn nhìn chằm chằm cô, tâm trạng Triệu Tiêu Dạng không tốt, “Cậu có thể nói chuyện bình thường được không hả?”

Chu Tranh vo giấy lại thành nắm rồi ném sang một bên, sau đó lại cúi người mạnh mẽ hôn tiếp. Lần hôn này kéo dài hơn, một lúc lâu sau anh mới rời đi hôn lên cằm cô, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, nghiến răng nói, “Cậu là cún hả!”

Đang là giờ đi làm nên đâu đâu cũng là người của công ty, chiếc xe này lại rất bất mắt, người đi đường rất dễ nhìn vào đây.

Chu Tranh bất ngờ, đôi mắt đen nhìn cô, “Chuyển qua sống chung với tôi nhé?”

Triệu Tiêu Dạng sững người một chút mới giãy ra, “Thả ra.”

Chu Tranh ngồi lại đúng vị trí, lấy một điếu thuốc ra châm lên, ném máy lửa qua một bên. Triệu Tiêu Dạng xuống xe bước đi thật nhanh, cửa xe đóng mạnh, Chu Tranh cắn đầu lọc rít một hơi thật sâu xong mới lấy xuống búng tàn thuốc. Anh lấy điện thoại mở wechat ra, nhật ký trò chuyện trong đó chỉ có một mình Triệu Tiêu Dạng, những người khác đều chia thành các nhóm. Bên trên là một chuỗi những tin nhắn gửi thất bại, Chu Tranh ngậm lại thuốc, “Buổi tối tôi đến dón em.”

Cuối cùng buổi tối cũng không đón được, Triệu Tiêu Dạng phải tăng ca còn Chu Tranh có hẹn xã giao. Mười một giờ cô mới về đến nhà, căn phòng trống trải lạnh lẽo, Triệu Tiêu Dạng ném tài liệu xuống trở về phòng ngủ. Lúc đi tắm mới phát hiện không có nước nóng, nước lạnh xối từ đầu xuống, cô lạnh đến mức run lập cập nhảy ra ngoài. Vội vàng tắt nước, không biết xảy ra vấn đề ở đâu, lật sách hướng dẫn một lượt cũng không tìm được. Vừa lạnh vừa ướt quả thực không dễ chịu.

Triệu Tiêu Dạng hắt xì một cái thật mạnh đi xuống mở tủ lạnh ra, bên trong chỉ có hộp dâu tay Chu Tranh mang qua, bụng cô đang đói cồn cào, xung quanh lại không có quán ăn, cô không có bằng lái không thể lái xe, Triệu Tiêu Dạng là một công dân tốt tuân thủ quy tắc.

Cô ăn nửa đĩa dâu tây rồi xoay người về phòng.

Mấy công ty quảng cáo đồng thời kết thúc hợp đồng, tiếp tục vận hành Survivor đều cần tiền. Bây giờ tiền vốn trước mắt không duy trì được lâu, cho dù tống cổ Lý Triết vào tù không nhả được tiền ra.

Triệu Tiêu Dạng cùng đường hết cách, lật sổ sách hết lần này đến lần khác.

Chuông cửa đột ngột kêu lên, trong căn phòng yên tĩnh trở nên rất dọa ngời, cô lập tức đứng dậy chạy đến bên cửa sổ mở ra. Chỉ thấy đèn đuôi xe của chiếc taxi rời đi, một người đang đứa dựa vào lan can ngoài cổng, cao lớn đĩnh đạc.

Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, cô quá quen thuộc với Chu Tranh rồi, chỉ nhìn đằng sau cũng có thể nhận ra.

Cô đi dép lê vào chạy nhanh xuống mở cửa, gió lạnh lùa vào quần áo, lúc này cô mới phát hiện ra mình chỉ mặc một chiếc váy ngủ lụa hai dây, lập tức với lấy áo khoác ngoài. Đi qua mở cửa bên ngoài, người Chu Tranh đầy mùi rượu, trên tay còn xách hành lý, ngước đôi mắt đen nhánh, “Sao mở cửa chậm thế? Chìa khóa nhà em đâu?”

Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, nhìn chiếc vali trên tay anh, “Làm gì vậy?”

“Mặc ít thế không lạnh sao?” Chu Tranh xách hành lý đi vào trong vườn, sải bước vào nhà, “Ngày mai cho tôi một chiếc chìa khóa nhà em.”

Triệu Tiêu Dạng: “….”

Ai muốn sống chung với cậu!

Triệu Tiêu Dạng đóng cổng lại, đi vào rồi đóng nốt cửa nhà, Chu Tranh đã ngồi trong phòng khách, đôi mắt trong trẻo tỉnh táo.

Cô nghi ngờ anh uống phải rượu giả, nếu là bình thường thì Chu Tranh sẽ không thể làm chuyện lạ lùng này được. Cô mở tủ lạnh lấy một chai nước đưa cho anh, nói, “Bây giờ là một giờ sáng.”

Chu Tranh mở nước ngẩng đầu uống một ngụm, yết hầu lăn động. Đôi mắt lạnh lùng cụp xuống, hàng mi dày hắt bóng xuống gương mặt, anh yên tĩnh nhìn mặt đất một lát rồi ngẩng đầu, “Em ở phòng nào?”

Triệu Tiêu Dạng khoanh tay dựa người vào tủ, “Cậu uống nhiều rồi.”

Chu Tranh đứng dậy lảo đảo một chút rồi lập tức đi về phía cô, Triệu Tiêu Dạng lùi về sau, cô không muốn so đo với ma men. Anh ôm lấy cô, bờ môi mỏng đặt bên tai cô, từ từ trượt xuống, giọng nói trầm khàn, “Triệu Tiêu Dạng, em nhớ tôi không? Hửm?”

“Không nhớ.”

“Nói dối.” Chu Tranh gằn từng chữ, cánh tay giết lại ôm cổ Triệu Tiêu Dạng, “Không được nói rồi, phải thành thật.” Anh ngừng lại rồi chắc chắn nói, “Em nhớ tôi.”

Hơi thở anh nóng bỏng phả vào cổ Triệu Tiêu Dạng khiến cô hơi ngứa.

“Cậu buông ra, tớ đi dọn phòng cho cậu.”

“Em nhớ tôi, sao em chạy bốn năm trời không về?” Chu Tranh vẫn ôm cô không rời, anh ôm lấy cô thật chặt, cắn lên cổ cô, “Hửm?”

“Cậu đến tính sổ hả?” Triệu Tiêu Dạng không giãy dụa, cô chìm sâu trong vòng tay anh.

“Ừm.”

Chu Tranh ôm cô đặt lên tủ, đôi mắt thâm trầm nhìn cô rồi lập tức hôn xuống. Nụ hôn của anh rất nhẹ, ngón tay đặt trên eo Triệu Tiêu Dạng, lòng bàn tay ấm nóng, cách lớp váy ngủ mỏng manh thiêu đốt da dẻ cô.

“Tôi từng đến Mỹ tìm em.” Hơi thở Chu Tranh mang theo mùi rượu, ngón tay cái lướt qua cổ cô, bờ môi chạm vào Triệu Tiêu Dạng, hơi thở quấn bện, “Em ở bên một chang trai.” Ngữ khí của anh trở nên hung dữ, “Triệu Tiêu Dạng, tôi hẹp hòi sao? Hay là bên cạnh em chưa từng thiếu người?”

~ Hết chương 82 ~

← Chương 81  |  Mục lục  |  Chương 83 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi