Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 85

Máu men theo bả vai Chu Tranh chảy dài xuống dưới rớt lên mặt đường, dưới ánh đèn, màu sắc đó sẫm lại vô cùng kinh khủng. Toàn thân Triệu Tiêu Dạng cứng đờ, cô xông qua bịt chặt vết thương vai Chu Tranh lại, dốc sức ấn. Máu men theo kẽ ngón tay cô chảy ra ngoài, bàn tay cầm điện thoại của cô run dữ dội, mãi vẫn không ấn được.

Lúc này Chu Tranh mới nhìn thấy vai mình bị đâm một nhát, anh bắt lấy bàn tay đang run của cô trước, “Không sao đâu đừng sợ, không sâu!”

“Anh im miệng, đừng làm phiền đến em!” Giọng nói của Triệu Tiêu Dạng the thé, lúc ngẩng đầu nước mắt cũng chảy ra từ đôi mắt đỏ ửng, cô thở dồn dập, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại rồi báo địa chỉ với đầu bên kia, cô mím môi, “Vô cùng nghiêm trọng, xin nhanh chóng cho xe qua đây, làm ơn!”

Ngắt máy, Triệu Tiêu Dạng cảm nhận được máu thịt của Chu Tranh, ấm nóng. Nóng đến mức khiến cô run rấy, hai chân cũng mềm nhũn, cô ôm chặt lấy anh, sắc mặt trắng bệch, đôi môi thì mím chặt. Xe cứu thương và cảnh sát đến cùng một lúc, Triệu Tiêu Dạng máy móc nhìn bác sĩ, “Anh ấy bị đâm một nhát ở vai.”

Chiếc áo sơ mi trăng của cô bị máu nhuộm đỏ, Chu Tranh nhìn cô, trong mắt cô không có bất cứ cảm xúc gì, lạnh băng băng, tay cũng lạnh. Điều dưỡng xử lý qua vết thương cho anh, cô theo cùng lên xe, tay vẫn nắm chặt tay anh.

Chu Tranh bị đưa vào phòng cấp cứu, Triệu Tiêu Dạng đứng ở bên ngoài siết chặt ngón tay, toàn thân ở trong trạng thái ngơ ngẩn.

“Cô gái, cô tên là gì? Người bị đâm là gì của cô?”

“Bạn trai.” Triệu Tiêu Dạng nhìn cảnh sát, đôi mắt xinh đẹp trên gương mặt trắng bệch vô hồn, hoảng hốt, “Bắt được hung thủ chưa ạ?”

“Đang thẩm vấn, nhưng gần đó không có camera giám sát…”

“Trên xe tôi có camera hành trình, vẫn luôn mở, có thể quay đến vị trí đó,” Triệu Tiêu Dạng mím môi nói, “Các anh có thể trích xuất trên xe, bỗng nhiên anh ta xông ra đâm tôi, bạn trai tôi đỡ thay nên bị thương.”

“Cô tên là gì.” Triệu Tiêu Dạng lấy chứng minh thư trong túi ra đăng ký, “Người bị thương tên Chu Tranh.” Bỗng dưng Triệu Tiêu Dạng nghẹn ngào, sau đó mới chậm chạp đọc số chứng minh nhân dân của Chu Tranh cho cảnh sát.

“Có thể theo chúng tôi lên xe lấy chứng cứ không?”

“Không thể.” Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, “Tôi phải đợi anh ấy.”

Để lại một cảnh sát ở đây còn những người khác đều rời đi, Triệu Tiêu Dạng tựa lên tường cố gắng chống đỡ. Cô không dám ngồi xuống, với tình hình như bây giờ cô mà ngồi xuống là rất khó đứng lên.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Triệu Tiêu Dạng nhìn vào trong thì thấy điều dưỡng đi ra, “Bây giờ cần khâu, cô đi nộp viện phí đi.”

“Người không sao chứ ạ? Có cần truyền máu không? Cần mổ không? Anh ấy chảy rất nhiều máu.”

“Không cần, thể chất của anh ấy rất tốt, đang khâu.” Điều dưỡng nói, “Cô đi nộp phí đi.”

Triệu Tiêu Dạng nộp xong phí liền máy móc đi lên lầu, đưa hóa đơn cho điều dưỡng, khâu cần rất nhiều thời gian, Triệu Tiêu Dạng chỉ cảm thấy giống như đã một thế kỷ trôi qua. Vết thương của Chu Tranh khá rộng, phải nằm viện quan sát nửa ngày, lại phải đi làm thủ tục, cô bận tới vận lui xong về đến phòng bệnh đã gần một giờ rồi.

Cô đi đến cửa phòng bệnh liền va phải Chu Tranh, lập tức đỡ lấy anh, “Ai bảo anh đứng dậy? Vai còn đau không? Anh vẫn còn sức à?”

Chu Tranh giơ tay ôm lấy cô vào lòng, trạng thái căng thẳng của Triệu Tiêu Dạng được thả lỏng, siết chặt lấy áo Chu Tranh, nước mắt cũng trào ra.

“Không sao.” Chu Tranh xoa đầu cô, anh rất rõ Triệu Tiêu Dạng nhát gan như thế nào, bây giờ thoạt nhìn cô rất mạnh mẽ, nhưng cô vẫn là Triệu Tiêu Dạng đó, “Anh không sao, đừng khóc.”

Chân cô mềm nhũn quả thực không đứng đứng được nữa, nắm chặt cánh tay lành lặn của Chu Tranh khóc đến mức toàn thân run rẩy.

Phòng bệnh lớn, bên trong đều là người, Chu Tranh ôm Triệu Tiêu Dạng đi vào trong, giọng nói trầm khàn, “Ngồi xuống.”

Cô ngồi xuống, anh cũng ngồi xuống bên đối diện lau nước mắt cho cô. Triệu Tiêu Dạng vẫn là cô gái đó, yếu ớt mềm mại, cho dù bao nhiêu năm qua đi.

“Em có bị thương không?”

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, lau mặt thật mạnh, Chu Tranh đau lòng kéo tay cô xuống, “Đừng khóc, em trở về là đã làm việc rầm rộ như vậy, chắc chắn sẽ có người gây sự với em.”

Cô cúi đầu siết chặt ngón tay Chu Tranh, một lát sau mới phát ra tiếng, “Còn đau không?”

“Không đau.” Chu Tranh cầm điện thoại ra bấm số, nói, “Em có quen người đâm người đó không?”

“Không quen.” Cảm xúc của cô đã khôi phục được một chút.

Chu Tranh ấn gọi đi, “Mẹ nó, không muốn sống nữa rồi cái thằng già này!”

Triệu Tiêu Dạng siết chặt áo anh, nghe Chu Tranh gọi điện thoại, bệnh nhân giường bên cạnh nói, “Hai người nói nhỏ chút được không, đừng ảnh hưởng người khác nghỉ ngơi.”

“Để em làm đi?” Triệu Tiêu Dạng thấp giọng nói.

“Anh không vô dụng đến mức ngay cả cô gái của mình cũng không bảo vệ được.” Chu Tranh trầm mặt, đứng dậy xoa đầu cô, kiên cường đi ra khỏi phòng bệnh.

Triệu Tiêu Dạng vội đuổi theo đỡ anh, “Anh chậm thôi.”

Chu Tranh ngồi xuống chiếc ghế ngoài hành lang, nói chuyện xong với bên kia mới đặt điện thoại xuống, nắm tay cô. Đôi mắt đen nhánh quan sát Triệu Tiêu Dạng, cảm xúc trở nên ôn hòa, hầu kết lăn động, đè giọng nói xuống rất thấp, “Không nhìn thấy dao.”

Thân thủ của Chu Tranh rất tốt, nếu như không có Triệu Tiêu Dạng thì một hai người căn bản không thể đến gần anh được. Khi đó chắc hẳn anh đã phân tâm nên mới bị đâm trúng.

“Chỉ nhìn em.”

Triệu Tiêu Dạng bỗng nhiên ngẩng đầu, anh lập tức hôn vào trán cô, sau đó dựa lên người Triệu Tiêu Dạng, khẽ càm ràm, “Ghét nhất là bệnh viện, khó ngửi.”

Trước đó mũi cô còn hơi chua xót, sau đó tiểu thiếu gia lại trở lại. Trước giờ tiểu thiếu gia đều như vậy, ghét bệnh viện, ghét uống thuốc, tính tình nóng nảy.

“Ngày mai quan sát không sao thì có thể ra viện rồi.”

Chu Tranh nằm viện, Triệu Tiêu Dạng kiên quyết muốn ở bên cạnh, cô nằm trên chiếc ghế dài bên cạnh. Nửa đêm nửa hôm anh cũng không yên tâm cho cô về một mình.

“Em ngủ bên này đi.”

“Không cần.” Triệu Tiêu Dạng chuyển ghế đến bên cạnh Chu Tranh, “Chợp mắt một chút là phải dậy rồi, ngày mai còn phải đến đồn cảnh sát nữa.”

“Khó chịu không? Hay là anh gọi điện thoại bảo chú Trần đón em về nhé?”

Triệu Tiêu Dạng mím môi nhìn anh, một lát sau mới cụp mắt, quật cường nói, “Không cần.”

Có lẽ khoảng một phút sau Chu Tranh nói, “Em ngủ bên cạnh anh?”

Triệu Tiêu Dạng không nói.

Trời đã gần sáng rồi, Chu Tranh cầm điện thoại lên gửi một tin nhắn, trong phòng bệnh chỉ mở một ngọn đèn, ánh sáng yếu ớt. Anh buống điện thoại xuống, ngoảnh đầu bất ngờ nhìn thấy đôi mắt sáng trưng của Triệu Tiêu Dạng, anh khẽ nhíu mày, nói bằng khẩu hình miệng, “Không ngủ à?”

Triệu Tiêu Dạng giơ tay lên che mặt, ngay sau đó lại buông xuống, đôi mắt đỏ hồng nhìn chằm chằm Chu Tranh, đôi môi mấp máy, “Muốn nhìn anh.”

Anh híp đôi mắt đen nhánh, Triệu Tiêu Dạng thu bớt cảm xúc lại chỉ yên lặng nhìn anh.

Sáng sớm ngày hôm sau chú Trần đến bệnh viện, đưa cho Triệu Tiêu Dạng một bộ quần áo sạch rồi vội vàng hỏi thăm Chu Tranh, “Bố cháu đang họp, phải trưa mới đến được.”

“Không cần qua ạ, không sao.” Chu Tranh ngồi dậy nhìn về phía cô, “Em đi thay quần áo trước đi.”

Quần áo trên người Triệu Tiêu Dạng dính đấu máu, bây giờ đã khô cứng, mùi vô cùng khó ngửi. Cô đi thay quần áo, chú Trần đỡ Chu Tranh, “Hôm nay có thể ra viện sao? Hay là ở thêm vài ngày nữa?”

Đôi mắt của Chu Tranh bức dọc, đã rất nhiều năm anh không như vậy rồi, toàn thân bao phủ bầu không khí u ám, phát ra hơi lạnh. Cầm chiếc áo khoác rộng rãi lên khó khăn mặc vào rồi nói, “Dám động vào người nhà cháu, sợ là không muốn sống nữa rồi.”

“Đã bắt được người rồi, không vội vài ba phút này.” Chú Trần đi theo Chu Khải Thụy nhiều năm, sóng to gió lớn gì cũng đã từng gặp, vậy nên chỉ ôn hòa khuyên bảo, “Chú đã sắp xếp người qua đó rồi, đang điều tra.”

“Xuất viện, chuyện này không xong đâu.” Một tay Chu Tranh cài khuy áo, động vào vết thương liền đau đến mức vã mồ hôi. Anh cắn răng nhịn rồi ngoảnh đầu nhìn chú Trần, “Phiền chú làm thủ tục ra viện giúp cháu.”

“Cháu từ từ thôi, chú đi làm ngay.”

Chu Tranh nhìn ra cửa, có hai người mặc thường phục đang lượn lờ trên hành lang. Bây giờ Chu Khải Thụy làm việc ngày càng khiêm tốn rồi. Chu Tranh hoạt động khớp cổ rồi lại gửi một tin nhắn, Triệu Tiêu Dạng đi vào liền đi thẳng qua kéo tay anh.

Anh ngước mắt, cô cầm khăn mặt lau tay cho anh, nhìn áo khoác trên người rồi nói, “Hôm nay ra viện sao?”

“Ừm.”

“Từ từ thôi.” Lau xong tay cho anh thì đặt khăn mặt qua một bên nói, “Chú Chu biết rồi?”

“Ừm.”

“Không qua đây sao?”

“Ông ấy bận như vậy.”

“Dì thì sao?”

“Đang ở thành phố S.”

Họ vẫn bận rộn như trước đây, hai người lại trời nam đất bắc. Triệu Tiêu Dạng ném quần áo bẩn vào thùng rác rồi cùng Chu Tranh đi ra ngoài, chú Trần lái xe nói, “Về nhà cũ sao?”

“Về chỗ cháu.” Chu Tranh nói.

Chú Trần đưa hai người đến nhà Chu Tranh, anh nhập mật khẩu đi vào. Gọi điện thoại cho người mang xe qua, vừa ngắt máy thì điện thoại bên phía cục công an thành phố gọi tới.

“Anh quen biết Lý Triết không?”

Tên lưu manh của SKC? Chu Tranh ngồi trên sô pha, “Có chút liên quan với bạn gái tôi.”

“Vậy thì đúng rồi, là hắn làm, mục tiêu là cô Triệu.” Đầu bên kia nói, “Thuê người định dạy cho cô Triệu một bài học.”

“Bắt được Lý Triết chưa?”

“Vẫn chưa?”

Vậy thì nói làm gì? Chu Tranh hừ lạnh, “Đâu là dạy một bài học sao? Đây là cố ý giết người, tôi mong là có thể nhanh chóng có kết quả.”

“Chiều nay cô Triệu có thể đến cục công an thành phố một chút không? Có vài vấn đề cần cô Triệu phối hợp.”

Chu Tranh ngắt máy, Triệu Tiêu Dạng liền đưa nước ấm qua, ngồi xuống đối diện anh, “Lý Triết làm sao?”

“Ừm.” Đầu mày Chu Tranh vẫn nhíu chặt, rất không vui, Lý Triết chưa bị bắt thì Triệu Tiêu Dạng vẫn rất nguy hiểm.”

“Em phải qua đó à?” Triệu Tiêu Dạng trầm ngâm, làm Chu Tranh bị thương thành như vậy, vốn dĩ cô còn định cho hắn ngồi tù ít vài năm, vây giờ xem ra. Cô lại phải xem lại sổ sách rồi mời luật sư tốt nhất cho hắn ngồi bóc lịch cả đời rồi. Triệu Tiêu Dạng đứng dậy nói, “Vậy qua đó trước, chiều lại qua thăm anh.”

Chu Tranh lập tức túm lấy cổ tay cô. Triệu Tiêu Dạng nhìn qua, anh lại buong ra, hất khuôn cằm lạnh lùng hừ khẽ, “Vội gì chứ? Anh vẫn chưa ăn trưa.” Nhìn vào mắt cô, anh ho khẽ, “Em cũng chưa ăn, chiều nay anh đi cùng em.”

Từ tối qua Triệu Tiêu Dạng luôn lo lắng bồn chồn, cũng không cảm thấy đói, Chu Tranh vừa nói vậy cô mới ý thức được.

“Vậy em đi nấu cơm? Hay anh muốn gọi đồ ăn về?”

“Đều được.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn gương mặt trắng bệch vì mất máu nhiều của Chu Tranh, môi cùng nhợt nhạt, trong lòng không nhịn được nhói đau, “Để em làm vậy.”

Trong tủ lạnh nhà anh có nguyên liệu tươi mới, cô đi vào bếp hầm canh gà, chuẩn bị đủ những nguyên liệu khác, nhưng vẫn ngửi thấy mùi máu tanh trên người khiến cô rất khó chịu. Cắm điện bật nồi cơm xong liền đi ra ngoài cởi tạp dề ra, “Phòng tắm nhà anh ở đâu? Em muốn tắm một cái.”

Ánh mắt Chu Tranh lập tức trầm xuống nhìn cô.

“Sao vậy? Không tiện thì lát nữa em về nhà tắm.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Mùi máu khó ngửi.”

“Cần thay quần áo không?”

“Có sao?” Triệu Tiêu Dạng bỗng dưng nghí đến đôi dép lê màu hồng trong tủ giày ngoài cửa, không phải của cô trợ lý đó chứ? Cô ta có dáng vẻ như “chính thất” của Chu Tranh vậy, “Trong nhà anh có quần áo nữ?”

“Không có.” Chu Tranh đứng dậy, sải đôi cân dài khó khăn đi lên lầu, mắt không nhìn cô, gương mặt cứng ngắc nói, “Em không để ý thì có thể mặc của anh.”

Nếu như Triệu Tiêu Dạng mặc áo sơ mi của anh thì chắc chắn sẽ quyến rũ chết mất.

“Em không muốn mặc thì anh gọi điện cho trợ lý đi mua, lát nữa mang xe qua thì tiện thể mang tới.”

“Cái cô Từ Tịnh đó?” Triệu Tiêu Dạng nhìn chằm chằm vành tai đỏ ửng của Chu Tranh, trong lòng có chút ý vị, buột miệng nói, “Đôi dép lê màu hồng ở cửa là của Từ Tịnh?”

~ Hết chương 85 ~

← Chương 84  |  Mục lục  |  Chương 86 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi