Kiểu khoe khoang tình cảm này làm da đầu Triệu Tiêu Dạng tê rần, quá kinh rồi đó. Kéo lên trên xem, mở weibo của Chu Tranh ra thì kinh ngạc, anh có những tám triệu fan, anh dùng vẻ đẹp chiến thắng tất cả sao?
“Tấm ảnh này ở đâu vậy?” Triệu Tiêu Dạng rất ít chơi phần mềm mạng xã hội, weibo của cô chỉ đăng một tiểu luận, là bài diễn thuyết ở trường kinh doanh đại học H, cô lưu trữ trên đó. Chu Tranh đăng một bài viết như vậy, còn tag cả cái nick mọc rêu của cô, tất cả đều ào vào bài luận văn của cô để bình luận, “Fan của cậu nhiều thật.”
“Vương Hạo chụp đó, hồi lớp 10.” Giọng Chu Tranh nhàn nhạt, tưởng chừng người đăng weibo không phải anh vậy, “Weibo có vài người fan, đừng quan tâm họ nói gì.”
Triệu Tiêu Dạng không có quá nhiều ấn tượng với quá khứ, nhưng bức ảnh này thật sự đẹp. Cô lưu ảnh lại rồi đặt làm ảnh đại diện wechat, ngẫm nghĩ một lát rồi nói, “Tối qua cậu ngủ ở đâu?”
“Sô pha.”
Khoa học Kỹ thuật King là nhân tài mới nổi vốn dĩ đã xuất sắc rồi, xuất sắc nhất là họ có một người sáng lập đẹp trai vô địch, Chu Tranh dựa vào nhan sắc của mình lôi kéo được một đống fan “vợ”. Sức chiến đầu của nhóm fan này rất mạnh mẽ, một tấm ảnh vừa được tung ra là đã lũ lượt kéo đến weibo của Triệu Tiêu Dạng.
Khi xe đến Khoa học Kỹ thuật King thì họ đã lên hotsearch. Chu Tranh công bố yêu đương, cô gái thần bí mặc đồng phục, có lẽ là tình cảm học trò.
Điện thoại vang lên, là Phương Linh Lợi gọi tới, cô ấn nghe.
Giọng hét của Phương Linh Lợi truyền qua, “Tiêu Dạng, Chu Tranh công bố tình yêu của hai người rồi! Đây là tuyên bố chính thức đó! Hai người ngầu quá.”
Tai Triệu Tiêu Dạng đỏ ửng không biết nên nói gì, chần chừ giây lát mới nói, “Dù sao cũng sẽ ở bên nhau, công bố thì công bố.”
Công ty Chu Tranh ở tầng mười sáu, họ đi vào thang máy, trước khi cửa thang khép lại thì có một cô gái xông vào, “Đợi chút,”
Phương Linh Lợi ở đầu bên kia khóc sướt mướt, giọng nói nghẹn ngào, “Chúc mừng hai cậu về bên nhau, thật tốt.”
“Khóc gì chứ?”
Cô gái phía trước trực tiếp chặn trước mặt Triệu Tiêu Dạng, tách cô và Chu Tranh ra, thấy vậy cô liền lùi nửa bước rồi nói với Phương Linh Lợi, “Đừng khóc nữa.”
“Chào buổi sáng Chu tổng.”
Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu liếc nhìn, là thư ký của Chu Tranh, cô đã từng gặp, tên là Từ Tịnh.
Bên kia Phương Linh Lợi khóc nức nử, kích động nói, “Cậu biết không? Tớ thật sự cho rằng cậu và Chu Tranh xong rồi, ai biết cậu vừa quay về là hai người đã ở bên nhau.”
“Này, khóc thảm thiết như vậy là tớ hiểu lầm cậu vẫn có ý với cậu ấy đó? Hoặc là với tớ.” Triệu Tiêu Dạng cười nói, hồi cấp ba cô đã nhìn ra Phương Linh Lợi có ý với Vương Hạo.
“Lượn đi, tớ sắp về cướp cậu với người đàn ông của cậu rồi!”
Từ Tịnh trước mặt ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng, có chút ngạc nhiên nói, “Chúng ta từng gặp đúng không?”
Triệu Tiêu Dạng chỉ vào điện thoại, đồng thời cũng nói với đầu bên kia, “Đừng khóc nữa, tối nói chuyện với cậu sau.”
“Chu tổng.” Từ Tịnh vừa nói vừa tiến đến gần Chu Tranh hơn một chút, đã vượt qua khoảng cách an toàn giữa cấp trên và cấp dưới. Triệu Tiêu Dạng liếc nhìn cô ta, nghe Từ Tịnh nói, “Bây giờ lập đội ở SKC thật sự không phải chuyện tốt, anh không sợ lại giẫm vào vết xe đổ sao?”
Chu Tranh tránh đi giữ khoảng cách với cô ta, nhíu mày lạnh giọng, “Trợ lý Từ, làm tốt chuyện của cô đi, đây không phải phạm vi công việc của cô.”
“Bây giờ cậu và Chu Tranh ở bên nhau sao?”
“Ừm.”
“Thật hâm mộ các cậu.” Phương Linh Lợi vẫn đang nghẹn ngào, họ có chung thanh xuân nhưng lại đi những con đường khác nhau, “Thật hâm mộ cậu, tất cả đều là thứ cậu mong muốn. Công danh sự nghiệp tình cảm, cậu luôn biết rõ mình muốn cái gì.”
Thang máy đến tầng 16, Chu Tranh đi ra rồi giơ tay giữ cửa thang máy đợi Triệu Tiêu Dạng. Từ Tịnh bất ngờ ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt là niềm vui khôn siết, cô ta cho răng Chu Tranh giữ thang máy cho mình.
“Cảm ơn Chu tổng.”
Triệu Tiêu Dạng đi ra rồi nói với anh, “Phòng làm việc của cậu ở đâu? Tớ nghe điện thoại rồi lát đi vào.”
“Trong cùng.”
Từ Tịnh lại nhìn cô, Triệu Tiêu Dạng cầm điện thoại đi về phía cửa sổ hành lang, còn cô ta thì rảo bước đi theo Chu Tranh, đưa tài liệu cho anh, “Vị đó là?”
“Người phụ trách của SKC.”
Từ Tịnh: “…”
Chu Tranh lười nói nhiều với cô ta, nếu như không phải là một người có năng lực làm việc thì bây giờ chắc anh đã đuổi cô ta đi rồi.
Triệu Tiêu Dạng khoanh tay đứng trước cửa sổ sát sàn nhìn ra tòa nhà cao ốc bên ngoài, “Vương Hạo đang đợi cậu.”
“Tớ không biết nên đối diện với cậu ấy như thế nào, tớ không biết tớ có tình cảm gì với cậu ấy.” Phương Linh Lợi nói, “Tớ rất mơ hồ, tớ cũng không biết cậu ấy nghĩ như thế nào.”
Hình như Triệu Tiêu Dạng chưa từng trải nghiệm giai đoạn xoắn xuýt đó, hồi cấp ba âm thầm biết tình cảm của mình với Chu Tranh khác biệt. Lên đại học thì hai người tách ra, cô phát hiện mình sản sinh ra phản ứng bài xích với phần lớn những người khác giới, có lẽ là vì những chuyện trải qua thời niên thiếu.
“Nghe lòng mình đi.” Triệu Tiêu Dạng vuốt phần tóc mềm mại bên tai và nói, “Muốn làm gì thì làm cái đó, đời người chỉ có một lần thôi, bất luận là phóng túng theo ý muốn, hay là bảo thủ giữ mình để trói buộc bản thân.”
“Ừm.”
“Khi nào về thì gọi điện, tớ đi đón cậu.”
Ngắt máy xong cô liền đi về phía phòng làm việc của Chu Tranh, khi đi qua phòng giải lao thì nghe thấy mấy cô gái tụ tập với nhau buôn dưa lê, “Weibo của Chu tổng có ý gì vậy? Công khai rồi sao? Với ai vậy? Không nhìn rõ gương mặt của cô gái.”
“Không phải là Từ Tịnh chứ? Hình như cấp ba họ học cùng trường, đại học cũng học chung.”
“Tên weibo của Từ Tịnh không phải cái đó mà?”
“Không chừng là nick phụ đó.”
Triệu Tiêu Dạng một tay đúc túi, hất cằm đi về phía trước, vừa vặn lại gặp Từ Tịnh.
“Triệu tổng.” Từ Tịnh nhìn thấy cô thì rất ngại ngùng, Triệu Tiêu Dạng vậy mà lại là giảm đốc mới của SKC, rốt cuộc vừa nãy cô ta đã nói bậy gì vậy?
Triệu Tiêu Dạng gật đầu với cô ta rồi đi thẳng vào bên trong, Từ Tịnh luôn cảm thấy có gì đó là lạ, tổng giám đốc mới của SKC có phải quá trẻ rồi không?
“Chúc mừng trợ lý Từ!”
Cô dừng chân lại liền nghe thấy tiếng chúc mừng liên tiếp truyền từ phòng giải loa tới, Triệu Tiêu Dạng híp mắt lùi lại một chút. Gương mặt Từ Tinh đỏ ửng, ngại ngùng nói, “Mọi người nói gì vậy? Biết hết rồi sao?”
“Chu tổng công khai trên weibo rồi, có phải hai người sống chung với nhau rồi không? Sáng sớm đã cùng đến công ty?”
“Hả? Chu tổng công khai rồi?” Từ Tịnh vừa ngạc nhiên vừa vui mừng lại vừa cảm thấy khó tin, “Tôi đi xem một chút.”
Triệu Tiêu Dạng nghiến răng đi thẳng về phòng làm việc của Chu Tranh. Anh ngồi phía sau màn hình máy tính, đang nghe điện thoại. Triệu Tiêu Dạng kéo ghế ngồi xuống trước mặt anh, Chu Tranh lập tức đứng dậy rót nước đặt trước mặt cô, đồng thời ngắt máy. Trở lại vị trí, anh nhìn cô chăm chú, ngón tay thon dài xòe ra, “Tôi sẽ dốc toàn lực phối hợp với SKC.”
Cô uống một ngụm nước và nói, “Tớ sẽ phái người qua, có lẽ buổi chiều sẽ đến.”
Triệu Tiêu Dạng đặt nước xuống, cùi trỏ chống lên mặt bàn, cằm gác lên mu bàn tay, ngước mắt nhìn Chu Tranh, khóe môi cũng khẽ cong lên, nở nụ cười mê người, “Chu tổng.”
Chu Tranh đang sửa sang lại quần áo, yết hầu lăn đọng, giọng nói thì trầm xuống, “Làm gì?” Ngay sau đó anh nhíu mày, “Học mấy thứ linh tinh ở đâu vậy?”
“Cái gì?”
Chu Tranh đứng dậy xoa đầu cô, tựa người vào bàn làm việc rộng rãi, cúi người hôn lên trán Triệu Tiêu Dạng. Anh không ở bên cạnh cô sao cô lại học được cách trêu ghẹo người khác rồi? Còn trêu ghẹo rất tài ba nữa chứ.
Cô gái ngả người ra sau tựa vào ghế, ngẩng đầu, “Đang ở phòng làm việc, đừng động tay động chân.”
“Hừ.”
“Tối nay đến muốn qua ở thì mua một cái chăn, trong nhà không có.”
Chu Tranh tiếp tục hừ lạnh, anh muốn ngủ ở phòng Triệu Tiêu Dạng.
Cửa phòng bỗng nhiên bị gõ, Chu Tranh buông cô ra rồi đứng thẳng người, “Vào đi.”
Từ Tịnh đi vào đưa cafe, nói, “Chu tổng, anh còn gì dặn dò không ạ?”
Ánh mắt lạnh lùng của cô liếc nhìn Từ Tịnh, cô ta đã trang điểm, đã tô son, tóc cũng đã chỉnh lại. Cô mở cafe trên bàn uống một ngụm, là cafe mocha, hơi ngọt một chút.
Triệu Tiêu Dạng đặt ly cafe xuống nghênh đón ánh mắt của Từ Tịnh, cô ta chỉ mua một ly cho Chu Tranh. Sao người này lại không biết điều gì vậy? Lại dám uống cafe của Chu Tranh.
“Hết rồi, ra ngoài đi.”
Từ Tịnh không đi, giọng nói của cô ta dịu dàng ỏn ẻn, “Chu Tổng, em muốn nói chuyện riêng với anh.”
“Triệu tổng là bên hợp tác của chúng ta, không có gì không thể nghe cả.” Chu Tranh cảm thấy hôm nay Từ Tịnh rất phiền phức, anh vẫn tựa vào cạnh bàn, tiện tay cầm ly cafe Triệu Tiêu Dạng vừa uống lên uống một ngụm, ngước mắt, “Có gì thì nói đi.”
“Vậy thôi ạ, trưa nay em đến tìm anh.” Từ Tịnh xoay người rời đi.
Triệu Tiêu Dạng nhìn ly cafe rồi đứng dậy, “Đi thôi, đi xem công ty của cậu.”
Chu Tranh nghiêng đầu, đôi mắt đẹp gợn ý cười, “Em có thể dùng thân phận bạn gái Chu tổng đến quan sát công việc.”
Triệu Tiêu Dạng sải bước ra ngoài, đầu cùng không ngoảnh lại.
Cô không nhắc đến Từ Tịnh thì một người trai thẳng như Chu Tranh sẽ không nhận được tín hiệu bên đó, cô vẫn có chút tin tưởng này đối với anh. Mười rưỡi Triệu Tiêu Dạng vội vã trở về SKC, cô sắp phải họp.
Buổi chiều người tổ dự án của King đến SKC, bộ phận vận hành của SKC một lần nữa tổ chức lại.
Lý Triết bị SKC khởi kiện với tội danh xâm phạm lợi ích công ty, bãi bỏ chức vụ, Triệu Tiêu Dạng đảm nhiệm chức vụ ở chi nhánh SKC, đây là màn thanh tẩy lớn của côn ty con SKC này. Buổi tối Triệu Tiêu Dạng mời nhân viên quản lý đi ăn cơm, mặc dù cách này hơi cũ nhưng cô không thể không làm. Uống được hia ly rượu thì Chu Tranh gọi điện tới, cô đi ra ngoài ấn nghe.
“Tôi làm xong việc rồi, chuẩn bị qua đón em, kết thúc chưa?”
“Kha khá rồi.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Ở Trần Ký, đến thì gọi điện cho tớ.”
“Được.”
Triệu Tiêu Dạng ngắt máy còn đứng thêm một lát ở hành lang rồi mới đi vào phòng. Mười giờ năm mươi Chu Tranh gửi tin nhắn đến, “Tôi đang ở bên ngoài.”
Triệu Tiêu Dạng cầm ly rượu giơ lên mời mọi người, “Tôi có việc phải đi trước.” Cô dặn dò Kiều Viên lát nữa tính tiền thì tính dưới tên mình.
Xoay người đi ra ngoài, con đường nơi cổng Trần Ký khá vắng vẻ, vừa ra ngoài đã nhìn thấy xe của Chu Tranh dừng cách đó không xa, cô bước nhanh qua. Bỗng nhiên phía sau có một người xông tới, Triệu Tiêu Dạng nghiêng người, lưỡi dao lướt qua da đầu cô, làn gió khiến lỗ tai Triệu Tiêu Dạng lạnh toát. Cô ngoảnh đầu, bả vai bỗng nhiên bị túm lấy rồi đẩy về phía sau.
Lưỡi dao ghim vào bả vai Chu Tranh, Triệu Tiêu Dạng trợn tròn mắt, giây phút đó đầu óc cô trồng rỗng. Chu Tranh xoay người tung chân đá người kia đến thân cây ven đường, động tác của anh dứt khoát gọn gàng, bước qua đạp lên cổ người đàn ông đó, lúc lấy điện thoại ra báo cảnh sát còn ngoảnh đầu nói với cô, “Vào trong xe đợi đi, không sao, đừng sợ.”
~ Hết chương 84 ~

Chia sẻ cùng tôi