Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 98: 7-1

Bà Lam nhìn cô, cũng nhìn Tô Hàn Sơn trong ống kính, mỉm cười, “Vẫn khỏe lắm con đừng lo, con bé ngốc này, chắc chắn mẹ chỉ bị cảm cúm thông thường thôi, hôm nay đã cảm thấy không có triệu chứng gì nữa rồi. Hai đứa đó, làm việc cho tốt, cẩn thận bảo hộ bản thân, bây giờ chúng ta đoàn kết là sức mạnh vô địch, không có khó khăn nào không vượt qua! Cố lên! Chiến thắng ở phía trước!”

Đào Nhiên nhìn mẹ, không biết từ lúc nào Tô Hàn Sơn đã nắm tay cô, còn nắm thật chặt, hình như đang đáp lại lời bà Lam – chiến thắng ở phía trước.

Ánh sáng thắng lợi đầu tiên đến từ bà Hà giường 36.

Hôm đó cảm giác đầu tiên khi Đào Nhiên đi nhận giao ca là thời tiết đã ấm áp hơn rất nhiều, mấy ngày không để ý mà cây cối bên ngoài khu nhà ở đã từ màu xanh non thưa thớt bỗng nhiên trở nên phong phú hơn, một lớp rậm rạp phủ trên ngọn cây, tươi mới, mơn mởn.

Đào Nhiên tính toán tỉ mỉ, bất giác đã trở lại Vũ Hán được hơn một tháng rồi.

Trên đường đến bệnh viện Tô Hàn Sơn đang nói chuyện thử rút máy của giường 36, đến nay bà Hà đã thử qua nhiều lần rút máy lớn nhỏ, chuẩn bị sắp rời ECMO rồi.

Đây là chuyện khiến người ta vui nhất kể từ khi trở lại đây.

Hôm đó là ngày bà Hà chuẩn bị đi làm CT.

Cách mỗi 7-10 ngày là bà Hà phải đi chụp cắt lớp vi tính phổi một lần, điều này đối với bà Hà và Đào Nhiên đều là một chuyện không dễ dàng, mỗi lần đi đều phải mười người đến giúp đỡ.

Lần này để lại Tiểu Mễ ở phòng bệnh trông coi, Đào Nhiên và chín y bác sĩ khác đẩy bà Hà đến khoa hình ảnh ở một tầng khác, trong đó có điều dưỡng trưởng, có cả bác sĩ Hoàng.

Mười người quả thực mà nói là một công trình lớn lao, nhưng lại không thừa một ai, đầu tiên là di chuyển bệnh nhân đang nối ECMO như vậy vốn đã rất nguy hiểm, tiếp đó cần có người đẩy giường, cần mang theo máy ECMO, máy thở, con cần mang cả bính oxy đi kèm, vận chuyển ECMO cũng cần có điện, quá trình này không thể sai sót dù chỉ một chút, cũng không thể chậm trễ.

Khi Đào Nhiên đẩy bà Hoàng ra khỏi khu phòng bệnh, ánh mắt bà lão nhìn màu vàng rực ở bồn hoa bên ngoài.

Đó là những bông hoa đón xuân nở sớm.

Ánh mắt bà Hoàng khóa chặt những màu sáu đó, mãi đến khi đẩy lên xe cứu thương, cửa xe sắp đóng lại bà mới chỉ đám hoa đó, há miệng nhưng không nói gì.

Đào Nhiên ngoảnh đầu nhìn, lớn tiếng nói, “Bà ơi, đó là hoa đón xuân, hoa đón xuân nở rồi! Mùa xuân đến rồi!”

Cửa xe đóng lại, bà Hoàng nhìn chằm chằm cánh cửa, trong mắt dần lóe lên ánh lệ, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ khẽ nhắp mắt.

Đào Nhiên cho rằng bà lão buồn, vội an ủi, “Bà ơi bà xem đi, mùa đông đã qua rồi, mùa xuân đến rồi, hoa đón xuân nở đẹp biết bao! Bà cũng đã vượt qua thời kỳ gian khổ nhất rồi, những ngày tháng khó nhất khổ nhất đã đi qua cùng mùa đông rồi, bà sẽ ngày càng tốt lên, không bao lâu nữa sẽ xuất viện, sẽ được đoàn tụ cùng gia đình, đến khi đó hoa anh đào nở, trăm hoa đua nở, đẹp biết mấy, tốt biết mấy, đúng không ạ?”

Nước mắt bà Hoàng trào ra, bên tai vang lên một giọng nói: Bà Hà, bà nhìn này, chỗ này trồng hoa đón xuân, hôm nay chúng cháu đưa bà vào khu bệnh nhân nặng, đợi khi hoa này nở thì chúng ta cùng ra ngoài. Đã thống nhất rồi đó, nhất định! Chúng ta cùng cố gắng, bà cũng không được từ bỏ! Bà đừng quên bà đã đồng ý tặng cháu một bức tranh đó, cháu muốn bà vẽ hoa đón xuân này.

Cháu xem, hoa đón xuân cuối cùng đã nở rồi…

Sau khi có kết quả lần cắt lớp vi tính này, Tô Hàn Sơn cho bà Hà làm thêm đủ loại đánh giá và kiểm tra, quyết định cho bà ấy làm lần thử rút máy cuối cùng, tắt trao đổi oxy qua màng ngoài cơ thể trên máy ECMO, quan sát 24 giờ, xem SpO2 của bà ấy có thể duy trì không, nếu có thể thì chứng tỏ chức năng phổi của bà lão đã hồi phục.

Bà Hà không khiến mọi người thất vọng, trong vòng 24 khi tắt máy trao đổi oxy qua màng ngoài cơ thể, SpO2 của bà luôn ở mức trên 98%.

Bà Hà có thể cai máy rồi!

Đào Nhiên vui vẻ truyền đạt thông tin này cho bà lão, ngược lại bà ấy rất bình tĩnh, chỉ đơn giản bày tỏ đã biết, điều dưỡng trước đó đã nói rồi. Trong những ngày tháng qua bà biết rất rõ các bác sĩ và điều dưỡng đã dốc bao nhiêu sức lực, cuối cùng có thể cai máy, thoạt nhìn mọi người còn vui hơn bà…

Bà nên vui vẻ, sao lại không vui được cơ chứ?

Bà khẽ khép mắt lại.

Quả thực chết là một chuyện khá dễ dàng, nhắm mắt lại rồi chẳng biết gì nữa, cái khó là người sống!

Trước khi cai máy Đào Nhiên láy một bức thư mỗi ngày tới, “Bà Hà, hôm nay bác sĩ Lục viết thư cho bà, anh ấy chúc mừng bà hôm nay cai được máy! Cháu đọc cho bà nghe nhé?

Bà Hà khẽ chuyển động nhãn cầu, nhìn cô gái mỗi ngày đều tràn đầy khí thế bên cạnh mình hơn một tháng nay.

Đào Nhiên cho rằng bà Hà ngầm đồng ý, vì vậy bắt đầu đọc, “Bà Hà, bác sĩ Tô nói với cháu bà có thể cai máy rồi, cháu cảm thấy vui thay bà, bà là bão lão giỏi nhất, bà cố lên nhé!”

Đào Nhiên giơ thư lên trước mặt bà, nói lớn, “Bà xem! Bác sĩ Lục vui thay bà này! Anh ấy tận tay viết chữ đó!”

Cậu ấy tự tay viết chữ, bởi vì bệnh tật yếu ớt, chữ cũng siêu siêu vẹo vẹo giống như bà viết vậy.

Đúng vậy, chắc chắn cậu ấy sẽ vui mừng cho bà!

Bà Hà mỉm cười, giơ tay đón lấy tờ giấy, sau khi xem cẩn thận thì trả lại cho Đào Nhiên.

“Cháu cất đi cho bà nhé!” Đào Nhiên đặt lại giấy vào hộp, trong lòng thầm chua xót, có lẽ không giấu được lời nói dối này bao lâu nữa đâu nhỉ?”

Cô cười xoay người lại, “Bà ơi, bây giờ cháu dừng thuốc chống đông cho bà nhé, đừng sợ, cháu luôn ở bên cạnh bà.”

Bà Hà còn bình tĩnh cười cười, không sợ, không sợ một chút nào cả, càng vào những lúc như thế này, bà lại càng cảm thấy bình tĩnh lạ thường.

Chiếc bơm tiêm điện chứa thuốc chống đông máu được cố định bên giường bà Hà từ khi ECMO đến giờ đã dừng làm việc.

Hai tiếng sau Tô Hàn Sơn đến, còn dẫn theo bốn bác sĩ.

Bảng tên màu xanh dán bên ngữ trái vẫn viết tên họ giống như bình thường, điều khác biệt là trên áo bảo hộ của Tô Hàn Sơn còn dùng bút viết thêm mấy chữ: Ông trời giúp đỡ bà Hà .

Chữ viết ngay ngắn chỉnh tề, bên cạnh còn vẽ một chú mèo mập tròn trĩnh, chữ trên ngực thì đẹp nhưng vẽ thì hơi xấu, nhưng thoạt nhìn quả thực vui vẻ và may mắn.

Phong cách vẽ rõ ràng không phải nét bút của Tô Hàn Sơn, là Đào Nhiên, hôm nay lúc thay đồ bảo hộ vào khu bệnh thì cô đã vẽ cho anh.

Bà Hà liếc mắt đã nhìn thấy, sững người một lát rồi nhìn trên áo những bác sĩ khác cũng có viết.

“Bà Hà cố lên!”

“Bà Hà, bà giỏi nhất!”

“Bà Hà, thắng lợi.”

“Bà Hà, chúc mừng bà.”

Ánh mắt bà Hà giường 36 dần vụt qua áo họ, cuối cùng vẫn ẩm ướt, mơ màng nói một tiếng “cảm ơn.”

Tô Hàn Sơn nắm tay bà ấy, vui vẻ nói, “Bà ơi bây giờ chúng cháu rút máy cho bà, đợi lát nữa rút xong có lẽ sẽ có chút đau, chỉ một chút thôi, bà đừng căng thẳng, cũng đừng sợ, được không ạ?”

Bà Hà khẽ cười, khẽ nắm lại tay anh.

“Vâng, lát nữa đừng nhúc nhích nhé, khó chịu có thể nói với cháu.”

Trong lúc Tô Hàn Sơn làm công tác tư tưởng với bà hà, các bác sĩ bắt đầu những chuẩn bị cuối cùng.

Một chiếc máy ECMO khác đặt ở bên cạnh, ngộ nhỡ rút máy thất bại thì sẽ lập tức nối máy mới cho bà lão, túi hồng cầu và huyết tương cũng đã chuẩn bị xong đề phòng mất máu.

Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, công việc rút máy chính thức bắt đầu.

~ Hết chương 98 ~

← Chương 97: 6-4  |  Mục lục  |  Chương 100: 7-3 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi