Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 100: 7-3

Tô Hàn Sơn đi chuyến này đến tận ngày thứ hai Đào Nhiên đến nhà ăn cũng không nhìn thấy bóng dáng anh.

Trong lòng Đào Nhiên có chút nặng nề, không biết lần này là ca bệnh nghiêm trọng như thế nào. Công việc của họ chính là như vậy, một phút trước vẫn vui vẻ vì bệnh nhân tốt lên, một phút sau vẫn trái tim đó đã phải căng ra vì bệnh nhân nặng mới đưa vào.

Cô ăn cơm nhanh hơn rồi ngồi xe bus đi đến bệnh viện.

Điều bất ngờ là sau khi cô vào khu điều trị thì phát hiện Tô Hàn Sơn đã ở đó, hơn nữa còn đang ở phòng bệnh cô quản lý, anh đứng bên cạnh giường bà Hà, trong tay đang cầm gì đó muốn cho bà lão xem.

Đi đến gần mới phát hiện là điện thoại chung trong khu điều trị.

“Là một bé gái, nhìn rất đáng yêu.” Tô Hàn Sơn giơ màn hình điện thoại ra trước mặt bà Hà.

Đào Nhiên không nhịn được ngó một cái, trong màn hình là một em bé vừa ra đời, nằm trong lồng ấp, da dẻ vẫn đỏ hồng, đôi mắt nhắm chặt, nắm tay nho nhỏ giơ lên đặt bên tai, ngủ vô cùng an ổn, chỉ là có vẻ vô cùng vô cùng nhỏ.

“Ai vậy?” Giọng Đào Nhiên không tự chủ đè xuống rất thấp, hình như sợ ảnh hưởng đến bé con đang ngủ, nói xong lại cảm thấy mình hơi ngốc.

Bà Hà lại kích động hơn cả Tô Hàn Sơn, bà lão đã tháo máy nên dùng giọng nói mơ hồ cố gắng nói với cô, “Con của bác sĩ Lục.”

Đào Nhiên kinh ngạc nhìn về phía Tô Hàn Sơn.

Anh gật đầu với cô, cách một lớp khẩu trang và kính bảo hộ, Đào Nhiên cũng có thể nhìn thấy sự vui mừng, bản thân cô cũng kích động không thôi, vươn đầu qua, “Em xem em xem! Em xem thêm một chút!”

Lần trước gặp Ngô Văn, chính là vợ của Lục Minh, cô ấy bọc lớp áo khoác phao dày cộp, dáng người Ngô Văn lại nhỏ, quả thực không nhìn ra ở tháng thứ mấy, không ngờ nhanh như vậy đã sinh rồi.

“Sinh non, mới 2,5kg, nhưng mẹ con đều bình an.” Tô Hàn Sơn giải thích với cô, mỗi chữ đều toát ra sự dịu dàng.

Nhưng với chút thông tin này làm sao Đào Nhiên có thể thỏa mãn được? Cô rất lo lắng, sinh con trong lúc dịch dã thế này có tăng thêm nguy hiểm không? Không có người nhà chăm sóc, Ngô Văn có thích ứng được không? Bây giờ y bác sĩ tất cả các tuyến đều đang đang chống dịch, không biết khoa sản và khoa nhi như thế nào…

Quá nhiều vấn đề, nhưng nghĩ lại cô không phải lo lắng thừa sao? Tô Hàn Sơn cả đêm không về, bây giờ dáng vẻ lại thoải mái nhưư vậy đương nhiên tất cả đều ổn thỏa rồi.

Cô hít sâu một hơi để mình bình tĩnh lại một chút, nhưưng vẫn không đè nén được sự vui mừng trong lòng, cô lẩm bẩm, “Quá tốt rồi! Quá tốt rồi!”

Một sinh mạng được ra đời chính là điều tốt đẹp!

Bà Hà nằm trên giường cũng giàn dụa nước mắt, cũng dùng âm thanh mơ hồ nói với cô, “Đúng vậy, tốt quá rồi.”

Đào Nhiên gật đầu thật mạnh, “Bà Hà, thật sự quá tốt rồi!” Hình nhưư ngôn từ quá nghèo nàn, chỉ biết nói “quá tốt rồi.”

Tô Hàn Sơn cũng lấy ra một tờ giấy cho bà Hà xem, “Hôm nay Lục Minh viết thư cho bà.”

Trên thư viết: Bà Hà, nói cho bà một tin tốt, cháu được làm bố rồi.

Bà Hà nhìn mãi, ánh mắt lại mơ hồ.

“Lục Minh nói với bà cậu ấy làm bố rồi, đang vui mừng đó.” Tô Hàn Sơn bổ sung nói.

Lúc này bà Hà mới hoàn hồn lại, giọng khàn khàn nói, “Bác sĩ Lục cũng biết rồi?”

“Đương nhiên ạ!” Tô Hàn Sơn vui mừng nói.

“Vui lắm đúng không?”

“Còn phải nói ạ? Càng có tinh thần hơn rồi, muốn sớm ra viện ôm con rồi đó ạ.”

Bà Hà gật đầu không nói. Rất lâu sau mới lẩm bẩm một câu, “Tốt quá rồi.”

Đào Nhiên cảm thấy “tốt quá rồi” của cô nói và lời bà Hà nói có chút khác biệt. Cô nhìn bà lão nhắm mắt lại cho rằng bà đang mệt, cô lấy bức thư trong tay Tô Hàn Sơn và nhỏ giọng nói, “Bà ơi, cháu cất hộ bà nhé.”

Dường như bà lão đã ngủ, không có phản ứng gì, xung quanh mắt hơi ẩm ướt, là do vừa nãy mới khóc.

Gia đình Lục Minh có thêm một thiên sứ nhỏ!

Trong khu điều trị bệnh nhân nặng của Đào Nhiên, chuyện này giống như một ánh nắng bỗng nhiên chiếu xuống trong những chuỗi ngày bầu trời liên tục u ám, chiếu rọi vào mỗi góc khuất tối tăm ảm đạm, mang thêm hy vọng và tươi sáng, chói mắt, vui mừng, khuyến khích….

Mọi người không nhịn được chia sẻ tin tức này trong vòng bạn bè, kết hợp với bức ảnh Tô Hàn Sơn mang về, caption là: Chào mừng em, thiên sứ nhỏ.

Toàn bộ vòng tròn bạn bè dường như bỗng nhiên bị chiếu rọi, bé con trong lồng ấp, đáng yêu đến mức tưởng chừng biết phát sáng.

Tô Hàn Sơn nói, Ngô Văn đặt biệt danh cho em bé là “Tháng ba”.

Tháng ba âm lịch, mùa xuân về khắp đất trời, vạn vật sinh sôi nảy nở.

Tất cả mọi người trong khoa phòng đều quan tâm đến Tháng Ba nhỏ, gặp mặt là hỏi: Hôm nay có video của Tháng Ba nhỏ gửi tới không? Hôm nay Tháng Ba nhỏ mở mắt chưa? Tháng Ba nhỏ cười chưa? Hôm nay Tháng Ba nhỏ uống bao nhiêu ml sữa? Hôm nay Tháng Ba nhỏ có chớ không?

Mọi người không tiện đến khoa sản thăm bé, liền liên hệ nhiều hơn với y bác sĩ bên đó, bắt đầu thăm em bé online, mỗi một nụ cười, mỗi một thay đổi của Tháng Ba nhỏ đều khiến trái tim mọi người rung động.

Ngay cả bà Lam nhìn thấy trạng thái Đào Nhiên đăng lên cũng hỏi cô bé con nhà ai, sau khi nghe Đào Nhiên kể chuyện thì trầm mặc một lát, tiếp đến nghiêm túc lại kiên định nói, “Mẹ với bố con chỉ có một đứa con gái là con, nuôi thêm một cô cháu gái nữa thì vấn đề cũng không lớn, mặc dù không thể giàu sang phú quý, nhưng nuôi giống nuôi con thì không thành vấn đề.”

Dù sao Đào Nhiên còn trẻ, không hiểu vì sao bà Lam lại nói như vậy, đây là con gái nhà người ta, cháu gái nhà người ta, chúng ta đón qua nuôi có được không?

“con thì biết gì?” Bà Lam lườm cô một cái trong video, “Không có bố, một mình mẹ nuôi con vấn vả gấp đôi, đương nhiên mẹ biết người ta có nhà chồng nhà đẻ của mình, đứa bé có ông bà nội ông bà ngoại của mình, nhưng con cho rằng nuôi một đứa bé trưởng thành là chuyện dễ dàng như vậy sao? Tình người ấm lạnh, còn không biết sau này xảy ra chuyện gì nữa, mẹ chỉ hy vọng người tốt sẽ thuận buồm xuôi gió cả đời, nhưng nếu như sau này có khó khăn, thì chỗ này của chũng ta đều là đồng hương, tuyệt đối không khoanh tay đứng nhìn.”

Đào Nhiên cười hi hi với bà Lam trong video, đây chính là bà Lam của cô, trước giờ vẫn là như vậy, vừa nhiệt tình vừa bá đạo.

Bà Lam tiếp tục lườm cô, “Cười ngốc nghếch gì vậy? Chỉ biết cười thôi! Vì sao bác sĩ Lục lại hy sinh, nói riêng thì vì giường 36, nhưng nói chung là vì người dân ở quê hương chúng ta, ai cũng có khả năng là giường 36, chỉ trùng hợp lại rơi vào bà Hà thôi! Người ta ngay cả sinh mạng cũng có thể hy sinh, chúng ta lại không thể chăm sóc con cái của người ta sao?”

“Mẹ, mẹ nói đúng.” Đào Nhiên gác cằm lên cánh tay, chu môi lên với bà Lam trong video, “Con không cười ngốc nghêch, con là kiêu ngạo vì có người mẹ như vậy mà, hôn hôn, moaz!”

“Lượn qua một bên!” Bà Lam hừ nói, biểu cảm như kiều bà đây không bị con lừa gạt đâu, “Chỉ biết nịnh hót!”

Đào Nhiên không ngờ “giả dụ” mà bà Lam nói lại đến nhanh như vậy.

Tháng Ba nhỏ rất cố gắng, mặc dù sinh sớm nhưng chỉ ở trong lồng ấp một tuần là đã được ra, sau đó lại ở phòng ấm quan sát mấy ngày là bác sĩ cho ra viện, có thể về nhà.

Ngày ra viện, những y bác sĩ giao ban xong có thể tan ca bao gồm cả Đào Nhiên và Tô Hàn Sơn đều không về, họ đứng từ xa định cứ như vậy tiễn Ngô Văn và Tháng Ba nhỏ ra viện.

Có hai nhóm người đến đón Ngô Văn và Tháng Ba Nhỏ, nhà mẹ đẻ và nhà mẹ chồng đều đến.

Vốn dĩ là chuyện tốt nhưng không ngờ rằng lại xảy ra tranh chấp ở cửa khoa sản.

~ Hết chương 100 ~

*** Lảm nhảm ***

Gần đây thi cử liên miên cộng thêm đang đam mê bộ môn game nên mình không có thời gian dịch chữ nào luôn, thôi thì thỉnh thoảng ngôi lên được lúc nào hay lúc ấy vậy, mong mọi người thông cảm. Love U <3

← Chương 98: 7-1  |  Mục lục  |  Chương 99: 7-2 →


Bình Luận

2 phản hồi cho “Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 100: 7-3”

  1. Ảnh đại diện Hongnhan
    Hongnhan

    Không có chương 99 hả nàng ơi?

Chia sẻ cùng tôi