Toàn bộ quá trình rút ống không dài, độ khó cũng không cao, nhưng mức độ nguy hiểm trong đó lại rất kinh người.
Tô Hàn Sơn cắt chỉ ở đường ống trước, sau đó từ từ giảm thấp tốc độ của bơm máu. Bốn bác sĩ khác mỗi người cầm một chiếc panh, phần cổ và đùi mỗi chỗ hai chiếc.
“Lưu lượng ECMO về không.” Tô Hàn Sơn nói.
Vì thế Đào Nhiên dừng ECMO.
“Chuẩn bị!” Tô Hàn Sơn lại nói.
Bốn chiếc panh trên tay bốn bác sĩ đồng loạt kẹp đường ống lại.
Tô Hàn Sơn cắt ống, từ từ rút đường ống trong cơ thể bà Hà ra sau đó dùng băng gạc ấn chặt lại.
Chưa đầy hai phút, catheter trong tĩnh mạch đùi được rút ra thành công, một phút sau catheter tĩnh mạch cổ cũng rút ra.
Đào Nhiên và điều dưỡng khác căng thẳng thu dọn ống lại rồi đẩy máy ECMO đi.
Công việc rút máy coi như hoàn thành, vừa nhanh lại vừa thuận lợi, các bác sĩ vấn đang tiếp tục giữ gạc, đồng thời mọi người cũng nhìn chằm chằm các chỉ số sinh tồn của bà Hà không chớp mắt.
SpO2 vốn dĩ là 95%, khi vẫn chưa ấn xong bỗng nhiên bắt đầu giảm, đồng thời một phút giảm xuống 60%.
Hơi thở của bà Hà ngày càng gấp gáp, ánh mắt lại rất kiên định, dường như hoàn toàn không biết mình đang trong tình thế nguy hiểm như thế nào, lại hoặc là bà ấy đã thật sự không quan tâm đến sống chết nữa.
“Oxy dòng cao 70.” Tô Hàn Sơn trầm giọng nói.
Đào Nhiên lập tức điều chỉnh.
“Đeo mask thở, 80.”
“Vâng!” Đào Nhiên chưa từng chậm trễ nửa giây, đeo mặt nạ thở cho bà Hà đồng thời điều chỉnh nồng độ oxy.
Thời gian trầm mặc trôi qua từng giây từng phút, nhìn thay đổi của SpO2.
Ban đầu chỉ số không nhúc nhích, nhưng chí ít không tiếp tục giảm nữa, sau đó lại thấy nhích lên từng chút một.
Cuối cùng, 65%, 68%, 75%…
Cuối cùng tăng trở lại hơn 90%.
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Bác sĩ phụ trách giữ gạc thả tay ra, hàng mày nhíu chặt không nhìn rõ dưới lớp khẩu trang của Tô Hàn Sơn cũng dần dần buông lỏng, “Bà ơi xong rồi, chúng ta lại vượt qua một cửa ải rồi.” Giọng nói thong thả của anh có chút khàn khàn.
Không biết vì sao nghe được câu nó này của anh, Đào Nhiên chỉ cảm thấy một cơn sóng nóng bỏng trào vào trong mắt.
Nhưng cô không thể khóc, không thể cho nước mắt chảy ra, nước mắt sẽ làm mờ kính bảo hộ, cô không lau được.
Không biết từ khi nào bà Hà đã khẽ nắm lấy tay cô, trong mắt cũng chứa ánh lệ, nhìn cô, nhìn Tô Hàn Sơn phía sau cô.
“Bà ơi.” Giọng Đào Nhiên nghẹn ngào, “Đừng sợ nữa, chúng ta đã vượt qua cửa ải khó khăn nhất rồi, sau này mỗi ngày chúng ta đều sẽ tốt hơn.”
Nước mắt bà Hà nhòe đi, không nói ra bất cứ thứ gì, chỉ khẽ siết tay Đào Nhiên biểu thị đáp lại.
ECMO đã rút rồi nhưng thật ra mỗi giây phút sau đó vẫn không thể lơ là được, mỗi một sự cố có thể xảy ra đều có nguy cơ khiến bà Hà lại một lần nữa lâm vào nguy hiểm, thậm chí uy hiếp đến tính mạng, vậy nên phải dự kiến trước tất cả sự cố.
Từng giây trôi qua đều rất gian nan, đối với bà Hà, và cả với bác sĩ.
Cố gắng đến khi Đào Nhiên tan làm, tất cả chỉ số của bà Hà đều ổn định, sau khi giao ca xong cho anh Lý, cô còn đi thăm ông Đào, sau đó lại vượt qua từng cái từng cái cửa, cởi từng lớp từng lớp quần áo, cô nhìn thấy Tô Hàn Sơn ở ngoài khu cách ly.
Anh đang đợi cô.
Đào Nhiên nhấc chân chạy về phía anh, chạy đến trước mặt anh thì bất ngờ khóc.
Ban đầu chỉ là chảy nước mắt, sau đó lại khóc thành tiếng. Cô biết đây không phải nơi để khó, cũng biết khóc như vậy rất mất mặt, nhưng cô muốn dừng không dừng được.
Thậm chí cô còn muốn bổ nhào vào lòng Tô Hàn Sơn, muốn ôm anh khóc lớn, nhưng cô chỉ có thể đứng trước mặt anh, siết góc áo của anh, khóc không thành tiếng nói, “Xin lỗi…thầy Tô… em…em cũng không biết vì sao lại muốn khóc…nhưng em…hôm nay em rất muốn khóc…khi ở trong phòng bệnh em đã muốn khóc rồi… khó khăn lắm mới nhịn được… em thật sự không biết…”
“Anh biết…” Giọng nói dịu dàng của Tô Hàn Sơn vang lên trên đỉnh đầu cô.
Đào Nhiên khịt mũi, thút thít nói, “Em cảm thấy…sau khi…mình trở về…liền trở nên…yếu đuối, cứ bỗng nhiên lại muốn khóc…nhưng…hôm nay em thật sự rất vui, nhưng lại rất khó chịu…”
Tô Hàn Sơn sải bước chầm chậm đi về phía chiếc xe đang đỗ, Đào Nhiên siết góc áo anh chậm chạp đi bên cạnh, nghe giọng nói dịu dàng của anh vừa mềm mại vừa rõ ràng, “Còn nhớ sáu năm trước bố em nằm ở Bắc Nhã không?”
“Ừm.” Cô phát ra âm thanh từ trong mũi, nghèn nghẹn.
“Đó là lần đầu tiên anh gặp phải một ca bệnh không giải quyết được, sau khi tìm được nguyên nhân bệnh cảu bố em anh cũng trốn ở một nơi không người khóc một lúc.” Anh ngừng lại, “Vui mừng, lại không chỉ là vui mừng.”
Đào Nhiên khụt khịt, nước mắt dừng lại nhưng khóe mắt vẫn long lanh nước, cô run rẩy nói, “Em biết khi đó vì sao anh buồn.”
“Em biết?” Rõ ràng Tô Hàn Sơn bất ngờ.
“Ừm…” Đào Nhiên chần chừ một lát rồi vẫn nói, “Bởi vì một chị gái.”
Tô Hàn Sơn bất ngờ, nhưng rất nhanh dùng một ánh mắt vừa dịu dàng vừa bất đắc dĩ thậm chí có chút buồn cười nhìn cô, “Cái cô nhóc… lanh lợi này, cái gì cũng biết.”
Đào Nhiên giơ hai ngón tay ra trước mặt anh.
“Hửm?” Có ý gì vậy?
“Hai lần.” Đào Nhiên lắc ngón tay.
“Hai lần gì?”
“Em biết anh khóc hai lần.” Còn một lần ở dưới cây đinh hương đó, mặc dù lần đó hai người họ gần như không giao lưu với nhau, nhưng cô biết khi đó anh vừa biết tin Vu Thấm qua đời.
Ngẫm nghĩ một lát cô lại bổ sung, “Chắc chắn không chỉ hai lần.”
Anh cũng không phủ nhận, chỉ than thở, “Em đó…” Cuối cùng tiếp tục nói, “Trong trận dịch này không chỉ một mình em lúc vui lúc buồn, mọi người đều như vậy. Nói với em một bí mật nhé, phó viện trưởng Tô nhà chúng ta cũng từng khóc đó.”
Đào Nhiên giật mình, cô không sao liên tưởng viện trưởng tô nghiêm túc đó với chuyện khóc được.
“Dốc hết sức lực để cứu một người, cuối cùng lại chỉ có thể trơ mắt nhìn một sinh mạng trôi tuột đi, cảm giác đó tưởng chừng như trái tim bị khoét đi vậy. Con người không phải cỏ cây, sao không buồn được chứ? Bà Hà được cứu về, nhưng những sinh mạng đã mất đi thì sao? Chúng ta luôn nói bệnh nhân cố lên, không có mùa đồng nào không thể vượt qua, không có mùa xuân nào không tới, chỉ cần cố gắng là có thể chiến thắng con virus này, như vậy là có thể đoàn tụ với gia đình, đúng vậy, xuân ấm rồi, hoa cũng sắp nở rồi, nhưng không có cơ hội nhìn thấy những người đã mất nữa rồi, người nhà của họ cũng không đợi được họ về nhà rồi. Cái giá cho mùa xuân tới là phải trải qua mùa đông khắc liệt…”
Đào Nhiên nghe anh nói trúng nơi mềm yếu nhất trong lòng.
Cô cảm thấy lời Tô Hàn Sơn nói chính là điều cô muốn nói, chỉ có điều nhất thời cảm xúc của cô kích động, chỉ biết dùng nước mắt để biểu đạt.
Cô và Tô Hàn Sơn có thể đồng cam cộng khổ.
Hai người đi về phía chiếc xe, Đào Nhiên vừa buông góc áo của anh ra chuẩn bị lên xe thì điện thoại của Tô Hàn Sơn vang lên.
Tô Hàn Sơn vừa nghe điện thoại, ánh mắt lập tức trở nên nghiêm túc, “Tôi đến ngay!”
Tình hình này là lại có ca khẩn cấp rồi.
Thậm chí anh còn không để ý đến việc nói cho cô một tiếng, xoay người chạy đi, nhưng lại không đi về phía khu cách ly bệnh nhân nặng bình thường họ làm việc.
“Em về chỗ ở trước đi!” Chạy được một quãng dài anh mới nhớ ra, ngoảnh đầu nói với cô, nhưng chân thì không hề dừng lại.
~ Hết chương 99 ~

Chia sẻ cùng tôi