Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 101: 7-4

Trong lúc Đào Nhiên đang suy nghĩ thì Tô Hàn Sơn và các y bác sĩ bên cạnh đã tiến lên phía trước.

Họ không dám đến quá gần, vẫn cách một khoảng, nhưng đã đủ nghe thấy rõ lời nói của những người đó.

Hóa ra người nhà Lục Minh muốn đưa đứa bé đi nhưng Ngô Văn không đồng ý, mẹ Ngô Văn thì khuyên cô ấy, “Dù sao con cũng không có sữa, đều là uống sữa bột, người ta muốn đưa đi thì cho đi đi.”

Lúc này người nhà Lục Minh đang bế Tháng Ba Nhỏ, chị ta ôm chặt con bé vào lòng, gương mặt tức giận nói, “Con của em trai tôi, chúng tôi coi như bảo bối, không thể để người khác ghét bỏ được! Trong lòng chúng tôi Lục Minh cũng không phải là anh hung gì cả, chỉ là một bác sĩ bình thường, là em trai của tôi! Chỉ như vậy thôi! Nó hy sinh trên cương vị công tác, đó là một phần công việc của nó, thứ chúng tôi quan tâm không phải vinh quang gì cả, mà chỉ là con người nó thôi, bây giờ nó không còn nữa, con của nó cũng có chúng tôi che chở, cho dù Lục Trân tôi không có ăn không có uống cũng sẽ không để con bé phải tủi thân, các người đừng đạo đức giả!”

Hóa ra người này là chị Lục Minh.

Lục Trân nói xong liền bế con bé lên xe.

Đào Nhiên và các y bác sĩ đều ngây người, chuyện gì vậy? Nhưng tranh chấp như vậy họ cũng không biết nên can thiệp như thế nào.

“Bé con!” Bỗng nhiên Ngô Văn thét lên một tiếng, giãy dụa thoát khỏi người đang túm tay cô ấy, rồi bổ nhào lên cửa xe.

Cửa xe vẫn chưa khóa, Ngô Văn kéo ra đi lên.

Người vừa nãy kéo tay Ngô Văn thoạt nhìn tuổi tác thì chắc hẳn là mẹ cô ấy, thấy tình hình như vậy không khỏi tức giậm chân, “Con nhóc này! Chúng ta không phải vì tốt cho con sao! Chị dâu con cũng nghĩ cho con thôi.”

Người lớn tuổi hơn Ngô Văn bên cạnh chính là chị dâu của cô ấy, lập tức chêm lời, “Đúng vậy, em gái, em còn trẻ, còn phải lấy chồng, em dẫn theo đứa bé…”

Cửa xe đang đóng, những điều họ nói bên ngoài căn bản Ngô Văn không nghe thấy.

Mẹ và chị dâu Ngô Văn liền đi gõ cửa sổ, đập uỳnh uỳnh không để xe chạy, bảo Ngô Văn mau chóng đi xuống.

Cửa sổ bị kéo xuống một khe hở nhỏ, lộ ra chiếc mũ và đôi mắt của Ngô Văn, “Mẹ, con hiểu ý của mẹ, con cũng biết mẹ muốn tốt cho con, nhưng thứ mẹ cho rằng là tốt không phải điều con muốn, nếu như mẹ thật sự muốn tốt cho con thì xin mẹ hãy cho con sống theo những gì con muốn, được không ạ?”

Đôi mắt Ngô Văn cũng đỏ lên, “Đứa bé này, con đâu biết cuộc đời này khó khăn, một người mẹ đơn thân nuôi dạy con cái vất vả nhường nào, con biết không hả?”

“Con biết, mẹ, cuộc đời khó khăn…” Ngô Văn nhìn người chị dâu bên ngoài xe, trong mắt là ý cười dịu dàng, “Mẹ xem, không phải bây giờ không phải đã bắt đầu rồi sao?”

Dịu dàng nhưng cũng toát ra sự đau lòng.

Chị dâu Ngô Văn vừa nghe vậy liền trợn mắt lên, “Em gái, em nói vậy là sao? Chị đây có lòng tốt mà không được báo đáp! Không phải chị đều nghĩ cho em sao?”

Ngô Văn gật đầu, ánh mắt nhìn vào tấm cửa kính xe tối màu, “Nghĩ cho em à… chị dâu, chị cũng là người đã làm mẹ, chị nỡ đưa Thu Thu cho người khác nuôi sao?”

“Em nói vậy nghĩa là sao? Có ai làm em gái như em không? Em đang nguyền rủa anh trai em sao?” Chị dâu Ngô Văn trợn mắt lên, lập tức nổi giận.

Ngô Văn lắc đầu, “Chị dâu, em không nguyền rủa gì an hem cả, chỉ là so sánh thôi, trái tim người làm mẹ đều như vậy cả!”

“Tùy em! Dù sao chị đã nói đến mức này rồi, em muốn nuôi con nhà họ Lục, đợi đến lúc em không sống nổi nữa thì cũng đừng đến tìm bọn chị!” Chj dâu Ngô Văn lật mặt, nhìn về phía khác.

Đến lúc này Đào Nhiên cũng đã hiểu, hóa ra người nhà Ngô Văn không muốn cô ấy nuôi đứa bé…

“Mẹ và bố con cũng chỉ có một đứa con gái là con thôi, nuôi thêm một đứa cháu gái nữa cũng được, mặc dù không thể giàu sang phú quý, nhưng nuôi giống như nuôi con thì cũng không thành vấn đề.”

Bên tai Đào Nhiên văng vẳng lời nói của bà Lam, nhiệt huyết trong người trào dâng, cô muốn tiến lên nói gì đó nhưng kết quả cánh tay lại bị kéo lại.

Cô ngẩng đầu nhìn thấy đôi mắt của Tô Hàn Sơn, nôn nóng đến mức giậm chân, nhỏ giọng nói, “Em có chuyện phải nói!” Thầy Tô đúng thật là, sao lại kéo chân vào lúc này chứ!

Tô Hàn Sơn vẫn túm chặt lấy cô, cô cũng không làm gì được, chỉ đành không ngừng lườm anh, Tô Hàn Sơn cảm thấy nếu cứ lườm thêm một chút nữa chắc con ngươi sẽ rơi ra ngoài mất, còn cả cánh tay nhỏ nhắn mà tay anh đang túm nữa, mỗi một giây phút đều đang bày tỏ sự bất mãn và tức giận của nó…

Bên kia Ngô Văn vẫn đang nhìn vào mắt chị dâu cô ấy, câu nói “Đợi đến khi em không sống nổi thì cũng đừng đến tìm bọn chị” đã khiến hiện trường đang nhốn nháo ồn ào trở nên lạnh ngắt, mẹ Ngô Văn ở bên cạnh sững sờ một chút rồi mới phản ứng lại, đập một cái vào cánh tay chị ta, “Sao con lại nói tuyệt tình như vậy? Văn Văn là em gái con, có khó khăn không đến tìm người nhà mình thì tìm ai?”

Ngô Văn nhìn chị dâu mình, đôi mắt bình tĩnh, toàn thân tưởng chừng như đứng yên lại, một giọt nước mắt lăn xuống từ khóe mắt cô ấy, đánh vỡ hoàn cảnh đang đứng yên.

“Sao nào?” Chị dâu cô ấy vểnh cổ lên, “Còn thật sự hy vọng dựa dẫm vào bọn chị? Cũng không phải chị vô tình, chẳng tiền nhà ai là từ trên trời rơi xuống cả, chị và anh trai em phải nuôi hai đứa con, còn phải nuôi bố mẹ em…”

“Chị dâu.” Ngô Văn bình tĩnh ngắt lời chị ta, “Hôm nay em sẽ nói rõ chuyện này, Ngô Văn em sau này cho dù có phải đi xin cơm cũng sẽ không xin nhà chị.”

Nghe xong câu này nước mắt của mẹ Ngô Văn rơi xuống, “Sao lại nói khó nghe như vậy? Sao lại đến mức đi xin cơm? Con thật sự muốn nuôi đứa bé thì còn có mẹ! Dù sao thì mẹ cũng không thể mặc kệ con…”

“Mẹ…” Đôi mắt Ngô Văn ngấn lệ, “Con biết, con biết hết, con và anh trai đều đã dựng vợ gả chồng rồi, không còn như lúc nhỏ có một miếng bánh cũng phải bẻ ra mỗi người ăn một nửa nữa, nhưng con không trách anh, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, con hiểu mà, nhưng tuyệt đối không thể bắt con rời xa Tháng Ba, bây giờ không thể, sau này không thể, cho dù là lúc nào cũng không thể. Con bé mới nhỏ xíu như vậy, vừa mềm vừa ngoan, từ giây phút nó ở trong lòng con, không, phải là từ giây phút nó lựa chọn lớn lên trong bụng con, đã định trước cả đời này con và con bé sẽ dựa vào nhau mà sống, tuyệt đối không thể tách ra.”

Ngô Văn lấy điện thoại ra, đặt một bức ảnh của Tháng Ba Nhỏ bên cửa sổ, mắt ngấn lệ mỉm cưởi, “Mẹ xem, con bé đáng yêu biết bao, đôi mắt khuôn mày giống Lục Minh, mũi thì giống con, khi cười thì giống Lục Minh như đúc, xinh đẹp cực kỳ, giống như toàn thế giới đều sáng lên, mẹ nói xem làm sao con nỡ bỏ lại con bé chứ? Con không nỡ…”

Đào Nhiên nghe xong trái tim cũng ngâm ngẩm đau, nước mắt tí tách rơi xuống, còn cả một sức mạnh mà cô cũng không biết đến từ đâu chui ra, cô giãy ra khỏi tay Tô Hàn Sơn, xông đến bên chiếc xe, nói với Ngô Văn, “Chị Ngô Văn, chị còn có chúng em! Chúng em đều là bố mẹ của Tháng Ba Nhỏ…”

Cô ngoảnh đầu lại nhìn, Tô Hàn Sơn lại không đuổi theo, Đào Nhiên tức giận không thôi, quay ngược lại túm anh kéo đến bên chiếc xe, chỉ vào anh rồi chỉ vào mình, “Anh ấy và em, chúng em đều là bố mẹ của Tháng Ba Nhỏ, chị đừng sợ, chúng em sẽ cùng chị nuôi nấng Tháng Ba Nhỏ!”

Các y bác sĩ phía sau cũng tiến lên, nhao nhao an ủi Ngô Văn, “Tháng Ba Nhỏ chính là con của chúng tôi, cô yên tâm.”

“Đúng vậy, những ngày qua mỗi ngày chúng tôi đều phải nhìn ảnh của Tháng Ba Nhỏ, trong lòng chúng tôi đã coi con bé là con mình từ lâu.”

Còn có người lập tức muốn chuyển khoản, dùng hành động thật để thể hiện sự ủng hộ của mình.

~ Hết chương 101 ~

← Chương 99: 7-2  |  Mục lục  |  Chương 102: 7-5 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 101: 7-4”

  1. Ảnh đại diện Hoàng Hiền

    có lịch truyện này với thời niên thiếu không ạ??

Chia sẻ cùng tôi