Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 86

Chu Tranh dừng chân ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng một lát. Anh khẽ nghiêng đầu rồi híp mắt lại, giọng nói trầm khàn ý tứ sâu xa, “Từ Tịnh? Triệu Tiêu Dạng, em đang nghĩ gì vậy?”

Gương mặt Triệu Tiêu Dạng bỗng chốc đỏ bừng, có phải cô ghen rõ ràng quá rồi không? “Ý của em là, em không đi giày của người khác từng đi, nếu như là của cô ấy…”

“Mua cho em đó.” Ánh mắt Chu Tranh trầm xuống, nặng nề nhìn cô, cũng thu bớt nụ cười lại, nghiêm túc nói, “Nơi này chỉ có em và bố mẹ anh từng qua, tất cả mọi thứ đồ con gái ở đây đều chuẩn bị cho bạn gái anh.”

Lỗ tai cô đỏ ửng nóng bỏng, đôi mắt không biết nên nhìn đi đâu, “Em đi tắm.”

“Đợi một chút, anh lấy quần áo cho em.”

Bởi vì vai Chu Tranh bị thương nên đi lại rất chậm, cô đứng dưới phòng khách tầng một mà từng phút như dài cả năm. Hít sâu một hơi ngẩng đầu nhìn trần nhà, có rõ ràng như vậy không? Triệu Tiêu Dạng vào bếp vặn nhỏ lửa lại.

Tiếng bước chân vang lên phía sau, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu lại, gương mặt bỗng nhiên nóng bừng.

Chu Tranh đi đến bên cạnh đưa chiếc áo sơ mi trắng được gấp gọn gàng cho cô, “Có lẽ quần hơi dài.”

“Em có thể không cần.”

Anh ngước hàng mày đen rậm, lộ ra đôi mắt đen nhánh, “Hửm?”

Triệu Tiêu Dạng cầm lấy áo sơ mi, Chu Tranh chợt nắm lấy cổ tay cô, Triệu Tiêu Dạng xoay người. Anh nhíu mày hừ một tiếng, buông tay rồi ngoảnh mặt đi, đụng đến vết thương làm anh toát mồ hôi. Cô thấy vậy thật sự muốn đập chết anh, vội đỡ Chu Tranh đi vào phòng khách, “Anh ngồi đi, đừng đi lại linh tinh, cần gì thì gọi em.”

Một tay Chu Tranh vòng qua cổ cô rồi hôn xuống, nụ hôn bất thình lình làm cô trợn mắt. Trước khi Triệu Tiêu Dạng đẩy ra thì anh đã buông ra trước, lại hôn một cái vào khóe miệng cô, giọng nói khàn khàn trầm thấp, “Bạn gái, xin chào em.”

Đôi mắt đen nhánh của anh như sao sớm, khiến người ta chìm đắm, giọng nói khàn khàn ung dung phát ra từ sâu trong lồng ngực, gợi lên sự cộng hưởng trầm dày nơi cổ họng, sau đó chui vào lỗ tai cô. Triệu Tiêu Dạng liếm môi, gương mặt nóng bừng. Triệu tổng uy phong lừng lẫy cũng biết ngại ngùng, cô đứng dậy, “Anh thật sự không sợ miệng vết thương rách ra à? Biết hành hạ bản thân thật đó.”

Chu Tranh tựa người lên sô pha, thái độ lười biếng như cười như không nhìn chằm chằm cô.

Cô gần như hoảng loạn bỏ chạy, chạy như bay vào nhà vệ sinh, “Em đi tắm đây, anh để ý nồi hầm trong bếp đó, đừng để nó trào ra.”

“Ừm.”

Cửa phòng tắm đóng lại thật mạnh, Chu Tranh nhíu mày ngâm nghĩ một lát, ngoại trừ Triệu Tiêu Dạng, trong mắt anh những người khác không có khác biệt giới tính. Bỗng nhiên cô nhắc đến Từ Tịnh không phải vô duyên vô cớ, từ đâu mà thế?

Triệu Tiêu Dạng tắm nước nóng một cái, lúc thay quần áo nhìn thấy áo sơ mi của Chu Tranh, gương mặt lại bắt đầu nóng bừng. Vừa nãy trêu đùa trước mặt anh thì mạnh miệng lắm, nếu thật sự bảo cô mặc như vậy cô cũng không mặc được. Cho dù sau này chiều cao của cô có tăng lên những cũng chỉ mới một mét sáu lăm, Chu Tranh một mét tám lăm. Chênh lệch hai mười xentimet, cô mặc áo sơ mi của Chu Tranh quả thực có thể coi thành váy, nhưng có phải có hơi….

Triệu Tiêu Dạng đóng khuy áo cuối cùng, hất cằm lên nhìn cổ mình, một lát sau lại cởi một nút, xương quai xanh lộ ra ngoài. Tiếng chuông cửa bên ngoài vang lên, cô ngước mắt nhìn mình trong gương, ước chừng khoảng nửa phút, cô mở cửa phòng tắm đi ra ngoài.

“Chu tổng, đây là chìa khóa và…quần áo của anh.” Nhận được tin đi mua đồ phụ nữ, Từ Tịnh ngẩn người một chút, hỏi kích cỡ, size Chu Tranh nói giống với cô ta, khi đó đầu óc Từ Tịnh nóng lên, toàn thân sững sờ. Năm lớp 12 cô ta chuyển đến Đức Thuận, từ khi cô ta biết Chu Tranh, anh luôn một mình, khi đó bạn cùng phòng ký túc của cô ta cá cược ai có thể theo đuổi được Chu Tranh. Cuối cùng cô ta ở lại phòng làm việc của Chu Tranh, rốt cuộc có thể coi như thắng đúng không? Hôm qua Chu Tranh đăng weibo có chút mờ ám, bạn cùng phòng đều nói có lẽ Chu Tranh đang ra ám thị, đó là cơ hội cho cô ta tỏ tình, bây giờ Chu Tranh bảo cô ta qua nhà đưa đồ, có phải có hàm ý khác không? “Quần áo là?”

Chu Tranh ngước đôi mắt lạnh lùng, “Vợ tôi.”

Từ Tịnh sững người, anh nghiêm túc nói, “Không có chuyện gì thì cô về công ty trước đi.”

Chu Tranh ngoảnh đầu bỗng nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng đi từ phòng tắm ra, đôi chân thon dài thẳng tắp kéo dài dưới lớp áo sơ mi trắng, cô chỉ cài một khuy áo, lộ ra một mảng lớn da ở cổ, mái tóc đen vẫn còn nhỏ nước, áo sơ mi thấm ướt gần trong suốt, nội y màu đen như ẩn như hiện.

Mũi anh bỗng nóng lên, giơ tay đóng mạnh cửa lại, sải bước đi về phía Triệu Tiêu Dạng, nhưng lại động đến vết thương ở vai làm môi trắng bệch, “Em…”

“Cái gì?” Triệu Tiêu Dạng dừng bước chân lại, dựa vào cửa nhà tắm lau tóc, lúc giơ tay lên vạt áo bị kéo càng cao, chân cô trắng nõn nhìn không thấy lỗ chân lông, cổ chân tinh tế đường nét mềm mại, trắng đến mức phát sáng.

“Thay quần áo!” Chu Tranh nghiến răng nhịn đau xoay mặt đi, đưa chiếc túi cho cô, “Đi mau.”

Kích thích hơn nhiều so với trong tưởng tượng, Triệu Tiêu Dạng vô cùng gợi cảm.

Đôi mắt cô cong cong, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng thở cũng khiến Chu Tranh nghe thấy, cô chắp tay phía sau đứng ở cửa, “Áo sơ mi của anh mặc rất thoải mái.”

Hàng mày anh tuấn của Chu Tranh nhíu lại, cô rất gầy, khi mặc áo sơ mi của anh thì cực kỳ quyến rũ. Cơ thể anh trào lên một ngọn lửa không tên, tính tính nỏng nảy gần như dùng giọng nói mệnh lệnh, “Đi thay mau.”

“Vì sao?”

Yết hầu Chu Tranh lăn động, bước lên trước một bước, Triệu Tiêu Dạng lùi về sau tựa vào tường. Anh cúi người, hơi thở lướt qua gò má cô, “Như vậy anh sẽ muốn đè em lên giường, tiếp tục chuyện mấy hôm trước chưa hoàn thành.”

Lưng cô dán sát lên tường, trong hô hấp toàn là Chu Tranh, mùi hoormon nam tính nồng đậm, hơi thở nóng bỏng, gương mặt anh tuấn gần sát bên cạnh, trong mắt anh có dục vọng, vô cùng rõ ràng. Cũng có sự âm u không nói rõ được, giọng nói anh trầm khàn, “Anh muốn rất lâu rồi.”

Triệu Tiêu Dạng túm lấy chiếc túi chứa quần áo rồi đi vào phòng tắm, đóng rầm cửa lại, trái tim đập thình thịch như sắp vọt ra khỏi lồng ngực. Quần áo trong túi là đồ thể thao đơn giản, màu trắng. Khi cô thay quần áo đi ra thì anh không có ở phòng khách, Triệu Tiêu Dạng thở phào một hơi, chui tọt vào bếp chuẩn bị bữa trưa.

Hương thơm lan tỏa khắp căn phòng, tay nghề nấu ăn của cô vẫn như xưa, lúc bưng món canh gà cuối cùng lên bàn ăn thì Chu Tranh mới xuống lầu. Cô liếc nhìn, anh đã thay áo sơ mi đen rộng rãi, khuy áo cài lỏng lẻo, đầu tóc ướt sũng còn đang nhỏ nước xuống.

Cô vội kéo ghế ra cho anh ngồi xuống, đi ra phòng khách lấy gối tựa mềm mại, “Anh cẩn thận một chút.”

“Ừm.”

Trên người anh ẩm ướt, có mùi sữa tắm.

“Anh tắm rồi?” Triệu Tiêu Dạng kinh ngạc vì anh còn có thể tắm trong tình hình như vậy, quả là người tài, thật không sợ mình bị hành hạ đến chết. Cô bước nhanh vào phòng tắm lấy một chiếc khăn mặt sạch sẽ lau nước đang nhỏ xuống cho anh, “Bác sĩ đã dặn rồi, không được tắm, anh đừng có hành hạ mình đến chết.”

“Ăn cơm.” Chu Tranh nói, “Không cần lau.”

Triệu Tiêu Dạng lau tóc anh gần khô mới ngồi xuống múc canh gà cho Chu Tranh. Ăn cơm xong Chu Khải Thụy mới tới, hỏi thăm tình hình của Chu Tranh rồi tức giận bừng bừng đứng dậy, “Đúng thật là coi trời bằng vung, đâm người ngay trên đường, chúng coi pháp luật là gì chứ?”

Triệu Tiêu Dạng rót một ly trà cho Chu Khải Thụy, lúc đó ông mới đè nén lửa giận xuống nói, “Cảm ơn con.”

Cô ngồi xuống phía đối diện, có chút áy náy, “Khởi nguồn chuyện này là do con.”

“Người bị hại còn có tội à?” Chu Khải Thụy trợn mắt, ngay lập tức nhớ ra Tiết Cầm nói tình tính phải êm dịu, “Con làm việc theo pháp luật, hợp tình hợp lý, con không có gì sai cả, hôm nay người bị hại là con, nếu như không có Chu Tranh thì giờ này có lẽ mạng con cũng không còn…”

Nói đến đây Chu Khải Thụy đứng bật dậy, không nhịn được nữa. Nghĩ đến Triệu Tiêu Dạng có thể nguy hiểm tính mạng là cơn tức của ông lại ập tới, “Bố phải đi cục công an thành phố một chuyến, chuyện này không xong đâu.”

“Con đi cùng chú.” Triệu Tiêu Dạng vội cầm túi lên.

Vụ án đã được chuyển đến cục công an thành phố, Triệu Tiêu Dạng cùng Chu Khải Thụy đi đến đó, cô phối hợp với phía công an xác nhận hung thủ, làm ghi chép, bây giờ Lý Triết vẫn không thấy bóng dáng đâu, công an nhắc nhở cô phải cẩn thận một chút. Từ cục công an đi ra thì nhận được điện thoại của Kiều Viên, người bên tổng bộ đã đến, bảo cô về công ty một chuyến.

Chu Khải Thụy đưa Triệu Tiêu Dạng về đến SKC lại dặn dò thêm một lượt mới để cô rời đi, hiếm thấy Triệu Tiêu Dạng mặc đồ thể thao đi giày đế bằng đến công ty, từ lúc bước vào cửa đã bị người ta quan sát. Cô luôn không thích mặc đồ thể thao, vốn dĩ tuổi cô đã nhỏ, mặc đồ như vậy quả thực càng non nớt hơn.

Kiều Viên nhìn thấy cô cũng sững sờ một chút rồi mới vội tiến lên nói, “Triệu tổng.”

“Ai qua đây vậy?”

“Chu Sâm.”

Triệu Tiêu Dạng dừng chân lại ngoảnh đầu nhìn cô ấy, một lát sau liền thu ánh mắt lại tiếp tục đi vè phía trước, “Lục tổng lại phái anh ta qua.”

Chu Sâm rất nổi tiếng ở tổng bộ, Lục Thời Kiêu phái anh ta qua là có ý gì?

Triệu Tiêu Dạng bước vào văn phòng, Chu Sâm đứng bên cửa sổ quay lưng về phía cửa, ồ! Lại phái một ông nội đến rồi!

“Giám đốc Chu.” Triệu Tiêu Dạng đi qua anh ta mới ngoảnh đầu lại, anh ta mặc vest màu xám, nghiêm túc cẩn thận. Chu Sâm nâng kính lên rồi vươn tay, “Đã lâu không gặp.”

“Đã lâu không gặp.” Triệu Tiêu Dạng ngồi xuống sô pha, “Ngồi đi, anh uống gì?”

“Cà phê.”

Kiều Viên vội vàng đi pha cà phê, Chu Sâm ngồi xuống sô pha, đôi chân dài khẽ mở, một tay anh ta cởi cúc áo khoác rồi chống khuỷu tay lên gối, “Triệu tổng, Lục tổng bảo tôi qua đây phò tá cô.”

Nói đến đây dường như anh ta cảm thấy đây là một câu chuyện rất buồn cười, liền nở nụ cười, “Hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.”

Chu Sâm là thư ký sớm nhất của Lục Thời Kiêu, sau đó đến phòng tiêu thụ, người có tài, tính cách kiêu ngạo, hành động Lục Thời Kiêu phái anh ta qua đây khiến người ta đáng để suy ngẫm. Quả nhiên năm phút sau đã vào chủ đề chính, Chu Sâm đến để khuyên lui, tương lai SVR không tốt, cố gắng bây giờ của Triệu Tiêu Dạng chỉ là lãng phí thời gian.

“Nửa năm đầu tiên SVR ra thị trường, lợi nhuận là 300 triệu USD, mà tỉ lệ phí phát triển dự án không đến 0.2, đây là con số kinh người như thế nào?” Triệu Tiêu Dạng cười chế giễu, “Không cho bò ăn cỏ còn muốn sữa tươi ngon? Còn muốn con bò sống mãi? Đây cmn là nằm mơ giữa ban ngày!”

Chu Sâm tiếp xúc mấy lần với Triệu Tiêu Dạng, cảm thấy cô là một cô gái nhỏ rất có văn hóa và lễ pháp, đây là lần đầu tiên thấy cô như vậy. Anh ta khẽ nhíu mày, đổi một tư thế ngồi.

“Đây là phương án vận hành của tôi.” Triệu Tiêu Dạng cầm máy tính mở ra và nói, “Trước tháng bảy trò chơi cần phải làm xong bảo trì, giải đấu tháng tám nhất định phải tiến hành như đã định. Tôi đã hứa trước mặt Lục tổng thì chắc chắn có thể làm được.”

Triệu Tiêu Dạng rất để tâm đến dự án này, bản kế hoạch làm rất cẩn thận chu đáo, họ nói chuyện đến mãi năm rưỡi chiều. Mặt trời ngả về tây, ánh tà dương chiếu qua cửa sổ thủy tinh sát sàn chui vào căn phòng, trải một lớp trên mặt đất, Triệu Tiêu Dạng ngước mắt, ánh mắt sáng ngời, “Muốn SVR lại một lần nữa có được hào quang căn bản không phải vấn đề.”

“Nghe nói Chu tổng của Khoa học Kỹ thuật King là bạn trai cũ của Triệu tổng.” Chu Sâm cười đỡ kính, “Cố gắng làm chúa cứu thế như vậy để cứu một dự án sắp rút khỏi thị trường là vì anh ta sao?”

 ~ Hết chương 86 ~

← Chương 85  |  Mục lục  |  Chương 87 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi