“Anh nói vậy là sỉ nhục tôi.” Triệu Tiêu Dạng đứng thẳng người dậy, ánh mắt trầm lạnh, “Lục tổng cũng cho rằng như vậy?”
“Đương nhiên Lục tổng sẽ không quan tâm những chuyện nhỏ như vậy, đây chỉ là nghi vấn cá nhân của tôi. Nếu như có mạo phạm cô thì tôi ở đây xin lỗi cô.” Chu Sâm đứng dậy, trong ánh mắt có tia giễu cợt, “Hy vọng cô sẽ không lấy của công làm việc riêng, hôm nay đến đây thôi.”
“Tôi bảo Kiều Viên đưa anh về khách sạn.” Triệu Tiêu Dạng đi hai bước rồi ngoảnh đầu lại, “À đúng rồi, Chu Tranh không phải bạn trai cũ của tôi, anh ấy là bạn trai hiện tại, kho dữ liệu của anh nên cập nhật rồi.”
Chu Sâm nhíu mày, đúng lúc này Kiều Viên đi vào, “Trợ lý đặc biệt Chu?”
Chu Sâm rời đi, Triệu Tiêu Dạng khoanh tay đi đến trước cửa sổ sát sàn, yên lặng nhìn bầu trời đang dần tối đi. Đứng khoảng năm phút, cô quay trở lại uống nốt ly cà phê đã nguội lạnh, sau đó mở game ra.
Khi game này vừa ra mắt cô cũng đã từng chơi. Lần đầu tiên Triệu Tiêu Dạng chơi game là do Chu Tranh dẫn dắt, hiện nay game đó đã có hệ thống vận hành chỉn chu và ổn định, đã đạt đến đỉnh cao.
Triệu Tiêu Dạng đăng nhập vào ID của mình, vào game. Năm đó Chu Tranh nói cô thích hợp với game thao tác mạnh này, quả thực cô cũng có cảm tình tốt với kiểu trò chơi này.
Trò chơi đã rất lâu không được bảo trì, các phương diện đều sụt giảm, trang chủ toàn là mấy quảng cáo linh tinh vớ vẩn, low đến nỗi khiến người ta điên ruột. Lag mất năm phút cuối cùng cũng vào được, Triệu Tiêu Dạng nhặt được súng rồi lắp đạn lên, nghe thấy tiếng bước chân liền lập tức ngoảnh đầu lại, kẻ địch bắn một loạt đạn, màn hình của cô lập tức tối đi.
Quả thật là nỗi sỉ nhục lớn.
ID là King.
Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, lại dùng tên ID của Chu Tranh, chửi thì không hay lắm.
Trở lại trang chủ trò chơi, bỗng nhảy ra một trang web đen. Triệu Tiêu Dạng đóng trang chủ lại thì trực tiếp bị lag rớt mạng. Cô nhìn màn hình tối om nảy ra một suy nghĩ độc ác, mấy trăm triệu làm ra cái thứ này? Bên phía Khoa học Kỹ thuật King cũng tự làm rồi tự bỏ. Bây giờ cô muốn ngâm máy tính của mấy kỹ sư vào nước rửa một lượt, trải nghiệm chơi kiểu này còn muốn kiếm tiền? Sợ là nằm mơ đi,
Điện thoại vang lên, là Chu Tranh gọi tới. Lúc này cô mới điều chỉnh cảm xúc rồi ấn nghe.
“Vẫn chưa tan làm?”
“Ngay đây.”
“Tài xế ở dưới tòa nhà SKC.” Chu Tranh nói, “Tối nay qua đây, em ở một mình không an toàn.”
“Ừm.”
“Dì giúp việc đã chuẩn bị bữa tối rồi, qua sớm một chút.”
“Em về mang chút quần áo qua.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Đúng lúc em có công việc cần nói.”
Đầu kia điện thoại trầm mặc vài giây, Chu Tranh nói, “Được.”
Ngắt máy xong Chu Tranh đứng dậy ra khỏi phòng khách, đi xuống lầu nói với dì giúp việc đang nấu cơm, “Bây giờ có thể tìm người ném giường ở phòng ngủ cho khách đi không?”
Dì giúp việc: “…”
“Cất hết chăn màn trong phòng đi giúp tôi, chỉ để lại giường thôi.”
Dì giúp việc: “…”
Triệu Tiêu Dạng xuống lầu liền nhìn thấy xe của Chu Tranh, có điều người trên ghế lái là một chàng trai trẻ, cô chào người đó, dáng vẻ cười híp mắt của anh ta nhìn rất hiền lành, gương mặt khá quen, “Xin chào chị Tiêu Dạng, em là Trần Tùng, anh Tranh không lái xe được nên em qua đây.”
Trần Tùng? Cô không có ấn tượng lắm, chỉ gật đầu.
Trần Tùng lái xe đi, nhìn cô trong gương chiếu hậu và nói, “Bố em lái xe cho chú Chu.”
Hóa ra là con trai chú Trần, Triệu Tiêu Dạng bừng tỉnh, “Em vẫn đang đi học chứ?”
“Đã tốt nghiệp rồi ạ.” Trần Tùng nói, “Bây giờ em đang làm việc ở công ty của anh Tranh.”
Triệu Tiêu Dạng không thân với chàng trai này nên cũng không có nhiều chuyện để nói, “Vậy phiền em rồi, đến biệt thự Tây Nguyên trước đi.”
“Được ạ.”
Trần Tùng rất nhiệt tình, tính cách lại vui vẻ, Triệu Tiêu Dạng xác va li đến cầu thang là cậu đã nhanh chân chạy qua đỡ giúp rồi, cô có chút ngại, “Tự chị xách được.”
“Không sao ạ.” Trần Tùng đưa cô đến cổng nhà Chu Tranh, mang va li vào cửa giúp nhưng lại không đi vào trong. Tình tình Chu Tranh rất lạ, bình thường thoạt nhìn dễ nói chuyện, nhưng người bình thường không được phép đến nơi anh ở.
“Vậy em đi trước đây ạ.” Trần Tùng đưa chìa khóa cho Triệu Tiêu Dạng.
“Không ở lại ăn bữa cơm sao?
“Không cần ạ, tạm biệt.”
Trần Tùng chuồn nhanh như một làn khói, cô đóng cửa lại ngoảnh đầu liền nhìn thấy Chu Tranh, anh vẫn mặc bộ quần áo buổi sáng, rộng rãi thoải mái. Sắc mặt vẫn trắng nhợt, chỉ có một đôi mắt đen nhánh, anh di qua cầm va li của Triệu Tiêu Dạng lên, “Mau đi rửa tay ăn cơm.”
“Anh đừng xách vali, đợi lát nữa em xách, anh đang bị thương đó.”
Chu Tranh đẩy hành lý qua một bên, mở tủ giày lấy ra một đôi dép lê đặt trước mặt Triệu Tiêu Dạng, lần này là một đôi dép lê màu xám nhạt. Có mù cô cũng nhìn ra là đôi này là đồ đôi với đôi trên chân Chu Tranh.
“Anh đừng động, vết thương của anh không đau à?”
Chu Tranh mới khom lưng một chút đã đau đến mức toát mồ hôi, dì giúp việc đi qua xách va li của Triệu Tiêu Dạng lên lầu và nói, “Cơm nấu xong rồi, hai người mau đi ăn đi.”
Triệu Tiêu Dạng rửa tay xong liền đi về phía nhà ăn, bữa tối thanh đạm, mùi vị rất thích hợp, dì này nấu cơm khá ngon. “Vấn đề của SVR vẫn còn rất nhiều, em hy vọng bản mới sẽ nhanh chóng được cập nhật.”
“Về phía kỹ thuật thì không có vấn đề.” Chu Tranh chậm chạp uống canh, anh ngước mắt, “Có thể xóa hết những quảng cáo rác rưởi đó không?” Anh hừ lạnh, “Cái thứ rách nát.”
“Ngày mai tất cả sẽ bị xóa hết.” Triệu Tiêu Dạng nuốt cơm xuống, ngẩng đầu, “Hôm nay em thử game rồi, trải nghiệm không phải kém bình thường đâu, không thể so sánh với SVR một năm trước.”
“SVR một năm trước là anh đập tất cả tiền trong người vào đó đấy, SVR bây giờ là một con cừu trụi lông.” Lông cừu đã bị cạo sạch, cũng không ai bón cỏ cho cừu ăn,
Triệu Tiêu Dạng bật cười.
Ăn cơm xong dì giúp việc lại thu dọn bàn ăn, Triệu Tiêu Dạng mở máy tính ra thảo luận phương án tối ưu hóa và quảng bá với Chu Tranh.
“Em từng chơi game của anh?”
“Bản đầu tiên em đã đánh đến Tông sư rồi.” Triệu Tiêu Dạng nói.
Chu Tranh liếc nhìn cô một cái, bây giờ nghĩ lại năm đó kéo Triệu Tiêu Dạng đi chơi game anh vẫn cảm thấy rất khó tin, nhưng về mặt này cô thật sự rất giỏi.
“Có cảm giác gì?”
“Hoàn hảo.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Em cho rằng game này là thiên tài, nó sẽ vượt qua tất cả mọi game trên thị trưởng bây giờ.”
“Bây giờ thì sao?”
“Em vẫn cho rằng như vậy.” Triệu Tiêu Dạng ngước mắt, nụ cười của cô đẹp kinh động lòng người, tự tin ngông cuồng, không coi ai ra gì, “Về mặt vận hành chỉ thiếu em thôi.”
Chu Tranh nghiêng đầu híp mắt nhìn cô.
Cô đã bước ra từ bóng tối của tuổi thiếu niên, trưởng thành một đóa hoa xinh đẹp diễm lệ phát triển trên núi cao, đẹp thanh cao dịu dàng.
Yết hầu của Chu Tranh lăn động, “Đúng, anh chỉ thiếu em.”
Ánh mắt anh nóng bỏng đến mức gương mặt Triệu Tiêu Dạng đỏ ửng. Cô giơ tay lên nhìn thời gian, đã đến mười một giờ, không biết dì giúp việc rời đi lúc nào. Họ thảo luận quá chăm chú nên không hề hay biết, cô đứng lên trước, “Thời gian không sớm nữa, nên nghỉ ngơi rồi.”
“Ừm.”
Triệu Tiêu Dạng đi lên lầu, Chu Tranh cũng đi ngay phía sau, theo cô vào phòng đặt hành lý của mình. Căn phòng rất lớn, ở giữa đặt một chiếc giường lớn, ga giường màu xanh đậm. Trên bàn sách cực lớn bên cạnh có đủ thiết bị máy tính, Triệu Tiêu Dạng lùi ra ngoài lại lưng lại đụng vào Chu Tranh, cô lập tức dừng lại rồi ngoảnh đầu, “Đây là phòng anh?”
Chu Tranh gật đầu, đôi mắt đen nhánh quan sát cô.
“Em ở đây?”
“Ừm.”Chu Tranh vượt qua cô đi vào, kéo cánh cửa gian để quần áo giữa bức tường ở bên cạnh ra nói, “Một nửa tủ này là của em.”
Gian quần áo rất lớn, quần áo của Chu Tranh từ chính thức đến nhàn nhã đều treo chỉnh tề, bây giờ tủ đã trống ra một phần. Triệu Tiêu Dạng hít sâu một hơi, toàn bộ quần áo của cô lấy ra cũng không treo đủ một phần, rốt cuộc Chu Tranh thích mua quần áo đến nhường nào?
Làm đỏm quá.
“Không phải, trọng điểm là bây giờ em sẽ sống cùng anh?”
“Nhà anh chỉ có một căn phòng.” Chu Tranh cụp mắt, hàng mi dày rậm và gương mặt nhợt nhạt khiến anh trở nên rất vô tội, một lát sau mới ngước mắt, “Nếu như em để ý thì anh ngủ sô pha phòng khách.”
“Em ra ngủ phòng khách.” Triệu Tiêu Dạng nói.
“Không được.”
Chu Tranh bước nhanh qua đóng cửa lại, gương mặt nhìn về phía cô, yết hầu lăn động, anh lên tiếng thong thả nói, “Anh không chấp nhận được việc để cho bạn gái mình ngủ phòng khách.”
Triệu Tiêu Dạng nhướn mày.
Giọng Chu Tranh trầm đến mức bình tĩnh, “Anh là đàn ông.”
Mặt đối mặt với nhau khoảng một phút, Chu Tranh lên tiếng, “Nếu như em không để ý, chúng ta có thể…”
Triệu Tiêu Dạng tựa người lên tủ nhìn anh.
“Cùng nhau.”
Cổ họng cô hơi khô, phản ứng đầu tiên không phải sợ hãi, không phải phản kháng, mà là nghĩ xem tưởng ngủ của mình có xấu không, có ngáy không.
Cô rời mắt đi, lỗ tai đỏ hồng, nhất thời không biết nên làm gì. Triệu Tiêu Dạng đi qua định kéo rèm cửa lại nhưng lại không kéo được. Gương mặt đỏ tía tai lại cứng đờ, giọng nói trầm thấp của người đàn ông phía sau vọng tới, “Điều khiển.”
Chu Tranh cầm điều khiển đóng rèm cả lại rồi ném điều khiển qua một bên. Không khí bức bách khiến tâm trạng anh hơi kích động, khẽ hắng giọng, “Anh đến phòng sách xử lý tài liệu cần dùng ngày mai.”
Triệu Tiêu Dạng há miệng, “Vậy anh đừng làm việc muộn quá.”
Chu Tranh đi ra ngoài cửa, quả thực cô muốn đâm đầu vào tường chết luôn cho rồi, không muốn anh bận quá khuya là có ý gì? Nôn nóng muốn ở cùng nhau vậy sao?
Cô mở va li lấy quần áo ngủ ra, kiểu dáng khá bảo thủ. Sau đó đi vào phòng tắm, tắm xong đi ra anh vẫn chưa trở lại, cô lau khô tóc rồi thỉ lên giường. Chiếc giường mềm mại, trên đó còn có hương thơm nhàn nhạt, ngọt ngào.
Đã qua mười hai giờ, Triệu Tiêu Dạng nằm xuống, tắt đèn chính trong phòng, chỉ để lại ngọn đèn ở đầu giường. Cô cầm điện thoại lên, mở wechat ra thì nhìn thấy một thông báo kết bạn, ghi chú là Từ Tịnh.
Cửa phòng bị đẩy ra, rất khẽ, Triệu Tiêu Dạng ấn chấp nhận, nhanh chóng đặt điện thoại xuống. Ngại quá nên giả vờ ngủ vẫn tốt hơn. Tiếng bước chân đến gần, cuối cùng dường như dừng lại bên cạnh cô, sau đó không nhúc nhích nữa. Tròn năm phút đồng hồ, Triệu Tiêu Dạng không nhịn được nữa phải mở mắt ra. Bất ngờ chạm vào đôi mắt đen nhánh của Chu Tranh, anh ngồi trên tủ đầu giường nhìn cô.
“Nhìn gì?”
Anh cười, đôi mắt đẹp híp lại, sau khi trưởng thành giọng của Chu Tranh đã cố định ở âm trầm, rất từ tính, trong đêm khuya tĩnh mịch lại vô cùng quyến rũ, “Chưa ngủ?”
“Bị anh làm tỉnh.”
Chu Tranh giơ tay cởi một khuy áo ra, đôi mắt vẫn nhìn cô, “Sợ không?”
“Cái gì?”
Anh buông tay xuống, hất cằm ra hiệu, “Đừng ngủ mãi bên cạnh giường như vậy, anh không chạm vào em.”
Gương mặt Triệu Tiêu Dạng nóng bừng, lúc này mới phát hiện mình ngủ mãi ra ria giường, cánh tay cũng lơ lửng bên ngoài rồi. Triệu Tiêu Dạng dịch vào trong một chút, giơ tay lên che mặt, sau đó liền nghe thấy tiếng cười trầm trầm của Chu Tranh, “Ngại sao? Hửm?”
~ Hết chuong 87 ~

Chia sẻ cùng tôi