Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 88

“Không có?” Triệu Tiêu Dạng buông tay xuống nhìn vào mắt Chu Tranh.

“Đúng, không có.” Chu Tranh nói với giọng điệu sâu xa, anh giơ chân bước lên giường làm chiếc đệm rung lên khi phải gánh chịu sức nặng của hai người, trái tim Triệu Tiêu Dạng cũng theo đó mà rung rinh. Cô cẩn thận dịch sang bên cạnh một chút, sợ ảnh hưởng đến Chu Tranh.

Anh nằm nghiêng người, vết thương bị kéo ra khiến anh suýt xoa một tiếng, Triệu Tiêu Dạng nhanh chóng xoay người, “Uống thuốc chưa?”

“Chưa uống thuốc giảm đau.” Thuốc giảm đau uống nhiều sợ sẽ tổn thương đến thần kinh, Chu Tranh nhịn đau nằm xuống, đôi mắt đen nhánh đặc quánh nhìn cô chằm chằm, giọng nói trầm khàn, “Ngủ đi.”

Triệu Tiêu Dạng mím môi, nhổm người dậy tắt đèn rồi lại nằm xuống. Cô có chút căng thẳng, từ năm mười sáu tuổi đến giờ hai mươi hai tuổi, đây là lần đầu tiên chung giường với Chu Tranh.

Trong bóng tối mờ mờ, hơi thở của anh rõ ràng thơm tho, Triệu Tiêu Dạng nhắm mắt lại, vùi đầu vào chiếc gối đầu mềm mại.

Giọng nói mềm mại của cô gái khẽ vang lên, “Ngủ ngon.”

Giống như bông hoa tuyết cuối cùng trong ngày xuân, lơ lửng lạc vào nơi vạn vật đang sinh sôi, tan chảy trong thảm thực vật xanh biếc. Yết hầu Chu Tranh lăn động, giơ tay ra nắm lấy tay Triệu Tiêu Dạng, cô giãy ra nhưng không được, ngay sau đó anh ấn tay cô lên vị trí trái tim mình, “Triệu Tiêu Dạng.”

Cô lập tức mở mắt ra, Chu Tranh lại kéo tay cô đặt lên môi mình. Triệu Tiêu Dạng không nhìn rõ biểu cảm của anh, không thấy anh mà chỉ cảm nhận được cánh môi anh mềm mại, hơi lành lạnh. Anh hôn lên mu bàn tay Tiêu Dạng rồi kéo xuống dưới cằm. Cô chạm vào làn da dưới cằm của anh, không láng mịn mà có chút ram ráp.

Cổ họng Triệu Tiêu Dạng khô khốc, lại ho một tiếng, ngón tay nhỏ nhắn khẽ cử động, thấp giọng hỏi, “Anh mọc râu rồi sao?”

 Chu Tranh bật cười thành tiếng, lại hôn lên ngón tay cô, “Anh là đàn ông.”

Triệu Tiêu Dạng không biết mình ngủ mất từ lúc nào, ngày hôm sau khi tỉnh lại bên cạnh đã không có ai nữa, cửa sổ chỉ kéo một lớp rèm mỏng, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào. Cô giơ tay lên che trước trán, cảm thấy tất cả giống như đang mơ. Ngẫm nghĩ lại một lát bỗng nhiên bật người ngồi dậy, mấy giờ rồi?

Tám rưỡi mà cô vẫn đang ngủ. Tiêu Dạng lập tức xuống giường đi đến nhà vệ sinh, cốc đánh răng của cô và Chu Tranh đặt cùng nhau, của cô màu đen, của anh màu trắng. Khi đánh răng nhìn cốc của Chu Tranh bỗng nhiên cô bật cười thành tiếng, ngoảnh đầu nhìn mình trong giương, như một đứa ngốc.

Thu bớt nụ cười lại, vội vàng đánh răng rửa mặt, xoay người bước nhanh xuống lầu.

 Chu Tranh ngồi trong nhà ăn, mặc chiếc áo sơ mi màu trắng nhạt, vạt áo rộng rãi nhét trong lưng quần, tay anh tùy tiện gác lên thành ghế, ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng trắng đến mức gần như trong suốt.

“Chào buổi sáng.” Triệu Tiêu Dạng đi qua, nhìn thấy trên bàn chỉ có một đĩa đồ ăn thừa, “Anh ăn rồi?”

“Ừm.” Ánh mắt  Chu Tranh rời từ người cô qua chỗ khác, nhìn vào máy tính, “Tiếp tục.”

Triệu Tiêu Dạng nhướn mày, bỗng nhiên phát hiện chiếc máy tính trên bàn của  Chu Tranh đang mở camera, tai anh vẫn đang đeo tai nghe. Vậy nên anh đang làm gì vậy?

“Trong bếp có bữa sáng.”  Chu Tranh nhìn cô một cái rồi nói tiếp, “Anh đang họp, hai ngày tới không thể đến công ty, họp trực tuyến.”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Chu Tranh nghiêng máy tính đi, chuyển camera qua một bên khác. Chuyện tốt đẹp như yêu đương anh ước gì có thể khoe cho cả thiên hạ biết, nhưng vấn đề hiện tại nằm ở việc Triệu Tiêu Dạng là bên hợp tác, anh vẫn có chút cố kỵ, Triệu Tiêu Dạng chủ động từ chức là một chuyện, bị đuổi việc thì rất không vui.

Ở đầu kia máy tính cả phòng họp yên tĩnh đến mức kim rơi xuống đất cũng nghe thấy, ông chủ máu lạnh vô tình bỗng dịu dàng như vậy từ khi nào vậy? Sự dịu dàng bất ngờ của  Chu Tranh rất đáng sợ, nhưng giọng nữ kia là ai?

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Từ Tịnh, gương mặt cô ta trắng bệch, ngay sau đó mới ho khẽ một tiếng, báo cáo tiến độ.

Triệu Tiêu Dạng vào bếp bưng đĩa đồ ăn sáng ra ngồi phía đối diện, vừa ăn vừa xem điện thoại, Từ Tịnh nhắn tin wechat cho cô, “Xin chào, tôi là Từ Tịnh của Khoa học Kỹ thuật King, trợ lý của Chu tổng.”

Triệu Tiêu Dạng cắn bánh mì, tay thì trả lời tin nhắn,”?”

“Chu tổng trong hình đại diện rất đẹp.” Tin nhắn được gửi tới rất nhanh, “Là hai người sao?”

Triệu Tiêu Dạng híp mắt, đôi chân dưới gầm bàn đá bay đôi dép của  Chu Tranh rồi giẫm lên chân anh một cái, tay vẫn gõ chữ, “Đúng vậy.”

Anh ngước mắt từ màn hình máy tính lên nhìn cô, Triệu Tiêu Dạng lại cắn một miếng bánh, không nhìn anh, nhưng lỗ tai lại đỏ ửng. Bây giờ  gan Triệu Tiêu Dạng rất lớn, mỗi ngày đều lượn lờ trên ranh giới cái chết.

 Chu Tranh tiện tay rót một cốc sữa ấm đặt trước mặt cô, tiếp tục cuộc họp. Điện thoại của Triệu Tiêu Dạng vẫn vang lên, Từ Tịnh nói: “Gần đây cô có thời gian không? Chúng ta có thể gặp nhau một chút không? Tôi muốn nói chuyện với cô về Chu tổng.

Cô lập tức cảm thấy vô vị, lười quan tâm đến loại người này, nếu đã nhìn thấy hình đại diện thì chắc hẳn cũng biết quan hệ giữa cô và  Chu Tranh. Triệu Tiêu Dạng thu chân lại, ăn xong bánh liền đứng dậy, chụp màn hình đoạn đối thoại vừa nãy gửi cho Chu Tranh, tin nhắn kèm theo là: Nhân viên của anh làm việc riêng trong giờ họp này.

“Em đi đây.”

“Để Trần Tùng đưa em đi.”

“Không cần…”

“Vẫn chưa bắt được lão già kia.” Sắc mặt
Chu Tranh trầm xuống, không cho phép từ chối, “Cẩn thận một cút, đừng lơ là.”

Triệu Tiêu Dạng nhướn mày, anh lại bồi thêm, “Đừng tùy hứng.”

Chu Tranh vừa tiếp tục họp vừa cầm điện thoại lên xem tin nhắn. Anh nhìn thấy tin nhắn của Triệu Tiêu Dạng, ngước mắt lên nhìn cô trong phòng khách, gần như vậy cũng cần gửi tin nhắn sao?

Mở wechat ra xem ảnh chụp màn hình. Sắc mặt anh lập tức thay đổi, về công việc Từ Tịnh không có lý do tìm Triệu Tiêu Dạng, về việc riêng cô ta càng không có lý do tìm Triệu Tiêu Dạng. Ánh mắt Chu Tranh âm trầm lạnh lẽo, ngón tay thon dài gõ nhịp trên mặt bàn.

Bên ngoài cửa sổ, xe của Trần Tùng đã tiến vào, Triệu Tiêu Dạng xách túi đi ra ngoài, cánh cửa đóng lại, ánh mắt anh lại một lần nữa nhìn vào màn hình.

Anh không ngờ Từ Tịnh lại có tâm tư khác, tin nhắn đó quá thẳng thắn, thẳng thắn đến mức anh cũng có thể nhìn ra sự ngu dốt của cô ta, là một trong những nhân viên sớm nhất của Khoa học Kỹ thuật King, vừa tốt nghiệp đại học ra liền bước ngay vào hàng ngũ thu nhập hàng năm tính bằng triệu, chưa từng trải qua sự tàn khốc của thị trường tuyển dụng, EQ quả đúng là cạn lời. Ban đầu Từ Tịnh là trợ lý phòng làm việc, bây giờ là trợ lý của anh, mặc dù cô ta không có giỏi bằng những nòng cốt kỹ thuật, nhưng EQ thì chẳng khác gì nhau.

Cuộc họp kết thúc lúc chín giờ,  Chu Tranh tắt máy tính rồi cầm điện thoại gọi cho Từ Tịnh, bên kia nghe máy rất nhanh, “Chu tổng?”

“Giao công việc của cô cho Lý Phong, bộ phận thị trường đang thiếu một trợ lý giám đốc, cô qua đó đi.” Gương mặt  Chu Tranh không chút biểu cảm. “Bộ phận thị trường cần sự nhiệt tình của cô hơn.”

Trợ lý bộ phận thị trường và trợ lý tổng giám đốc khác nhau một trời một vực.

“Chu tổng, em đã làm sai điều gì sao?” Từ Tịnh nghẹn ngào, “Em có thể sửa.”

“Nếu như cô không muốn đến bộ phận thị trường vậy thì chỉ có thể xin lỗi rồi, King không có vị trí thích hợp với cô,” Tự Tịnh đi theo anh từ khi mới lập nghiệp, trực tiếp đuổi việc thì không hợp lý, nhưng Chu Tranh sẽ không dùng con người này nữa.

Triệu Tiêu Dạng đến công ty lại cãi nhau một trận với Chu Sâm, vấn đề rất đơn giản, cô kiên trì một làm theo ý định ban đầu, cho dù phải bù tiền. Xua đuổi hết những thứ chướng khí đi, một lần nữa đổ tiền vào việc duy trì game.

Chu Sâm kiên trì không đồng ý, trong cuộc họp Triệu Tiêu Dạng đã ném tài liệu lên bàn và nói, “Hoặc là bây giờ anh đi xin tổng bộ đuổi việc tôi, nếu không cần phải làm như tôi nói.”

Sau khi Chu Sâm nổi giận đùng đùng xông ra khỏi phòng họp, cô nhặt lại tài liệu rồi hít sâu một hơi, nói tiếp, “Làm theo phương án của tôi, trước thứ sáu tôi muốn nhìn thấy thành quả.”

Triệu Tiêu Dạng cho rằng sẽ nhanh chóng nhận được điện thoại của Lục Thời Kiêu, bất ngờ là anh ta không quan tâm đến chuyện này, dường như hoàn toàn không coi chuyện này ra gì.

***

Thứ sáu họ cho ra mắt phiên bản mới nhất của SVR, đây là lần đầu tiên trong vòng nửa năm nay game này nâng cấp nội dung thực chất, thay đổi một cách rầm rộ, xóa toàn bộ những quảng cáo rác bên trong. Triệu Tiêu Dạng có bản lĩnh làm game này, Lục Thời Kiêu không cần nhúng tay, trước mắt SVR vẫn là hạng mục có tiền đồ nhất của chi nhánh.

Trò chơi được vận hành bình thường không phải mục đích cuối cùng, cô muốn một lần nữa đạt đến đỉnh cao. Giải thi đấu hoàng kim tháng 8 năm ngoái đã tổ chức một lần, trình độ đạt được rất cao, vốn dĩ năm nay đang nằm ở trạng thái được kỳ vọng. Sau khi Triệu Tiêu Dạng tiếp nhận liền kiên trì muốn làm tiếp. Bây giờ SVR cũng không phải một dự án rất tốt, hồi tháng 5 những công ty giúp đỡ căn bản đã rút hết, việc tổ chức giải đấu không thuận lợi như trong tưởng tượng. Triệu Tiêu Dạng tiếp xúc với mấy công ty nhưng tất cả đều bị từ chối.

Kiều Viên đi vào đặt báo cáo điều tra thị trường của SVR lên bàn, nói, “Lưu tổng của MU nói hôm nay có thời gian, bảo cô qua Thế Việt.”

MU là nhãn hiệu máy tính trong nước, mấy năm nay phát triển khá tốt, trước kia cũng từng hợp tác với SKC. Năm ngoái vừa hết hợp đồng, nhưng vẫn là một công ty khá có hy vọng.

“Được, tôi biết rồi.”

“Chu tổng đến rồi.”

“Bảo anh ấy đến thẳng văn phòng tôi đi.” Triệu Tiêu Dạng vùi đầu vào tài liệu.

Kiều Viên đi ra, rất nhanh cửa văn phòng lại bị đẩy ra, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn thấy Chu Tranh. Anh đi qua đặt ly sữa bò lên mặt bàn cô rồi kéo ghế ngồi xuống, “Tối nay có một buổi nhạc kịch, anh mua vé rồi, có thời gian không?”

“Tối nay em có buổi xã giao.”

“Với ai?”

“Lưu Tổng của MU.”

Chu Tranh nhíu mày, sắc mặt trầm xuống, “Lưu Hy?”

“Anh quen à?”

Anh hừ lạnh, “Từng liên hệ, mấy giờ đi qua? Anh đi cùng em.”

“Vai anh ổn chưa?” Cô rất lo lắng về sự nóng nảy của Chu Tranh, những buổi xã giao kiểu này Chu thiếu gia thường không tham gia, sợ là lật bản đứng dậy mất. Tính tình của Chu Tranh ngang ngược chết đi được.

“Ừm.” Chu Tranh híp mắt, trầm ngâm nhìn cô, “Vô cùng khỏe mạnh.”

Triệu Tiêu Dạng rời ánh mắt đi, Chu Tranh đứng dậy vòng qua phía cô, cúi đầu hôn cô. Anh tựa vào bàn làm việc, giọng nói bị đè xuống rất thấp, “Tối nay đến chỗ anh?”

Khoảng thời gian này Triệu Tiêu Dạng khá bận rộn, chỗ cô gần công ty hơn nên cô đã trở về đó sống. Chu Tranh hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không thể bức ép cô.

“Hả?”

Tiếng gõ cửa vang lên, Triệu Tiêu Dạng đẩy mạnh Chu Tranh ra, anh thong thả ung dung ngồi xuống, đôi mắt đen nhánh vẫn nhìn cô. Người bước vào là giám đốc phòng tài vụ, anh ta đặt tài liệu lên bàn làm việc, nói, “Tài liệu này cần chữ ký của cô.”

“Được.”

Triệu Tiêu Dạng lật xem, ký tên rồi trả cho giám đốc phòng tài vụ, xong xuôi anh ta mới rời đi. Cửa phòng làm việc đóng lại, Triệu Tiêu Dạng nói, “Tối nay lại nói.”

Chu Tranh đứng dậy, một tay đúc túi liếc nhìn cô, “Tan ca thì đợi anh, không được đi một mình. Con người Lưu Hy này, tốt nhất em đừng gặp hắn ta một mình.”

Cô nhíu mày nhìn dáng vẻ nhỏ nhen của Chu Tranh, “Biết rồi.”

Chu Tranh rời đi, sau đó Triệu Tiêu Dạng lật xem tài liệu của Lưu Hy. Người sáng lập nhãn hiệu MU, 36 tuổi, người thành phố B, cũng xuất thân từ đại viện.

Tiếng điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng cầm lên nhìn cuộc gọi đến, ánh mắt trầm xuống, ấn nghe, “Lục tổng.”

“Lâu lắm rồi không báo cáo công việc cho tôi, Triệu tổng rất bận sao?”

“Việc của dự án SVR khá nhiều, vẫn bận suốt.” Triệu Tiêu Dạng đứng dậy và nói, “Lục tổng, ngài có gì căn dặn?”

“Em và Chu Sâm bất hòa à?”

“Có sao?” Triệu Tiêu Dạng giả vờ ngốc, Lục Thời Kiêu phái Chu Sâm qua đây làm gì? Qua ép cô về tổng bộ.

“Tuần sau tôi về nước.” Lục Thời Kiêu khẽ than nhẹ ở đầu bên kia, trầm giọng nói, “Em và Chu Sâm đừng đánh nhau nhé.”

“Chắc chắn tôi sẽ nhường trợ lý Chu, huống chi tôi cũng đánh không lại anh ta.” Triệu Tiêu Dạng cười nói, “Lục tổng yên tâm.”

“Triệu Tiêu Dạng.” Lục Thời Kiêu gọi tên tiếng Trung của cô và nói, “Em là một đứa trẻ thông minh, tương lai vô cùng rộng mở, đừng để tôi thất vọng.”

Sau khi cúp máy cô híp mắt lại, tựa trên ghế, hai tay đan lại chống dưới cằm, một lát sau cô mới ngồi thẳng dậy.

Đứa trẻ cái quái gì! Cô là người thành niên.

Đến buổi tối Triệu Tiêu Dạng đưa Kiều Viên đến nhà hàng, cô không ngồi xe của Chu Tranh mà để Kiều Viên lái xe, hai người một trước một sau đến nhà hàng. Khi vào cửa lại là đi cùng nhau, Lưu Hy đã ngồi ở đó, lúc nhìn thấy Chu Tranh thì anh ta sững người, đứng dậy, “Chu thiếu gia.”

“Khách sáo rồi.” Chu Tranh lạnh nhạt bắt tay với Lưu Hy, sau đó kéo ghế ngông nghênh ngồi xuống, ánh mắt lạnh nhạt xa cách, dáng vẻ soi mói.

“Không ngờ Chu thiếu gia cũng sẽ đến.” Lưu Hy nhìn về phía Chu Tranh rồi lại nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Cô là Triệu tổng của SKC?”

Triệu Tiêu Dạng vươn tay ra, “Triệu Tiêu Dạng.”

“Ngưỡng mộ đã lâu!”

Triệu Tiêu Dạng ngồi xuống, ngay lập tức Chu Tranh đưa khăn ấm cho cô, Triệu Tiêu Dạng liếc nhìn anh một cái. Lau tay một cách ghét bỏ như vậy hơi quá đáng đúng không? Chu Tranh lười biếng tựa lên ghế uống một ngụm trà.

Triệu Tiêu Dạng lấy tài liệu ra và nói, “Lưu tổng, đây là hợp đồng của giải đấu hoàng kim.”

“Hợp đồng thì đợi lát nữa nói.” Lưu Hy hứng thú nhìn cô, anh ta từng nghe nói đến Triệu Tiêu Dạng, người phụ nữ từng đá Chu Tranh, là một nhân vật truyền kỳ. Từ khi Lưu Hy quen biết Chu Tranh, trên giang hồ đã có truyền thuyết như vậy, hôm nay cuối cùng đã gặp được người thật.

Mặc dù anh ta và Chu Tranh chênh lệnh mười mấy tuổi nhưng không ngăn được anh ta cố kéo thấp mình cùng tuổi với Chu Tranh, xem trò cười của Chu Tranh. Lưu Hy vòng qua rót rượu, cô vội vàng đỡ lấy ly, anh ta chạm ly một cái với cô rồi ngẩng đầu uống cạn, rượu của Triệu Tiêu Dạng vẫn chưa uống đã bị Chu Tranh lấy qua rót vào ly trước mặt mình, sau đó ngẩng đầu uống. Yết hầu anh lăn động, anh lấy chìa khóa xe trong túi áo đưa cho Triệu Tiêu Dạng, “Lát nữa em lái xe đi.” Tiếp đến ngước mắt nhìn Lưu Hy, như cười như không, “Lưu tổng, tôi uống cùng anh, hôm nay ai chạy ai là cháu chắt.”

 ~ Hết chương 88 ~

← Chương 87  |  Mục lục


Bình Luận

Một phản hồi cho “Thời niên thiếu | Chương 88”

  1. Ảnh đại diện kellyhuynhnz
    kellyhuynhnz

    Sau thời gian chờ đợi mỏi mòn thì cũng đọc được 1 chương thiệt dài Hihi… cảm ơn bé editor đáng iu🥰🥰

Chia sẻ cùng tôi