Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 102: 7-5

Ngô Văn ngăn mọi người lại, nước mắt chảy dài trên gò má, còn nhiều hơn so với vừa nãy bị chị dâu ghét bỏ, “Cảm ơn, cảm ơn mọi người, nhưng tôi rất tốt, thật đó, tôi có công việc của mình, những năm qua tôi và Lục Minh cũng có tiền tích góp, chúng tôi có nơi ở, có nhà. Khi tôi quyết định giữ lại đứa bé tôi cũng đã tính toán kỹ rồi, tôi có thể tự mình nuôi dưỡng nó nên người, hơn nữa cũng không sống khó khăn qua đâu, vậy nên cảm ơn lòng tốt của mọi người.”

“Chị Ngô Văn…” Đào Nhiên thấy cô ấy rơi nước mắt thì cũng buồn, khuyên nhủ nói, “Chị Ngô Văn, chị đừng khóc, mẹ em nói trong tháng cữ mà khóc thì sẽ không tốt cho mắt, sau này gặp gió sẽ chảy nước mắt đó.”

Đào Nhiên nhiên cũng không kiểm tra điều này có căn cứ y học hay không, nhưng nó không quan trọng.

“Được.” Ngô Văn ngồi trong xe nhìn cô, mặc dù mắt vẫn ngấn lệ, nhưng đuôi mắt lại cong thành vầng trăng khuyết, “Chị sẽ không khóc, chị cũng không sợ chút nào cả, thật đó, Lục Minh ở trên trời sẽ bảo vẹ mẹ con chị, anh ấy hy vọng hai mẹ con chị sống vui vẻ, sau này chị và Tháng Ba sẽ mỉm cười sống tiếp.”

“Ừm!” Đào Nhiên gật đầu thật mạnh.

“Cảm ơn em.” Ngô Văn lại nhìn về phía Tô Hàn Sơn bên cạnh cô, “Cảm ơn anh, chủ nhiệm Tô.”

Ngô Văn ngồi trong xe, đóng cửa xe lại rồi nói với người nhà Lục Minh đang lái xe, “Em về nhà mình, cảm ơn.”

Chị gái Lục Minh thở dài, “Tính cách của em… Em yên tâm, con của Lục Minh gia đình mình sẽ quan tâm chăm sóc. Hôm nay chị và anh rể em đến đón đứa bé cũng không nói là em phải đi theo, nếu em đã luyến tiếc Tháng Ba thì bọn chị cũng mừng, em xem xem xét xem, hay là đến nhà chị? Trong nhà đã chuẩn bị hết rồi, cũng tiện.”

Ngô Văn đang trầm tư, không biết có nghe thấy lời nói của chị Lục Minh không, cô không đáp.

Chị Lục Minh liền nói, “Vậy thì về nhà em đi, chị và em cùng sống, làm gì có chuyện trong tháng cữ không có ai chăm sóc? Đến nhà Lục Minh đi.” Câu cuối cùng là nói với chồng chị ấy, nói xong lại bổ sung với Ngô Văn, “Bọn chị đều là người khỏe mạnh, em yên tâm.”

Chiếc xe cứ như vậy rời đi, những người còn lại ở bệnh viện cũng lần lượt tản đi.

Mẹ Ngô Văn đã sớm khóc sướt mướt, chạy theo chiếc xe một hồi cũng không đuổi theo được, liền muốn đi bộ đến nhà Ngô Văn.

Chị dâu Ngô Văn quở trách cô một hồi, câu nào câu nấy khó nghe, mẹ Ngô Văn vừa khóc vừa mắng chị ta, “Chị nói là muốn tốt cho Văn Văn, tôi còn thật sự cho rằng chị có lòng tốt như vậy, hóa ra chị sợ Văn Văn mang đến phiền phức cho chị, anh chị cũng thật không có lương tâm, trước kia Lục Minh và Văn Văn đối với Thu Thu tốt như vậy…”

Đào Nhiên và Tô Hàn Sơn dần đi xa tiếng nói chuyện của mẹ và chị dâu Ngô Văn cũng dần không nghe thấy nữa, cô cũng không có tâm trạng nghe, lúc này còn đang bận lườm Tô Hàn Sơn, đi mấy bước lại lời một cái, đợi đến khi Tô Hàn Sơn nhìn sàng thì cô lại vội rời mắt đi, một lát sau lại lườm tiếp.

Tô Hàn Sơn dở khóc dở cười, không nhịn được nói, “Em muốn lườm anh thì quang minh chính đại mà lườm, làm vậy là có ý gì?”

Đào Nhiên hừ một tiếng rồi lên xe.

Nhìn ánh mắt thẳng thừng có thể nhìn thấu tất cả của cô, Tô Hàn Sơn đoán cô dang bất mãn vì việc vừa nãy anh kéo cô, kiềm chân cô không nói, bản thân anh còn thành một phần tử lạc hậu! Nhìn xem, nhìn xem, bây giơ còn không ngồi cùng anh nữa, không những ở giữa cách một khoảng rất dài, còn thỉnh thoảng ném ánh mắt oán hận qua đây.

Anh âm thầm lắc đầu, ra hiệu cho cô xích lại một chút, kết quả cô ngoảnh đầu, rồi lại quay lại, cuối cùng điện thoại của anh vang lên, cúi đầu xuống xem thì là tin nhắn cô gửi tới:  Thầy Tô, anh đừng ảnh hưởng đến em, em cần yên tĩnh.

Được rồi, cô cứ yên tĩnh đi.

Tô Hàn Sơn suy nghĩ phải dỗ dành cô. Nhưng dỗ dành thế nào bây giờ?

Dọc đường đi Tô Hàn Sơn đều đang cân nhắc.

Thật ra đối với anh mà nói thế giới của Đào Nhiên rất xa lạ. Một cô gái nhỏ trong túi suốt ngày giáu đồ ăn vặt, một cô gái nhỏ luôn thì thầm to nhỏ với chị em xem tôm hùm đất ở đâu ngon, quán trà sữa nào có hương vị mới, anh nên làm sao để tiến vào đó đây?

Anh không có nhiều hiểu biết với đồ ăn, những thứ cô thích anh gần như không đụng vào, mà cô còn thích gì nữa? Hình như anh không hiểu rõ lắm.

Giữa họ nếu tính kỹ thì cũng đã quen biết rất nhiều năm, nhưng hai người cách nhau một con sông rộng, mà mỗi người lại tự mình đi ở một bên bờ, đi song song với nhau, không có cầu, dường như cũng mãi mãi không xuất hiện cây cầu đó, chỉ thỉnh thoảng anh sẽ nhận được ánh nhìn đến từ cô, anh hiểu, nhưng lại luôn giả vờ không biết.

Lần chi viện Vũ Hán này rất tình cờ và rất bất ngờ, hai người lại phi vọt sang bờ đối diện.

Quả thực là bay. Không có bất cứ sự quá độ nò, cũng không phân biệt rõ rốt cuộc là cô nhảy san phía anh, hay là anh nhảy qua phía đó, ngay cả tự giới thiệu bản thân với nhau cũng không có.

Đương nhiên cô biết anh là Tô Hàn Sơn, anh cũng biết cô là Đào Nhiên. Nhưng cũng chỉ có vậy thôi.

Cô ngồi bên cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài, đưa gáy về phía anh, mái tóc đã dài hơn một chút so với lúc mới cắt, chúng càng thêm nóng nảy giống như từng bị oanh tạc vậy, mỗi sợi tóc đều có tính cách của nó, nhưng hình như cô không để ý như lúc mới cắt nữa.

Anh bật cười. Trước mắt lóe qua từng hình ảnh cô cúi đầu chỉ nhìn thấy chiếc gáy: Khi ăn cơm ở nhà ăn, khi cúi đầu bước nhanh lướt qua anh, khi thậm thà thậm thụt với Tiểu Đậu…

Tâm tư bay xa, bất giác chiếc xe đã chạy đến nơi ở, cô vẫn cúi đầu xuống xe, nhưng khi đi đến vườn hoa thì dừng lại, ngoảnh đầu lườm anh, cũng đang đợi anh.

Anh lại một lần nữa bật cười, sải bước tiến lên, rồi lại chầm chậm đi bên cạnh cô từng bước tiến lên phía trước.

Thời gian ở bên cạnh nhau mỗi ngày đều rất rất ít, chỉ có quãng đường ngắn ngủi mỗi khi từ nơi ở đến bệnh viện và ngược lại. Khi đến bệnh viện thì vội vã, một giây cũng không nỡ bỏ phí, chỉ có quãng đường trở về có thể thả chậm bước chân, mỗi lần cô đều đi rất chậm.

Đây là thời gian duy nhất thuộc về hai người, cũng là thời gian duy nhất để hai người tìm hiểu lẫn nhau.

Anh không biết trong thời gian này cô có thể biết được thông tin gì về anh, nhưng anh dần dần có phát hiện mới, ví dụ khi cô vui thì thích đi kiễng chân lên, nhảy nhót tung tăng, dù cho không nhìn thấy gương mặt cô nhưng toàn thân cô từ trên xuống dưới đều toát ra niềm vui không thể giấu diếm, đặc biệt là mái tóc lởm chởm của cô, dường như đều có thể bay lên trong gió; Khi cô không vui sẽ trầm mặc, thích nhíu mày, cũng chính là khi cô nói mình cần yên tĩnh, nhưng cô không thật sự yên lặng, mà là một mình đấu tranh tâm lý, một mình diễn rất nhiều vai, nội tâm diễn rất nhiều vở kịch, nhưng lại tự mình thuyết phục mình, nháy mắt lại biến thành dáng vẻ xán lạn rực rỡ.

Một cô gái có năng lực tự chữa lành cực mạnh.

Vậy nên khi cô dừng lại đợi anh, có lẽ là một lát vừa nãy cô đã diễn kịch trong lòng xong rồi.

Anh có cảm giác bản thân không có đất dụng võ.

“Yên lặng lĩnh ngộ ra điều gì chưa?” Anh đi chầm chậm, hỏi cô.

Quả nhiên cô gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng lườm anh.

“Anh ngáng đường em?” Anh cúi đầu hỏi cô.

Đôi mắt cô mở lớn hơn chút, dường như đang nói sao anh biết em nghĩ vậy?

“Anh máu lạnh?”

Đôi mắt cô càng mở to hơn nữa.

Anh cười, “Mãi mãi không thèm để ý đến anh?”

Lần này cô lại vội lắc đầu, “Không không.”

“Vậy đưa ra kết luận gì rồi?”

“Anh không phải!” Trong quá trình ngồi trên xe bản thân Đào Nhiên đã nghĩ thông suốt rồi, “Anh là thầy Tô tốt nhất tốt nhất! Có một lần bệnh nhân không có tiền chữa bệnh, anh còn nộp tiền viện phí cho ông ấy, không, chuyện này không chỉ một lần! Còn cả lần dịch bệnh này nữa, người dân toàn quốc đều góp tiền góp của cho chúng ta, bản thân anh cũng góp một số tiền…”

Anh cười, “Em biết nhiều thật đó.”

Bước chân của cô có chút bay bổng hơn, mặt mày toát lên vẻ đắc ý, mái tóc bù xù cũng hưởng ứng theo, “Còn phải nói, em là ai chứ, em là người có tiếng hiểu chủ nhiệm Tô đó! Vậy nên về phía bác sĩ Lục, chắc chắn anh cũng có dự định và sắp xếp của mình!”

“Tin tưởng anh vậy sao?”

“Ừm! Tuyệt đối tuyệt đối tin tưởng anh một trăm phần trăm! Em nói rồi, anh là thầy Tô tốt nhất thế giới!”

“Vậy… nhỡ đâu anh không tốt như em nói thì sao?”

“Không thể nào!”

“Ngộ nhỡ anh khiến em thất vọng thì sao?”

“Tuyệt đối không thể!”

“Ngộ nhỡ mà?”

“Vậy đối với em mà nói anh cũng là bác sĩ Tô tốt nhất! Mặc kệ người khác thấy thế nào anh cũng là như vậy!”

Tô Hàn Sơn nhìn đôi mắt bay cao của cô, bỗng trong lòng giống như bị co rút, nhói đau.

Anh nắm lấy cổ tay của cô, than khẽ, “Đi thôi.”

~ Hết chương 102 ~

← Chương 101: 7-4  |  Mục lục  |  Chương 103: 7-6 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi