Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 103: 7-6

Cô ở bên cạnh đã bắt đầu ríu rít, “Thầy Tô, chị Ngô Văn xuất viện rồi, sau này chúng ta còn có thể thường xuyên gặp Tháng Ba Nhỏ không?”

“Thầy Tô, sau này nhà Ngô Văn thật sự bỏ mặc Tháng Ba Nhỏ sao?”

“Thầy Tô, sau này Ngô Văn và Tháng Ba Nhỏ sẽ tốt chứ?”

“Thầy Tô, anh nói chuyện đi!”

Có người lắc lư tay anh.

Anh cúi đầu cười, “Đương nhiên rồi, sẽ tốt mà.”

Mặt mày cô rạng rỡ nở nụ cười.

Cô thật sự rất vui mừng. Vì sao không vui mừng được chứ? Từ khi cô trở về, con đường có đau khổ, có nước mắt, nhưng tất cả đều phát triển theo chiều hướng tốt, Tháng Ba Nhỏ ra đời, giường 36 khỏe lại, bệnh tình của bố cũng ổn định hơn, bà Lam tất cả đều tốt, à, đúng rồi, ngày mai bà Hoàng giường 36 được chuyển sang phòng bệnh thường rồi…

Điện thoại Tô Hàn Sơn rung lên, có thông báo tin nhắn mới.

Khi anh đọc tin, Đào Nhiên không cẩn thận liếc nhìn một cái, hình như là thông báo chuyển khoản ngân hàng. Cô lập tức nhắm mắt lại, vội vàng không nhìn nữa, cô tuyệt đối không chú ý đến thông tin riêng tư như vậy.

Tô Hàn Sơn lẳng lặng cất điện thoại đi. Thực ra có hai tin nhắn, một tin là thông báo số dư ngân hàng, một tin khác đến từ Ngô Văn, nội dung đại khái là: Chủ nhiệm Tô, cảm ơn anh, tấm lòng thì tôi xin nhận, nhưng hiện tại tôi không cần tiền.

Khi bà Hoàng chuyển sang phòng bệnh thường vô cùng lưu luyến, bà kéo tay Đào Nhiên, nhất định phải chụp ảnh chung với cô, nhưng khi bức ảnh được chụp xong, bà Hoàng lại u sầu, còn có chút buồn bực.

Bà Hoàng là một người tính cách tùy hứng trẻ con, Đào Nhiên không biết rốt cuộc bà bị làm sao, nhưng thật sự lo lắng bà ấy sẽ giở tính không chịu chuyển phòng bệnh, không chừng bà Hoàng cũng có thể làm ra chuyện này.

“Bà ơi, bà nhìn này, bà chụp ảnh rất đẹp, tinh thần phơi phới!” Cô cho rằng bà Hoàng không vừa lòng với bản thân ở trong ảnh, quả thực đây là bức ảnh đầu tiên khi bà lão vào nằm viện, toàn thân thoạt nhìn rất gầy, sắc mặt cũng không tốt, nhưng điều này cũng bất đắc dĩ, dù sao cũng trải qua một trận bệnh nặng.

Bà Hoàng vẫn không vui, Đào Nhiên dỗ dàng và trêu chọc, khó khăn lắm bà Hoàng mới nói thật, chỉ vào Đào Nhiên trong bức ảnh, “Cháu là cháu gái bà không?”

“Đúng vậy! Sao lại không phải chứ ạ?” Đào Nhiên vội nói.

Viền mắt bà Hoàng đỏ ửng lên, “Bao nhiêu lâu nay cháu bón cơm, lau người cho bà, hầu hạ bà thế này thế kia, cháu gái ruột của bà cũng như vậy, nhưng ngay cả cháu gái mình như thế nào bà cũng không biết.”

Đào Nhiên bừng tỉnh, trong ảnh cô mặc đồ bảo hộ bao bọc kín mít.

Đúng vậy, bất giác đã chung sống với nhau sớm sớm chiều chiều hơn một tháng rồi, các bệnh nhân quả thực chưa từng nhìn thấy gương mặt của y bác sĩ các cô, nếu không phải dựa vào bảng tên trước ngực thì sợ là còn không biết ai vào ai.

Bà Hoàng kéo tay Đào Nhiên, nước mắt dung dung, “Sớm muộn mấy đứa cũng phải trở về, đến khi đó bà nhớ cháu thì phải làm sao? Bà phải tìm cháu như thế nào? Bà còn không biết cháu trông ra sao…”

Đào Nhiên bất ngờ, cô bị lời nói của bà lão sưởi ấm, trong sự ấm áp lại có đôi phần chua xót.

Mặc dù cô đã vào ngành ba năm, chăm sóc qua rất nhiều bệnh nhân, nhưng trải nghiệm trong một tháng qua là lần đầu tiên trong đời, sau này cô cũng không muốn có nữa, cảm giác sống chung với sinh tử, cùng đau cùng buồn chỉ có người trải qua rồi mới biết.

“Bà à…” Cô dịu dàng nói, “Cháu có cách thức liên lạc của ông, đợi sau khi tan làm cháu sẽ gửi ảnh cháu cho ông, như vậy là bà đã biết cháu trông thế nào rồi, sau này bà và ông đến Bắc Kinh chơi thì nhớ tìm cháu nhé.”

Bà lão ngẫm nghĩ, miễn cưỡng cảm thấy phương án này cũng tạm được, cuối cùng còn nháy mắt với cô, “Còn phải tìm chủ nhiệm Tô nữa.”

“…” Lại một bất ngờ khác! Lời nói này của bà Hoàng có ám thị?

Bà Hoàng bật cười, “Đừng cho rằng bà không biết! Đến khi đó hai đứa đều phải chụp ảnh chung với bà!”

“Được ạ.”

Lời nói này truyền từ ngoài cửa vào, hóa ra Tô Hàn Sơn cũng đã đến.

Ánh mắt bà Hoàng nhìn họ cũng thêm một chút ý vị, bà chuyển qua nắm tay Tô Hàn Sơn, đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng gật đầu, “Là một đứa trẻ anh tuấn.”

“….” Đào Nhiên cũng không hiểu, bịt bọc kín mít như vậy sao có thể nhìn ra anh là một đứa trẻ anh tuấn.

“Cháu hát làn điệu dân ca hay lắm.” Bà Hoàng giơ ngón cái lên, “Nhưng sau này hát nhiều cho con bé nghe nhé.”

Bà Hoàng lại chỉ Đào Nhiên.

Đào Nhiên có chút lúng túng, cô tự cho rằng giấu rất kỹ mà!

Tô Hàn Sơn lại vô cùng thản nhiên, còn sảng khoái đồng ý, “Vâng!”

Cuối cùng bà Hoàng cũng vừa lòng. Người luôn đắm chìm trong tình yêu, người được dắt tay cả đời, luôn thích nhìn thấy những đứa trẻ mình yêu quý cũng từng đôi từng đôi hạnh phúc.

Đào Nhiên và Tô Hàn Sơn không thể đích thân đưa bà Hoàng ra ngoài, nhưng những chuyện sau đó cô vẫn biết.

Nghe nói, sau khi bà Hoàng vào khu bệnh thường, mỗi ngày đều nhận được một phần quà nhỏ, có khi là một tấm thẻ, có khi là một đóa hoa, có khi là một miếng bánh quy.

Nghe nói bà Hoàng còn tức giận vì miếng banh. Vì sao chỉ có một miếng bánh? Bà không đủ ăn!

Đào Nhiên thấy trong nhóm điều dưỡng đang thảo luận về bà Hoàng liền bật cười, hoàn toàn không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ tức giận làm nũng của bà lão.

Tô Hàn Sơn thấy cô cầm điện thoại bật cười thành tiếng ngốc ngếch, không nhịn được hỏi, “Xem gì vậy mà buồn cười thế?”

Đào Nhiên cất điện thoại đi, đôi mắt liếc nhìn Tô Hàn Sơn, cảm thấy sau này già rồi Tô Hàn Sơn chắc chắn không thể nào cầm hoa quả bánh kẹo dỗ dành cô giống như ông lão nhà bà Hoàng, cô thầm thở dài, nhưng không cam lòng, không khỏi liếc thêm cái nữa, liếc thấy người nào đó mặt mày sảng khoái, lại nghĩ đến thói quen sinh hoạt giống như người già và phong cách ăn mặc đơn điệu khi ở nhà của anh, cô lại một lần nữa khẳng định cuộc sống khi già đi không chừng chính là cuộc sống cơm canh đạm bạc…

Cô lại lắc đầu thở dài.

Tô Hàn Sơn bị cô chọc cười, “Vừa nhìn anh vừa lắc đầu vừa thở dài, không phải anh đẹp trai nhất Bắc Nhã sao?” Có một cô bạn gái có nhiều trò trong bụng là cảm giác gì? Mỗi giây đều không biết tiếp theo cô sẽ thốt ra câu nói kinh người nào, đương nhiên vì cô có rất nhiều trò nên sẽ không làm anh thất vọng, một giây sau quả nhiên rất kinh người.

“Đẹp thì đương nhiên còn đẹp nhất…” Đào Nhiên còn thở dài, “Nhưng lòng người không thể thỏa mãn được!”  Trước kia cô luôn coi việc “đến bên cạnh bác sĩ Tô” là ước nguyện hàng đầu, chỉ cần ở bên cạnh anh là được, nhưng khi thật sự đến bên cạnh anh thì lại suy nghĩ lung tung, suy nghĩ có thêm một bước tiến mới, khó khăn lắm cuối cùng mới lừa được anh vào trong bát của mình, lại bắt đầu nhìn thấy đồ ăn trong bát của người khác ngon hơn…

Đào Nhiên, mày như vậy là không đúng.

Đào Nhiên phẫn nộ phê bình bản thân như vậy.

“…” Tô Hàn Sơn thu trọn ánh mắt phẫn hận bất bình của cô, vô thức nhìn Ninh Chí Khiêm cách đó không xa, sắc mặt không thay đổi, im lặng một lát vẫn không nhịn được nói, “Anh nhớ trước kia em và Tiểu Đậu thích uống trà sữa XueJia, sau này lại đổi thành Xicha rồi?”

“Còn phải nói!” Đào Nhiên gật đầu, “Ai cứ uống mãi một nhà chứ, sẽ chán ngấy!”

“:…” Tô Hàn Sơn cảm thấy tốt nhất đừng bình luận gì về chuyện này, nhưng nghĩ lại vẫn không nhịn được, ngay ngắn nói, “Trẻ con, tâm tình không ổn định, có mới nới cũ.”

“Không phải…” Đào Nhiên cảm thấy mình rất oan, “Đây không gọi là có mới nới cũ, đây gọi là dũng cảm thử thứ mới!”

“…” Tô Hàn Sơn đã thành công bị chẹn họng một lần nữa.

Sau đó Đào Nhiên phát hiện, sao dọc đường thầy Tô đều không nói không rằng nhỉ? Nhưng vậy cũng không sao, trước giờ thầy Tô không thích nói chuyện, vì vậy cô một mình bắt đầu nói, “Thầy Tô, anh biết không? Ông Tăng dỗ dành bà Hoàng, nói đợi dịch qua thì đưa bà ấy đến công viên Disney chơi!”

“Thầy Tô, anh nói xem, đợi đến khi em già rồi muốn đến Disney chơi, người khác có cảm thấy em là lão yêu quái không?”

“Hừ, đến khi em già em không những muốn đến Disney chơi, em còn muốn đeo ba lô gấu của Disney nữa! Em mặc kệ người khác nói thế nào.”

“Thầy Tô, anh sẽ thấy sao?”

“Hửm?” Thầy Tô nào đó bị gọi tỉnh, “À, được.”


“Đây là anh nói đấy nhé!” Đào Nhiên vừa lòng, tâm trạng rất tốt, lúc xuống xe gặp phải Ninh Chí Khiên, nhường anh ấy đi trước, còn lễ phép chào hỏi, “Chào chủ nhiệm Ninh.”

Ninh Chí Khiên gật đầu rời đi.

Tô Hàn Sơn và Đào Nhiên đi phía sau, chậm rãi, Tô Hàn Sơn cố nhịn, cuối cùng khẩn khiết dạy bảo, “Yêu thích bản thân không sai, nhưng vẫn phải chú ý, những gì không nên thích thì đừng thích.” Ninh Chí Khiêm kết hôn rồi! Em biết không hả?

Đào Nhiên buồn rầu, thầy Tô có ý à lúc cô già rồi không nên thích ba lô gấu của Disney sao? Hừ, thầy Tô cũng khô khan vậy sao?

Cô giậm chân, không vui, “Em cứ thích đó! Em thích!”

Tô Hàn Sơn nhìn cô theo đuôi Ninh Chí Khiêm tiến vào thang máy, bất giác giơ tay lên sờ mặt mình, nhưng vừa nghĩ mình đang đeo khẩu trang, cánh tay lại dừng lại giữa chừng.

~ Hết chương 103 ~

← Chương 102: 7-5  |  Mục lục  |  Chương 104: 7-7 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi