Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 104: 7-7

Đào Nhiên không biết một loạt những thay đổi tâm lý của Tô Hàn Sơn, nếu như cô biết chắc chắn sẽ chun mũi lại, đôi mắt nhỏ liếc anh: Rốt cuộc là ai lắm trò? Có một thầy Tô lắm trò sẽ như thế nào?

Giường 35 đã tiếp nhận bệnh nhân mới, câu chuyện tiếp theo của bà Hoàng cũng giống như thời tiết ngày càng ấm lên vậy, càng ngày càng tốt đẹp.

Đào Nhiên nghe nói, khi bà Hoàng ra viện là ông Tăng đã lái xe đến đón, trong khoang xe còn chứa đầy hoa, vào thời gian đặc thù như vậy, không biết ông lão đã lấy ở đâu nhiều hoa như vậy, đủ loại kiểu dáng, màu sắc rực rỡ, mùa xuân, là mùa hoa nở!

Bà Hoàng ra viện giống như một dấu hiệu may mắn, liên tiếp những chuyện vui ùn ùn kéo đến.

Bà Lam hết cách ly được trở về nhà mình, hôm đó gọi video, chậu hoa trà trên ban công đã nở rộ những đóa hoa đỏ thắm, bà Lam rất thích, giống như nhìn thấy kỳ tích vậy, kinh ngạc nói với Đào Nhiên trong video, “Bao nhiêu lâu không chăm sóc chúng nó rồi, mẹ còn tưởng chúng nó không sống được, không ngờ lại còn nở hoa!”

Một hàng chậu cảnh trên ban công quả thực đã có mấy chậu héo úa, nhưng chậu hoa trà nở rộ này lại bắt mắt như vậy, bà Lam suýt rớt nước mắt, liên tục nói, “Đào Đào, đây là điềm báo tốt! Điềm báo tốt đó!”

“Vâng!” Đào Nhiên gật đầu thật mạnh.

Những sinh mệnh mãnh mẽ mơn mởn luôn có thể tiếp thêm sức mạnh cho con người, khiến người ta nhìn thấy hy vọng.

Quả nhiên tình hình phát triển theo những gì bà Lam nói, mấy ngày sau nghe bà Lam nói cậu nằm ở một bệnh viện khác cũng đã xuất viện rồi, tiếp sau đó ông Đào chuyển sang phòng bệnh thường.

Ông Đào sống lại một lần nữa đã gầy đi rất nhiều, nhưng toàn thân lại rất sống động, lúc đi dạo còn không nhịn được ôm lấy Tô Hàn Sơn, nước mắt nước mũi sụt sùi.

Ân nhân hai lần, hai lần tìm đường sống trong cái chết, ông Đào hoàn toàn coi Tô Hàn Sơn là ân nhân của mình, cùng với tất cả người trong khoa gọi “chủ nhiệm Tô”, tràn đầy cảm kích nói, “Chủ nhiệm Tô, chủ nhiệm Tô, ngài thật sự là ân nhân cứu mạng của nhà chúng ta! Chú… chú nên cảm ơn ngài như thế nào đây? Đại ơn đại đức của ngài…”

Trong khoa chủ yếu là đội y bác sĩ của Bắc Kinh, bình thường nói chuyện đều mang đặc một giọng Bắc Kinh gốc, ông Đào nghe quen nên cũng học theo, mở miệng là “ngài” này “ngài” nok, còn đại ơn đại đức…

Trùng hợp Đào Nhiên tan ca đêm nên đến đưa bố đến phòng bệnh thường luôn, nghe thấy lời nói ngượng ngùng này, cũng may bà Lam không ở đây, nếu không sẽ lại mắng ông Đào là ngốc nghếch cho xem!

“Bố!” Cô vội tiến lên ngăn lại, “Bố! Bố đừng! Sắp đến giờ rồi, chúng ta nên qua đó rồi!” Ông Đào ơi ông Đào, xin bố hãy nhìn rõ xem anh ấy là ai? Bạn trai của con gái bố đó! Con rể được bà Lam rêu rao khắp nơi! Ngài này ngài nọ, không sợ anh ấy bị sét đánh à?

Ông Đào còn phê bình Đào Nhiên, “Thời gian sắp đến cũng phải hiểu lễ nghĩa, nên cảm ơn vẫn phải cảm ơn, nào, cùng bố…”

Đào Nhiên sợ ông Đào nói, “Nào, con gái cùng bố cúi đầu bái kiến chủ nhiệm Tô”, đây là lời nói bà Lam thường dùng khi đưa cô đến chùa, vậy nên mau chóng ngăn cản, “Bố! Anh ấy là Tô Hàn Sơn! Tô Hàn Sơn! Bố tỉnh táo một chút!” Tô Hàn Sơn là vai vế gì chứ, bố đừng quên! Đồng thời cố gắng liếc mắt với Tô Hàn Sơn, trong mắt toàn là sát ý: Tô Hàn Sơn, anh mau đứng dậy đi, còn nhớ mình là ai không? Dám nhận lễ của bố em?

Tô Hàn Sơn cười thầm đỡ ông Đào, “Chú Đào, đều là điều cháu nên làm, bây giờ quả thực chúng ta nên chuyển phòng bệnh rồi.”

“Bố, bố còn không đi sẽ làm chậm trễ công việc của mọi người!” Đào Nhiên giả vờ nghiêm trang nói.

Dường như ông Đào cũng đã hiểu, ồ, đúng rồi, nói như vậy quả thực có chút sai sai, nhìn ân nhân chủ nhiệm Tô uy quyền bình thường uy phong lẫm liệt, lại nhìn con gái mình, nhất thời có chút nghẹn.

Đào Nhiên lại một lần nữa nghiêm túc nói với Tô Hàn Sơn, “Bố em là người thật thà.” Ánh mắt thì đầy cảnh cáo: Anh đừng bắt nạt bố em thật thà, cái đuôi vểnh lên trời rồi kìa!

Tô Hàn Sơn cười khổ, ánh mắt: Không dám, không dám…

Đào Nhiên hừ thầm một tiếng, cùng Tiểu Đậu đưa ông Đào đến phòng bệnh thường, đương nhiên ông Đào cũng cảm ơn Tiểu Đậu hết lần này đến lần khác, trong thời gian này con gái ông đang chăm sóc người khác, Tiểu Đậu lại chăm sóc ông từng ly từng tí giống như con gái vậy.

Cảm xúc của Tiểu Đậu vẫn không bình tĩnh, không chỉ vui mừng, còn thứ khác.

Đào Nhiên hiểu.

Trên đường trở về xe, hai chị em sát vai nhau, viền mắt Tiểu Đậu ướt đẫm, khịt mũi nói, “Đào Đào, tớ không để cậu thất vọng.”

Đào Nhiên cảm thấp áp lực của cô ấy quá lớn, nhẹ giọng nói, “Tiểu Đậu, giữa chúng ta…”

Tiểu Đậu lắc đầu ngắt lời cô, đôi mắt lấp lánh, “Đào Đào, không có người thứ ba, tớ thật sự vừa buồn vừa vui, cậu hiểu không? Bác Đào không phải người thứ ba, không có người thứ ba, sẽ không có người thứ ba nữa…”

“Tiểu Đậu, tớ hiểu!”

Tớ hiểu mà Tiểu Đậu, không có người thứ ba, sẽ không có nữa…

~ Hết chương 104 ~

← Chương 103: 7-6  |  Mục lục  |  Chương 105: 8-1 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 104: 7-7”

  1. Ảnh đại diện trungtruc tran
    trungtruc tran

    Lâu quá không đọc truyện mình đã quên mất mạch truyện rồi (hôm nào có giờ sẽ đọc lại từ đầu) nhưng nhớ mang mánh hình như Bác Đào trai tự tử khi biết mình bị nhiễm Covid 19 (Sorry nếu mình nhớ sai nha !) hôm nay thấy Bác Đào trai không có việc gì mình đúng là thở phào nhẹ nhõm. Từ bây giờ Đào Nhiên có thể cứ như vậy tận hưởng hạnh phúc với BS Tô. Cám ơn Ánh nhiều nha <3 <3 <3

Chia sẻ cùng tôi