Hôm đó khi Đào Nhiên tan ca cũng không thấy bóng dáng Tô Hàn Sơn đâu, nghe y bác sĩ nói có một bệnh nhân nặng chuyển vào khoa, Tô Hàn Sơn và điều dưỡng trưởng đều không tan ca, đang cấp cứu cùng các bác sĩ ca đó.
Chuyện như vậy Đào Nhiên cũng đã quen rồi, Tô Hàn Sơn là nòng cốt, điều dưỡng trưởng là một trong hai người duy nhất biết trị liệu hô hấp, việc vận chuyển trong khoa hoàn toàn không thể tách rời hai người họ được.
Một mình Đào Nhiên và đồng nghiệp cùng về nơi ở, sau khi thu xếp xong cũng đã đến tối, điện thoại vẫn im lìm, xem ra Tô Hàn Sơn vẫn chưa quay về.
Cô nằm bò trước giường, kiễng chân nhìn xuống dưới, quả nhiên lầu dưới vẫn chưa sáng đèn.
Bỗng nhiên cô nhớ đến những bức thư cô gửi bằng dây thừng khi mới đến đây, khi đó cô ngốc nghếch ôm theo một trái tim ngưỡng mộ, nhìn anh như thần tiên trên trời, chưa từng dám mơ tưởng có một ngày anh sẽ trở thành người thuộc về một mình cô.
Nhìn cửa sổ tầng dưới, sợi dây thừng truyền tin đó vẫn ở bên cạnh, cô cười cười, định gấp một con hạc giấy thả xuống dưới, bên trong viết một câu nói ngọt ngào, đợi anh về nhìn thấy có phải sẽ cảm nhận được ấp áp đến từ bạn gái không?
Cô ngày càng cảm thấy đây là một ý kiến hay, nhưng cô lật đi lật lại tờ giấy, gấp nó đến mức nhàu nhĩ mà vẫn chưa thấy hình dáng con hạc đâu, cô ảo não vò tờ giấy thành một cục, bỗng linh cảm lóe lên, cô bọc một tờ giấy nên ngoài cục giấy, sau đó lấy đây buộc tóc cột ở giữa, một con búp bê nắng đơn giản đã thành hình!
Thầy Tô anh xem này, em có phải là một thiên tài không?
Cô lấy bút vẽ mắt mũi miệng cho con búp bê, khóe miệng cong cong, đôi mắt cong cong, một hình tròn nhỏ nhắn làm mũi, ừm, còn phải vẽ một mái tóc ngắn tự do tung bay theo gió nữa!
Sau đó cô thả con búp bê xuống dưới cho nó nhẹ nhàng đung đưa theo gió.
Thầy Tô, đợi anh trở về!
Đào Nhiên đóng cửa sổ lại nằm xuống nghỉ ngơi.
Cô bị tiếng điện thoại đánh thức.
Khi đó đã là nửa đêm, Đào Nhiên đang ngủ, âm thầm cảm thấy trên người hơi lạnh, chuông điện thoại gấp gáp vang lên.
Khi cô sờ điện thoại cũng tiện tay sờ chăn, vừa kéo chiếc chăn mình vừa đá bay lên người, vừa nhìn rõ người gọi điện thoại là Tiểu Đậu.
Tiểu Đậu gọi điện thoại muộn như vậy làm gì? Cô mơ hồ cảm thấy nghi ngờ, nhắm mắt “Alo” một tiếng, kết quả ngây người ở đó cả nửa ngày, toàn thân không có phản ứng.
Tiếng khóc của Tiểu Đậu đinh tai nhức óc, “Làm sao đây Đào Đào? Phải làm sao đây! Bây giờ mình vô cùng vô cùng buồn, cậu mà biết chắc chắn sẽ càng lo lắng, càng buồn, nhưng mình cũng không thể giấu cậu, không giấu được, ngày mai cậu sẽ biết, Đào Đào…”
Đào Nhiên nắm chặt điện thoại, sững sờ nhìn trần nhà, hình như đang lạc vào một thế giới khác, Tiểu Đậu khóc gì kêu gì cô đều không nghe thấy…
Bên kia Tiểu Đậu càng hoảng, lớn tiếng gọi tên cô, “Đào Đào! Đào Đào! Đào Đào cậu vẫn ổn chứ? Đào Đào cậu nói đi!”
Đào Nhiên bị tiếng gọi như pháo nổ của cô ấy gọi hồn về, gương mặt vẫn đờ đẫn, giọng nói hơi khàn, “Cậu…. nói gì? Nói lại lần nữa?”
Tiểu Đậu lại khóc, nghẹn nói, “Mình nói trên đường chủ nhiệm Tô và điều dưỡng trưởng tan ca thì gặp một bệnh nhân nguy kịch ngã trên đường, nên đã hồi sức tim phổi cho người đó, bệnh nhân đó nghi ngờ mắc bệnh, bây giờ đang ở bệnh viện chúng ta, chủ nhiệm Tô và điều dưỡng trưởng đã bị cách ly rồi…”
Tai Đào Nhiên ong ong, tiếng khóc của Tiểu Đậu dường như đến từ một nơi rất xa, nhưng lần này cô nghe rất rõ, không, thật ra ngay từ lần đầu tiên Tiểu Đậu nói cô đã nghe rõ rồi…
Nửa đêm, con đường tĩnh lặng như tờ, không có người cũng không có một vật thể nào đang hoạt động, nhà cửa, đèn đường, cây cối giống như được vẽ lên.
Dần dần thấp thoáng có tiếng bước chân huỳnh huỵch vang lên, từ xa đến gần, tiếng bước chân dần rõ ràng, bóng người cũng dần rõ ràng.
Đới Thành nhìn rõ đó là một cô gái – một điều dưỡng cùng khoa với Mai San, tên là Đào Nhiên.
Hai giờ sáng, chạy đến như vậy chắc hắn mục đích cũng giống như anh.
Đào Nhiên cũng nhìn thấy anh ta, cô hấp tấp giống như nhìn thấy người thâ vậy, lập tức xông qua đứng trước mặt anh ta thở hổn hển, “Anh Đới, anh cũng đến rồi à, họ sao rồi? Anh đã gặp họ chưa?”
Đới Thành nhìn cô, cô gái mặc áo khoác dày sụ, đầu tóc rối mù như tổ quạ, phần tóc ngắn trên đỉnh đầu chỉa lên trời, rõ ràng là vừa bò từ giường xuống, cô gái không thèm trải đầu, trán thì đầy mồ hôi dính lấy mấy lọn tóc ướt sũng, khóa áo khoác cũng không kéo, bên trong là chiếc áo ngủ hình gấu nhỏ.
Điều này cũng giống anh, bên trong cũng là một bộ đồ ngủ.
Anh cười khổ, ai mà chẳng vớ tạm lấy cái áo rồi chạy đi chứ?
Cô gái vẫn đang đợi anh nói chuyện, Đới Thành lắc đầu, “Không gặp được.”
Một chiếc cửa sắt ngăn cách họ và căn phòng bên trong thành hai thế giới, huống chi giờ còn là nửa đêm.
Với sự từng trải của Đới Thành thì chạy đến như vậy thực ra là một chuyện rất bồng bột, hoàn toàn không có lý trí, chuyện này xảy ra với cô gái trước mặt thì rất bình thường, nhưng một người đàn ông chín chắn như anh mà lại hành động giống hệt một cô gái, máu nóng dồn lên não là chạy đến, thực ra ấu trĩ… không phải phong cách của anh.
Chuyện này nếu lý trí thì phải làm thế nào?
Nửa đêm đến đây chắc chắn không gặp được người, chắc hẳn phải đợi đến sáng, hỏi kết quả kiếm tra của bệnh viện, gọi điện thoại hoặc gửi tin nhắn an ủi Mai San, còn phải phối hợp với Mai San dệt một lời nói dối để an ủi con gái và mẹ vợ, kết quả test không sao thì đợi đến khi cô ấy có thể đi ra thì đón cô, nếu như kết quả test có vấn đề thì phải phối hợp với bệnh viện để chữa bệnh…
Tóm lại, nửa đêm kích động chạy đến đây đứng ngây ngốc là cách làm vô dụng nhất. Nhưng khi anh đứng ở đây, một mình đứng trên con đường bị màn đêm nuốt chửng nhìn cánh cửa sắt ở xa xa, cánh cửa của căn phòng Mai San đang ở, anh lại cảm thấy may mắn vì mình đã đến.
Đúng vậy, anh giống như một cô nhóc, ngốc nghếch đến đây, ngốc ngếch đứng bên ngoài cửa sổ của vợ, hệt như chàng nam sinh đứng hát ở cửa sổ phòng của cô bạn học mà hồi đại học anh từng khinh thường, nhưng vậy thì đã làm sao? Cả đời anh chưa từng làm chuyện ngu ngốc, vậy ngốc một lần thì có vấn đề gì chứ?
Nhưng giờ phút này còn có một người ngốc giống anh, đứng cùng anh.
Lúc này trong lòng Đào Nhiên thực sự rất suy sụp, cô đã nhịn rất lâu, từ khi nhận điện thoại của Tiểu Đậu đến bây giờ, cô chạy điên cuồng, dọc đường đầu óc của cô đã không ngừng tưởng tượng tình hình khi nhìn thấy Tô Hàn Sơn sẽ như thế nào. Anh có sợ không? Anh có lo lắng không? Anh có đứng ngồi không yên không? Giống như cô lần trước, cô cũng là người từng trải qua chuyện như vậy, cô cảm thấy mình hoàn toàn có thể cảm nhận được tâm lý của Tô Hàn Sơn thời khắc này.
Vậy nên cô nhất định phải chạy đến bên cạnh anh! Xông lên trước mặt anh, ôm lấy anh, nói với anh đừng sợ! Cô cũng đã nghĩ có lẽ Tô Hàn Sơn sẽ không gặp cô, họ chỉ có thể nói chuyện qua lớp kính, vậy thì cô cũng dùng độ ấm trong lòng bàn tay mình truyền qua lớp kính lạnh lẽo, giống như anh lần trước vậy, an ủi trái tim lo lắng của anh…
Thậm chí cô còn chuẩn bị xong cả lời thoại rồi, nhưng cô quên mất một khả năng – cô không gặp được anh.
Đào Nhiên nhìn Đới Thành, nhìn màn đêm đen đặc trong cánh cửa sắt, bỗng nhiên òa lên một tiếng khóc lớn.
~ Hết chương 105 ~

Chia sẻ cùng tôi