Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 97: 6-4

Đào Nhiên không biết nói thế nào, cô tốn bao nhiêu nước bọt mà cũng không bằng câu nói “có con ở đây”. Thế này thì phải đòi công lý ở đâu? Ông Đào nước mắt lưng tròng nãy giờ thấy Tô Hàn Sơn đi vào, hai mắt liền phát sáng.

Cảm giác nghi ngờ “rốt cuộc ai mới là con ruột” khiến Đào Nhiên cạn lời.

Đương nhiên Tô Hàn Sơn có thể khuyên được ông Đào là cô cũng rất vui, nhưng không cho người ta kêu ca một chút sao?

Trên đường trở về nơi ở, Đào Nhiên luôn liếc mắt lườm Tô Hàn Sơn.

Anh dở khóc dở cười hỏi cô, “Làm sao vậy?” Anh còn sờ mặt, “Anh không đẹp nữa à?”

Thế thì không phải, giá trị nhan sắc của thầy Tô thuộc hàng đỉnh rồi, cho dù mệt mỏi suốt ngày có ảnh hưởng đến nhan sắc của anh nhưng vẫn khiến người bên cạnh khó mà sánh kịp.

Đương nhiên bây giờ cô cũng không nhìn thấy toàn bộ gương mặt của anh, chỉ nhìn thấy một nửa phía trên khẩu trang, hơn nữa nửa phần này còn chịu tổn hại nặng nề, quầng thâm mắt, bọng mắt, tơ máu gì đó thì không nói, anh còn bị khẩu trang cọ đến mức hằn vết máu, dây đeo thít vào rách da, sau khi cởi đồ bảo hộ thì đã hằn đầy mặt…

Nhưng vẫn đẹp trai.

Tổn hại cũng tựa như trở thành ánh sáng của anh, toát ra một sức hút khác biệt, cô chỉ ần nhìn một cái đã đủ khiến tâm trạng bình phục lại.

Vậy nên có đôi khi mấy câu châm ngôn nói rất đúng, có bạn trai đẹp trai thì lúc giận dữ chỉ cần nhìn mặt anh là đã tiêu đi rất nhiều.

Cô vỗ ngực: Bỏ đi bỏ đi, ai bảo mình ham mê sắc đẹp của anh chứ…

Tô Hàn Sơn chỉ thấy cô nhíu mày, đôi mắt liếc xéo quan sát anh, chỉ nháy mắt mà bên trong đã thay đổi rất nhiều, có đủ mọi loại nội dung, cũng không biết trong vài giây ngắn ngủi này nội tâm đã thay đổi bao nhiêu lần.

Anh không khỏi bật cười. Từ khi cô nhóc này vào Bắc Nhã đã rất trầm mặc trước mặt anh, còn luôn cúi đầu, nhưng đôi mắt cô luôn bán đứng bản thân, mấy trò suy diễn nội tâm chẳng bao giờ thiếu.

Đào Nhiên chỉ hừ một cái với gương mặt tuấn tú chứa đầy ý cười nhàn nhạt của anh, cô ngoảnh đầu đi, nhưng không nhịn được lén lút quay lại nhìn trộm anh một cái, kết quả bị ánh mắt anh bắt tại trận.

Cô nhắm mắt lại vội vã không nhìn anh nữa, nhưng vẫn nghe thấy anh cười, vang lên khe khẽ.

Gió thổi qua tai, rõ ràng là lành lạnh nhưng lại đốt hồng lỗ tai.

Khi ăn cơm ở nhà ăn thì bà Lam gửi yêu cầu video tới, hỏi tình hình của ông Đào.

Trước mắt ông Đào rất ổn định, Đào Nhiên trả lời cặn kẽ mọi câu hỏi của bà Lam, nhưng mẹ vẫn phải hỏi cô, “Con rể đâu? Con rể nói như vậy sao?”

Đào Nhiên nhìn Tô Hàn Sơn đang lấy đồ ăn ở phía xa xa, không nhịn được phải càm ràm với bà Lam, “Mẹ, con đếm rồi, mới có một lúc mà mẹ đã nhắc đến con rể mẹ mười lần!”

Được rồi, cô đã sớm bị bà Lam dạy hư rồi, con rể, con rể, hoàn toàn không có cảm giác ngượng miệng, “Bố con cũng thế, con và Tiểu Đậu không biết đã khuyên bố bao nhiêu lần, ông ấy đều không có tinh thần, con rể mẹ vừa đến là hai mắt bố đã sáng lên! Con rể mẹ nói gì bố cũng thích nghe!”

Bà Lam chẳng hề cảm thấy chuyện này có vấn đề, “Con rể là bác sĩ, chúng ta đương nhiên phải tin lời bác sĩ.”

“Con cũng là y bác sĩ mà?” Đào Nhiên không phục.

“Người ta lớn tuổi!” Bà Lam không khách sáo nói, “Người ta lớn hơn con mười tuổi, thằng bé ăn muối còn nhiều hơn cơm con ăn…”

Tô Hàn Sơn bưng hai phần cơm về đứng phía sau Đào Nhiên, bên tay vang vọng giọng nói sang sảng rất đặc trưng của bà Lam: Người ta lớn hơn con mười tuổi, thằng bé ăn muối còn nhiều hơn cơm con ăn…

Tô Hàn Sơn cười khổ: Đây là đang khen mình sao? Hay là… khen mình?

Đào Nhiên nhìn thấy anh trong màn hình, ngoảnh đầu chào hỏi người đang ủ rột là anh, “Nào nào nào, anh ngồi xuống, mẹ em đang khen anh đó!”

Được rồi, vậy coi như là khen đi…

Bà Lam ở đầu kia nghiêm túc nói, “Là khen, thật sự đáng khen, không chỉ phải khen chủ nhiệm Tô, mà cũng phải khen Đào Đào nhà chúng ta nữa, khen tất cả mọi người, thật đó, nhìn thấy mọi người, nghe thấy giọng của mọi người là chúng ta không sợ nữa, khó khăn hơn nữa, sợ hãi hơn nữa chỉ cần nghỉ đến mọi người đến rồi, mọi người đang ở thành phố này, ở cùng với chúng ta là trong lòng đã thấy yên ổn.”

“Mẹ.” Đào Nhiên nghe xong cảm thấy trái tim mềm nhũn, hoàn toàn không định càm ràm nữa, “Hôm nay mẹ khỏe không?”

~ Hết chương 97 ~

← Chương 96: 6 -3  |  Mục lục  |  Chương 98: 7-1 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi