Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 96: 6 -3

Cho dù là như vậy thì trước mặt Đào Nhiên vẫn xuất hiện một chiếc kẹo, kẹo xốp.

“Cho em sao?” Đào Nhiên vui vẻ nhận lấy, “Vì sao lại cho em kẹo?”

“Khụ khụ.” Tô Hàn Sơn miễn cưỡng nói, “Coi như… khen thưởng đi.”

“Ấy? Khen thưởng em cái gì ạ?”

Chủ nhiệm Tô nào đó cũng bị hỏi ngơ luôn, cái con bé ngây ngô này, thực ra anh không muốn khen thưởng cô cái gì cả, nếu như cứ phải nói lý do thì cứ coi như vì hôm qua cô kể cho anh câu chuyện của ông Đào và bà Lam đi.

“Khen thưởng em làm việc hết trách nhiệm sao?”

Được rồi, về điểm này cô không có gì để bới móc.

“Ừm.”

“Vậy mỗi ngày em đều làm việc rất chăm chỉ, không phải mỗi ngày em đều có thể được khen sao?” Gương mặt Đào Nhiên vui vẻ.

Cũng không phải thứ gì quá quý gì, chỉ là một chiếc kẹo thôi mà cô đã vui thành như vậy.

Đối diện với câu hỏi của cô, Tô Hàn Sơn cũng dở khóc dở cười, anh ngẫm nghĩ và nói, “Nếu như là vì thế thì em không nên đòi kẹo anh, phải đi tìm viện trưởng Đinh.”

Cô gái ngây thơ nào đó chớp mắt, rùng mình một cái, “Ối! Sao em dám tìm viện trưởng Đinh đòi kẹo chứ? Ngay cả viện trưởng Tô nhà chúng ta em cũng không dám tìm, chỉ dám tìm anh thôi.”

Nhà chúng ta….

Dùng từ cũng không tồi.

“Ồ?” Tô Hàn Sơn khẽ nhướn mày, gan lớn nhiều ghê ha? Không sợ anh nữa rồi, mấy tháng trước nhìn thấy anh còn như chuột thấy mèo. Hết lần này đến lần khác anh không dám quấy rầy đến lá gan chuột của cô, chú chuột nhỏ khó khăn lắm mới chịu thò đầu ra ngoài, đừng bị anh dọa quay về.

Đào Nhiên bóc lớp giấy kẹo ra từng chút một rồi lại bọc lại, không nỡ ăn chiếc kẹo đầu tiên thầy Tô cho cô.

Cô đặt chiếc kẹo vào túi áo, nghiêm túc nói với Tô Hàn Sơn, “Thầy Tô, em có thể không ăn kẹo mỗi ngày, bởi vì ngày ngày được nhìn thấy anh, ngày tháng còn ngọt hơn cả kẹo!”

“…” Ai yo, toàn thân da gà da vịt của Tô Hàn Sơn đều nổi hết lên. Ai nói cai cô bé này là ngây ngô nhỉ, cứ thỉnh thoảng lại tấn công một cái làm sợ hết hồn.

“Khụ khụ.” Chủ nhiệm Tô hắng giọng theo thói quen, “Mỗi ngày đều cho kẹo cũng không phải chuyện gì khó.”

Chiếc xe đang đợi phía trước, hai người một trước một sau lên xe.

Không biết vì sao cửa xe vừa đóng lại giống như ngăn cách vừa nãy với bây giờ thành hai thế giới, bánh xe lăn về phía trước, tiến về phía chiến trường, một cuộc chiến mới sắp bắt đầu rồi, tâm trạng không khỏi nặng nề.

Sau khi xe đến bệnh viện, cô gặp một người khiến tâm trạng cô càng thêm nặng nề – vợ Lôi Cương giường 38 cũ, người phụ nữ đã hà hơi vào vào mặt cô.

Người đó cũng nhìn thấy cô.

Đương nhiên Tô Hàn Sơn cũng nhìn thấy, phản ứng đầu tiên chính là chắn trước mặt Đào Nhiên, cơ thể toát lên trạng thái đề phòng, anh bảo vệ cô đi đến tòa nhà nội trú.

Vợ Lôi Cương đuổi theo mấy bước, thấy Tô Hàn Sơn ngoảnh đầu liền dừng lại, ánh mắt do dự.

“Em vào trước đi.” Tô Hàn Sơn nói với Đào Nhiên, nói xong lại ra hiệu với những nhân viên y tế đi cùng, bảo họ để mắt Đào Nhiên.

Cô đâu yên tâm để lại một mình anh? Cô bị một nhóm người vây quay nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Tô Hàn Sơn.

Người phụ nữ đó thấy tình hình này liền quay đầu bỏ đi.

“Chuyện gì vậy? Chị ta muốn làm gì?” Bác sĩ Hoàng lo lắng hỏi.

Không ai biết cả.

“Đi vào đi.” Tô Hàn Sơn nói, rồi lại hỏi, “Hôm nay Lôi Cương chuyển đến phòng bệnh thường à?”

“Đúng vậy.”

Vì vậy có điều dưỡng trẻ cảm thấy tủi thân thay Đào Nhiên, “Haiz, như vậy mà chúng ta còn phải tận tình chữa khỏi cho người ta, Đào Nhiên vừa chịu tủi thân trở về là đến ngay phòng bệnh hầu hạ ông ta xử lý chất tiết, hút đờm cho ông ta, đây là chuyện gì vậy, nếu như ông ta không chuyển phòng bệnh thì tôi còn khó chịu thay Đào Nhiên.”

“Không thể nói như vậy được, chữa bệnh cứu người là thiên chức.” Bác sĩ Hoàng lập tức nói.

“Tôi biết là thiên chức, tôi nói thôi không được sao? Chúng ta cũng là người có buồn vui hờn giận, chữa bệnh thì chữa bệnh, cứu người thì cứu người, còn không cho chúng ta buồn một chút sao?”

Tô Hàn Sơn đi bên cạnh Đào Nhiên, nghiêng đầu nhìn cô.

Đào Nhiên cười với anh, mặc dù không nhìn thấy nụ cười, nhưng đôi mắt dịu dàng ướt át.

Tất cả đều dồn vào ánh mắt.

Thực ra vấn đề này cũng không có gì để băn khoăn, chỉ cần cân nhắc rốt cuộc niềm vui vì Lôi Cương khỏi bệnh mang đến, hay là sự tủi thân do vợ Lôi Cương mang đến có sức mạnh lớn hơn là có thể rõ ràng.

Dù thế nào thì từ đầu tới cuối cũng hy vọng mỗi một bệnh nhân có thể khỏi bệnh xuất viện, không liên quan đến đại nghĩa gì đó, mà chỉ là một nguyện vọng chân thật nhất xuất phát từ nội tâm của một y bác sĩ.

Ông Đào tỉnh lại rồi.

Khi Đào Nhiên biết thông tin này đã là giờ tan ca buổi tôi, cô giống như bình thường, bọc bộ đồ bảo hộ ngày càng nặng nề vì mồ hôi bước ra khỏi phòng bệnh, chuẩn bị đi thăm ông Đào trước khi giao ca, Tiểu Đậu nói với cô: Bác Đào tỉnh rồi.

Đào Nhiên kinh ngạc, đôi vai mỏi nhừ nặng nề nháy mắt đã bay biến mất, cô nhanh chóng đi đến gần giường bệnh của ông Đào, giây phút nhìn vào mắt ông, trái tim Đào Nhiên cực kỳ chua xót.

Cô chỉ vào bảng tên trước ngực, nghẹn giọng, “Bố, con là Đào Đào.”

Bảng tên nền xanh chữ trắng có viết: Đào Nhiên – Bệnh viện Bắc Nhã Bắc Kinh.

Ông Đào nhìn rồi viền mắt dần ửng đỏ. Con mình có bọc kỹ hơn nữa ông cũng nhận ra, chỉ là suýt chút nữa ông không nhìn thấy con gái nữa rồi.

Đào Nhiên cúi đầu nhìn tay ông Đào Nhiên, cổ tay vẫn quấn băng trắng, bịt kín vết thương.

Vết thương này như thế nào, Đào Nhiên chưa nhìn lấy một lần, lần đầu cô đến cổ tay đã được quấn kỹ rồi, cô chỉ nghe Tiểu Đậu miêu tả qua: Vết thương khá sâu, chảy rất nhiều máu, đây, đây đều là máu.

Tiểu Đậu còn diễn tả cho cô xem.

Khi đó trong lòng cô rất đau.

Năm đó khó khăn như vậy ông Đào cũng không đi con đường bay, bây giờ còn có thể tuyệt vọng hơn năm đó sao?

Nghĩ mãi nghĩ mãi trong lòng Đào Nhiên lại đau, cô nắm lấy cánh tay bị cắt của ông Đào.

Ông Đào biết cô nhìn thấy gì, trong lòng cũng khó chịu, ông đâu có nỡ buông bỏ hai mẹ con chứ?

“Con gái, bố vô dụng, cả đời bố ngoại trừ liên lụy con và mẹ con thì chẳng làm được gì cả, bây giờ còn liên lụy mẹ con bị nhiễm bệnh…” Ông Đào muốn nói với con gái nhưng ngôn ngữ lại thều thào, khàn giọng không phát được tiếng.

Mấy lần Đào Nhiên bảo ông đừng nói nữa, “Bố, bây giờ bố đừng nói nữa, bố muốn nói gì con đều hiểu. Bố là người quan trọng nhất của con và mẹ, chỉ cần có bố là con ở bên ngoài có xa nhường nào cũng cảm thấy mình còn chỗ dựa, con vân còn một nơi để nói về nhà, mẹ con cũng vậy, nếu như không có bố thì bảo con với mẹ sau này đâu còn nhà để về?”

Cô muốn dán mặt vào lòng bàn tay ông Đào, dán vào lòng bàn tay thô ráp và những vết chai sần, làm nũng giống như lúc nhỏ, chỉ cần làm nũng như vậy là ông Đào sẽ mềm lòng, cô có thể thực hiện tất cả nguyện vọng của mình.

Nhưng bây giờ cô không thể, cô chỉ có thể nắm tay bố, cách rất nhiều lớp găng tay, ngay cả độ ấm trên tay bố cũng không cảm nhận được, vậy ông Đào thì sao, có thể cảm nhận đứa con gái rượu của ông đang an ủi ông không?

“Nhưng ngoại trừ liên lụy thì bố không thể cho hai mẹ con cái gì…” Ông Đào vẫn kích động như vậy, luôn muốn nói ra câu đó.

Đào Nhiên biết, trên đời này ông Đào chỉ nghe lời một người.

Cô ngân ngấn nước mắt truyền đạt lời nói của mẹ cho bố, vốn dĩ ông Đào còn đỏ mắt, nhưng khi nói đến fan hâm mộ của bà Lam xếp hàng đến cầu lớn sông Trường Giang thì lại không nhịn được buồn cười, nước mắt cuối cùng rớt xuống.

“Bố, bố, con muốn, muốn bố khỏe lại nhìn con kết hôn, nhìn con sinh một đứa bé giống con, có được không ạ?” Đào Nhiên khẽ lau nước mắt cho bố.

Ông Đào rơi nước mắt, khẽ gật đầu.

“Bố, vậy chúng ta cùng nhau cố gắng, mau chóng khỏe lại, không phải bố tin tưởng Tô Hàn Sơn nhất sao? Có anh ấy ở đây, mỗi ngày anh ấy đều ở đây.”

“Đúng ạ, mỗi ngày con đều ở đây.” Phía sau truyền đến một giọng nói.

~ Hết chương 96 ~

← Chương 95: 6-2  |  Mục lục  |  Chương 97: 6-4 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi