Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 6: 1-6

Xin mày hãy bình tĩnh! Xin mày hãy bình tĩnh!

Khi cô đang đấu tranh kịch liệt với nhịp tim của mình, ngón tay anh đã rời đi.

“Mạch 110, nhịp thở 52, rối loạn nhanh.” Giọng điệu công việc của anh đã trở lại: “Tự sờ sau cổ và sau tai mình xem.”

Trong đầu cô lúc này vẫn loạn như một nồi cháo, anh nói gì thì là thế, bảo cô sờ thì cô sờ.

“Nóng không?”

“Nóng…” Cô cảm thấy cả người mình đều nóng.

“Cảm cúm rồi!” Ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn, “Ăn mau lên, ăn xong thì về khoa, in mấy chỉ định kiểm tra.”

“…” Cô nhìn anh khó tin, cho nên, cô ở đây mở cờ trong bụng trái tim như có chú hươu nhỏ đang chạy loạn, còn anh đang khám bệnh cho cô! Cô âm thầm hít vào, đè nén sự kích động của mình: “Thầy Tô, anh chẩn đoán nhầm rồi.”

Cuộc đời này có lẽ đây là lần đầu tiên Tô Hàn Sơn gặp người nói anh chẩn đoán nhầm, đôi mày nhướng lên.

“Thầy Tô, em biết anh là đại thần khoa hô hấp, nhưng bệnh của em, thật sự không phải bệnh anh có thể khám được!” Cô cảm thấy lời nói của mình rất có khí thế, chí ít đã nhặt được cho mình chút tôn nghiêm vừa nãy đánh rơi!

“Thật sự không cần tôi khám?” Trong áng chiều rực rỡ đôi mắt của anh sâu không thấy đáy.

“Không cần ạ!” Cô vùi đầu bắt đầu ăn cơm, ngấu nghiến, chỉ thiếu nước vùi cả khuôn mặt vào khay cơm.

Anh ngồi đối diện thì không giống vậy, ngồi thằng bình yên, ăn cũng rất nhanh nhưng động tác thì vẫn ưu nhã.

Anh ăn xong trước cô, đứng dậy, “Quay về kẹp nhiệt độ, tự quan sát xem, nếu như sốt thì uống thuốc, mai mà không khỏi thì đến khoa khám.”

Cuối cùng, lại bổ sung, “Cần tôi kê đơn cho không?”

“Không cần!” Cô ăn xong miếng cuối cùng, “Đã nói em không cảm cúm rồi mà!”

Ánh mắt cô nhìn chiếc cupcake, mau chóng đặt chiếc bánh vào khay của anh, “Thầy Tô, sinh nhật vui vẻ!” Nói xong liền nhấc chân chạy.

Ra đến bên ngoài nhà ăn, gió lạnh thổi qua, cô mới hối hận, cảm thấy sao vừa đứng trước mặt Tô Hàn Sơn là mình lại vô dụng thế nhỉ? Anh khám bệnh cho cô! Cô lại nói không cần? Lần trước còn nói với Tiểu Đậu mình phải hứng lạnh cho ốm để nhờ thầy Tô khám bệnh cho!

Cô đánh vào đầu mình, Đào Nhiên, mày thật ngu ngốc! Tôn nghiêm cái khỉ gì!

“Đau đầu à?” Phía sau có một giọng nói truyền đến.

Đào Nhiên lắc lắc đầu.

“Vậy cô ở đây lắc đầu làm gì?”

Đào Nhiên liếc mắt, đôi chân dài của anh bước vài bước đã đuổi kịp cô, lúc này đang ở bên cạnh cô.

“Thầy Tô…” Cô lẩm bẩm.

“Hửm?”

“Em… vừa nãy em đang nghĩ, có cần hẹn trước cảm cúm ngày mai đến không…” Cô vừa nói xong, liền cảm thấy thầy Tô có cho rằng cô là đứa ngốc không?”

“Cô thử gọi điện thoại cho nó xem.”

“…” Cô nhìn theo bóng dáng Tô Hàn Sơn nhấc đôi chân dài của anh rảo bước về phía trước, kinh ngạc rất lâu không khép nổi miệng.

Rất lâu sau, cô mới đột nhiên nhớ đến, chiếc bánh kem nhỏ cô vừa tặng anh đâu? Anh vứt rồi sao?

Tâm trạng cô hơi chán nản, nhưng mình cũng cảm thấy không trách anh, đâu có ai tặng bánh kem tùy ý như vậy chứ? Nhưng mà cô chưa từng nghĩ sẽ có cơ hội cùng anh ăn bữa tối sinh nhật!

Bữa tối sinh nhật của anh ở nhà ăn cũng tạm, không ai chúc mừng sinh nhật anh sao?

Trên đường trở về ký túc, cô nhận được tin nhắn của mẹ, rất nhiều ảnh của đàn ông, bảo cô xem thử, cảm thấy ai vừa mắt.

Cô sợ thật sự. Từ sau khi cô 23 tuổi, mẹ bắt đầu lo lắng cho việc trọng đại cả đời của cô, còn lập kế hoạch cho cô 25 tuổi là tuổi sinh đẻ đẹp nhất, sản phụ lớn tuổi sẽ nguy hiểm.

Cô chưa kịp trả lời, mẹ đã gửi liền một chuỗi ít nhất mười tin, sơ lược ưu điểm ủa mỗi người.

Cô hoàn toàn không muốn biết, có được không vậy? Vì để ngăn chặn tin nhắn của mẹ, cô dứt khoát gửi một bức ảnh góc nghiêng của Tô Hàn Sơn đang cất giấu trong điện thoại: Mẹ, con có bạn trai rồi.

~ Hết chương 6. ~

← Chương 5: 1-5  |  Mục lục  |  Chương 7: 1-7 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Bác sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 6: 1-6”

  1. Ảnh đại diện linhha

    Thành bạn trai từ lúc nào vậy nhỉ ta chị nu9 chơi hay ghê

Chia sẻ cùng tôi