Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 41: 2-21

Không biết có phải cô nghe nhầm hay không, sao hình như có tiếng âm thầm thở dài, sau đó Tô Hàn Sơn trầm mặc.

Trầm mặc là đáng sợ nhất đấy có được không?

Lúc nhỏ khi bạn phạm lỗi, bị giáo viên xách lên văn phòng mắng cho một trận cũng không đáng sợ, phạt chép bài phạt quét lớp cũng không đáng sợ, đáng sợ nhất là đôi mắt sâu xa khó dò của giáo viên nhìn bạn chằm chằm, nhìn đến nỗi bạn ruột gan rối bời, đầu không ngẩng lên được, hoàn toàn không biết tiếp theo sẽ có hậu quả gì.


Bây giờ Đào Nhiên cảm thấy cực kỳ đáng sợ.

Cô đang suy nghĩ có nên “ôm chân” tiếp không?

Đang nghĩ xem nên nói gì thì nghe thấy Tô Hàn Sơn lên tiếng.

“Ồn ào đến nỗi khắp cả Bắc Nhã đều biết, bây giờ lại không nhận. Đấy không phải ăn cơm không trả tiền thì là gì?”

Ngữ khí này Đào Nhiên cũng không nói ra được là gì, không phải tức giận, nhưng cũng không phải vui vẻ?

Sao thầy Tô cứ lạ lạ vậy?

“Cái đó…” Đào Nhiên nhớ lại chuyện vừa nãy, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Thầy Tô, em thừa nhận em cáu kỉnh trước mặt mọi người không giữ thể diện cho anh, nhưng đâu có ồn ào đến nỗi toàn bộ Bắc Nhã đều biết chứ? Trong đội chữa trị chỉ có một bộ phận nhỏ của Bắc Nhã thôi, hơn nữa lúc đó chỉ có mấy người nhìn thấy…”

Đào Nhiên cảm thấy mình cực kỳ oan uổng.

Nói xong Tô Hàn Sơn lại không lên tiếng, dường như Đào Nhiên loáng thoáng nghe thấy tiếng hít thở thô đục.

Thế này là lại không vui rồi sao?

Đào Nhiên suy nghĩ một chút, bỏ đi, dù sao cũng là mình phạm lỗi, cho dù Tô Hàn Sơn nói thế nào cô cứ ôm chân nịnh hót một chút là được, “Được rồi thầy Tô, vậy em sai rồi. Tối nay em nấu mì ăn liền cho anh đền tội nhé.”

Tô Hàn Sơn trầm mặc hồi lâu.

Đào Nhiên dè dặt lên tiếng, “Thầy Tô…”

“Vậy thì nấu ngon ngon vào!” Cuối cùng Tô Hàn Sơn cũng đã nhả lời vàng ngọc.

Đào Nhiên thở phào.

“Sau này tính tổng nợ sau!” Tô Hàn Sơn lại nói một câu.

“Tổng… tổng…” Đào Nhiên còn đang nghĩ rốt cuộc cô còn nợ Tô Hàn Sơn cái gì nữa thì Tô Hàn Sơn đã cúp máy.

Đào Nhiên cầm điện thoại âm thầm than thở, cô cứ cảm thấy sao tính khí Tô Hàn Sơn bây giờ cứ lạ lạ.

Cô cáu kỉnh là vì cô đến kỳ sinh lý, thầy Tô cũng nắng mưa bất thường như vậy là vì sao?

Mặc dù lý luận đàn ông cũng có kỳ sinh lý không được nhiều người công nhận giống như kỳ sinh lý của con gái, nhưng Đào Nhiên vẫn chu đáo tìm cho Tô Hàn Sơn một lý do như vậy, đồng thời cũng liên tưởng đến cuộc nói chuyện lần trước của chủ nhiệm Chu với Tô Hàn Sơn, nên cô âm thầm lắc đầu thở dài, rất đồng tình với Tô Hàn Sơn: Chẳng trách tính tình không tốt, nội tiết tố mất cân bằng làm sao chẳng lo âu? Cộng thêm đang là thời kỳ dịch bệnh, thầy Tô gánh vác quá quá nhiều…

Đột nhiên thấy Tô Hàn Sơn rất đáng thương.

Nhưng bây giờ việc chống dịch được đặt lên hàng đầu, không thể chữa trị dứt điểm được, thôi thì đợi dịch bệnh kết thúc rồi nói tiếp.

Suy nghĩ một chút, hình như không biết an ủi thầy Tô thế nào, vì thế cô thò đầu ra ngoài cửa sổ ngó xuống, bóng Tô Hàn Sơn phản chiếu trên bệ cửa sổ.

Cô lớn tiếng hét lên với lầu dưới, “Thầy Tô!”

Bóng Tô Hàn Sơn dao động, chắc là nghe thấy rồi.

Hai tay cô bắc loa bên miệng, giọng càng lớn hơn, “Thầy Tô, anh uống nhiều nước ấm vào!”

Sau khi hét xong, vô cớ cảm thấy mình càng giống tra nam là sao?

Bỏ đi! Cô vẫn nên đi pha mì thì hơn!

Mì ăn liền còn bỏ thêm một cây xúc xích! Đãi ngộ này chắc chắn thầy Tô sẽ vui!

Cô đích thân bưng mì xuống lầu dưới, đi đến cửa phòng Tô Hàn Sơn, bỏ mì xuống đang định gõ cửa, nhưng chưa gõ cửa đã được mở ra, Tô Hàn Sơn đi từ bên trong ra, sắc mặt nặng nề.

“Thầy Tô…” Cô bưng mì.

“Em ăn đi, tôi phải quay lại bệnh viện!” Anh bỏ lại một câu rồi vội vã rời đi.

Đào Nhiên bất ngờ, lại quay lại bệnh viện sao? Hai đêm nay anh đều vừa về nhà khách chưa kịp nghỉ ngơi đã chạy đến bệnh viện, anh có thời gian chợp mắt không?

Cô nhìn theo bóng dáng Tô Hàn Sơn đi xa, ánh mắt và tư duy đều vô duyên vô cớ trở nên càn rỡ, ánh mắt từ từ nhìn chằm chằm “đuôi” của Tô Hàn Sơn, cho nên, bây giờ Tô Hàn Sơn có đóng bỉm không? Cho nên, thật ra có lẽ vào một lúc nào đó, Tô Hàn Sơn đứng bên cạnh cô, có khả năng anh đang “giải quyết nỗi buồn?”

Sau khi suy nghĩ này len lỏi từ đầu ra, khắp người cô đều khó chịu, nếu như không phải cô đang bưng bát mì nhất định cô phải ôm đầu lắc một hồi, để ném suy nghĩ này ra ngoài.

Sau này không thể nhìn thẳng thầy Tô được nữa rồi!

Thầy Tô, anh là nam thần trong hoa đinh hương dưới ánh trăng!

Nhưng ngày hôm sau cô vẫn mặc bỉm, dù sao cả ngày không thể vào nhà vệ sinh, bình thường không ăn không uống thì có thể tạm thời cố nhịn, nhưng kỳ sinh lý thì chẳng còn cách nào khác.

Khi Đào Nhiên nhận ca ngày hôm sau mới biết vì sao nửa đêm Tô Hàn Sơn phải quay lại bệnh viện.

Cô nhìn thấy anh trong phòng bác sĩ, lúc đó anh đang họp với một nhóm người, có mấy người bậc chủ nhiệm, bầu không khí rất nặng nề.

Cô đoán có bệnh nhân nguy kịch.

Tình trạng của bốn bệnh nhân cô chăm sóc vẫn khá ổn định, chỉ có bà Hà giường 36 thoạt nhìn tâm trạng hơi sa sút.

“Mảnh giấy hôm nay vẫn chưa tới.”  Cô điều dưỡng làm một ca nói thầm với cô.

Bỗng nhiên Đào Nhiên đã hiểu, Tô Hàn Sơn và mọi người nghiêm túc và nặng nề như vậy chỉ sợ là vì Lục Minh không ổn, nhưng bây giờ không tiện bàn luận, cô gật gật đầu rồi ghi chép đầy đủ sổ giao ban.

Theo như bình thường, mảnh giấy Lục Minh viết cho bà Hà buổi trưa sẽ được gửi đến, nhưng hôm nay mãi đến buổi tối vẫn chưa thấy động tĩnh gì, suốt cả ngày bà Hà đều có chút bất an.

Đào Nhiên không dám lơ là, luôn chú ý không rời.

Ánh mắt bà Hà thỉnh thoảng sẽ bắt gặp ánh mắt của cô, trong mắt lúc đó thực ra đều có cùng một vấn đề, nhưng không ai dám hỏi, ngay cả câu nói “Bác sĩ Lưu vẫn ổn, bà đừng lo” Đào Nhiên cũng không nói ra.

Không khí trong phòng có sự bí bách và căng thẳng vô cớ, Đào Nhiên cảm thấy lồng ngực cũng đang căng chặt, khẩu trang khiến người ta không thở nổi.

Hơn mười giờ tối, một mảnh giấy giống như bình thường được điều dưỡng trưởng Mai đưa đến.

Đào Nhiên giống như một con cá hô hấp khó khăn đột nhiên được thả về nước, lập tức sống lại, cô nhận lấy tờ giấy, vui vẻ đi đến trước giường bà Hà, mở nó ra cho bà lão xem, trong giọng nói nhẹ nhàng không che giấu nổi hung phấn, “Bà ơi, bà xem này, đến rồi!”

Đều đang đợi nó…

Ngay cả bà Hoàng giường 35 cũng biết đang đợi nó…

Ánh mắt nặng nề của bà Hà phút chốc được thả lỏng, nếp nhăn nơi đuôi mắt như cong lên, xem từng câu từng chữ trên tờ giấy, sau đó mắt bà lão sáng lên, nổi lên ánh sáng của hơi nước.

Cuối cùng bà lão nhắm mắt, ra hiệu Đào Nhiên cất đi, khóe mắt có vệt ướt lăn xuống.

Đào Nhiên nhẹ nhàng lau nước mắt cho bà, nhỏ giọng nói bên cạnh giường, “Bà ơi, bà xem bác sĩ Tô cũng đang cùng bà cố gắng, chúng ta cùng nhau cố lên! Hôm sau sẽ tốt hơn hôm trước!”

Mí mắt bà Hà khẽ chớp, không có phản ứng nào khác.

Quả thực đã mệt rồi…

Sự chờ đợi này đừng nói bà Hà, ngay cả Đào Nhiên cũng đợi đến nổi hoảng loạn trong lòng.

Cũng may cuối cùng đã đợi được, nhưng họ đợi được đâu chỉ một tờ giấy đó.

Đào Nhiên nhớ đến sự chán nản của Tô Hàn Sơn trên chiếc xe bus được mạ ánh tà dương buổi chập tối hôm đó, nhớ đến bóng lưng vội vàng rời đi của anh trong hai buổi tối liên tục, vui mừng không gì sánh bằng, cuối cùng cũng đợi được rồi.

Không ai hiểu hơn cô, họ ngày đêm thần tốc, dốc hết tâm huyết là vì điều gì.

Khi đi viện trưởng Đinh nói, chuyến này cho dù là sống hay chết cũng không mong báo đáp, các bạn chuẩn bị xong rồi chứ?

Câu trả lời khi đó của họ vang vọng tầng mây.

Vâng, cho dù sống hay chết cũng không mong báo đáp, chỉ mong mỗi người các bạn đều được bình an.

~Hết chương 41~

← Chương 40: 2-20  |  Mục lục  |  Chương 42: 2-22 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi