Khi Đào Nhiên tan ca đã là nửa đêm, lúc về đến khu sạch đã sắp hai giờ.
Tô Hàn Sơn đã không thấy bóng dáng đâu, nhưng áo khoác anh lại không mang đi.
“Chủ nhiệm Tô vừa đi, quên cầm áo khoác, cô nhân tiện mang cho anh ấy đi.” Bác sĩ ca đêm nói với cô.
Áo khoác của Tô Hàn Sơn có mùi hương đặc biệt của anh, cô cẩn thận ôm trong lòng, chạy bước nhỏ ra ngoài đuổi theo anh, đây là đêm mùa đông, nhiệt độ vẫn có thể đóng băng con người.
Cô nhìn thấy Tô Hàn Sơn bên ngoài bệnh viện.
Trong ánh đèn đêm lạnh giá, anh mặc cả bộ đồ đen.
Từ xa nhìn lại, anh thẳng tắp như một cái cây ngả màu.
Chỉ là mấy ngày nay không nhìn kỹ, hóa ra anh đã gầy đi nhiều như vậy. Chiếc áo len màu đen đó, khi ở Bắc Nhã anh mặc rất vừa vặn, dưới lớp len mềm mại hình dáng bắp thịt loáng thoáng hiện lên, mà nay lại rộng thùng thình.
Một cô gái đứng đối diện anh, dáng người không cao, mặt mày thanh tú.
Tĩnh lặng.
Tĩnh lặng đến nỗi chỉ dư lại tiếng gió.
Thỉnh thoảng hòa cùng tiếng nức nở của cô gái. Trong tiếng gió vù vù, phá vỡ màn đêm lúc hai giờ sáng, sắc bén mà bi ai.
Hai người cứ đứng đó rất lâu, vạn vật tĩnh lặng, thời gian ngưng trệ.
Bước chân chậm lại của Đào Nhiên cũng dần dừng lại, phối hợp với sự tĩnh lặng trang nghiêm này.
Cô không biết nên làm gì, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, cô sợ cho dù mình chỉ nhấc chân lên cũng sẽ phá vỡ sự tĩnh lặng này.
Rất lâu sau cô gái ngẩng đầu lên, lệ đong đấy trong mắt, nghẹn ngào hỏi một câu, “Anh ấy có nói gì không?”
“Cậu ấy nói…” Giọng nói của Tô Hàn Sơn đang run, “Bỏ…bỏ đứa bé.”
Phút chốc, nước mắt của cô gái đã cuồn cuồn như suối trào.
Dáng người cô ấy thấp bé, rất dùng sức ngẩng đầu, rất dùng sức nói với anh, dùng sức đến nỗi cho dù đang đeo khẩu trang cũng có thể nhìn thấy cằm cô ấy run rẩy, nói từng câu từng chữ, tựa như đang nghiến răng nghiến lợi, “Anh nói với anh ấy! Lần này tôi sẽ không nghe anh ấy nữa! Tôi tuyệt đối không bỏ đứa bé! Đứa bé cũng là con tôi! Anh ấy không có quyền quyết định một mình!”
Tô Hàn Sơn tắc nghẹn, rất lâu không lên tiếng.
Sau khi nói xong cô gái cùng sững người, nước mắt từng hạt lăn dài, ánh mắt trở nên hoảng hốt, “Tôi quên mất, lần này anh không thể nói với anh ấy nữa rồi, không thể nói nữa rồi…”
Cô gái giống như thất hồn lạc phách vậy, mơ màng xoay người, chậm chậm đi về phía đèn đường kéo dài, miệng thì lẩm bẩm nói, “Không thể nói với anh áy nữa rồi… không thể nói nữa rồi… làm sao đây? Con ơi, con bảo phải làm sao đây, không thể nói cho bố con nữa rồi…”
Thê lương và tuyệt vọng khàn khàn, cho dù Đào Nhiên không hề biết gì nhưng trái tim cũng bị cắt đau đớn đắng chát.
Cô không biết có phải Tô Hàn Sơn biết cô dứng phía sau anh hay không, cô dè dặt, rất dè dặt kéo ống tay áo của anh, khoác áo lên vai anh sau đó muốn đi, tuy nhiên cô chẳng thể đi được, lúc xoay người cổ tay đã bị nắm lại, cô kinh ngạc xoay đầu, dưới ánh đèn đường cô nhìn thấy đôi mắt đỏ rực của Tô Hàn Sơn.
Giây phút đó cô không nói được lời nào.
Tô Hàn Sơn dắt cô đi phía sau cô gái.
Một mực đi theo.
Đào Nhiên không biết cô gái muốn đi đâu, cũng không biết Tô Hàn Sơn muốn đi đâu, nhưng anh đang dắt tay cô, đỏ mắt dắt tay cô.
Tay anh rất lạnh.
Rất lạnh.
Ba con người, con đường lúc hai giờ sáng, ngoại trừ cô gái ở phía trước lẩm bẩm nói thì chỉ còn lại tiếng gió.
“Con ơi, con nói phải làm sao đây, không thể nói với anh ấy nữa rồi, con nói phải làm sao đây? Bé con, con nói với mẹ đi…”
Đào Nhiên nghe mà cúi đầu xương rơi nước mắt, từng giọt rơi tí tách trên mũi giày.
Dù hoang mang thế nào đi nữa thì cũng đã hiểu bố của bé con đã không còn nữa…
Con đường này rõ ràng chỉ đi không dến nửa tiếng nhưng lại tựa như đã đi rất rất lâu, lâu đến nỗi có người đi từ con đường này ra nhưng không thể quay về nữa.
Cô gái hoàn toàn không biết phía sau có hai người đi theo, chỉ đi vào tiểu khu như mộng du, rồi lại như mộng du dao động trong tiểu khu, đứa bé vẫn ít tháng tuổi nên không nhìn ra được đang mang thai, dáng người gầy nhỏ thấp bé mỏng manh giống như một cái bóng.
Đào Nhiên đứng bên cạnh Tô Hàn Sơn, nhìn mãi cô gái lắc lư vào tòa nhà, lại nhìn thấy căn phòng nào đó trong tòa nhà sáng đèn, lúc đó Tô Hàn Sơn bên cạnh mới hơi nhúc nhích, yên lặng đi về.
Tựa như anh đã quên mất anh vẫn đang dắt tay cô.
Trầm mặc, vẫn đèn nén thật chặt như vậy, đường về vừa dài vừa lạnh.
Đào Nhiên chẳng hề hiếu kỳ người “bố” này là ai, là ai thực sự không quan trọng, điều quan trọng là, anh ấy là tình yêu của người nhà, là bố của đứa trẻ.
Có lẽ cũng là ai đó của Tô Hàn Sơn.
Trên thế giới này mỗi con người đều như vậy.
Một người lạ nhỏ bé không đáng kể đối với bạn nhưng lại là tình yêu chân thành của ai đó, là người nào đó của người nào đó; Bạn che lồng ngực cũng không thấy đau đớn, nhưng đối với người khác lại là đau đến xé lòng.
Đào Nhiên lúc này ngoại trừ lồng ngực ngột ngạt đến đau đớn thì cổ tay cũng đau.
Tô Hàn Sơn đang nắm tay cô, nắm rất dùng sức, hoặc không thể gọi là nắm. Là kìm? Hay là ghìm? Bất kể là động từ nào thì cô đều nghĩ chắc chắn trên cổ tay cô đã lưu lại dấu tay.
Trong lòng anh đau đớn nhường nào mới thể hiện nỗi đau ra ngoài bằng cạnh thức như vậy? Không nên tiếng thì càng nặng nề.
Cô lại lần nữa nhớ đến anh của sáu năm trước dưới cây đinh hương, nhớ đến câu nói “Mẹ của anh ấy đã từng tham gia chống SARS… không may nhiễm bệnh, hy sinh” của điều dưỡng trưởng.
Cô bất ngờ dừng chân lại.
Anh như người mộng du vẫn chưa ý thức được điều đó, bỗng nhiên phát hiện kéo không đi nữa anh mới quay đầu lại, ánh mắt hơi mơ hồ.
“Thầy Tô…” Cô muốn nói gì đó an ủi anh, nhưng cô phát hiện vẫn như sáu năm trước, cô không biết nói lời nào để an ủi.
Trong lòng cô cuộn trào một mớ chua xót, kích động khó hình dung.
Có một việc sáu năm trước cô đã muốn làm.
Khi đó cô không có dũng khí.
Bây giờ cô vẫn không có dũng khí, nhưng sự mơ hồ và nặng nề hiếm thấy trong mắt Tô Hàn Sơn giống như chất xúc tác, kích thích mớ kích động chua xót này phồng lên, phồng lên đến nỗi khoang lồng ngực cô không thể dung nạp được nữa.
Đào Nhiên đột ngột vọt qua, giống như một quả pháo nhỏ vậy, xông vào lòng anh, ôm anh thật chặt.
Ở trước mặt anh dáng người cô quả thực không đủ nhìn, giống như một chú chim nhỏ bé, cố gắng giang đôi cánh gầy gò của mình ôm lấy con đại bàng to lớn, muốn muốn bảo vệ con đại bàng trong mưa gió lạnh lẽo, cho dù động tác ngốc nghếch đến nỗi buồn cười cùng kiên định cố chấp.
Thậm chí Tô Hàn Sơn bị cô vọt vào đến nỗi hơi lùi về phía sau.
Cứng đờ và ngơ ngẩn trong phút chốc.
Cô vọt vào lòng anh đồng thời cũng làm cho chiếc mũ cô giữ cẩn thận dọc đường rơi xuống, kiểu tóc kỳ lạ vô cùng có cá tính của cô lộ ra ngoài không khí.
Thực ra anh không nhìn thấy, nhưng có mấy sợi tóc tùy hứng bay lên, lướt nhẹ ở cằm anh.
Mềm mại, thoang thoảng hương thơm.
Hóa ra mái tóc loạn cào cào như cây cỏ trong gió của cô là như vậy.
“Thầy Tô…” Lồng ngực truyền đến giọng nói buồn rầu của cô, “Em rất ngốc, không biết nên nói gì an ủi anh, nhưng em muốn nói với anh, em hiểu cảm nhận của anh, em… em… Nếu như trong lòng anh khó chịu, thật sự muốn khóc thì khóc một chút đi, em sẽ không nói cho người khác đâu…”
Tô Hàn Sơn vẫn trầm mặc.
“Thật đó, mỗi lần khi em buồn, khóc thoải mái một trận sẽ tốt hơn rất nhiều. Em biết con trai khóc sẽ cảm thấy mất mặt, nhưng em không cho rằng như vậy, mỗi người đều có quyền được buồn.”
~ Hết chương 42 ~

Chia sẻ cùng tôi