Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 54: 3-7

Chàng trai cười híp mắt gật đầu, “Đúng thế! Vốn muốn tặng cho y bác sĩ, không phải cậu cũng là nhân viên y tế sao?” Mặt mày thể hiện rõ niềm vui.

Bỗng dưng gặp được người quen Đào Nhiên cũng rất mừng, trong ngày đông bó hoa này nhìn vô cùng tươi đẹp, nên cô chẳng ngại ngần nhận lấy, còn đứng trên vỉa hè nói chuyện với chàng trai, nói về tình hình của mỗi người.

“Bánh nướng, gặp được cậu thực sự thực sự rất vui!” Chàng trai sắp khóc đến nơi, “Tôi sợ lắm, một mình ở đây, tôi sợ mình không về được.”

“Không đâu!” Dịu dàng của công việc điều dưỡng luôn thường trực bên trong Đào Nhiên, cô vô cùng nhẫn nại an ủi chàng trai, “Cậu chỉ cần bảo hộ tốt, đừng chạy linh tinh khắp nơi, đợi dịch bệnh được khống chế là có thể về rồi.”

Cô còn lấy một gói khăn giấy từ trong túi ra đưa cho chàng trai lau nước mắt.

Chàng trai cười tươi, “Bánh nướng, nhìn thấy cậu không hiểu sao tôi lại không sợ nữa, cũng yên tâm rồi.”

Đào Nhiên chẳng hề cảm thấy nhận thức này của chàng trai có vấn đề gì, ngược lại cô còn cho rằng rất bình thường, cô là điều dưỡng, nhìn thấy cô đương nhiên sẽ yên tâm, mỗi lần bà Hoàng giường 35 nhìn thấy cô đến giao ca cũng đều yên tâm đấy!

Hai người cứ nói chuyện mãi, đến khi Tiểu Đậu đi qua bên cạnh, điện thoại của Đào Nhiên cũng vang lên.

Thầy Tô? Gọi điện thoại cho cô?

Cô ngờ vực nghe máy, giọng nói của Tô Hàn Sơn từ trong điện thoại truyền sang, cứng ngắc, “Còn không lên xe, xe sắp đi rồi.”

“Vâng vâng vâng, em lên ngay đây.” Đào Nhiên cúp máy rồi vẫy tay với chàng trai, “Tôi về nhà khách đây, cậu chú ý bảo hộ, phải nghe lời.”

Chàng trai gật đầu thật mạnh, chào tạm biệt cô, “Cậu cũng phải chú ý đấy!”

Hai người vô cớ nói như một cảnh phim lưu luyến chia tay.

Đào Nhiên cầm bó hoa đuổi theo Tiểu Đậu, thấy trong tay Tiểu Đậu đang cầm một chiếc cốc giữ nhiệt, “Gì vậy?”

Tiểu Đậu cũng tràn đầy nghi hoặc, “Hình như là trà sữa.”

“Đâu ra vậy?” Hai ngày gần đây tần suất xuất hiện của trà sữa hơi cao nha, sao vậy nhỉ?

“Thầy Cao cho.”

Đào Nhiên cũng mù tịt, “Thần mặt đen còn có thể cho cậu trà sữa á? Vì sao?” Thần mặt đen không phải phong tùy tiện đâu, người khi đen mặt là ngay cả chủ nhiệm cũng dám mắng.

Tiểu Đậu vừa mơ hồ vừa khó xử, “Ai biết chứ, anh ấy nói anh ấy không thích uống, đừng lãng phí.”

Không thích? Đào Nhiên sáp lại ngửi thử, “Ngon không?”

Tiểu Đậu càng thêm khó xử, nếu như không phải đang đeo khẩu trang Đào Nhiên đã có thể nhìn thấy gương mặt nhăn tít của cô ấy rồi. Ngon được sao? Sữa bò phối với nước trà xanh…

Nếu như trà sữa dễ làm như vậy thì Hỷ gì đó Tuyết gì đó* chắc phải đóng cửa mất.

*Hai thương hiệu trà sữa bên Trung Quốc, Hỷ Trà và Nại Tuyết.

Đào Nhiệt bừng tỉnh đại ngộ, “Tớ biết rồi, đây là cách thức trừng phạt cậu mới của thầy Cao. Tiểu Đậu à, cậu cẩn thận chút đi, lần sau đừng phạm lỗi nữa!”

Cái được gọi là bi kịch chính là hủy hoại thứ đẹp đẽ cho bạn nhìn, thầy Cao thì hủy hoại thứ bạn thích nhất cho bạn ăn. Trừng phạt kiểu này chỉ có thể nói, thầy Cao, thầy quả thực quá cao tay.

Biểu cảm nghi hoặc của Tiểu Đậu bừng tỉnh trong phút chốc, hóa ra là như thế, thầy Cao quá độc ác!

Hai chị em vừa đi lên xe vừa nói chuyện.

Mặc dù chỗ ngồi trên xe nhiều nhưng mọi người đều ngồi lộn xộn, nên vị trí còn lại có thể ngồi cũng không nhiều lắm, Tiểu Đậu ngồi xuống trước, chỗ cách Tiểu Đậu gần nhất chính là chỗ trống bên cạnh Tô Hàn Sơn.

Cô chẳng hề do dự đi đến bên cạnh Tô Hàn Sơn, rồi chằng hề do dự ngồi xuống.

Chỗ bên cạnh Tô Hàn Sơn không ngồi cô đi ngồi chỗ khác làm gì?

Cô có ngốc đâu!

Vừa ngồi xuống bó hoa trong tay khẽ nghiêng ngả, một tấm thiếp rơi ra đáp xuống đất, hơn nữa còn bay đến bên cạnh chân Tô Hàn Sơn.

Nhặt lên là điều không thể, sao Tô Hàn Sơn có thể nhặt được chứ, nhưng “vô ý” liếc nhìn nội dung tấm thiếp là điều rất dễ dàng.

Tặng cho người đáng yêu nhất.

Trên thiếp viết như vậy.

Đào Nhiên cẩn thận nhặt tấm thiếp lên, cẩn thận thổi những hạt bụi căn bản không hề tồn tại trên tấm thiếp, cô cười híp mắt cài tấm thiếp vào lại bó hoa.

“Hoa tặng em à?”

Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói.

Đào Nhiên nghiêng đầu, chỉ nhìn thấy ánh mắt trầm trầm của Tô Hàn Sơn, không hề giống như đang hỏi qua loa, nếu như không phải cô có thể phân biệt chính xác giọng nói của Tô Hàn Sơn thì cô còn hoài nghi là có chuyện kỳ quái.

“Vâng…vâng ạ.” Đào Nhiên nói lắp bắp. Hoa có vấn đề gì sao? Mã Bôn Bôn đã nói là tặng cho cô mà. À đúng, chàng trai đó tên là Mã Bôn Bôn, cái tên cũng có chút vui vui.

“Rõ ràng người ta nói là tặng cho nhân viên y tế.” Giọng nói nặng nề xuất phát từ trong khẩu trang của Tô Hàn Sơn.

Đào Nhiên cũng bị cuốn theo, “Cũng đúng…”

Quả thực Mã Bôn Bôn nói là tặng hoa cho y bác sĩ, còn nói vừa khéo cô là nhân viên y tế.

Đào Nhiên nhìn một lượt các đồng nghiệp trong xe, sau một ca đêm mọi người đều rất mệt mỏi, nói là một ca nhưng công tác chuẩn bị lúc trước và công việc khử trùng hồi sau quả thực đã kéo dài ca làm việc ra suýt soát mười mấy tiếng đồng hồ, lúc này chiếc xe lắc lư tiến về phía trước mọi người đều dựa vào ghế ngủ.

Hoa này viết rõ tặng cho người đáng yêu nhất, vậy tất cả mọi người đều là người đáng yêu nhất.

Vì vậy khi chiếc xe đi đến nhà khách, Đào Nhiên là người xuống xe đầu tiên, cô đứng ở cửa xe, mỗi đồng nghiệp đi xuống đều rút một cành hoa tặng cho họ.

Tô Hàn Sơn đứng bên cạnh cô, nhìn số hoa trong tay cô càng ngày càng ít.

Cuối cùng còn thừa lại hai cành, Đào Nhiên lấy một cành tặng cho tài xế xe bus, mỗi ngày người ta đưa đón cũng rất vất vả.

Bông hướng dương còn lại cuối cùng cô định giữ cho mình, hướng dương đẹp biết bao, mùi hương của ánh nắng, mùi của mùa hạ nóng bỏng, nhìn qua là đã có tâm trạng tốt rồi, nhưng cô nhìn lại, ấy, thầy Tô vẫn chưa có?

Cô do dự một lát: Hay là tặng bông này cho thầy Tô? Chắc chắn anh ấy không nhận đâu! Hoa nhất định vẫn là của mình.

“Thầy Tô.” Cô giơ bông hoa ra, cười híp mắt, “Tặng cho anh hoa này, hy vọng mỗi ngày anh sẽ cười nhiều một chút.”

Ánh mắt Tô Hàn Sơn nhìn bông hoa.

Đào Nhiên thấy Tô Hàn Sơn không giơ tay ra, cảm thấy dự đoán của mình thật chính xác, đàn ông đàn ang như Tô Hàn Sơn sao lại đi tranh hoa mới một điều dưỡng bé nhỏ như cô chứ?

Cô vừa định thu hoa về thì trước mắt dao động một cái, bông hướng dương đã nằm trong tay Tô Hàn Sơn.

“Vậy cảm ơn nhé.” Tô Hàn Sơn cầm hoa thong dong đi vào nhà khách.

“Thầy…. thầy Tô…” Tay Đào Nhiên cứng đờ trong không khí, mặt đần ra.

“Sao vậy? Còn không về nghỉ ngơi? Không mệt hả?” Bước chân thong thả của Tô Hàn Sơn dừng lại đợi cô.

“À….” Đào Nhiên đuổi theo liếc nhìn bông hướng dương, thôi bỏ đi, thầy Tô thích là được!

Hôm nay Tô Hàn Sơn đi đứng có vẻ chậm, Đào Nhiên cảm nhận được, chẳng lẽ tối qua Tô Hàn Sơn cực kỳ mệt? Cũng đúng, anh tham gia cấp cứu đương nhiên là mệt.

Cô chỉ đành phối hợp theo bước chân anh, đi chầm chậm, cách một khoảng an toàn, bỗng nghe thấy người bên cạnh nói một câu, “Đào Nhiên, em còn rất nhiều bí mật?”

“Dạ?” Hoàn toàn không hiểu Tô Hàn Sơn đang nói gì! “Thầy Tô, anh nói bí mặt gì ạ?”

“Không có gì.” Tô Hàn Sơn đung đưa bông hoa trong tay, “Sau này bớt can thiệp vào chuyện của Tiểu Đậu và Cao Chính Hạo đi.”

“Sao không can thiệp ạ? Thầy Cao hung dữ quá! Em sợ Tiểu Đậu oan ức, em với Tiểu Đậu là chị em!”

“… …”

~ Hết chương 54 ~

← Chương 53: 3-6  |  Mục lục  |  Chương 55: 3-8 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 54: 3-7”

  1. Ảnh đại diện Thu Hà Nguyễn

    Bác sĩ Tô: Không, em là bóng đèn của Tiểu Đậu!!!

Chia sẻ cùng tôi