Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 55: 3-8

Sau đó, không còn sau đó nữa rồi.

Đào Nhiên không biết vì sao Tô Hàn Sơn không nói gì nữa, nhưng Tô Hàn Sơn vốn không phải người nói nhiều.

Mãi đến khi đi vào thang máy, thang máy đi lên đến tầng 4, Tô Hàn Sơn sắp ra ngoài, Đào Nhiên bỗng nhớ đến chuyện hôm đó vì cô không chào tạm biệt Tô Hàn Sơn nên anh đứng ở cửa không đi ra, cô vội vàng bổ sung một câu, “Bai bai thầy Tô.”

Tô Hàn Sơn vẫn đứng im ở cửa thang máy.

Trong lòng Đào Nhiên có chút lo lắng, thầy Tô lại sao vậy? Cô đã nói “Bai bai” rồi mà?

Tô Hàn Sơn ngoảnh đầu nhìn cô.

Đeo khẩu trang nhìn người khác là cảm giác gì?

Đào Nhiên cảm thấy nếu như Tô Hàn Sơn không đeo khẩu trang thì chắc chắn cô sẽ bị phân tán một chút sự chú ý vào khuôn mặt đẹp đẽ của anh, nhưng bây giờ người ta đeo khẩu trang, toàn bộ sự chú ý của cô đều tập trung vào đôi mắt đó của Tô Hàn Sơn.

Ánh mắt của Tô Hàn Sơn vô cớ khiến người ta rùng mình là sao?

“Thầy… thầy Tô…” Trái tim nhỏ bé và chân tay cô không biết để đâu cho hợp lý.

Tô Hàn Sơn chỉ nhìn một cái rồi mau chóng quay mặt đi chuẩn bị ra ngoài, trước khi đi còn hỏi một câu, “Em rất thích ăn bánh nướng thịt lừa?”

“Không…không ạ…” Đều trách Mã Bôn Bôn kia cứ gọi cô là bánh nướng gì đó! “Cậu Mã Bôn Bôn đó…”

Tô Hàn Sơn chuẩn bị đi ra, nghe thấy cái tên này lại dừng lại.

Ý là đợi cô nói tiếp hả?

“Cậu Mã Bôn Bôn đó nhầm lẫn tên của em…” Đào Nhiên cũng rất bất đắc dĩ.

“Nhầm? Đào Nhiên? Bánh nướng?” Tô Hàn Sơn đọc hai chữ này lên, “Có chỗ nào dễ lẫn lộn à?”

“Không… không ạ..” Đào Nhiên nên nói thế nào? Cô càng thêm lắp bắp, “Là do Mã Bôn Bôn… quá ngốc.”

Câu giải thích này quả thực có chút khiên cưỡng, con người dù có ngốc thế nào cũng không thể nhầm hai chữ “Đào Nhiên” và “Bánh nướng” được.

Bản thân cô cũng không tin, nếu như Tô Hàn Sơn tiếp tục truy hỏi thì cô quả thực không biết nên trả lời thế nào.

Cũng may Tô Hàn Sơn không nói gì nữa, anh cầm bông hướng dương đi ra khỏi thang máy, chỉ là ánh mắt thoạt nhìn không dịu dàng cho lắm.

Đào Nhiên có trăm điều khó hiểu, một ngày kiểm điểm ba lần: Rốt cuộc thầy Tô làm sao vậy?

Cửa thang máy từ từ khép lại, loáng thoáng còn nghe thấy không biết bác sĩ nào hỏi, “Ấy chủ nhiệm Tô, hoa cúc anh lấy ở đâu vậy?”

Đào Nhiên dẩu môi, rõ ràng là hướng dương, hoa cúc ở đâu vậy?

Lại một ngày nữa trôi qua.

Đào Nhiên khử trùng xong là đến buổi trưa, còn phải ăn cơm, còn phải ngủ một giấc, vài tiếng nữa là lại phải đi làm một ca nữa, thời gian nghỉ ngơi cũng rất quý giá.

Nhưng mấy ngày rồi Đào Nhiên không gọi điện về nhà, mấy ngày nay cậu cũng không đến bệnh viên đón y bác sĩ nữa, có lẽ bị phái đến bệnh viện khác rồi.

Gọi điện thoại giờ này cũng không làm hiền bố mẹ nghỉ ngơi.

Cô gửi lời mời trò chuyện video cho bà Lam.

Màn hình nhanh chóng xuất hiện gương mặt của bà Lam, sôi nổi, vui mừng, thoạt nhìn rất tốt.

Tâm trạng của cô cũng được bà Lam lây nhiễm, vui vẻ.

Bà Lam có một rổ câu hỏi, từ việc mỗi ngày Đào Nhiên ăn gì, hỏi đến đi vệ sinh mấy lần, giọng nói sảng khoái sắp làm màn hình nứt ra đến nơi.

Đào Nhiên cũng vì vậy mà biết được bà Lam đã không đưa cơm cho y bác sĩ ở viện, bởi vì cơm nước của y bác sĩ và bệnh nhân của mỗi bệnh viện đều có nhà ăn có chuyên môn cung ứng.

Đào Nhiên cảm thấy như vậy cũng được, dù sao sức khỏe của bố cũng không tốt lắm, đặc biệt là chức năng phổi không tốt, cô không hy vọng đồng chí Đào quá mệt mỏi.

“Con gái, con rể mẹ đâu?”

Đào Nhiên biết ngay chủ đề nói chuyện của bà Lam không rời Tô Hàn Sơn được.

Cô thật sự hối hận, cái gì gọi là tự tạo nghiệp không thể sống? Cô chính là ví dụ! Ban đầu thiếu suy nghĩ nói dối cái gì chứ?

Cô cầm điện thoại xoay một vòng, nắm tay lại hỏi bà Lam, “Mẹ, con đang ở phòng trong nhà khách mà! Mẹ nghĩ kiểu gì mà cảm thấy con sẽ ở chung phòng với Tô Hàn Sơn?”

Đây là mẹ ruột sao?

Bà Lam chẹp chẹp hai tiếng, “Đúng thật là, con với bố con nhát gan như nhau.”

Còn không phải sao, sao cô có thể bì được với bà Lam uy phong lẫm liệt?

Hôm nay không nói chuyện tiếp được nữa rồi.

Đào Nhiên kết thúc qua loa đại khái.

Bên này bà Lam vẫn hận rèn sắt không thành thép với video đã tắt, “Nhát gan như thế là tôi sinh ra sao?”

Đồng chí Đào bên cạnh bênh con gái, “Chuyện lớn cả đời không thể cẩn thận chút à?”

“Còn cẩn thận nữa? Cứ cẩn thận tiếp thì người ta bay mất rồi!” Bà Lam lườm ông Đào một cái, “Tôi đã nói con gái giống ông mà lại, đồ nhát gan! Ban đầu nếu không phải tôi mạnh mẽ vang dội quyết đoán kịp thời ra tay trước thì không biết ông đã bị con tiểu yêu tinh nào dụ dỗ rồi!”

“…” Ông Đào ngậm miệng, sao vẫn còn chuyện của ông nữa? Con người ông thành thực như vậy có thể có con tiểu yêu tinh nào dụ dỗ?

Bà Lam vẫn còn giận dữ, “Đúng thật chẳng có tí tiền đồ nào cả! Đến Bắc Nhã hai năm trời rồi vẫn chưa nắm chắc! Nhớ lại hồi xưa, tôi đây một tuần đã nắm chắc ông rồi.”

Ông Đào bị nắm chắc trong một tuần: … …

Đào Nhiên đương nhiên không biết mình đang bị bà Lam chê bai đến cực điểm, sau khi nghỉ ngơi xong cô đến bệnh viện làm việc như bình thường.

Cuộc sống mỗi ngày dường như đều như vậy, nhưng hôm nay lại có chút khác biệt.

Có người đang đợi ở cổng bệnh viện.

“Bánh…”

Chữ “Nướng” vẫn chưa vọt ra khỏi miệng Đào Nhiên đã nhìn thấy cậu ta, hung dữ lườm một cái, “Tôi là Đào Nhiên, Đào Nhiên!”

“Hì hì…” Mã Bôn Bôn cười, đôi mắt to cong lên sau bó hướng dương trong lòng cậu ta, “Gọi quen rồi không sửa được.”

Nói xong lại giơ bó hướng dương đến trước mặt cô, “Tặng cậu này.”

“Sao lại cho tôi?” Bông hướng dương hôm qua của Đào Nhiên bị Tô Hàn Sơn cầm đi rồi, bây giờ lại có một bó to như vậy, cô có cảm giác vui mừng bất ngờ.

“Hy vọng mây mù sớm qua đi, ngày tháng mặt trời rực rỡ mau đến.” Mã Bôn Bôn cười nói, “Nhìn thấy hướng dương tâm trạng sẽ tươi mới hơn rất nhiều.”

Câu nói này đã chạm tới đáy lòng Đào Nhiên.

“Hy vọng sẽ điểm thêm chút hương vị của ánh mặt trời cho mọi người chiến đấu ở tuyến đầu.”

Màu vàng sáng của hướng dương cực kỳ tươi đẹp trong ngày đông.

Đào Nhiên thầm thở dài, “Cậu nói xem bó hướng dương này đẹp biết bao, rồi nhắc lại thẩm mỹ của cậu…”

Vừa nói đến đây Đào Nhiên đã cảm thấy có người đang đứng bên cạnh mình, cô xoay đầu nhìn, Tô Hàn Sơn!

Cô lập tức dừng cuộc sỉ vả không chỉ một lần của mình.

Mã Bôn Bôn không biết, cậu ta vẫn cười hì hì như ngày thường giải thích, “Đó không phải cậu…”

“Này… Mã Bôn Bôn!” Đào Nhiên mau chóng ngăn cậu ta nói tiếp, “Đây là chủ nhiệm Tô của bọn tôi. Thầy Tô, cậu ta là Mã Bôn Bôn.”

“Xin chào chủ nhiệm Tô.” Mã Bôn Bôn nhiệt tình chào hỏi, đồng thời đôi mắt quan sát Tô Hàn Sơn từ trên xuống dưới.

Tô Hàn Sơn gật đầu, “Xin chào.”

“Chủ nhiệm Tô anh đợi một chút!”  Mã Bôn Bôn chạy đi mở cửa xe, lấy một bó hoa khác từ trong xe ra rồi tặng cho Tô Hàn Sơn, “Chủ nhiệm Tô, tặng cho anh.”

Đào Nhiên không hiểu về hoa, cô chỉ nhìn thấy một bó hoa hỗn tạp, màu sắc lẫn lộn màu gì cũng có.

Thẩm mỹ của cô quả thực cũng không cao nhưng không thể nào ngờ được trên con đường thẩm mỹ này Mã Bôn Bôn lại đi xa hơn cô đến thế, cô thật sự hoài nghi Mã Bôn Bôn như vậy sao có thể phát triển một cửa hàng hoa thành chuỗi cửa hàng ở nhiều thành phố chứ.

Mã Bôn Bôn hoàn toàn cảm nhận được ánh mắt ghét bỏ của cô, cậu ta sống chết bảo vệ mắt thẩm mỹ của mình, vô cùng nghiêm túc giải thích, “Hoa này rất thích hợp với chủ nhiệm Tô. Những người đến cửa hàng chúng tôi đặt hoa tặng người lớn đều chọn phối hợp mấy loại hoa này, thể hiện tình cảm tôn kính với người lớn, thật sự vô cùng thích hợp tặng người cao tuổi.”

~Hết chương 55 ~

← Chương 54: 3-7  |  Mục lục  |  Chương 56: 3-9 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi