Mạc Lan cảm thấy đôi giày mới đang đi hôm nay không phù hợp với chân mình lắm.
Cô thích việc thắng một vụ kiện sẽ mua cho mình một đôi giày mới. Vụ án trước thắng rất hay, đôi giày cô mua cũng vô cùng xinh đẹp, da cừu gót mảnh khảm pha lê, màu xanh ngọc, không phải quá xa hoa nhưng vẫn chẳng ngăn được chói mắt.
Chỉ là xem ra bây giờ có chút không ổn.
Cô đi từ thang máy ra, bước được hai bước thì không thể không dừng lại xoa cổ chân. Phần da chỗ gót vừa chạm vào đã đau rát chắc là bị cọ rách rồi.
Không xa trước mặt chính là ngoại khoa lồng ngực, bệnh nhân, người nhà và nhân viên y tế đủ mọi kiểu người vội vàng lướt qua bên cạnh cô – đều là người đã chứng kiến các mặt của xã hội rồi nên nỗi đau bé nhỏ này của cô cũng chẳng ai để ý.
Vì kiếm sống, hoặc là chỉ vẻn vẹn vì mong được sống, những điều cốt lõi trong bệnh viện chẳng qua cũng chỉ có hai thứ đó, đơn giản thẳng thắn.
Hôm nay cô đến vì kiếm sống.
Người muốn tìm không ở đây, điều dưỡng trưởng cũng coi như khách sáo với cô: “Chủ nhiệm Lâm không ở trong phòng làm việc đâu, hay là hôm sau em lại đến?”
Mạc Lan cười nói: “Hôm trước cũng nói như vậy nên em mới đổi thành hôm nay! Hôm nay ông ấy cũng không đến phòng làm việc ạ?”
“Không chắc nữa, nếu đến cũng phải buổi chiều.”
“Vậy thì không cần vội, em ở đây đợi ông ấy. Chị đi làm việc đi không cần để ý đến em.”
Nói xong cô liền thong thả ngồi xuống chiếc ghế dài, điều dưỡng trưởng muốn nói lại ngừng, sau cùng vẫn không nói gì thêm đã rời đi.
Cuối cùng đôi chân cũng được giải thoát. Mạc Lan lấy hai miếng urgo ở trong túi ra dán lên chỗ gót chân bị rách da, sau đó lấy phấn phủ và son môi dặm lại lớp trang điểm.
Nơi làm việc như chiến trường, chiến trường đương nhiên sẽ không ràng buộc bàn làm việc phải vuông đầu sát cạnh, mà luôn phải đan xen băn khoăn, lo lắng, hưng phấn, tính toán, cùng với đủ loại chờ đợi.
Cô đã đoán được sẽ phải chờ đợi như vậy, dường như cũng đã quen rồi, đến giờ cơm cô lấy đồ ăn nhanh của McDonald’s đã mua từ trước bắt đầu ăn.
Đợi người sợ nhất là bỏ lỡ, ngay cả thời gian cơm trưa cô cũng không muốn mạo hiểm.
Một đứa bé ngồi bên cạnh cô luôn nhìn chằm chằm cô từ vừa nãy, ban đầu có lẽ vì tò mò, bây giờ đã đói bụng nhìn thấy có người đang ăn nên ánh mắt cũng khác.
Đứa bé sáu, bảy tuổi, ngồi trong bên ngoài phòng bệnh không ai trông nom, không đủ ba bữa, phần lớn là vì tự mình mắc bệnh phải nằm viện, hơn nữa bệnh cũng không nhẹ, không ai lo được việc chăm sóc cô bé.
Nhìn quá nhiều ấm lạnh của tình người nên rất dễ mất đi lòng đồng cảm với con người. Mạc Lan hoàn toàn coi như không nhìn thấy, cô thong dong nhấp nháp xong chiếc bánh nướng khoai môn trong tay, rồi lại ăn hết cả hộp gà rán và khoai tây chiên, khi còn dư lại một chiếc hamburger gà xé cuối cùng cô mới chậm rãi gỡ túi giấy ra, bẻ một nửa đưa qua: “Muốn ăn không?”
Đứa bé nhìn chằm chằm chiếc hamburger cố gắng nuốt nước miếng nhưng không lập tức giơ tay ra cầm, ngược lại còn rời mắt đi.
Có sự cảnh giác và sĩ diện không phải chuyện xấu. Mạc Lan nói: “Em có nhìn thấy chị điều dưỡng vừa nãy nói chuyện với chị không? Họ đều biết chị nên chị không phải người xấu. Đói bụng thì phải ăn, em không cần thì chị ăn đây.”
Lúc này đứa bé mới lại một lần nữa nhìn qua, nhưng lẩm bẩm nói một câu: “Em vẫn chưa rửa tay…”
“Không sao, ăn xong thì rửa.”
“Nhưng… Nhưng, chị cũng chưa rửa tay!”
Mạc Lan sững sờ một chút rồi cười tươi nói, “Ăn bẩn sống lâu, hiểu không? Em thấy trong nhiều phòng bệnh như vậy đều đầy bệnh nhân nằm, nhưng không có ai vào viện vì ăn hamburger không rửa tay cả!”
Không biết ơn thì thôi còn bắt bẻ thói xấu của cô. Mạc Lan rụt tay lại, cắn một miếng thật to trên nửa chiếc hamburger đó, lại còn ăn mặc kệ người khác.
Đứa bé có chút tủi thân nhìn cô, lại cúi đầu nhìn ngón tay của mình và nói: “…Là bác sĩ Trình nói vậy, trước khi ăn nhất định phải rửa tay.”
Mạc Lan vô thức hỏi: “Bác sĩ Trình nào?”
Không cần hỏi, rõ ràng cô biết trong khoa ngoại lồng ngực rộng lớn này chỉ có một bác sĩ họ Trình.
Cô chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy, trên mục bác sĩ phụ trách của phòng bệnh phía sau cô viết tên Trình Đông.
Vì vậy trong lúc yên lặng cảm thán, đã có những chuyện quá khứ xa xôi ập thẳng đến. Trước kia mỗi lần cô không kịp đợi muốn nếm thử món ăn anh vừa nấu xong đều bị anh đánh bay móng vuốt: “Đi, đi rửa tay mau!”
Người đó bất luận có mặc áo blouse hay không đều luôn thích sạch sẽ như thế.
Cuối cùng đứa bé vẫn nhận lấy một nửa chiếc hamburger còn lại của cô, đồng thời nói với cô, khi bác sĩ Trình trực sẽ nghỉ ngơi ở căn phòng thứ hai chếch phía đối diện.
Đó là phòng bác sĩ trực.
Cuối cùng cô cười cười: “Chị biết.”
Sau thời gian cơm trưa chủ nhiệm Lâm đã về, ông ấy đóng cửa văn phòng lại, vẫn không để ý đến Mạc Lan.
Điều dưỡng trưởng Tiêu Nhược Hoa có chút áy náy cười với cô, “Hôm nay phải kiểm tra khoa phòng, chị thấy chủ nhiệm tạm thời không có thời gian đâu, tìm chỗ vừa nghỉ ngơi vừa đợi đi.”
Mạc Lan nhìn cánh cửa cách đó không xa: “Em có thể đến phòng trực xem thử không?”
“Được, trưa nay vừa khéo không có ai. Em đi theo chị.”
Họ đứng ở cửa phòng trực, lần đầu tiên Mạc Lan chân chính cảm nhận được tiết đồng thời dị*, cảnh còn người mất.
*Mùa thì vẫn vậy nhưng thời gian đã khác xưa.
Phòng trực bị mở ra từ bên trong, cô vô thức lùi sau một bước, nhưng người đi ra chỉ là một nhân viên quét dọn vệ sinh.
Tiêu Nhược Hoa nhìn cô: “Vào đi, quả thực điều kiện của bệnh viện bây giờ đã tốt hơn hồi xưa rất nhiều rồi.”
Thực sự đã tốt hơn rất nhiều, tòa nhà nội trú đã được sửa chữa mới từ trong ra ngoài, càng thêm khí thế và rộng rãi. Phòng trực không chỉ có giường mà còn thêm cả phòng tắm, giữa hai giường đều có rèm che, có thể tách ra thành không gian khá kín đáo.
Bác sĩ viết bệnh án, hỏi khám bệnh đều có khu vực làm việc khác, bác sĩ cấp cao hơn thì có phòng làm việc riêng, phòng trực chỉ là nơi nghỉ ngơi.
Một ca mổ của Trình Đông thường kéo dàng năm đến tám tiếng, sau khi mổ xong thì cực kỳ buồn ngủ nên anh sẽ trưng dụng phòng trực của bác sĩ để ngủ một giấc.
Năm tháng đổi rời nhưng một vài thói quen nào đó của con người vẫn rất khó thay đổi.
Mạc Lan nhìn thấy chiếc cốc có tay cầm đặt trên mặt chiếc tủ thấp, trong căn phòng chỉ dành cho bác sĩ ngủ nghỉ, dường như không có bất cứ đồ dùng cá nhân nào, thì chiếc cốc này vô cùng dễ thấy.
Trình Đông có bệnh sạch sẽ nhẹ, bất kể đi đến đâu đều phải mang cốc của mình uống nước. anh thích hoa văn hình thoi đen trắng như bàn cờ, giống hệt như chiếc cốc này vậy.
Cô nhìn chiếc cốc, cố ép mình dịch chuyển ánh mắt, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Hôm nay Trình Đông không ở đây sao?”
Tiêu Nhược Hoa nói: “Sáng sớm đã đi mổ một ca, vẫn chưa kết thúc. Bây giờ cậu ấy đã có phòng làm việc riêng biệt nhưng vẫn thích ngủ ở đây.”
Cô vuốt ve chiếc cốc không nói gì thêm nữa, Tiêu Nhược Hoa cũng không nhẫn tâm nói nhiều.
Năm đó khi Mạc Lan và Trình Đông kết hôn, cô ấy cũng nhận được thiếp mời, vui vẻ đến dự hôn lễ. Thấy dường như cô dâu không có người nhà, cũng chẳng có bạn bè thân thiết nên đã giúp cô chặn cửa, đóng lì xì, dạy cô châm thuốc và ứng phó náo động phòng như thế nào mới có thể vui vẻ náo nhiệt nhưng lại không bị chiếm hời. Nhưng ai mà ngờ được hai vợ chồng trẻ khi đó vô cùng ngọt ngào hòa hợp như thế lại tan đàn xẻ nghé nhanh đến vậy?
Mạc Lan biết ơn sự chu đáo âm thầm của cô ấy, cô cười: “Chị Tiêu, chị đi làm việc đi không cần quan tâm đến em, em đợi ở đây một lát là được rồi ạ.”
Tiêu Nhược Hoa gật đầu, dường như khu bệnh luôn có việc làm hoài không hết, cô ấy cũng không thể cùng cô đợi ở đây.
“Vậy em ở đây đợi một lát nhé, chủ nhiệm rảnh thì chị đến gọi em.”
Mạc Lan gật đầu.
Tiêu Nhược Hoa đóng cửa lại, không biết là cố ý hay vô tình mà lại khóa trái bên ngoài. Khi Mạc Lan phát hiện ra thì cô đã không ra ngoài được nữa.
Cô cầm tay nắm cửa ra sức lắc, nghe thấy tiếng lạch cạch giữa cửa và khóa, sự lo lắng trong lòng cô giống như thác lũ dần dần dâng lên, lấp kín đến nỗi cô hít thở cũng khó khăn.
Cô không được coi là chính thức mắc hội chứng sợ không gian kín, nhưng khi cô bị giam cầm một mình trong một không gian không thể tự do ra vào thì rất nhiều hồi ức không tốt cuồn cuộn kéo đến, cảm giác này giống như lại trải qua những chuyện kinh khủng đó một lần nữa, khiến con người ta muốn trốn tránh và bảo vệ bản thân mình theo bản năng.
Cô thực sự kích động đến nỗi muốn cởi giày cao gót ra phá khóa, nhưng cô không dám. Điều dưỡng trưởng Tiêu nói hôm nay phải kiểm tra khoa phòng, vậy tám mươi phần trăm là cố ý nhốt cô ở đây, nếu như cô khua chiêng gióng trống vừa đập vừa gào, vậy thì có dù có ra ngoài được cũng không thể đàng hoàng ngồi xuống nói chuyện chính với chủ nhiệm Lâm.
Cô cố gắng ép mình bình tĩnh lại, ép mình phân tán sự chú ý nghĩ đến chuyện khác, nhưng màu sắc của bệnh viện chẳng xanh thì trắng, phòng ốc sạch sẽ quá đáng và mùi nước khử trùng trong không khí giống như một hang động trống rỗng cắn hút tư duy của cô. Nơi ánh mắt cô với đến chỉ có thể nhìn thấy chiếc cốc trên góc tủ thấp.
Cô ôm chặt chiếc cốc trong tay. Nó được rửa cực kỳ sạch sẽ, nhưng trên đó dường như vẫn lưu lại hơi thở cô quen thuộc.
Cốc năm đó Trình Đông dùng toàn bộ đều là cô tặng anh, đáy cốc có khắc dòng chữ M&C là họ của hai người, coi như là hứng thú xấu xa nho nhỏ của cô, nhưng hình như anh chưa từng phát hiện ra.
Cô lật chiếc cốc này lên xem, đáy cốc không có bất cứ thứ gì, xem ra đồ cô tặng anh đều đã thay đổi.
Không có gì vui mừng nhưng vẫn khiến trái tim cô yên ổn trở lại.
Mạc Lan không biết mình đã ngủ thiếp đi như thế nào, khi tỉnh dậy vẫn đang ôm chiếc cốc đó.
Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ, biết là chuyện chính hôm nay cầm chắc không làm được rồi. Cô vừa ngồi dậy thì nghe thấy ngoài cửa có người lấy chìa khóa mở cửa, phản ứng đầu tiên của cô lại là đá giày xuống gầm giường, cái chân đang vươn ra cạnh giường cũng hơi rụt lại.
Ngoài cửa truyền đến giọng nói lên cao của người đàn ông: “Tôi không ăn đâu, mọi người đi trước đi!”
Giọng nói này rõ ràng dễ nghe nhưng hơi lộ vẻ mệt mỏi, bởi vì mổ hơn nửa ngày không uống một ngụm nước nên còn mang theo một chút khàn khàn.
Trái tim Mạc Lan đập thình thịch như sắp bay ra ngoài, cô sợ anh vừa đi vào sẽ tìm cốc uống nước, mà cốc của anh vẫn đang trong tay cô.
Cũng may bước vào cửa Trình Đông chỉ cởi áo blouse, đổi một đôi dép. Lớp quần áo sát người của anh dường như đều bị mồ hôi thấm ướt, sau lưng vô cùng rõ ràng, ướt đẫm một mảng lớn. Anh chẳng hề do dự cởi nốt chiếc đó xuống, lộ ra đường nét cơ bắp màu lúa mạch trên người.
Lúc này Mạc Lan mới rõ anh định đi tắm.
Lần này cho dù cửa không khóa trái cô cũng không đi được nữa.
Cô ngồi xổm trên giường, nhìn Trình Đông để trần nửa người trên tiến vào nhà tắm từ khe ở của chiếc tủ, bên trong mau chóng truyền đến tiếng nước ào ào.
Đối với người thích sạch sẽ mà nói tắm chính là hưởng thụ, nhưng anh luôn tắm rất nhanh, thay xong quần áo sạch mới đi ra.
Trên chiếc tủ thấp đang đặt chiếc cốc của anh, nhưng khi anh vừa mới đi vào rõ ràng nó không có ở đó.
Giường trực ở phía sau tủ, bên cạnh giường còn có rèm, anh không nhìn rõ người bên trong nhưng nhìn thấy đôi giày cao gót da cừu màu xanh nhạt bên cạnh giường, gót giày khoảng sáu, bảy centimet vừa mảnh vừa cao.
Bác sĩ sẽ không đi giày như vậy đi làm. Anh trầm giọng hỏi: “Ai ở trong đó?”
Mạc Lan đi ra, cô ai ya một tiếng rồi cười nói: “Em còn cho rằng anh sẽ không phát hiện ra em!”
Trình Đông nhìn thấy cô lại không có biểu cảm gì quá kinh ngạc, anh cụp mắt nói: “Cô đến đây làm gì?”
“Đến tìm anh đấy, nghe nói hôm nay anh mổ một ca lớn nên em đã đợi ở đây từ sớm. Anh chưa ăn cơm đúng không, em mời anh ăn?”
“Tôi không đói.”
“Người cực kỳ đói mới nói mình không đói, giống như trước đây anh uống say nhưng luôn nói mình không say, rồi thừa cơ chiếm hời của em vậy.”
Trình Đông bình thản tuần tự thu dọn quần áo vừa cởi ra, sau đó dừng lại nhìn cô một cái: “Rốt cuộc cô đến làm gì?”
Mạc Lan cười cười, được rồi được rồi, cô thừa nhận khi anh nghiêm túc rất có cảm giác áp bức.
Cô cố ý vén mái tóc dài: “Em nói thật đó, em về nước cũng rất lâu rồi mà chưa chạm mặt anh, anh không nhớ em chút nào sao?”
Cô mập mờ tiến sát lại gần anh, trong không gian kín mít nhỏ hẹp, cô nam quả nữ sáp gần nhau như vậy, giả dụ đối phương cũng có ý thì chỉ dựa vào mũi cũng có thể ngửi ra được thứ gì đó.
Nhưng trên người Trình Đông chỉ có mùi hơi nước và xà phòng nhàn nhạt, anh không thích cảm giác trơn trượt của sữa tắm và mùi hương nhân tạo nên chưa bao giờ chịu dùng.
Rõ ràng anh không thay đổi, vẫn là người đàn ông rất nhiều năm trước cô yêu, nhưng có điều đã không còn động lòng với cô nữa.
Cô lại lùi về, vẫn giữ nguyên nụ cười và nói: “Nếu anh đã không muốn nhìn thấy em như vậy thì đưa em đi gặp chủ nhiệm Lâm của các anh đi! Vụ án của ông lão giường 36 trước kia nằm ở chỗ các anh không thể kéo dài thêm nữa.”
Cuối cũng sắc mặt của Trình Đông cũng khẽ thay đổi: “Vụ án đó cô nhận rồi?”
“Đúng vậy, tiền đã nhận rồi, nhận sự ký thác của người ta thì phải hết lòng với việc của người ta mà!”
Trình Đông lại không nói gì nữa, im lặng thu dọn xong đồ đạc của mình rồi đi ra ngoài, ngăn người ta cách xa ngàn dặm.
“Trình Đông.” Mạc Lan gọi anh ở phía sau.
Cô cũng không biết gọi anh lại còn có thể nói gì nhưng vẫn không nhịn được, thậm chí còn mang theo chút vội vàng hiếm thấy.
Anh dừng chân lại, giống như nhớ ra gì đó, xoay người trở lại bên cạnh cô, cầm chiếc cốc đang đặt trên bàn đi.
~Hết chương 1~

Chia sẻ cùng tôi