Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Người Ủy Thác | Chương 3: Hồi tưởng thời gian

Ban công bên cạnh phòng khách bày đầy hoa cỏ, có một bồn hoa thủy tiên rất đẹp, lá thon dài xanh rờn bao bọc lấy hoa trắng nhụy vàng, có một sự tươi đẹp giản dị.

Dưới đất còn có mấy chồng sách cao ngất, có quyển mở ra bày ở đó, có quyển thì cứ xếp chồng lên như vậy, trang sách đều hơi ố vàng thậm chí nhăn nheo, xem ra cũng đã có tuổi rồi.

Mạc Lan đứng trong đống sách, ngón tay cô chạm vào cánh hoa thủy tiên, giống như đang tự nói với mình, lại giống như đang nói với Trình Đông: “Anh xem hoa này đẹp biết bao, trước kia chúng ta cũng trồng sao lại không sống được?”

Đúng vậy, cô cũng có trái tim thiếu nữ thích hoa cỏ và vật nuôi nhỏ, cô từng trồng cây cỏ lan chi, thủy tiên và hoa sen, tất cả đều không sống được, càng đừng nói là nuôi con vật nhỏ. Khi đó vẫn chưa thịnh hành trồng sen đá, Trình Đông dùng quả thanh long mà hai người đều thích ăn trồng cho cô hai chậu cây gai góc nho nhỏ, cô thích thú cầm đi đặt ở bàn làm việc, nếu không phải sau này Trình Đông đón về thì cũng suýt nữa khó tránh vận rủi.

Sau đó hai chậu cây đó đi về đâu? Có thực sự ra quả thanh long không? Cô cũng không hề hay biết.

Bởi vì không lâu sau đó hai người họ đã ly hôn.

Trình Đông như không nghe thấy lời cô nói vậy. Anh đứng ở ban công bày đầy sách và hoa cỏ, toàn thân có mùi thanh cao nồng đậm của người trí thức, nhưng mở miệng ra lại lạnh lùng: “Cô nhìn thấy tôi ở đây hình như chẳng kinh ngạc chút nào.”

“Vì sao phải kinh ngạc?” Mạc Lan cười nói, “Chắc chắn anh sẽ nghĩ cách giải quyết vấn đề khó khăn gặp phải, nếu không thì không phải Trình Đông em quen rồi.”

“Nếu đã biết thì cô còn đến làm gì?”

“Chuyện nào ra chuyện đó, anh là bác sĩ tốt, em cũng phải làm luật sư tốt chứ, ông Vương là khách hàng của em, bảo vệ quyền lợi của ông ấy là chức trách của em, không thể vì người ông ấy kiện là các anh mà làm việc tiêu cực biếng nhác đươc!”

Trình Đông cười lạnh: “Cô thật sự chẳng thay đổi chút nào.”

Mạc Lan nhún vai: “Anh chỉ mặt nào, tận lực với công việc hay là chỉ cần thấy có lợi là làm?”

Trình Đông mím chặt môi trầm mặc một lát, nói: “Cô về đi, tôi sẽ thuyết phục ông Vương hòa giải với bệnh viện.”

“Hòa giải? Nếu không phải đã xé toạc móng heo thì ai muốn kiện ra tòa? Ông Vương là người gần chín mươi rồi, trong thời gian nằm viện bác sĩ trực của các anh lật người cho ông ấy dẫn đến làm gãy xương đòn, xét kiểu gì thì trách nhiệm vẫn thuộc về các anh. Nếu có ý nguyện hòa giải thì thôi vậy, chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện. Nhưng anh cũng thấy rồi đó, em đến tìm chủ nhiệm Lâm bao nhiêu lần rồi nhưng ngay cả mặt ông ấy cũng không nhìn thấy. Từ đây có thể thấy các anh không muốn hòa giải.”

Trình Đông nói: “Chúng tôi đã nhắc đến việc hòa giải từ lâu, chuyện nên chịu trách nhiệm chúng tôi sẽ phụ trách. Nhưng sau khi xảy ra chuyện, người nhà bỏ ông ấy ở bệnh viện hai tháng trời không thèm hỏi han, không lo bất cứ tiền phí nào, đây không phải thái độ giải quyết vấn đề.”

“Vậy chủ nhiệm Lâm của các anh không thèm nhìn mặt em một lần là thái độ giải quyết vấn đề?”

Trình Đông ngẩng đầu hít sâu một hơi, giống như bất đắc dĩ lại giống như đang tự chế giễu: “Tôi nên sớm biết nói những điều này với cô cũng không có kết quả mới phải.”

Anh không quan tâm đến cô nữa, chiều đến giúp người giúp việc dọn sách ở ban công xong, rồi lại chuyển một phần sách khác của ông Vương ở trong tủ ra ban công, nhân lúc mặt trời vẫn rực rỡ nên phơi dưới ánh nắng để phòng nấm mốc.

Đối với luật sư đại diện đáng lẽ ra phải là “người của mình” như Mạc Lan thì ông Vương lại mặt nặng mày nhẹ, nhưng đối với Trình Đông lại thân thiết và tin cậy.

Mạc Lan muốn giúp cũng không nhúng tay vào được, cô chỉ đành tìm chủ đề nói chuyện. Cô phát hiện trong đống sách cũ này có mấy quyển có in “tác giả Vương Đăng Học” bên dưới tên sách, cô bèn hỏi: “Ông Vương, mấy quyển sách này là ông viết sao ạ?”

“Ừ, rất nhiều năm trước rồi, bây giờ ai còn xem những thứ này nữa.” Dường như ông lão cũng không quá để ý, vào những năm tháng cuộc sống vật chất còn chưa phát triển, ông ấy đã viết sách của mình, nhưng sự phát triển của tri thức cũng biến đổi hằng ngày, những thứ còn lưu lại từ thời đó đã sớm được phủ lên lớp bụi của lịch sử.

Nhưng Trình Đông lại cầm một quyển sách mới có bìa khá tươi sáng qua, anh nói: “Không phải còn cái này sao ạ? In thêm bao nhiêu lần rồi, cháu thấy sắp bước vào hàng ngũ sách bán chạy rồi đấy.”

Ông Vương ôm quyển sách trong tay, dùng một giọng nói rất quý trọng nói: “Đúng vậy, đều là công lao của Trinh Nghi…”

Mạc Lan không hiểu ngầng đầu nhìn Trình Đông, dường như anh đã quên mất mối bất hòa vừa nãy giữa hai người, anh giải thích: “Trinh Nghi là vợ của ông Vương, bà ấy đã mất rồi. Cuốn sách này viết về câu chuyện của hai người họ.”

“Năm mươi năm rồi!” Ông Vương cảm khái nhắc đến, “Chớp mắt, Trinh Nghi đã đi được năm mươi năm rồi…”

Mạc Lan cảm thấy rất hiếm có: “Cháu có thể xem không?”

Đó là một cuốn sách khâu chỉ ngày nay không thấy nhiều trên thị trường, giấy màu vàng kem bị cố ý làm cũ đi, nội dung không chỉ có chữ viết mà còn có cả ảnh cũ và thư họa của hai người. Những người bước ra từ dòng dõi thư hương thời đại đó phần lớn đều có tố chất, đạo đức và tài năng như vậy, giống như ông Vương biết vẽ tranh nhân vật và phong cảnh thủy mặc, và vợ ông Vương thì lại là một người viết chữ Khải rất đẹp.

Văn chương giản dị mà chân thành tha thiết, viết hết những hồi ức quý giá cả đời nắm tay của hai người, cùng với nỗi đau và nhung nhớ khi mất đi bạn đời.

Mạc Lan lật sách ra xem, cô hỏi: “Có thể cho cháu quyển này không ạ? Chảu trả tiền mua.”

“Cô thích?” Ông lão rất ngạc nhiên.

“Vâng. Có lẽ vì từ nhỏ cháu đã lớn lên trong gia đình đơn thân, hôn nhân của mình cũng không được thuận lợi, nên cháu rất thích đọc những câu chuyện tình cảm vợ chồng sâu sắc của người khác.” Cô vẫn cười, giống như đang nói một câu chuyện của người khác vậy, Trình Đông thì lại siết chặt đồng tử, không biết đang nghĩ gì.

Hình như đến lúc này ông Vương mới hiền từ với cô hơn một chút: “Cô thích thì lấy mà xem, không cần tiền của cô.”

“Vậy cháu cảm ơn ông, ông thật tốt.” Mạc Lan cầm quyển sách lắc lư với Trình Đông giống như đang khoe khang vậy, rồi mới vui vẻ cất vào trong túi.

Lúc rời đi ngoài trời đổ mưa, hai người một trước một sau đi trong hành lang chật hẹp cho dù là ban ngày nhưng vẫn tối om om, Mạc Lan hỏi Trình Đông: “Hôm nay em không lái xe, có thể cho em đi nhờ xe anh không?”

“Không thể.” Anh trả lời cô mà không quay đầu lại.

“Ki bo.” Cô lẩm bẩm ở phía sau.

Cuối cùng anh cũng dừng chân ngoảnh đầu lại. Mạc Lan không ngờ anh sẽ đột ngột ngừng bước, trong hành lang quá tối cũng không nhìn rõ, cơ thể cô theo quán tính trực tiếp va vào người anh, đôi giày cao gót dưới cân không vững trượt đi, nếu không phải Trình Đông nhanh tay đỡ cô thì hôm nay cô đã lăn từ cầu thanh xuống rồi.

Hai người dùng tư thế rất kỳ lạ dựa sát vào nhau, nhiệt độ cơ thể trên người Trình Đông khiến Mạc Lan có cảm giác không chân thực.

Thời gian ngược lại mười năm, khi họ lần đầu tiên kề sát nhau như vậy, hình như cũng vừa mưa xong, không khí ẩm ướt nóng nực. Cô không ăn trưa, cũng không có quần áo và giày vận động sạch sẽ để thay, vì vậy trong tiết thể dục buổi chiều bị phạt chạy một vòng, trước mắt cô bỗng nhiên tối sầm ngã xuống sân vận động. Đúng lúc đó Trình Đông lướt qua bên cạnh cô, anh còn thiếu nửa vòng cuối cùng nữa là có thể đạt điểm tối đa hoàn thành bài kiểm tra chạy một ngàn mét, nhưng anh vẫn dừng lại lo liệu cho bệnh nhân là cô, anh ấn nhân trung, vỗ nhẹ lên mặt cô, trong miệng không ngừng gọi cô “bạn ơi, bạn ơi”.

Mười sáu tuổi đã nếm trải ấm lạnh của tình người, trường học mới, hoàn cảnh mới, bạn bè học chung với cô sớm chiều lại không thích cô, thấy cô ngất xỉu phần lớn chỉ kêu lên một tiếng kinh ngạc, xúm lại xem xét mà thôi, không ai thực sự vươn tay ra giúp cô. Có lẽ không hiểu kỹ thuật cấp cứu, cũng có lẽ không muốn gánh trách nhiệm này. Chỉ có Trình Đông luôn ở đó, cho rằng cô cảm nắng nên cởi khuy áo sơ mi của cô để giảm nhiệt, để cho có thể hít thở dễ dàng, cuối cùng cũng là anh cõng cô đến phòng y tế của trường, bác sĩ nói cô chỉ bị hạ đường huyết. Cô thấy anh thở phào một hơi, cuối cùng trầm mặc xoay người rời đi.

Có phải bắt đầu từ khi đó anh đã bộc lộ ra tố chất để trở thành bác sĩ không? Có một vị đạt giải Nobel đã nói, chỉ có người đạo đức cao thượng mới có thể trở thành bác sĩ.

Cô luôn ghi nhớ giọt mồ hôi trượt dài trên tóc mai của anh mà cô nhìn thấy khi nằm bỏ trên lưng anh lúc đó, trong không khí không chỉ có mùi ẩm ướt sau mưa, mà còn vị hơi chua của mồ hôi tản ra từ hai cơ thể trẻ trung. Cô lắc lư theo bước chân của anh, trái tim lại nóng rực, và hơi căng thẳng, giống như bây giờ vậy, sợ anh nghe thấy trái tim mình đang đập mãnh liệt.

“Có phải em béo rồi không?” Mạc Lan thình lình hỏi, lúc này Trình Đông mới ý thức được việc cánh tay anh đang đè trước ngực cô, đường nét quen thuộc áp sát da anh, cho dù cách một lớp áo cũng không thể làm mờ được xúc cảm.

 Anh buông cô ra, xác định cô có thể đứng vững mới lạnh lùng lên tiếng: “Cô tự đi về đi, đừng đi theo tôi.”

Mạc Lan bĩu môi: “Sờ cũng sờ rồi, còn không chịu đưa em một đoạn?”

Trong hoảng hốt, Trình Đông giống như bị viên đạn của hồi ức bắn trúng, lực sát thương quá lớn, cơ thể anh hơi cứng đờ, cuối cùng đi mà không ngoảnh đầu lại.

Mưa càng ngày càng lớn, anh lội qua từng vũng nước trong vườn tiểu khu đi lấy xe. Thực ra xe của anh dừng ở ven đường, đóng cửa lại là hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, gió thổi nhẹ hơn, tiếng mưa cũng nhỏ bớt.

Anh khởi động xe, nhìn hạt mưa dày đặc gõ lên cửa kính chắn gió, càng tích lũy càng nhiều, hợp thành từng dòng giống như suối nhỏ chảy xuống dưới, mãi đến khi cần gạt nước dao động một lượt mới gạt đi nước đọng.

Đáng lẽ anh nên chuyển động vô lăng rồi rời đi như vậy, nhưng anh không, anh cứ nhìn mãi về phía trước đầu xe, giống như đang chờ đợi một người mãi mãi không xuất hiện.

Quả nhiên Mạc Lan không đi theo anh, một lúc lâu sau mới đi ra ngoài, đội chiếc cặp da mua vài nghìn tệ lên đầu che mưa, đứng ở ven đường nhìn đông ngó tây gọi xe.

Chắc chắn cô không mang ô, Trình Đông nghĩ. Cho dù là mùa khô hay mùa mưa thì người con gái này chưa bao giờ biết phải bỏ một chiếc ô trong cặp để đề phòng ngộ ngỡ. Cho nên cô chỉ có thể đứng đợi dưới mái hiên, đợi đến khi cô cảm thấy cơn mưa này sẽ không tạnh trong chốc lát thì mới đội mưa nghĩ cách khác.

Trong túi cô đựng gì nhỉ? Son môi, phấn, mascara, gương, lược… có lúc còn mang cả đồ ăn, truyện tranh, laptop, sách, giống như cuốn sách ông Vương cho cô hôm nay vậy.

Anh nhớ đến biểu cảm có chút khoe khoang của cô khi cầm quyển sách trong tay, tựa như vẫn là cô gái mặc bộ đồng phục rộng thùng thình nhưng lại trang điểm khi đó, cô chiếm lấy chỗ phía sau chiếc xe đạp của anh, vừa nhai kẹo cao su vừa vênh chiếc cằm tinh xảo nói “Cõng cũng đã cõng rồi, chở tớ một đoạn thôi.”

Rõ ràng cô đến để cảm ơn vì chuyện trong tiết thể dục nhưng lại cứ như lẽ đương nhiên đưa ra yêu cầu với anh như thế, hoàn toàn không để ý đến gương mặt lạnh lùng khó coi của anh, bám ở phía sau chiếc xe đạp của anh chầm chậm đi hai trạm.

Trình Đông nhắm mắt lại, dường như anh đã không thể hiểu mình của năm mười sáu tuổi vì sao không ngồi lên chiếc xe đạp địa hình của mình rồi phóng nhanh đi, trái lại còn cùng  cô một trước một sau đi xa như thế.

Nếu như khi đó anh ngồi lên xe phóng đi, có phải sẽ không có nhiều chuyện ân oán rắc rối của hơn mười năm sau không?

Anh hoảng loạn, đạp chân ga lái xe đi rất xa, cuối cùng đến ngã tư lại quay đầu trở lại.

Anh dừng trước mặt Mạc Lan, nước mưa bắn lên làm ướt giày của cô.

“Lên xe.”

~ Hết chương 3 ~

← Chương 1: Chẳng ai chờ đợi  |  Mục lục  |  Chương 4: Không chịu dừng →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi