“Ừm, được.” Ánh mắt Tô Hàn Sơn không dịch chuyển, vẫn nhìn chằm chằm màn hình.
Đào Nhiên vẫn đợi thêm một lát, thấy anh thực sự không có ý định nói gì với mình nữa cô mới mím môi, có chút lạc lõng rời khỏi văn phòng.
Được rồi, chắc thầy Tô bận quá nhỉ?
Giây phút cô xoay người, ngón tay gõ trên bàn phím của Tô Hàn Sơn ngừng lại một chút, sau đó lại tiếp tục lạch cạch lạch cạch.
Quả nhiên Đào Nhiên lại nhìn thấy đứa bé đó, vẫn mặc bộ quần áo cũ đứng trong gió, không biết đã đứng bao lâu rồi, trời ngày giữa đông, chân đều đông cứng hết cả, cứ đứng một lát lại nhảy một lát.
Cậu bé cũng nhìn thấy cô, vốn đang nhảy tưng tưng cậu đã dừng lại.
Đào Nhiên tiến đến gần.
Hai tay thằng bé giấu sau lưng, đôi mắt vừa to vừa tròn lộ ra sự sợ hãi, nó nhìn cô, xung quanh đuôi mắt có chút ít vảy trắng trắng vàng vàng khô khốc.
Đứa bé này chưa rửa mặt sạch đã đi ra ngoài.
Cô đứng cách đứa bé một mét, cũng muốn lau cho nó nhưng cố nhịn không làm, cô cười với cậu bé, cho dù đang đeo khẩu trang, không nhìn thấy nụ cười của cô nhưng ánh mắt lại rất ấm áp, “Em tên là gì?” Bởi vì mệt mỏi nên giọng nói có chút khàn, nhưng vẫn tạm coi dịu dàng.
Cậu bé vẫn yên lặng nhìn cô không lên tiếng, dường như có chút băn khoăn, đầu ngón chân cọ qua cọ lại.
Đào Nhiên lại mỉm cười, “Có phải mẹ em tên Lưu Nhạn không? Chị là điều dưỡng phụ trách chăm sóc mẹ em đấy.”
Ánh mắt cậu bé bỗng bừng sáng, sau đó lập tức tràn đầy nước mắt.
“Tình trạng của mẹ em bây giờ rất tốt, em không cần lo lắng, bây giờ quan trọng nhất là em phải chăm sóc tốt bản thân, tuyệt đối đừng chạy linh tinh nữa, đặc biệt là bệnh viện ấy, bệnh nhân đông, nguy cơ lây nhiễm cao, không phải em đang ở nhà cậu sao? Em cho chị số điện thoại của cậu em, hằng ngày chị sẽ thông báo tình hình của mẹ em cho em, còn có thể chuyển lời em muốn nói với mẹ cho mẹ em, em thấy được không?” Đào Nhiên cúi người, nhìn song song với cậu bé.
Cậu bé cúi đầu trầm mặc không nói.
“Sao vậy? Có gì khó khăn hay có suy nghĩ gì sao? Em có thể nói với chị.”
Đầu ngón chân của cậu bé cọ vào nhau, bỗng nhiên cậu ngẩng đầu chạy đến trước mặt cô, nhét một quả táo vào tay cô, “Xin chị giúp em giao nó cho mẹ em.”
Nói xong lập tức chạy đi.
“Ấy! Em ơi…” Vẫn chưa hỏi được tên và số điện thoại mà!
Cậu bé chạy đi xa rồi bỗng dừng lại, ngoảnh đầu giơ tay chào cô kiểu đội viên, sau đó xoay người chạy tiếp.
Đào Nhiên cúi đầu, quả táo trong tay vừa to vừa đỏ, đã được rửa sạch đựng trong một chiếc túi nilon nhỏ, trong túi vẫn còn hạt nước.
Cô đã đi ra rồi nên chỉ có thể đợi lần sau đi làm thì giao quả táo cho Lưu Nhạn, mặc dù bây giờ Lưu Nhạn vẫn không thể ăn nhưng đặt quả táo đỏ tươi do con trai tự tay tặng trong phòng bệnh, mỗi ngày Lưu Nhạn đều nhìn thấy, tâm trạng cũng sẽ tươi sáng hơn nhỉ?
Cô mang quả táo về nhà khách.
Sau khi khử trùng xong cô đứng trước cửa sổ, chiếc túi nhỏ được thả xuống vẫn bay phất phơ trong gió.
Cô híp mắt.
Ngày xưa có thiên nga đưa tình, ngày nay dây thừng gửi thư, chỉ là bức thư này cứ chậm trễ mãi chẳng đến được tay người nhận thư.
Ở thời đại bây giờ chuyện nhận thư có thể so sánh với việc nhận chuyển phát nhanh, chậm trễ không nhận chỉ có một nguyên nhân: Chính là không nhìn thấy thông báo, không biết chuyển phát nhanh đã đến.
Đào Nhiên cũng là người thích nhận chuyển phát, cô hiểu sâu sắc việc này, cho nên chắc chắn Tô Hàn Sơn đang đóng cửa nên không biết có người gửi chuyển phát nhanh cho anh!
Từ chối ký nhận?
Không thể nào! Đào Nhiên cô tuyệt đối không phải kiểu người không nhìn hàng đã từ chối ký nhận!
Đợi Tô Hàn Sơn quay về, khi anh mở cửa sổ ra hóng gió sẽ nhìn thấy, cô lại chờ đợi.
Nhưng cô đã ngủ một giấc dậy, chuẩn bị đi làm một lần nữa vẫn chưa đợi được hàng chuyển phát của cô được nhận.
Tô Hàn Sơn vẫn chưa quay về.
Sau khi Đào Nhiên tới bệnh viện mới biết anh liên tục trực ở bệnh viện, và lúc này anh vừa mới cấp cứu xong một bệnh nhân nặng, đôi mắt dưới lớp kính bảo hộ đen đặc, ngay cả xung quanh mắt cũng thâm quầng, toàn thân bị chìm trong sự u ám nặng nề.
“Thầy Tô.” Nhìn thấy dáng vẻ của anh, mệt mỏi và sa sút, lẽ nào tình hình của bệnh nhân không ổn? Không biết là giường nào.
“Ừm.” Ánh mắt của Tô Hàn Sơn nhìn vào quả táo trên tay cô.
“Là… con trai Lưu Nhạn bảo em mang vào.” Cô cầm quả táo giải thích.
Tô Hàn Sơn gật đầu, “Nó tên là Vũ Hi.”
Hả? Đào Nhiên ngẩn người chốc lát mới hiểu nó mà Tô Hàn Sơn nói là đứa bé kia, tuy nhiên Tô Hàn Sơn nói xong lại đi rồi, cô còn chưa kịp hỏi là chữ Hi nào.
Ca hiện tại là của Tiểu Mễ, thấy cô đến liền híp mắt vui vẻ, nói với bà Hoàng giường 35, “Bà ơi, cháu gái bà đến rồi kìa.” Cuối cùng nói với Đào Nhiên, “Bà ngóng cậu mãi đó! Bữa sáng cũng không chịu ăn, phải đợi cậu đến.”
Đào Nhiên khẽ mỉm cười, cô an ủi bà Hoàng trước, “Bà ơi cháu giao ban đã rồi bón bữa sáng cho bà nhé, còn hát dân ca cho bà nữa.”
Duyên phận giữa cô với bà Hoàng đến rất tự nhiên, câu nói “Cháu là cháu gái bà” khi mới đến đã trở thành chỗ dựa, sau đó cô cẩn thận chăm sóc bà lão cũng giống như anh Lý và Tiểu Mễ vậy, ăn uống nghỉ ngơi, vệ sinh sạch sẽ, không chuyện gì không tận tâm tận lực, nhưng bà Hoàng có vẻ vô cùng dựa vào cô.
Bệnh nhân giường 37 đang tỉnh.
Cô cầm quả táo đi đến bên giường, lắc lắc quả táo trước mặt bệnh nhân giường 37, cười và nói một cái tên: “Vũ Hi.”
Nghe thấy cái tên này mắt Lưu Nhạn sáng lên.
Đào Nhiên đặt quả táo lên tủ đầu giường của cô ấy, nhẹ nhàng hỏi, “Là bé tặng cho chị. Chị nhìn màu đỏ rực rỡ này này, may mắn biết bao. Bây giờ chị vẫn chưa được ăn, em để ở đâu nhé, nó sẽ thay cậu bé ở bên chị, chị cứ nghĩ mỗi ngày cậu bé đều mong chị mau về nhà, cho nên chị nhất định phải cố gắng nỗ lực!”
Lưu Nhạn nghe mà đôi mắt ướt nhèm.
“Vũ Hi.” Đào Nhiên đọc cái tên này, mỉm cười, “Anh chị đặt tên hay như vậy, tất cả đều có hy vọng, là Hi của hi vọng sao chị?”
Đôi mắt ầng ậc nước của Lưu Nhạn khẽ cong lên, ý bảo Đào Nhiên cho cô ấy giấy viết chữ.
Đào Nhiên đưa giấy bút cho cô ấy, cô ấy chậm chạm mà cẩn thận viết lên giấy một chữ “Hi”,
“Là chữ này ạ!” Đào Nhiên cười, “Hửng sáng. Đêm đen chắc chắn sẽ qua đi, Sau khi mặt trời xuất hiện sẽ là ánh sáng, càng đẹp!” *
*Chữ Hi của hi vọng là 希, chữ Hi trong tên Vũ Hi là 晞 có thêm bộ Nhật chỉ mặt trời.
Lưu Nhạn vui vẻ, hiển nhiên cũng đồng ý với cách nói của Đào Nhiên, nghĩ ngẫm một lát cô ấy lại viết lên giấy: Nói với thằng bé, mẹ luôn cố gắng.
Đào Nhiên nắm tay cô ấy gật đầu, “Vâng! Em sẽ giúp chị nói với thằng bé. Chị Lưu, cố lên! Chúng em và chị cùng nhau cố gắng!”
Lúc này cô với giao ca với Tiểu Mễ.
Vẫn là hợp sức lật người cho bệnh nhân một lượt, sau khi giao nhận xong tất cả công việc, hai cô gái còn bắn tim cho nhau, rồi Tiểu Mễ rời đi.
Đào Nhiên liền ngồi xuống bón cơm cho bà Hoàng.
Bà Hoàng thở máy không xâm nhập, không rời được, nên lúc các điều dưỡng như Đào Nhiên chăm sóc chỉ có thể bỏ mặt nạ ra bón một miếng, ăn xong lại lập tức cho thở một lát rồi mới ăn tiếp.
Một bữa cơm phải bón ít nhất nửa tiếng, không thể lơ là một chút nào.
Nhưng hôm nay bà Hoàng lại không phối hợp, làm sao cũng không chịu ăn, Đào Nhiên khuyên nhủ bà lão, khuyên mãi khuyên mãi rồi bà ấy chảy nước mắt.
Bình thường nếu như tâm trạng bà Hoàng không tốt, Đào Nhiên hát một điệu dân ca địa phương là lại có thể ổn định, nhưng lần này bà Hoàng lại bày tỏ không muốn nghe.
“Bà không thích nghe dân ca nữa sao?” Đào Nhiên đang suy nghĩ cách dỗ mới.
Kết quả đoán cả nửa ngày Đào Nhiên mới hiểu, bà Hoàng là không muốn nghe cô hát, “Vậy bà ơi, bà có diễn viên tuồng đặc biệt yêu thích sao ạ?”
Lần này bà Hoàng không phủ nhận.
“Vậy… Diễn viên tuồng bà thích có phải là nam không?” Cô hoàn toàn đoán nhăng đoán cuội.
Bà Hoàng cũng không phủ nhận.
Không lâu sau, ngoài cửa vang lên giọng hát dân ca của đàn ông, “Non nước chẳng có dây đàn tim có điệu, ai còn nhận ra đàn Bách Nha…”
~ Hết chương 58 ~

Chia sẻ cùng tôi