Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 57: 3-10

“Đứa bé này tìm mẹ, ấy….” Đào Nhiên đứng thẳng dậy, còn chưa nói xong đã phát hiện đứa bé chạy đi xa như một làn khói.

Đào Nhiên đuổi theo một đoạn, đứa bé chạy càng nhanh hơn, chớp mắt đã không nhìn thấy bóng dáng đâu.

“Cũng không biết mẹ cậu bé là nhân viên y tế hay là bệnh nhân, một đứa bé chạy linh tinh ngoài đường như vậy thật khiến người ta lo lắng.” Đào Nhiên nhíu mày.

Tô Hàn Sơn có biểu cảm gì Đào Nhiên không nhìn thấy, chỉ nghe thấy anh buồn bực đáp một tiếng “Ừm”, một câu “Đúng vậy”, rồi đi luôn.

“Thầy…” Cô chưa gọi xong tiếng thầy Tô thì khoảng cách của hai người họ đã bị kéo rất xa.

Cho dù cô có chậm chạp hơn nữa cũng cảm thấy không bình thường, hai năm cô tới Bắc Nhã Tô Hàn Sơn vẫn chưa từng như vậy bao giờ, dù là ban đầu khi cô mới đến, gọi một tiếng thầy Tô anh cũng sẽ trả lời!

À, căn bản cô vẫn chưa gọi hết ba chữ này ra nên hình như cũng không thể trách anh, cảm giác này thật sự rất kỳ lạ, nhưng cô vẫn không hiểu được kỳ lạ ở chỗ nào.

Cô ôm cả bụng nghi vấn bước nhanh về phía xe bus đang dừng, từ đầu tới cuối Tô Hàn Sơn vẫn duy trí khoảng cách ba mét trước mặt cô.

Cô chạy bước nhỏ đuổi theo, sau khi lên xe nơi Tô Hàn Sơn ngồi không có chỗ trống cho cô.

Cô hoảng hốt ý thức được một chuyện, hình như từ khi đến chi viện y tế chỉ cần cô và Tô Hàn Sơn làm cùng một ca thì cô luôn ngồi bên cạnh anh.

Lặng lẽ ngồi xuống một mình.

Cảm giác kỳ lạ này đến khi cô nằm trên giường trong nhà khách nghỉ ngơi rồi vẫn không hiểu nổi.

Cô không nhịn được ngồi bật dậy. bò bên cửa sổ nhìn xuống dưới, cửa sổ tầng dưới đang đóng.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô ngồi vào bàn, vỏ hộp bánh kem xốp vị dâu tây lần trước dùng thừa vẫn còn ở đó, cô cắt một nửa còn lại thành kích thước của bưu thiếp, viết lên đó: Thầy Tô, cho dù gặp phải chuyện gì đều phải nhớ soi gương và mỉn cười.

Cô còn nhớ lần gần đây nhất Tô Hàn Sơn cười là vì nhìn thấy mái tóc xấu xí của cô.

Nếu như kiểu tóc của cô có thể khiến anh vui vẻ thì cô không ngại hy sinh hình tượng một lần. Vì vậy cô vẽ lên giấy một người nho nhỏ, đang ngoác miệng cười, mái tóc ngắn ngủn túm tụm hết trên đỉnh đầu đón gió từ bốn phía nên bay loạn xạ: Thầy Tô, phải cười tươi như hoa hướng dương vậy!

Vẽ một đóa hoa hướng dương, vô cớ cảm thấy thật sự giống hoa cúc.

Cân nhắc một hồi cô lại vẽ thêm hạt cho hướng dương, còn làm rơi mấy hạt nữa, khi tự cảm thấy vô cùng giống hướng dương, cô mới giống như vần trước tìm một chiếc túi nilon cho vào và thả xuống dưới.

Khi trở lại giường cô mới tạm coi như có thể yên tâm đi ngủ.

Ngủ một giấc thẳng đến khi chuông báo thức kêu.

Cô mơ mơ màng màng ngồi dậy, việc đầu tiên làm là đi nhìn chiếc túi đó, kết quả vừa nhìn xuống dưới đã thấy chiếc túi vẫn treo lủng lẳng ở đó, vốn chưa có người động vào.

Tâm trạng cô lập tức giống như chiếc túi, bay phất phơ trong gió.

Hôm đó khi ở bệnh viện cô gặp Tô Hàn Sơn bốn lần.

Lần đầu tiên là khi thay xong quần áo bảo hộ đi vào khu cách ly, anh đi nhanh phía trước. Đào Nhiên đứng cách xa xa, chỉ nhìn thấy ba chữ Tô Hàn Sơn trên lưng anh.

Lần thứ hai, lần thứ ba đều là anh đến kiểm tra phòng bệnh, ngoại trừ thái độ nghiêm ngặt của chủ nhiệm khoa thì không hề có ánh mắt khác.

Đào Nhiên cảm thấy, Tô Hàn Sơn lần trước nắm chặt vai cô sau khi can thiệp ECMO cho bệnh nhân giường 36 là ảo giác của cô sao?

Khi tan ca là lần thứ bốn nhìn thấy anh.

Anh không định rời viện, mang đến cho cô một mảnh giấy viết cho giường 36, nội dung bên trên vẫn như mọi lần, toàn là những lời động viên.

Hiện nay bệnh nhân giường 36 đang hôn mê, cũng không có ý thức, nhưng tờ giấy vẫn không ngừng đưa tới mỗi ngày.

Điều dưỡng nam được mọi người gọi là “anh Lý” có đề cập, hay là đợi giường 36 tỉnh lại thì tiếp tục viết.

Khi đó Tô Hàn Sơn lắc đầu, “Ngày nào cũng có, tỉnh dậy phát hiện thiếu mấy ngày bệnh nhân sẽ không yên, cũng sẽ hoài nghi.”

Thoáng chốc mọi người đều trầm mặc.

Đào Nhiên đã giao ca với anh Lý xong, nhận lấy tờ giấy, cô cẩn thận thậm chí thành kính đặt vào trong hộp. Tờ giấy mỏng manh đó không chỉ là một sự cổ vũ, nó còn cõng theo tín ngưỡng nghề nghiệp cả đời của một bác sĩ.

Tô Hàn Sơn còn nhìn tình hình bốn bệnh nhân một lượt rồi mới đi.

Anh Lý thúc giục Đào Nhiên, “Em cũng về đi, chỗ này giao cho anh.”

Đào Nhiên gật đầu, hai vai mỏi nhừ, cô đi theo bước chân của Tô Hàn Sơn.

Theo lý mà nói đáng ra Tô Hàn Sơn cũng nên tan ca rồi, nhưng anh lại không đi mà ở lại văn phòng bệnh viện.

Đào Nhiên đi đi lại lại ở ngoài cửa, một lát lại thò nửa cái đầu vào nhìn ngó, cô đang đợi Tô Hàn Sơn hay là đang đợi Tô Hàn Sơn đây?*

*Đoạn này là do tác giả cố ý viết như vậy, không phải mình nhầm đâu ^^

Thật rắc rối.

“Tiểu Đào? Đợi Tiểu Tô hả?”

Giọng nói vang lên đột ngột làm Đào Nhiên giật mình, cô vô thức trực tiếp phủ nhận, “Không không không ạ.”

Dọa chết người ta, mặt cô đỏ ửng lên rồi!

Xem ra cô cần phải kiểm điểm bản thân, cô biểu hiện tâm tình rõ ràng như vậy sao? Tuyệt đối đừng bị người khác nhìn thấy!

Ngữ khí của chủ nhiệm Chu lại rất sáng tỏ, “Đợi cũng được mà.” Mặc dù bây giờ nhiệm vụ chống dịch là quan trọng nhất nhưng với tư cách là chủ nhiệm khoa ông sẽ không nghiêm khắc đến thế, những đứa trẻ này chưa từng trải qua một chuyện như vậy, nặng nề, bi thương, lẽ nào còn không cho phép bọn chúng nương tựa và giúp đỡ lẫn nhau sau?

Sau đó chủ nhiệm Chu còn tốt bụng giúp đỡ cô, trực tiếp gọi với vào bên trong, “Tiểu Tô, Tiểu Đào tìm cậu có chuyện kìa.”

Đào Nhiên vừa nghe thấy vậy liền biết phiền phức rồi, sao chủ nhiệm Chu không nghe cô giải thích vậy? Nôn nóng tới mức cô một mực xua tay, “Chủ nhiệm Chu, cháu thức sự không có mà, cháu không thân thiết với chủ nhiệm Tô như thế.”

Hai chữ “không thân” cô đã nói chán rồi!

Sao cuộc sống lại khó khăn như vậy?

Chủ nhiệm Chu cũng rất đau đầu, thằng nhóc tiểu Tô này về mặt chuyên ngành là một người tài giỏi, sao lại lề mề đến tận bây giờ, con gái nhà người ta vẫn còn nói không thân với nó? Với tư cách là một người đàn ông thật là không được tí nào! Bỏ đi bỏ đi, đợi dịch bệnh kết thúc vậy, đến khi đó lại huých nó một cú.

Đào Nhiên hoàn toàn không biết trong đầu chủ nhiệm Chu đã suy nghĩ được rất nhiều chuyện, còm tiếng gọi của chủ nhiệm Chu đã thành công hấp dẫn sức chú ý của Tô Hàn Sơn.

“Đào Nhiên, đi vào đi.” Anh nói.

Dù sao ngữ khí cũng nhàn nhạt…

“Ồ.” Đào Nhiên bị chủ nhiệm Chu bán đứng nhận nhiệm vụ đi vào, cô liều mạng giải thích, “Thầy Tô, em thật sự không…”

“Có một chuyện nói với em.” Tô Hàn Sơn đã không muốn nghe những lời tiếp theo của cô, “Đứa bé em gặp đã nghe ngóng rõ rồi. Là con trai Lưu Nhạn giường 37, cậu bé đến tìm mẹ là muốn thăm Lưu Nhạn bị bệnh.”

Đào Nhiên ngạc nhiên, “Sao anh biết được?”

Tô Hàn Sơn thật sự quá siêu, có điều cô lập tức nhớ đến một vấn đề, chẳng trách đứa bé này có thể chạy ra ngoài một mình, bố cậu bé cũng bị bệnh được một bệnh viện khác điều trị, thằng bé đang ở nhờ nhà họ hàng.

Tô Hàn Sơn không trả lời câu hỏi của cô, chỉ nói, “Tôi đoán đứa bé này vẫn sẽ còn xuất hiện, nếu như lại đến mà em vừa khéo gặp được thì em có thể nói chuyện thông báo với thằng bé, cũng có thể lưu lại cách thức liên lạc với họ hàng của nó, chúng ta ở giữa giúp chuyển lời giúp đứa bé và mẹ, nhưng phải khuyên nó đừng chạy linh tinh ra ngoài đường nữa.”

“Vâng.” Nói chuyện công việc, Đào Nhiên lập tức đáp ứng.

Cô lại đứng thêm một lát, anh đã bắt đầu bận rộn trên máy tính, đeo ba lớp găng tay nên thao tác gõ phím cũng không quá tiện lợi, trên kính bảo hộ mắt và mặt đều là hơi nước, cơ thể anh hơi ngả về phía trước, hình như cách màn hình máy tính càng gần càng có thể nhìn rõ.

“Thầy Tô, vậy…không có chuyện gì khác thì em đi nhé?” Cô nhỏ giọng hỏi.

~ Hết chương 57 ~

← Chương 56: 3-9  |  Mục lục  |  Chương 58: 3-11 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi