Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Người Ủy Thác | Chương 4: Không chịu dừng

Trong xe mở điều hòa, nhiệt độ thích hợp, không còn cảm nhận được khí nóng ẩm ướt ở bên ngoài nữa.

Mạc Lan cười hì hì nói: “Anh xem, giày em ướt hết cả rồi, đôi giày này đắt lắm đấy, nếu không phải nể mặt anh chịu cho em đi nhờ sẽ thì em nhất định sẽ bắt anh mua lại cho em một đôi.”

Cô ngồi bên ghế lái phụ, cởi giày ra lấy giấy ăn lau nước trên mu chân và mặt ngoài giày, mười ngón chân trắng nõn linh hoạt lắc qua lắc lại.

Trình Đông chỉ liếc nhìn một cái, giả gờ như không nhìn thấy, hỏi cô: “Cô đi đâu?”

“À, em về nhà, ngã tư phía trước rẽ phải.”

Trình Đông đang lái xe, cô vui vẻ lấy quyển sách của ông Vương trong túi ra, tiện tay lật xem.

Trên đường có hơi tắc, xe dịch chuyển từng chút một vẫn không qua được ngã tư đèn đỏ. Mạc Lan vừa lật sách vừa nói: “À, hóa ra ông Vương không chỉ có ba người con như bây giờ, có một người mất sớm, một người mất mấy năm trước… Hai vợ chồng ông ấy còn từng sống ở Thượng Hải và Bắc Kinh, anh nghe đoạn này: Lúc đó tô giới Thượng Hải đã trở thành độc đảo*…”

*Ngày 13 tháng 8 năm 1837 quân Nhật bắt đầu tiến công Thượng Hải, mở màn bằng hội chiến Tùng Hộ; trải qua 3 tháng giằng co chiến đấu, ngày 12 tháng 11 tốp quân đội cách mạng cuối cùng rút khỏi Thượng Hải. Từ đó đến cuối năm 1941 trong bốn năm trước khi Chiến tranh Thái Bình Dương bùng nổ, tô giới chung sống Tô Châu lấy khu vực phía nam và tô giới Pháp trở thành “độc đảo” bị thế lực chính phủ bù nhìn Nhật Bản bao vây.

Trình Đông không trả lời, mưa dần nhỏ lại, anh vẫn nhìn chăm chú về phía trước đầu xe, dịch chuyển từng chút một theo dòng xe cộ. Nhưng Mạc Lan nhanh chóng cảm nhận được ánh mắt bức bách của anh, cô ngẩng đầu lên hỏi: “Hửm? Sao vậy?”

“Đọc sách lúc ngồi xe, cô không sợ mù à?”

Mạc Lan ngẩn người một lát, rồi cười ha ha thành tiếng: “Em đã quá tuổi bị cận thị lâu rồi, hơn nữa anh lái chậm như thế mà, đừng lo.”

Sao anh không nói việc anh làm mặt lạnh không để ý đến người ta chứ? Lúc tắc đường hai người ngồi sát vai với nhau trong một khoang xe kín mít chẳng có tí chủ đề nói chuyện nào, thật sự rất lúng túng đó!

Cô tiếp tục đọc sách của cô, ban đầu còn nhộn nhịp vui tươi, không biết xem đến cái gì, sắc mặt cô thay đổi, trở nên trầm mặc, chỉ nghe thấy tiếng lật sách loạt xoạt, không nghe thấy cô nói chuyện.

Trình Đông liếc nhìn cô một cái, cau mày lại nói: “Thời gian ông Vương nằm viện rất thích chơi cờ với tôi, ông ấy rất hiền lành, không thích người khác cố ý nhường, nhưng bản thân cũng chưa từng đuổi cùng giết tận. Phẫu thuật của ông ấy rất thành công, vốn dĩ sau mổ bình phục rất tốt, nếu như không phải xương đòn vô ý gãy thì tinh thần của ông ấy còn tốt hơn bây giờ rất nhiều. Cuộc tranh chấp này chúng tôi có lỗi trước, nhưng ông Vương có thể hiểu và tha thứ, khiến cho cục diện như bây giờ không phải ý của bản thân ông ấy.”

“Ừm, là ý của con cái ông ấy, người tìm đến cửa ủy thác em làm người đại diện pháp lý của ông ấy chính là con gái út của ông.”

Đầu mày Trình Đông càng sâu hơn: “Cô biết?”

Mạc Lan cười cười: “Sao em lại không biết? Nhiệm vụ đầu tiên khi làm luật sư đại diện của người ta chính là tìm hiểu rõ điều khách hàng thực sự muốn là gì. Con cái ông ấy bỏ mặc ông ở bệnh viện hai tháng không hỏi han, điều họ cần không phải là lẽ phải, mà là tiền, hoặc là một phòng miễn phí trong viện dưỡng lão.”

Trình Đông không lên tiếng nữa, môi anh khẽ mím chặt thường là thể hiện anh đang chuẩn bị tức giận.

Mạc Lan đã chẳng còn lạ lẫm gì nữa, cô đang đợi anh phát tác, chê cô và công việc của cô chẳng đáng một đồng.

Nhưng anh lại không, một lát lâu sau mới mở miệng, bình tĩnh lạ thường: “Chỉ cần cô có thể thuyết phục họ hòa giải, tôi sẽ mời chủ nhiệm Lâm nói chuyện với các người.”

Đến chỗ ở của Mạc Lan, cô cười với anh: “Được thôi, tuần sau được không?”

“Được.”

Cô tháo dây an toàn, trước khi xuống xe còn hỏi anh: “À đúng rồi, anh có đi họp mặt bạn cấp ba không? Kỷ niệm một trăm năm thành lập Trung học Kỳ Môn, học sinh gương mẫu như anh chắc chắn cũng được mời đúng không?”

Trình Đông không nói đúng cũng chẳng nói sai: “Tôi đi hay không thì liên quan gì đến cô?”

“Anh đi thì em đi, anh không đi em đi làm gì?”

Trình Đông xoay đầu nhìn cô: “Vậy cô đừng đi làm gì.”

Hai người giống như đọc khẩu lệnh vậy nói cả nửa ngày, dường như Mạc Lan đã có quyết định, cô xuống xe đóng cửa, còn vẫy tay với anh.

Trình Đông đạp chân ga lái đi rất xa rồi mà cô vẫn đứng trong mưa, chợt nhớ đến vừa nãy cô chỉ nói về nhà, nhưng đã quên nói cho anh địa chỉ cụ thể bây giờ, vậy mà anh vẫn đưa cô về rất đúng nơi…

Đường Tiểu Ưu đặt một ly sữa bò lên bàn Mạc Lan, phát hiện cô vẫn đang chong đèn đọc sách, nhìn bìa là một cuốn tiểu thuyết khâu chỉ, vì vậy hỏi: “Chị đang đọc gì thế?”

“Ghi chép hồi ức, truyện ký, kiểu như vậy.” Mạc Lan nhéo đầu mày, “Vụ án đại diện của ông Vương lần này, điểm đột phá có lẽ ở trong cuốn sách này.”

Thời gian không còn sớm nữa, vốn Tiểu Ưu định về rồi nhưng nghe cô nói như vậy lại cảm thấy hứng thú, cô ấy kéo ghế ra ngồi xuống bên cạnh cô: “Là sao vậy ạ?”

Mạc Lan lật một trang sách ra, đưa cho cô ấy xem đoạn văn đã được đánh dấu: “Đây, chỗ này – Ông Vương viết mười mấy năm trước ông ấy đã từng ngã một lần, đụng gãy một chiếc răng cửa và xương đòn, là vợ ông ấy chăm sóc khi nằm viện và sinh hoạt hằng ngày.”

“Vậy xương đòn của ông ấy… đã từng gãy sao ạ?”

“Ừm, nếu không thì đã chẳng yếu ớt như vậy, lật người đã gãy.”

Tiểu Ưu không hiểu: “Vậy vì sao trong bệnh án của ông ấy không tìm ra điều này?”

Mạc Lan nói: “Bởi vì mấy năm trước hai ông bà lão vẫn sống ở Bắc Kinh, sau khi vợ ông ấy mất thì ông ấy mới chuyển đến ở Nam Thành nơi con cái ông ấy làm việc. Thông tin bệnh án của những địa phương khác nhau không cùng chung mạng lưới, không liên lạc với nhau, huống hồ đã qua mười mấy năm rồi, thời gian quá lâu rồi.”

“Đây là chứng cứ bất lợi với chúng ta.” Tiểu Ưu trầm ngâm, “Nhưng đối phương chưa chắc đã nắm rõ.”

“Đợi họ nắm được rồi thì chúng ta thua chắc. Nếu thực sự ra tòa, giao nộp chứng cứ, đối chất, đưa ra xét xử, sơ thẩm xong còn có phúc thẩm, thời gian dài như vậy, giằng qua kéo lại kiểu gì họ cũng có thể phát hiện ra. Dù sao giấy trắng mực đen cũng bày ra đó, lại còn là sách bán chạy nữa chứ, chẳng ai là kẻ ngốc cả. Nhân lúc bây giờ trong tay vẫn có cơ hội đàm phán giá cả thì tranh thủ hòa giải thôi!”

“Mấy người con của ông Vương sẽ đồng ý sao? Em thấy họ đồng tâm hiệp lực là kiểu không đạt được mục đích không chịu thôi ấy, đều không phải dạng vừa.”

Trong mắt Mạc Lan lóe qua một tia giảo hoạt: “Vậy thì để họ mâu thuẫn nội bộ, không thể đoàn kết như vậy.”

“Chị định làm thế nào?”

Muốn làm tan rã một tập thể có cùng chung mục đích, biện pháp tốt nhất chính là khiến họ cảm thấy phân chia lợi ích không đều. Mạc Lan bố trí một kế đơn giản, khiến các con của ông Vương cho rằng toàn bộ tài sản sau khi bố mất sẽ để lại cho người con gái lớn túng quẫn nhất, nhưng nếu như lần này thua trong vụ kiện với bệnh viện, nguy cơ đều do người con gái út gánh vác, người con thứ hai ở giữa thế nào cũng được, cũng không hứng thú dính vào chuyện này.

Quả nhiên ba người con của ông Vương lật mặt, kết quả ngay cả có kiện vụ này hay không cũng xuất hiện ý kiến trái chiều. Mạc Lan khuyên họ hòa giải, chí ít bây giờ nhìn thì vẫn là họ có lý, đừng được đà mà không nể mặt ai. Ba bên không đồng lòng cuối cùng cũng chịu đồng ý, nói thì hay nhưng gần đến ngày hòa giải anh một câu tôi một câu cãi nhau om tỏi trước mặt ông lão.

Mạc Lan hờ hững ngồi một bên nhìn họ cãi nhau, mãi đến khi ông lão tức giận run nguời, cô mới ném một cây bút ra nói với họ: “Cãi nhau đủ chưa? Bây giờ các người vẫn chưa rõ tình hình sao? Các người giấu diếm bệnh sử của ông Vương, hiện tại phía bệnh viện vẫn đồng ý đàm phán với các người hoàn toàn là để yên lòng người, có lấy được tiền bồi thường hay không để sau nói, làm không tốt các người còn phải bồi thường ấy! Đừng quên phí dụng trong hai tháng ông Vương nằm viện còn chưa trả hết, các người ai muốn trả?”

Quả nhiên ba người đều sững người, không hẹn mà cùng hỏi: “Bệnh sử gì, chúng tôi giấu bệnh sử gì?”

“Quả nhiên các người không biết.” Mạc Lan cười lạnh, “Lần này ông Vương gãy xương không phải ngẫu nhiên đâu, mười năm trước ngã đã gãy xương đòn một lần rồi. Chỉ là khi đó bà vẫn còn, có người chăm sóc ông, các người không hỏi han gì. Bà lão sau đợt đó mới bị bệnh mất đúng không?”

Ông Vương đau buồn: “Khi đó Trinh Nghi không để bố nói cho chúng mày, qua lâu như vậy rồi, bố cho rằng không sao nữa…”

“Không liên quan đến ông đâu ạ, ông từng này tuổi rồi vốn dĩ sau khi gãy xương rất khó phục hồi hoàn toàn.” Mạc Lan an ủi ông lão, “Nói thẳng ra, lần này gãy xương cũng có yếu tố ngoài ý muốn.”

“Cô nói ngoài ý muốn chính là ngoài ý muốn, cô có thể đảm bảo có thể lấy được tiền bồi thường không? Cho dù trước đó bố tôi đã từng ngã nhưng lần này vào viện là vì khối u trung thất, chuyện gãy xương đòn là trách nhiệm của bệnh viện! Chúng tôi bỏ tiền không phải để cô tim chứng cứ bất lợi với chúng tôi, nếu cô không có bản lĩnh thắng kiện thì chúng tôi mời luật sư khác!”

“Được, các người cứ việc đổi người, dù sao tiền nên nhận trước đó tôi đã nhận rồi, anh xem xem luật sư tiếp theo có bản lĩnh giúp các anh đòi lại tiền bồi thường không!” Mạc Lan hất mái tóc dài ra sau lưng, “Tôi nói cho các người biết, ngoài tôi ra, anh đổi người khác ngay cả cơ hội ngồi xuống đối mặt đàm phán cũng không có! Các người đến lúc lên tòa là được, đợi luật sư đối phương lấy bệnh án cũ mà các người giấu diếm làm bằng chứng giao nộp lên, lúc đó một đồng các người cũng không nhận được. Sau đó phí kiện cáo tự trả, phí bồi thường hao tổn thời gian cá nhân cũng tự trả, mấy vạn tiền viện phí nợ bệnh viện phải thanh toán hết, lại còn mang theo cái mác không hiếu thảo với bố mẹ. Nguy cơ như vậy các người đồng ý gánh, ok, sa thải tôi là được, các người đi mời người khác giỏi hơn!”

Mấy người im lặng, ông Vương ở bên cạnh nói: “Chuyện xảy ra với bố, bố không nói đối luật sư thì chúng mày đừng tự tung tự tác.”

“Bố, chúng con cũng muốn tốt cho bố….”

“Nếu các người thực sự muốn tốt cho ông ấy thì về nhà thăm ông ấy nhiều một chút. Các người cho rằng vì sao ông Vương lại kiện cáo? Ông ấy cảm kích bác sĩ y tá ở đấy còn không kịp, vì sao lại cứ phải truy cứu đến cùng?”  Mạc Lan nói tiếp, “Ông ấy muốn gặp các người nhiều hơn thôi, chỉ có làm theo ý các người mới có nhiều thời gian bên cạnh các người hơn! Thành ra như vậy mà con cái cũng chẳng có ai, cho dù kéo nhau ra tòa thì thẩm phán cũng không đồng tình với các người.”

Cả nhà ông Vương đều sững sờ, cửa phòng hội nghị bị đẩy từ ngoài vào, Trình Đông theo sau chủ nhiệm khoa Lâm Trung Đức và trưởng phòng Trương phòng kế hoạch tổng hợp đi vào.

Bầu không khí có chút lúng túng không nói nên lời, Trình Đông nhìn lướt qua Mạc Lan, giống như đang hỏi cô đang giở trò gì.

Lúc này cô đã thu lại dáng vẻ cười hi hi ha ha ngày thường, ngồi xuống đối diện mấy người mặc áo blouse trắng, cô lật sổ ghi chép ra nói: “Mấy vị lãnh đạo đã nghĩ xong phương án hòa giải rồi chứ? Nhân dịp hôm nay mọi người đều ở đây, chúng ta bàn bạc một chút.”

~ Hết chương 4 ~

← Chương 3: Hồi tưởng thời gian  |  Mục lục  |  Chương 5: Mất công nhớ lại chuyện cũ →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi