Nhưng chủ nhiệm Chu có thể làm thế nào được chứ?
Chủ nhiệm Tô dốc ruột dốc gan khuyên nhủ anh, “Nếu như thích người ta thì yêu đương hẹn hò cho tử tế, kết hôn sớm chút, nhiệm vụ của chú cũng coi như hoàn thành! Đừng láo nháo!”
Tô Hàn Sơn là đứa trẻ ông chứng kiến trưởng thành, thật sự lo lắng! Ai bảo thằng bé này khiến người ta đau lòng chứ? Mẹ mất sớm, ông Tô lại bận rộn, ông vừa là lãnh đạo vừa là chú, có thể không quan tâm thằng bé được sao? Vấn đề cá nhân chính là chuyện lớn đầu tiên, bạn nói xem thằng bé này, học tiến sĩ xong thì đi nước ngoài một năm, về lại đi giúp đỡ y tế ba năm, trở lại bệnh viện thì hết ở phòng bệnh lại viết luận văn, cuộc sống còn cứng ngắc vô vị hơn một người già như ông, khó khăn lắm mới dính chút “đào hoa”, người làm chú như ông có thể không vui sao?
Nhưng bạn nhìn bản thân nó kìa, có giống người gấp gáp tí nào không?
“Tiểu Tô, bây giờ cháu nói rõ với chú, rốt cuộc cháu với Tiểu Đào có quan hệ gì?” Chủ nhiệm Chu chỉ cảm thấy đau đầu, “Nếu như cảm thấy được thì hôm nào đó gọi bố cháu đến, chúng ta cùng nhau nói về chuyện này.”
Tô Hàn Sơn nhìn chủ nhiệm Chu “hóng hớt”, cũng vô cùng cạn lời, “Chủ nhiệm Chu, chú còn vội hơn cả bố cháu.”
“Tôi có sung sướng không? Anh nói xem tôi có sung sướng không?” Chủ nhiệm Chu sắp bùng nổ đến nơi, nói chuyện cũng không dịu dàng uyển chuyển như thế nữa, “Anh đã ba mươi tư tuổi đầu rồi! Xin anh để tâm một chút đến chuyện sinh con đẻ cái đi được không? Còn dây dưa nữa là tinh trùng của anh sắp “hỏng” rồi đấy!”
Vốn dĩ xung quanh không có ai, nhưng không biết vì sao bỗng dưng Đào Nhiên chui từ đâu ra, cơ mà cô lại nghe thấy mấy từ khóa quan trọng: Sinh con đẻ cái… Tinh trùng không dùng được…
Cô trợn tròn mắt nhìn Tô Hàn Sơn, toàn thân chấn động! Ánh mắt lập tức tràn đầy đồng cảm.
Tô Hàn Sơn đối diện với Đào Nhiên, đúng lúc đụng phải ánh mắt của cô, anh xoa mi tâm, nghiêm mặt đi thẳng.
Chủ nhiệm Chu còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, xoay người thì nhìn thấy Đào Nhiên, đầu ông càng đau hơn…
Ông phải giải thích với cô bé như thế nào đây? Thầy Tô của các cô.. vẫn dùng được à?
Ông cũng nghiêm mặt, đứng hồi lâu trước mặt Đào Nhiên, câu nói này bất luận thế nào cũng không thể nói thành lời, cho dù ông là bác sĩ! Cho dù đây là vấn đề y học!
Lúc này trong lòng Đào Nhiên lo sợ không yên, cảm thấy mình đã gây họa rồi. Tô Hàn Sơn và chủ nhiệm Chu đều nghiêm mặt như vậy nhất định là đang trách cô nghe trộm bí mật kinh khủng này! Làm sao đây! Cô cũng không cố ý…
Chủ nhiệm Chu nghiêm mặt rất lâu, quyết định vẫn phải nói cho rõ ràng, chuyện cá nhân của Tô Hàn Sơn vốn đã gian nan rồi, khó khăn lắm mới lừa được một cô gái nhỏ, không không không, phải là khó khăn lắm mới yêu đương một lần, không thể bị ông phá hỏng được.
“Chuyện đó… Tiểu Đào à… Vấn đề của thầy Tô các cháu…” Nên nói sao đây, thật là bực bội chết mất, “Dù sao cháu dùng nhiều cũng biết thôi!” Ai dùng người đó biết!
Mặt mày Đào Nhiên hoang mang, còn đang suy nghĩ xem “dùng cái gì” thì chủ nhiệm Tô đã mặt sưng mày xỉa rời đi.
Tóm lại, Đào Nhiên cảm thấy hôm nay người cả khoa đều không bình thường, ánh mắt nhìn cô đều kỳ lạ làm sao ấy, chỉ có một mình Tiểu Đậu là bình thường, cô hỏi Tiểu Đậu, Tiểu Đậu cũng hoang mang giống hệt cô, hỏi ngược lại, “Cậu đã làm chuyện gì nghiêm trọng à?”
Ai trong khoa nghe xong câu này cũng đều gật đầu: Quả thực nghiêm trọng! Nhưng Đào Nhiên không hiểu, đang bứt rứt vấn đề này thì một chuyện nghiêm trọng hơn đã đến!
Bà Lam gửi tin nhắn thoại cho cô: Tối nay ăn cơm ở nhà con rể, tan làm thì đi thẳng đến.
Sau khi tan làm cầm điện thoại lên sự kính phục của Đào Nhiên đối với bà Lam quả thực cuồn cuộn như nước Hổng Thủy. Mẹ yêu à, nước sông Hồng Thủy không phải nước, mà là nước mắt của con!
Nhà Tô Hàn Sơn, Đào Nhiên chưa từng đến, bản lĩnh của bà Lam thật cao cường, thế mà cũng trà trộn vào được!
Trong lòng Đào Nhiên vừa mong đợi vừa lo lắng, cuối cùng vẫn sợ bà Lam nói linh tinh trước mặt Tô Hàn Sơn, nên cô mau chóng chạy đến nhà anh.
Tô Hàn Sơn vẫn chưa về, trong nhà chỉ có hai ông bà đang bận rộn dưới bếp.
Bà Lam ra mở cửa cho cô, mặc một bộ quần áo đỏ rực, từ đầu đến chân đều viết hai chữ vui mừng.
Đào Nhiên vỗ trán mình, “Mẹ, hai người dễ thân thiết quá.”
Bà Lam lườm cô một cái, “Đây gọi là dễ thân thiết à? Con rể không phải người ngoài!”
“Mẹ, con xin mẹ! Trước mặt người ta đừng gọi con rể con rể…”
Bà Lam nháy mắt với cô, “Vậy không trước mặt người ta thì được gọi à?”
“…” Đào Nhiên bước vào, đi hùng hục, “Đều không được gọi!” Sau đó sự chú ý của cô bị hấp dẫn bởi nhà của Tô Hàn Sơn.
Phòng khách rộng rãi, phong cách trang trí giống như con người anh vậy, sạch sẽ, đơn giản, hơi có chút già dặn, ngoài đồ dùng ra thì không có bất cứ đồ trang trí nào khác, gọn gàng hơn cả khách sạn.
Thứ duy nhất không hài hòa với cách trang trí này chính là “meo” một tiếng, một chú mèo nhảy đến bên chân cô.
Một chú mèo lông ngắn ngẩng khuôn mặt to như chiếc bánh béo múp míp “meo” với cô.
Dáng vẻ ngốc nghếch đó lập tức khiến người ta trở nên đáng yêu.
Ảnh đại diện wechat của Tô Hàn Sơn là một con mèo, hóa ra chính là nó!
“Mi mi, em tên gì?” Cô ngồi xuống trêu đùa nó.
Kết quả, chú mèo lông ngắn đó kêu một tiếng rồi chạy đi, ở một chỗ không xa không biết có thứ gì bắt đầu kêu sột soạt, Đào Nhiên quan sát tỉ mỉ, hóa ra là máy tự động cho mèo ăn bắt đầu nhả đồ ăn.
Nhưng con mèo lông ngắn này ăn cũng rất buồn cười. Cả gương mặt to như cái đĩa vùi vào đồ ăn, chỉ nhìn thấy cái gáy xù xù cong cong.
Bố Đào Nhiên đi từ trong bếp ra, tay bưng hai đĩa đồ ăn, “Ấy, con gái về rồi.”
Cái chữ “về” này dùng thật là…, cô to cả đầu, đây lại không phải nhà mình!
“Bố, mẹ, sao hai người lại nấu cơm ở nhà thầy Tô?” Cô không thể lý giải được chuyện này. Tô Hàn Sơn không phải người nhiệt tình, cũng không thích tụ tập, chuyện mời người khác đến nhà ăn cơm thực sự chưa từng xảy ra, “Mẹ, có phải mẹ cố ý không coi mình là người ngoài không?” Sau đó Tô Hàn Sơn không tiện từ chối, chỉ có thể miễn cường để họ đến nhà.
Bà Lam chọc chọc vào trán cô, “Bố mẹ con xấu xa thế à? Tối qua nhắc đến lời hứa hẹn mỳ trộn nóng năm đó, tiện miệng nói đến tay nghề nấu nướng của bố con, con rể muốn mời bố mẹ ăn cơm, bố mẹ mới nói cần gì phải lãng phí khoản tiền đó? Bố mẹ làm bữa cơm bình thường là được!”
“Vậy…ký túc xá của con cũng làm được mà!” Cần gì phải đến làm phiền Tô Hàn Sơn!
“Con rể mời bố mẹ đến đấy!” Ánh mắt vô cùng ghét bỏ của bà Lam lườm cô, “Chắc thầy Tô của con cũng biết ký túc xá của con không thể tiếp đãi khách, lộn xộn như ổ chó vậy!”
“Ổ chó gì vậy ạ?” Tô Hàn Sơn đã về.
Đào Nhiên thực sự không kịp bịp miệng mẹ lại! Me cô xách cổ áo cô nói toạc hết ra, “Bác sĩ Tô à, cô nói Đào Đào nhà cô ấy mà, một rổ tật xấu, đặc biệt không thích dọn dẹp, ký túc của con bé con cũng biết đó, lộn xộn đến nỗi không thể chấp nhận được, không thể so sánh với nhà của con, thật sự không biết vì sao con lại…”
Ai hiểu mẹ bằng con gái, Đào Nhiên nhìn thấy sự ghét bỏ trong mắt mẹ đại nhân càng ngày càng nồng đậm, khi bà Lam sắp nói ra câu “thật sự không biết sao con lại chấp nhận được nó”, cô quả quyết cắt ngang, “Thầy Tô, mèo nhà anh tên là gì vậy ạ? Đáng yêu thật đó! Anh nhìn nó ăn kìa, cả khuôn mặt vùi vào trong bát.”
Tô Hàn Sơn nhìn con mèo, ánh mắt sâu xa, “Em muốn gọi nó là gì?”
“Vẫn chưa có tên sao ạ?” Đào Nhiên suy nghĩ một chút, hình đại diện của Tô Hàn Sơn đổi thành hình mèo đã rất lâu rồi, lâu như thế rồi còn chưa đặt tên sao? “Gọi là… Tổng tài đi? Xin chào Tô tổng!”
“Tô?” Ngữ khí của Tô Hàn Sơn đầy nghi vấn.
“Đúng vậy, theo họ anh, không được sao?” Bỗng dưng Đào Nhiên nghĩ đến tính cách của Tô Hàn Sơn, có lẽ không thích mèo theo họ của anh.
“Được.” Anh bỏ đồ đạc trong tay xuống, nói với bố mẹ Đào Nhiên, “Cô chú vất vả rồi ạ.”
“Không vất vả không vất vả! Chuẩn bị ăn cơm thôi!”
Vẻ mặt vui mừng của bà Lam khiến Đào Nhiên thực sự không nỡ nhìn thẳng, điều duy nhất cô thấy may mắn là, trước mặt Tô Hàn Sơn mẹ đại nhân cũng không nhiệt tình thái quá, chí ít thực sự chưa gọi người ta là con rể ngay trước mặt.
~Hết chương 17.~

Chia sẻ cùng tôi